Người Ði Trên Mây (Kỳ 52)

 


Kỳ 52


Tôi cười:

-Chiêm tinh học không phải là một khoa học. Nó gần với dị đoan và mang màu sắc huyền bí.

-Huyền bí? Dị đoan? Sao? Uyên thế này mà huyền bí dị đoan sao?

Cô cãi, nếu chiêm tinh học không phải là một khoa học thì khoa học thực sự là một cái gì kém hơn chiêm tinh học. Chiêm tinh học biết những bí ẩn về con người mà khoa học hoàn toàn bó tay.

Lý luận của Uyên làm tôi ngớ ra. Tôi hỏi cô vậy thì tại sao mình không thể nói rằng những ai ở tuổi Bắc Giải sẽ gặp nhiều hạnh phúc trong mùa hè, vì lẽ, họ ra đời vào một tháng giữa năm?

Uyên kêu lên, giọng mừng rỡ:

-Ðúng rồi, chiêm tinh học đã luận giải như thế! Mà sao anh biết?

Tôi bật cười lớn. Có lẽ tiếng cười của tôi làm Uyên giật mình, hay nàng giả bộ giật mình?

-Trời! Anh về hồi nào vậy? Anh làm Uyên hết hồn!

-Tôi mới về. Cô không làm bộ chớ?

-Anh đừng nói oan cho Uyên. Anh có đói không? Uyên làm cơm cho anh nhé?

-Cám ơn cô! Tôi vừa đói, vừa buồn ngủ!

-Hai anh em nói chuyện gì đó?

Bà Phan hiện ra ở cửa từ lúc nào. Sự có mặt đột ngột của bà làm cả hai chúng tôi giật mình. Tôi chống hai tay ở mép giường ngồi dậy. Bà đến chỗ con gái, cầm cuốn sách lên coi lơ đãng cái bìa.

-Sao con không mở đèn?

Bà hỏi nhưng không đợi Uyên trả lời, tự động đến sau cửa buồng, bật công tắc.

Ánh sáng tràn ngập căn phòng. Tôi ngồi vụt dậy.

-Thưa bác!

Bà nhìn tôi, rồi nhìn Uyên:

-Cháu mới về?

-Thưa bác, cháu mới về.

-Cháu ăn cơm chưa?

-Thưa bác…

-Tôi cũng chưa ăn. Cả Uyên nữa. Ngày hôm nay sao mà lắm khách thế không biết!

-Thưa me, con chỉ thấy có mỗi bà Lãm thôi mà!

-Thì bà Lãm, rồi kế đó là bà Liên, bà Ngọc. Bà Lãm nhờ me bán giúp chiếc nhẫn hột xoàn, gửi tiền cho cậu con học bên Pháp. Bà Liên mời chơi một bát họ. Bà Ngọc rủ me đi Hồng Kông một chuyến!

-Ðến ba cơ à! Vậy mà con cứ tưởng có mỗi một mình bà Lãm.

-Ðã xong đâu, bà Lãm vừa về thì bà tổng Hưng lại đến. Bà muốn mua lại chiếc lọ cổ nhà mình. Thôi, đi ăn cơm đi cô cậu, tôi đói lắm rồi!

Uyên rời bàn ăn sớm nhất. Cô ngồi bên tôi, đối diện với mẹ. Trước khi đứng dậy, cô nghiêng đầu nói nhỏ:

-Uyên chờ anh ở phòng đọc sách nhé!

Bà Phan đang ăn, ngừng đũa hỏi:

-Con nói gì?

Uyên tỉnh bơ.

-Con nói anh Thăng ăn nhanh lên, con sẽ cho anh ấy biết vận mệnh Cancer của anh theo Horoscope.

-Ðừng nói nhảm. Con đã đưa cái carte postale của bố gửi cho anh ấy chưa?

-Chúa ơi! Con quên mất. Con đi lấy ngay bây giờ!

Uyên bước ra cửa, bà Phan ngó tôi:

-Uyên có làm rộn cháu không?

-Thưa bác…

-Trông lớn con như vậy chứ còn dại lắm. Ông nhà tôi cứ mắng hoài…

Tôi nhớ Quỳnh. Tôi thấy mình vô lý nếu cứ chôn chân ở đây. Cái lý do an ninh không đủ sức thuyết phục Quỳnh bởi vì chính tôi cũng không tin lắm vào lý do này. Tôi là người sợ rắc rối. Tôi đang tự mình đi tìm rắc rối.

-Thưa bác, cháu muốn xin phép bác…

-Cháu cứ nói…

Bà Phan bỏ đũa xuống.

-Cháu thấy ở đây cháu làm phiền bác quá. Cháu muốn xin phép bác cho cháu dọn ra ngoài…

-Sao, cháu nói cái gì vậy?

Bà Phan trố mắt ngó tôi:

-Cháu cảm thấy tù túng phải không? Cháu quên những lời dặn của bác trai rồi sao?

-Thưa bác, cháu vẫn nhớ, nhưng cháu cảm thấy xấu hổ, nếu…

-Ðây, tấm carte postale bố gửi cho anh đây!

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT