Kỳ 2
Ðể chứng minh cho sự chu toàn của mình, ngày hôm sau ông Cảnh giục nàng đi kiếm nhà để mướn. Vì là người làm ăn nên ông tính toán kỹ lắm, Thay vì tiền ở khách sạn, ông thuê một căn hộ nhỏ nào đó, ở chung cư cũng được, miễn sao đừng đắt quá, như vậy ông vừa được tiếng là chăm lo cho nàng, mà thực tế thì cũng chẳng tốn bao nhiêu.
Mỗi lần về Việt Nam, tiền ông trả cho khách sạn cộng thêm giặt đồ và lặt vặt khác ít nhấy cũng hơn hai ngàn đô cho mỗi tháng. Mà mỗi năm ông sẽ về ít nhất là hai lần. Như vậy, với bốn ngàn một năm, ông có thể mướn cho nàng một căn hộ đàng hoàng. Nếu ông về hơn hai lần một năm, kể như là ông được lời rồi. Chưa đầy một tuần sau, ông và nàng đã dọn tới một căn hộ xinh xắn có hai phòng ngủ, trong một khu chung cư khá sạch sẽ nằm trên đường Nguyễn Ðình Chiểu. Từ nay, đây sẽ là tổ ấm của ông và nàng trong những lần ông về thăm quê hương. Quê hương của ông Cảnh bây giờ không phải là “chùm khế ngọt” mà là một múi mít thơm tho. Quê hương của ông Cảnh bây giờ là Thu Tuyết.
Cứ thế, hàng năm ông đi đi về về vài lần. Ông thuyết phục vợ ông rằng: mua đất xây khách sạn cho khách nước ngoài thuê. Vừa để dành tiền, vừa có thu nhập cao. Ông thu thập, tìm kiếm được vài cái hợp đồng rởm, có con dấu đỏ chóe của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam cầm về lòe vợ. Ông biết trước sau gì, vợ ông cũng sẽ hiểu ra là chẳng có hợp đồng ma nào, nhưng chuyện đó hạ hồi phân giải. Mưa lúc nào mát mặt lúc ấy. Hưởng được lúc nào hay lúc ấy. Ông cần phải có mặt ở Việt Nam để hưởng thụ sung sướng bên người đẹp thơm tho của ông, cuộc đời đâu còn được bao nhiêu năm. Ở Mỹ, ông phải cày một ngày hơn mười tiếng bên cạnh người vợ già lâu năm. Hàng ngày cặm cụi chăm chỉ kiếm tiền cũng giống như bao nhiêu đồng hương tỵ nạn khác. Chỉ có ở Việt Nam ông mới xứng đáng làm người. Ở đó ông được mọi người đánh giá ông đúng mức và kính nể ông. Trẻ thì khoanh tay, dạ bẩm cúi đầu khi gặp mặt. Còn người lớn thì dù ai có giàu sang cách mấy có gặp ông cũng tỏ phần khúm núm, lép vế khi đối diện với ông. Ít ra thì ông cũng có cảm giác như vậy. Ây, cái mác Việt kiều oai thật. Có lẽ nó chỉ oai tại vì một đồng đô la Mỹ đổi lấy mười bảy ngàn đồng tiền Việt Nam quê hương yêu dấu của ông. Và tính trung bình theo thời giá hiện nay, năm 2008. Công nhân lao động trong nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam tiền lương trung bình một ngày tương đương với hai đô la Mỹ. *** Nếu tính theo mức lương tối thiểu hiện nay ở tiểu bang ông ở là $7.25 cho một giờ lao động, như vậy với một tuần lương bốn mươi tiếng đi làm ở Mỹ, bất cứ thằng Việt kiều nào cũng có thể ăn uống thoải mái ở Việt Nam một tháng. Chưa kể được tự do ăn tục nói phét nữa.
Chính vì đời sống kinh tế, văn minh văn hóa ở các nơi trên thế giới vẫn còn nhiều sự chênh lệch khác biệt quá xa, nhiều nước phát triển văn minh giàu có, bên cạnh đó cũng không ít những nơi còn nghèo nàn lạc hậu. Cho nên mới có cái cảnh Việt kiều yêu gái về thăm quê hương. Mang theo nhiều đồng Dollars, kiến thức ăn nhậu và nhiều nhu cầu đòi hỏi về góp sức vào công cuộc xây dựng thay đổi đất nước. Bao gồm cả việc phát triển những dịch vụ bia ôm và đĩ điếm. Lần nào về Việt Nam ông cũng hạnh phúc kể cả lần này cũng vậy. Chỉ có điều là lần này, hạnh phúc của ông chỉ theo chân ông cho tới phi trường… Chuyện là như vầy:
Hôm ấy, tiễn ông ra phi trường chỉ có một mình Tuyết thôi. Sau khi đã tốn mấy bịch giấy tissue để lau nước mắt, sau hơn một ngàn lời nói nồng nàn yêu đương, hứa hẹn, ông Cảnh sách túi ủ ê lê bước qua khu cách ly để chuẩn bị lên máy bay. Ông chợt có nhu cầu sinh lý cần giải quyết, tức là phải đi đái. Sau khi đã trút bầu tâm sự, ông rửa tay và rửa luôn cái bộ mặt u sầu thiếu ngủ của mình, giấy lau tay đã hết mà chưa được người ta cho vào thêm, ông lẩm bẩm rủa thầm, rồi đành phải lau tay hai vào hai đít quần. Ông giật mình vì thấy ông còn một cọc tiền Việt Nam khá dày ở túi quần sau. Ông muốn đưa tiền cho Thu Tuyết chứ ông cầm về Mỹ làm chi? Ông muốn nhìn thấy nàng thêm một lần nữa. Nhất là cái vẻ mặt vui tươi ánh lên nét hạnh phúc của nàng khi nàng nhận tiền từ tay ông. Thấy mình có trách nhiệm phải hiến dâng trọn những đồng tiền Việt Nam cho nàng, ông bước ngược trở ra ngoài khu vực dành cho khách tiễn đưa. Không thấy Tuyết đâu, liếc nhìn đồng hồ, thấy còn đủ thời gian, ông bước hẳn ra ngoài hy vọng là sẽ gặp nàng ở chỗ gửi xe. Ông Cảnh vội vã sải những bước dài dọc theo vỉa hè, vừa đi vừa đưa mắt tìm Thu Tuyết, ông vừa cố tránh những người khách vội vã đang đi ngược chiều lại với mình. Nắng chiều hắt ngược làm ông Cảnh chói mắt. Một cơn gió mạnh thổi bung những cọng tóc lưa thưa của ông bay lòa xòa xuống trán, Ông đưa tay vuốt lại mái tóc rồi khum bàn tay che phía bên trên mắt, nheo mắt nhìn cả hai phía để chuẩn bị bước sang phía bên kia đường. Nhưng chưa kịp băng qua đường thì ông bỗng khựng lại, ai kìa sao giống Thu tuyết của ông quá vậy? Mà tại sao nàng lại khoác vai một thằng Việt kiều vẫn còn tươi rói kia? Lòng cứ ngỡ mình nhìn lầm bởi bị chói mắt, ông chớp mắt liên tục mấy cái và lần này, ông cố mở mắt lớn hết cỡ để nhìn kỹ lại. Ðúng rồi, không thể lầm được, vì khoảng cách từ nơi ông đứng tới chỗ nàng không phải là quá xa, chỉ cách một con đường. Ông còn nhìn rõ mái tóc quái dị của tên Việt kiều kia được nhuộm vàng hoe có điểm vài sợi highline màu xanh và màu đỏ. Sở dĩ ông biết thằng đó là Việt kiều vẫn còn tươi là vì chắc y mới xuống máy bay nên mặt mày còn mang nhiều nét hớn hở như sắp được trúng số. Hắn cũng giống như ông, mặc dù trời rất nóng, hắn cũng đóng nguyên một bộ đồ vest màu đen làm nổi bật đôi giày thể thao hiệu Adidas màu trắng bên dưới. Hắn khác ông ở chỗ, ông thì thắt cà vạt, trên cổ hắn thì lủng lẳng một sợi dây gì màu vàng chóe, nhìn hao hao giống như dây xích chó được cố tình bỏ ra ngoài. Nếu bằng vàng thiệt, sợi dây có lẽ phải nặng hơn mười lượng. Hắn cũng đeo đồng hồ để khoe hơn là để xem giờ như ông, nhưng hắn hơn ông là ngoài đồng hồ, tay bên kia hắn đeo một cái lắc còn to hơn cái sợi dây xích trên cổ. Thêm nữa, dưới hông hắn, lủng lẳng hai bên, hai cái điện thoại… mẹ kiếp cái thằng… không hiểu hắn làm ăn cái chó gì mà đeo lắm điện thoại thế.
