Kỳ 248
Mười một giờ trưa hôm đó Kha còn nằm dài trên giường, có tiếng gõ cửa:
– Ai?
– Em!
Kha đứng dậy mở cửa cho Miên vào.
– Sao em đến được đây vào giờ này?
– Em được bác sĩ giám đốc bệnh viện cho nghỉ hôm nay để chuẩn bị mai lên đường vào Nam.
– Ồ, bất ngờ nhỉ.
– Mai có chuyến tàu di cư, bệnh viện Hải Phòng được lệnh cho chuyển trước vào Nam một số dụng cụ, bác sĩ giám đốc chỉ định em cùng mội số cô bạn nữa đi theo những dụng cụ đó.
– Ai thay em ở trại tiếp cư?
– Hai nữ y tá khác.
– Thế thì làm sao anh xin được vé tàu để vào cùng em?
– Em định chiều nay xin thẳng điều đó với bác sĩ giám đốc. Em nhận anh là… người nhà.
– Liệu ông ta có chịu? Ðể em phải vật nài anh không thích.
– Thì em cũng…
Tiếng gõ cửa làm Miên ngừng nói. Kha hơi ngơ ngác vì chàng có quen ai ngoài Miên ở Hải Phòng này? Chàng cất tiếng:
– Ai, cứ vào.
Cánh cửa mở. Lời nói đương thành hình bỗng tan biến trong cổ họng Miên, và đôi cổ tay Kha vô tình giật lên sững sờ: “Vân!” Kha buột miệng:
– Vân xuống đây bao giờ?
Vân khẽ cúi chào Miên và đáp lời Kha:
– Em vừa mới xuống tới đây.
Lúc đó Kha mới nhận ra dưới chân Vân còn chiếc va-li màu cánh gián.
Giác quan thứ sáu xui Vân nói thêm:
– Mẹ em vừa mệt nặng!
Nàng đã không nói dối.
– Thế bác đâu?
Giác quan thứ sáu giúp Vân đáp lững lờ:
– Mẹ em đã khá nhiều.
Nàng vẫn không hề nói dối.
Miên đã quyết định, nàng nói tới Kha:
– Nếu chiều nay em không lại, ấy là bác sĩ giám đốc cẩn thận không ưng bảo đảm người lạ mặt, lúc đó anh nên ra tòa thị chính…
Cũng với giác quan thứ sáu, Miên chỉ nói lửng có thế, Miên không muốn nói rõ hơn trước sự hiện diện của Vân. Miên không muốn nói rõ hơn vì nàng còn sẵn sàng chịu thêm một lần thử thách nữa, để Kha được tự do quyết định.
Nhưng cũng giác quan thứ sáu Vân đối phó nhẹ nhàng lại với Miên, cốt làm nhẹ phần trách nhiệm cho Kha, nàng cúi xuống xách va-li nói với Kha:
– Em tạt vào thăm anh một chút, giờ đây em phải trở về nhà cô bạn. Chào anh.
Vân hướng về phía Miên. Ðôi bên cùng nhìn nhau dịu dàng và lễ độ giây lâu rồi
Vân khẽ cúi đầu:
– Chào chị.
Miên chỉ kịp đáp lại một câu “chào chị,” Vân đã xách va-li quay ra đường, đặt va-li xuống sàn một chiếc xích lô vừa đạp tới, bước lên ngồi và nghiêng đầu về phía sau nói với người phu tên đường phố.
Miên nói với Kha:
– Em phải về nhà thương ngay, còn thu xếp bao nhiêu thứ.
Miên đi vút ra ngoài không chú ý lời nghe Kha dặn với. Nàng lên một chiếc xích lô khác.
Kha không biết làm gì, cũng thay quần áo ra phố nhưng không ăn trưa như mọi khi, mà đi chán rồi trở về nằm trên giường, không thấy đói. Sao Vân lại xuất hiện bất ngờ thế được? Nàng xách va-li đến nhà người bạn nào? Hai giờ chiều, Kha chắc là Miên hôm nay không làm việc ở trại tiếp cư nữa nên thuê xe đến tìm nàng ở nhà thương Hải Phòng. Bè bạn nói là không biết nàng đi đâu.
Sự thực Miên đoán trước Kha thế nào cũng đến tìm mình tại đây nên mọi công việc thu xếp nàng nhờ các bạn làm giúp, nàng tự ý đến trại tiếp cư tiếp hai người bạn mới. Nàng nói với bác sĩ người Mỹ là nàng muốn giúp hai người này cho thật quen việc.
Tình ý giữa Kha với Vân trước đây, rồi những ngày Vân về Hà Nội, làm sao mà Miên không biết? Nàng nhất định nhận lần thử thách tối hậu này, nàng nhất định để cho Kha hoàn toàn tự do.
Buổi chiều Kha đến nhà thương một lần nữa, Miên chưa về. Kha hiểu Miên lắm! Khoảng sáu giờ sớm hôm sau, đoàn xe chở đồng bào di cư từ trường tiểu học Ngô Quyền rần rần ngang qua nơi Kha ở đánh thức chàng dậy. Ðó là chuyến xe cuối cùng, chuyến đầu khởi hành từ ba giờ sáng. Kha vội vã trở dậy rửa mặt đánh răng thay quần áo rồi thuê xe đến thẳng Vật Cách. Quá muộn rồi, đồng bào đã được những chiếc tàu há mồm LCT chở ra khơi gần hết. Dụng cụ nhà thương và nhân viên y tế được hưởng ưu tiên xuống chuyến tàu đầu tiên từ lúc trời chưa mờ sáng.
Kha băn khoăn trở lại thành phố, lang thang giữa đám đông để những âm thanh và màu sắc làm bận giúp tâm trí chàng. Cũng có thể để may ra gặp Vân! Vì sao người con gái ấy, người đàn bà ấy, đột nhiên xuất hiện với chiếc va-li màu nâu?
Kha rẽ vào một tiệm đông nhất phố Ðông Kinh, ăn sáng. Rồi chàng đi bộ về nhà, mở cửa bước vào. Một cánh thiếp trắng đập vào mắt chàng trên nền gạch hoa. Chàng cúi vội xuống nhặt, và biết là của ai rồi.
“Anh,
Chiều nay hồi bảy giờ anh chờ em ở cầu Ngự. Em”



























































































