Người Ði Trên Mây (Kỳ 14)

 

Kỳ 14

Quỳnh vừa đẩy cửa len vào vừa kêu tôi. Trong bộ đồng phục màu xanh của hãng hàng không Quỳnh giống như một nữ quân nhân hơn là một nhân viên dân sự.

-Em phải để xe ở sở. Ði bộ. Khó lắm mới qua được mấy lần kẽm gai tới đây!

Tôi kéo ghế cho Quỳnh ngồi. Cô mở xắc tay lấy chiếc gương nhỏ soi mặt, tô lại son môi và xoa hai tay lên má.

-Em uống gì?

-Ồ! Anh gọi cho em một Sprite.

-Sprite. Tôi đưa tay ra dấu cho người hầu bàn.
Hai tay chống cằm, Quỳnh nhìn tôi:

-Hồi này anh gầy dữ. Sao cả tháng nay anh không gọi em?

Tôi đốt một điếu thuốc, thở khói, không muốn trả lời câu hỏi của Quỳnh. Tôi không thể giải thích cho Quỳnh biết tại sao. Lần dọn nhà sau này tôi không cho cô hay. Tôi lảng sang chuyện khác:

-Sở em lúc này ra sao?

-Rục rịch cắt người. Tháng này có mấy chuyến bay bị cắt. Tháng tới nếu tình hình chính trị không ổn chưa biết ra sao?

-Có ảnh hưởng gỉ đến em không?

-Em không biết. Nhưng em có một phần thưởng của hãng: Ðược nghỉ một tháng có lương và đi một vòng du lịch Âu Châu. Tất cả đều do hãng CAL đài thọ.

-Sau đó?

-Sau đó tùy em chọn chỗ làm mới: Hongkong hay Tokyo.

-Em có dự tính gì?

-Sài Gòn!

-Tại sao Sài Gòn?

-Bởi vì Sài Gòn có anh!

Trong trí nhớ tôi không bao giờ phai mờ được cái ánh sáng lung linh của đôi mắt màu nâu mã não của Quỳnh khi cô nói câu “Bởi vì Sài Gòn có anh!” Tôi cầm đầu bàn tay Quỳnh. Tôi muốn hôn lên những ngón tay quen thuộc kia, những ngón tay đã từng đánh thức, kêu dậy những tế bào cảm giác tôi. Tôi muốn hôn lên môi Quỳnh, nơi có chiếc răng khểnh như lúc nào cũng mỉm cười với tôi. Tôi muốn siết chặt thân thể Quỳnh.

Khách trong quán mỗi lúc một đông. Người ta đã tìm mọi cách len qua những lượt rào kẽm gai. Người ta muốn chứng kiến tận mắt biểu tình và chống biểu tình. Không khí trong quán hơi ngộp. Khói thuốc lá bị dồn trong một không gian hẹp làm Quỳnh chảy nước mắt. Tuy vậy cô vẫn không tỏ vẻ khó chịu.

-Anh biệt tăm ở đâu mà không gọi em?

-Thì vẫn ở đây!

-Còn chuyện tòa án của anh đã tới đâu? Em có tò mò quá không? Ðừng hiểu lầm em?

-Tại sao tôi hiểu lầm em?

-Em muốn nói em quan tâm chuyện đó vì anh, không phải cho em!

Tôi thả những ngón tay của Quỳnh ra, bưng ly expresso, hớp một ngụm nước đen nhạt thếch vô vị. Tôi nhìn thẳng vào mắt Quỳnh, tôi muốn đọc những ý nghĩ trong đầu cô.

-Em không đòi hỏi anh cái gì khác ngoài điều này: Ðừng quên em!

Tôi nghịch:

-Tôi có trí nhớ hơi tồi phải không?

-Không. Nhưng em biết nếu vắng mặt em lâu hòn đá trí nhớ của anh sẽ mòn!

-Thôi, không nói chuyện trời đất nữa!

-Anh nghĩ sao?

-Nghĩ sao là sao?

-Anh cảm thấy thế nào khi gặp lại chị ấy?

-Dửng dưng!

-Em xin lỗi anh. Quỳnh cầm lấy tay tôi trong hai tay cô.

-Hồi này tụi nhỏ ra sao, anh?

-Vẫn bình thường.

-Em muốn đưa Ðăng và Mai đi ăn kem chiều Thứ Bảy này. Anh nghĩ sao?

-Tôi sẽ đón chúng nó về và em sẽ đi với ba cha con tôi.

-Nhưng anh chưa cho em địa chỉ mới của anh?

-Thì chính là hôm nay tôi muốn cho em biết chỗ ở mới của tôi.

Tôi dụi điếu thuốc lá hút dở chừng xuống gạt tàn. Rồi không biết làm gì, tôi lại rút một điếu khác, châm lửa và thở khói.

-Hồi này anh hút nhiều quá!

-Có sao đâu! Có ai chết vì hút thuốc không?

Quỳnh cầm bao thuốc lên, xoay ngang hông đọc: “Surgeon General’s Diease: Smoking Causes Lung Cancer, Heart Diease, Emphysema, and May…”

-Này cô bé, em đừng quên là thuốc lá vẫn tiếp tục sản xuất và bán trên khắp thế giới chớ!

-Phải, nhưng nó vẫn là một thú vui tai hại!

-Trên đời này không có thứ thú vui nào mà không đi kèm nó ít nhiều tai hại!

-Thôi đi, miệng dẻo, em không lý luận với anh nữa. Cho em địa chỉ mới của anh và em trở về sở.

-Em đến thăm tôi đi!

-Thì anh ở đây mà! Còn gì!

-Em biết không? Lúc này tôi rất cần em! Em đi xi nê với tôi đi!

-Không được. Em chỉ xin phép có mấy phút. Thứ Bảy mình gặp nhau!

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT