Kỳ 261
CHƯƠNG MƯỜI MỘT
BẾN ĐÒ RỪNG
Dời khỏi khu nhà thương, Kha thấy nhẹ người. Miên quả đã đi ngay từ hôm ấy.
Sớm nay lúc sực dậy Vân hỏi:
– Cô gái nhà thương với anh là thế nào?
Kha đáp:
– Em gái một người bạn thân của anh.
Vân hỏi tiếp:
– Người bạn thân của anh giờ đây ở đâu?
Theo học tại trường sĩ quan Thủ Đức sắp mãn khóa.
– Cô ấy có dáng một người vợ hiền.
– Đúng!
– Cô ấy sẽ là người vợ hiền của anh.
Kha mỉm cười nghiêng đầu hôn lên đôi môi ấm của Vân, không đáp. Vân tiếp:
– Sớm nay anh nên đến nhà thương gặp cô ấy đi.
– Miên vào Sài Gòn rồi em ạ, hôm em tới tìm anh ở đây, đúng lúc Miên nói với anh là ê-kíp của Miên sẽ phụ trách chở một số dụng cụ nhà thương quan trọng vào Sài Gòn trước, tới bệnh viện Bình Dân thì phải.
– Biết đâu việc đó chẳng hoãn. Sớm nay anh nên đến nhà thương thăm cô bạn đó kẻo không tiện.
Lời Vân nói rất thành khẩn, chính Kha cũng thấy là nàng có lý. Phải, rất có thể việc Miên vào Nam hoãn lại.
Tắm rửa thay quần áo xong thấy Vân còn nằm ở giường quay mặt về phía trong, Kha hỏi:
– Em đi với anh chứ?
– Ô hay, sao em lại đi với anh? Ngộ gặp cô ấy ở nhà thương anh sẽ nói với cô ấy ra sao.
Kha chưng hửng, “ờ nhỉ” – chàng muốn buột miệng thầm thế rồi nói:
– Nhưng dầu sao em cũng lên phố ăn sáng rồi chờ anh.
– Chờ anh ở đâu? ở ngoài cửa khu nhà thương chăng?
Kha lại không biết đáp ra sao. Có điều gì Vân giận chàng chăng? Không, rõ ràng giọng nói của Vân đượm vẻ bình tĩnh, có chút gì dằn vặt đâu. Chàng bịn rịn ngồi xuống bên giường. Vân quay ra nhìn chàng mỉm cười, khuôn mặt trong sáng, như thể mấy câu đối đáp vừa qua không hề là những câu đối đáp về một người con gái khác, như thể hai người vừa nhắc lại những lời yêu đương với nhau. Kha cúi xuống áp má chàng lên má Vân, nói thầm bên tai nàng:
– Anh sẽ mua các thức ăn sáng về cho em.
Vân làm điệu gật đầu. Thốt nhiên nàng quàng hai tay ôm ghì lấy Kha cắn lên vành tai chàng, vít đầu chàng xuống, hôn thắm thiết lên môi chàng, rồi vùng dậy ngay. Tiếng nước xối trong buồng tắm và tiếng nàng nói vọng ra:
– Anh đi ngay đi. Em ở nhà nằm dài trên giường đọc lại tập thơ của anh và đợi anh mang thức ăn về. Nằm dài trên giường mà đọc thơ anh thì thích thật. Lại đợi anh nữa và đợi thức ăn nữa. Trời ơi! Anh đi đi.
Kha đã đứng dậy sốc lại veston, đáp:
– Đồng ý, chừng hai tiếng sau là cùng anh về. Em muốn ăn gì nào để anh mua.
– Ăn anh!
Kha bật cười và cũng sực nhớ ra ngày nào chàng muốn phát điên lên và nói với Vân: “Anh muốn đưa em đến một hoang đảo ở đó anh ăn thịt em!”. Chàng nói lớn:
– Thôi anh đi nhé, Vân nhé.
Tiếng nước xối ngừng, nhưng Vân không nói gì. Kha xuống thềm, bước lạo xạo trên sỏi, tai còn lắng đợi. Vân vẫn lặng thinh. Chàng đã ra tới cổng. Chàng mở mạnh chiếc cổng sắt cốt ý làm cho tiếng khóa loảng xoảng để Vân hiểu là chàng sắp ra đường rồi. Vẫn không thấy Vân dặn với ra điều gì. Khép cánh cửa lại bước xuống đường, Kha có cảm tưởng thiêu thiếu một cái gì, chính là thiếu lời nói của Vân, thiếu một chút ít mà như thiếu tất cả.
Đã một tuần qua tình yêu chứng nghiệm cho hai người thấy rõ rằng hương tự do, ánh sáng tự do ngào ngạt và chói lọi tỏa ra tự hồn họ. Họ không tự giải phóng, họ chính là sự Giải Phóng. Họ xứng đáng với tất cả và tất cả xứng đáng với họ. Trong bảy ngày vừa qua có một ngày gió lớn và hai ngày mưa dầm. Âm thanh của Gió và Mưa như đưa nhau tràn vào tìm hơi ấm trong tâm hồn họ. Kha và Vân đã đứng kề vai tì tay hàng giờ bên cửa sổ ngẩng nhìn bầu trời mây xám. Con mắt của Tình Yêu vẫn giúp hai người nhận thấy bên trên vòm trời mây xám ấy là bầu không gian vô tận, trang điểm bằng những chấm sáng tinh tú, cùng những vệt sáng của những tinh thể di động. Những điểm sáng đó chỉ làm cho không gian thêm trong suốt và thăm thẳm. Kha thấy tuổi trẻ của hai người cũng tràn đầy hào quang. Trên đường đi đến khu nhà thương Kha ôn lại…



























































