Ông khựng lại đau đớn, chưa kịp ứng xử ra sao thì lại thấy nàng ghé tai hắn thì thầm điều gì, hắn mỉn cười nhìn nàng một cách dâm đãng. Rồi nàng hôn lên má hắn, hắn vòng một tay ôm siết lấy eo nàng, rồi bàn tay hắn từ từ hạ thấp xuống hơn và xoa nhẹ lên mông nàng. Nàng vẫn ôm hắn. Ông Cảnh há miệng ra chết đứng như Từ Hải, chẳng kịp phản ứng gì. Trong tận đáy lòng, ông những muốn bước tới cào nát mặt cái thằng kia ra, sỉ vả cái con đàn bà lăng loàn phản bội này. Ông muốn moi gan móc mắt, băm vằn tụi nó ra hàng trăm mảnh, nhưng chẳng hiểu sao, ông vẫn đứng im như trời trồng. Cho đến khi, có một chiếc xe màu đỏ chạy rà tới đỗ lại, ba bốn người trong xe bước ra, thủ tục chào đón bắt tay vỗ vai rôm rả, và rồi bọn chúng vừa nói cười vừa bước lên xe.
Ông Cảnh cảm thấy chóng mặt ù tai, mắt ông hoa lên, chợt từng cơn nhói đau trong lồng ngực dâng trào. Trái tim vốn chẳng còn trẻ trung gì của ông như có ai đó đang dùng cả hai tay nghiến răng bóp nghẹt, trời đất chao đảo như sụp đổ… Ông loạng quạng đưa tay ôm lấy ngực xuýt tí nữa thì ngã lăn ra đất. Lùi lại mấy bước đứng dựa vào tường, ông đau đớn đứng như vậy không biết bao lâu. Chợt có tiếng như tiếng vọng gọi hồn từ bên kia thế giới gọi ông trở về với thực tại. Ðó là tiếng loa gọi tên ông: “Chú ý! Chú ý! Yêu cầu hành khách mang tên Nguyễn Quang Cảnh hãy mau chóng tới cổng số 2 để lên chuyến bay của mình, máy bay đã đến giờ cất cánh.” Tiếng gọi trên loa còn được lặp lại mấy lần Trong lúc ông cắm đầu loạng quạng bước những bước chân vô hồn đi về phía cổng lên máy bay.
Cuối cùng rồi ông cũng trở lại tới Mỹ với một cục đau khổ đè nặng trên trái tim già úa. Thế mới biết là cho dù bao nhiêu tuổi đi chăng nữa, dù cơ thể còn tràn trề nhựa sống, hay làn da đã nhăn nheo như là da cóc, cho dù đầu có bao nhiêu thứ tóc hay chẳng còn cọng tóc nào thì người ta vẫn có thể thất tình như thường. Nói theo ngôn ngữ bình dân tức là bị tình vật. Ái tình không có men nhưng vẫn làm cho người ta say. Ðàn bà không phải là căn bệnh ung thư nhưng vẫn làm cho người ta đau. Trong nhiều trường hợp, bệnh nhân mắc bệnh u uất trầm cảm, ngơ ngơ ngác ngác chán đời kinh niên, thân bại danh liệt. Nặng hơn nữa có thể dẫn đến tử vong, nguy hại đến tính mạng vì tự tử hay cuồng sát vì bị tình phụ.



























































































