Thương Ca 1


Lê Thị Ý


 


Cuối thập niên 70, trong bối cảnh chiến tranh lên cao điểm, ca khúc “Tưởng Như Còn Người Yêu” do Phạm Duy phổ nhạc từ thơ của Lê Thị Ý gây xúc động lớn lao cho người nghe.










Tiếc thương. (Hình: Nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh)


Nói về sự cảm xúc ra đời của ca khúc này, nhà thơ Lê Thị Ý cho biết: Năm 1970, tôi viết 10 bài thơ trong tập thơ ‘Mười Bài Thương Ca’; bài mà Phạm Duy phổ thành ca khúc là ‘Thương Ca 1’. Năm 1970, tôi sống tại Pleiku. Thành phố nhỏ bé này vào giai đoạn chiến tranh khốc liệt, chỉ thấy lính, vợ lính, xe tăng, xe Jeep; hầu như không thấy gì khác nữa. Nhà tôi ở gần nhà xác của quân đội. Tôi chứng kiến cảnh biết bao các bà đi nhận xác chồng. Tôi thấy đàn bà, con nít đến lật cái poncho quấn xác để nhìn mặt người thân, cảnh đó khiến tôi đau đớn không chịu nổi. Rõ ràng nỗi đau của những người có chồng chết trận là nỗi đau của chính mình. Thành thật, tôi vô cùng xúc động và chính tôi sống bằng hình ảnh những người vợ lính, vợ sĩ quan khóc bên xác chồng. Nỗi buồn đau đó là nỗi buồn đau của mình.


 


****


 


Thương Ca 1


 


“Ngày mai đi nhận xác chồng


Say đi để thấy mình không là mình


Say đi cho rõ người tình


Cuồng si độ ấy hiển linh bây giờ


Cao nguyên hoang lạnh ơ hờ


Như môi thiếu phụ nhạt mờ dấu son


Tình ta không thể vuông tròn


Say đi mà tưởng như còn người yêu


Phi cơ đáp xuống một chiều


Khung mây bàng bạc mang nhiều xót xa


Dài hơi hát khúc thương ca


Thân côi khép kín trong tà áo đen


Chao ơi thèm nụ hôn quen


Ðêm đêm hẹn sẽ chong đèn chờ nhau


Chiếc quan tài phủ cờ màu


Hằn lên ba vạch đỏ au phũ phàng


Em không thấy được xác chàng


Ai thêm lon giữa hai hàng nến trong?


Mùi hương cứ tưởng hơi chồng


Nghĩa trang mà ngỡ như phòng riêng ai.”

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT