LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Thưa cô Nguyệt Nga,
Tôi có một chuyện cũng khiến tôi suy nghĩ đắn đo, nói chung là giữa nên và không nên làm ở tỉ số 50-50 nên tôi quyết định hỏi cô Nguyệt Nga để biết thêm một ý kiến của người ngoài cuộc.
Vợ chồng tôi vừa có một số tiền rất lớn. Chúng tôi sẽ dùng số tiền đó để sửa nhà lại. Người làm construction nói với chúng tôi, từ ngày khởi công cho đến hoàn thành phải hơn 6 tháng, và ông ấy làm đến đâu sẽ lấy tiền đến đó.
Chuyện người xây nhà không phải là vấn đề, câu chuyện mà tôi muốn nói là, chúng tôi có người em dâu, cô chú ấy rất giàu, nhà cao cửa rộng, có đất đai rất nhiều ở mọi nơi, có cơ sở làm ăn rất lớn, tiền vô ra bạc trăm ngàn. Cô ấy nói với chúng tôi, đừng có bỏ tiền vào nhà bank mà uổng đi, đưa cho cô ấy làm ăn xổi, cô ấy sẽ chia tiền lời cho, với số tiền lớn như vậy, mỗi tháng có thể tôi kiếm được lên tới 10 đến 20 ngàn. Và vì người xây nhà sẽ lấy dần dần tiền nên cũng dễ cho cô xoay xở, chỉ cần báo trước cô vài ngày là có tiền ngay, yên tâm.
Nghe bùi tai quá chừng, suy nghĩ mình bỏ tiền trong nhà bank, lời đâu có bao nhiêu, mà người xây nhà cũng đâu có lấy ngày một lúc. Tại sao không nhân đó mà làm ăn, mà đâu có cực nhọc gì cho cam. Khi không mà cô một lúc mấy chục ngàn, có khi nếu ông xây nhà lấy chậm thì có khi có cả trăm ngàn như chơi. Thời buổi này ai cho một số tiền lớn như vậy, nghe ham quá, mà đâu phải ai xa lạ, đó lại là em mình mà.
Khi đem bàn với chồng, lòng hí hửng, ai ngờ chồng tôi không đồng ý. Khi tôi lí luận để thuyết phục thì chồng tôi nói: “Tuỳ em, em muốn thì em làm, anh không biết!” (Chú là em ruột của chồng tôi).
NgNgọc Bùi
*Góp ý của cô Nguyệt Nga:
Có bao giờ cô NgNgọc, nghe câu: “Trên đời có 4 cái… ngu: Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu” chưa? Lãnh nợ là cái… ngu thứ hai đó cô NgNgọc.
Trong trường hợp này cô NgNgọc không lãnh nợ dùm người khác, nhưng lại lãnh nợ cho chính mình, tức không phải người gián tiếp lãnh đủ mà là người trực tiếp lãnh đủ nếu có bất trắc nào xảy ra.
Chuyện làm ăn của cô em dâu, mình không biết đâu mà lường, lớn thuyền thì lớn sóng, buôn bán lớn thì lời lớn mà lỗ cũng chẳng phải nhỏ. Trong trường hợp này, nếu có lời thì cô NgNgọc có thêm được vài chục ngàn, nhưng nếu trớt quớt thì sao, nó cũng là một thứ 50-50 đó cô NgNgọc. Không có điều gì chắc chắn rằng cô em dâu luôn luôn thành công trong việc buôn bán.
Phần ý kiến của Nguyệt Nga, thì vì bản thân lúc nào cũng chuộng ăn chắt mặt bền, nên 100% chọn cách bỏ vào nhà bank cho chắc ăn, thà ăn ít nó lâu.
Trong trường hợp của cô NgNgọc, tại sao cả hai vợ chồng người em cùng làm ăn mà chỉ có người em dâu lên tiếng hỏi mượn? Về phía chồng của cô NgNgọc thì lại không đồng ý. Không được đâu cô NgNgọc, đồng vợ đồng chồng mà tát, thì biển Đông cũng cạn, đừng tát một mình, số tiền lại quá lớn, như thế không ổn. Đừng bỏ hình bắt bóng rồi hối không kịp. Thêm nữa chồng cô đã không đồng ý thì hậu quả sẽ lớn gấp bội nếu có bất trắc, nó không chỉ ngừng ở chuyện tiền mất, Nguyệt Nga e rằng khi ấy còn… tật mang nữa đó.

































































































