Dù em khuấy nắng đầy trong hạ
Hạ gặm mòn hết cả cỏ non
Tình ta không gặm bỗng dưng mòn
Nắng hè oi ả sao vần ướt
Như giọt sương mềm đọng má son…
Hạ dệt lụa vàng trên cỏ khô
Sao ta dệt mãi chẳng nên thơ ?
Thì thôi cố níu làm chi nữa
Con chữ thêm đau nỗi đợi chờ
Nắng hạ thật hồng trong mắt xanh
Màu môi hồng quá lại mong manh
Thuở xưa chung lối chung dù mát
Ðường cũ giờ ta bước độc hành
Nắng hạ nồng sao chẳng đủ phơi
Những ngày yêu dấu đã xa xôi
Dù em khuấy nắng vào trong hạ
Thì mộng và thơ cũng ướt rồi…
Nắng lạc chiều
Ta lạc quê nhà em lạc ta
Như ve lạc phượng kiếp ta bà
Như thơ lạc điệu vần gieo lạ
Nhưng nỗi đau người đâu đã xa
Nửa bến sông mê còi cọc mẻ
Ta về xây lại góc đìu hiu
Chờ ai trăng bỗng khêu đèn nhớ
Hay kiếm giùm ta nắng lạc chiều?
Trăng lạc ngày cho đêm lạc nắng
Bốn mùa sao đủ bốn mùa chia
Người chia sông núi ta chia nhớ
Chia đảo đang buồn trên biển kia
Tiền kiếp
Ta về tìm lại trong tiền kiếp
Có thấy gì nhau có thấy đâu
Chỉ thấy một màu hoa phượng tím
Rơi rơi theo gió ngẩn ngơ sầu
Tìm nhau đã mấy tuổi mặt trời
Giữa hố thiên hà ta cứ bơi
Giữa cụm sao Ngâu còn đẫm ướt
Mắt em rơm rớm giọt gì rơi
Ta về tìm mảnh thiên hà vỡ
Vệt nứt chưa phai dấu vết hằn
Dấu của một thời trăng mới nở
Sao Mai chưa sáng đã ăn năn
Ta tìm chi nữa đâu tiền kiếp
Tiếng gọi buồn vang chẳng dội về
Ta thoáng nghe luồng hơi thở cũ
Âm thầm thổi lá rớt u mê



























































































