Người Ði Trên Mây (Kỳ 56)



Kỳ 56


Tôi hơi ngần ngừ trước câu hỏi đột ngột của Vinh. Tôi biết tính anh ít nói về những gì liên quan đến đời tư của bạn. Anh không ưa tò mò và không bao giờ là người tọc mạch soi mói. Anh là một nhà thực nghiệm. Anh không tin những gì anh chỉ nghe bằng tai.

-Phải. Nhưng ai đã cho ông biết tin này?

-Hôm qua đến tòa báo về vụ ra tòa, tôi có gặp mấy bạn quen, thấy chúng nó nói vậy!

-Họ nói sao?

-Chúng nó nói ông sẽ là bí thư trẻ tuổi nhất của cụ Phan!

Tôi bật cười:

-Ðứa nào ác mồm ác miệng quá thế! Ông Phan đi Mỹ rồi mà!

-Ừ, thì cụ Phan đi Mỹ, nhưng cụ sẽ về chứ? Ông là người trong nhà, ông không thấy địa vị nào dành cho cụ Phan trong ngày trở lại sao?

-Tôi không nhìn thấy địa vị nào dành cho ông Phan, mặc dù tôi biết ông đang giữ một vai trò quan trọng trong sinh hoạt chính trị ở đây!

Nhân viên nhà hàng đem cà phê cho tôi. Vinh vừa đẩy hũ đường vừa nói:

-Cà phê ở đây dở quá, có thể nói là dở nhất Sài Gòn. Trên đường hành quân tôi biết có mấy quán lụp xụp tồi tàn bên đường thế mà cà phê ngon tuyệt, ngon không thể nào tả được!

Tôi kéo Vinh trở lại câu chuyện cũ:

-Ông thấy ông Phan là người như thế nào?

Vinh nhìn tôi, vẻ sửng sốt:

-Sao ông hỏi tôi câu đó? Hơn ai hết, ông phải là người biết rõ cụ Phan chứ?

Trời ơi, bây giờ đến lượt Vinh, anh ấy mà còn ngộ nhận về mối quan hệ thân thiết giữa ông Phan và tôi thì còn ai tin được những đính chính của tôi?

-Ông có muốn nghe tôi giải thích không?

-Hồi này ông làm sao thế?

-Tôi được đề nghị để được coi như một người thân trong gia đình ông Phan.

-Chắc là phải có lý do chứ?

-Giữa ông Phan và cha tôi có một liên hệ đồng đội từ xưa mà tôi không rõ? Mặc dù tôi biết một cách tình cờ rằng mối liên hệ ấy có thực.

Chợt Vinh chỉ vào cái băng đen trên túi áo tôi, hỏi một câu bất ngờ:

-Ông để tang ai vậy?

-Cha tôi!

-Kìa, ông cụ mất hồi nào sao tôi không nghe biết chi hết!

-Cũng lâu rồi. Có hơn năm nay. Chắc lúc đó ông bận hành quân!

-Thế ông có thấy cụ Phan trong đám người đưa tiễn không?

-Không rõ. Tôi về đến nơi thì mọi sự đã xong cả rồi.

-Lạ nhỉ?

-Nhưng tôi thấy ông Phan có cả bộ ảnh chụp hôm đám tang. Ông Phan biết là tôi đã không có mặt trong những giây phút cuối của cha tôi.

Vinh bỗng lái câu chuyện sang một hướng khác.

-Vẫn ở chỗ cũ chứ?

-Không! Tôi ngập ngừng.

-Tôi đã bỏ đường Kỳ Ðồng hơn một năm nay.

Tôi tự hỏi có nên nói cho Vinh biết chuyện gia đình mình hay không? Trước kia Vinh và các bạn anh ở Tiểu đoàn Dù có đến ăn cơm nhà tôi mấy lần. Ai cũng nói tôi là một người hạnh phúc. Ðông, sếp lớn của Vinh nói nếu tôi đừng “bị” biệt phái có lẽ tôi là người hạnh phúc hơn. Chưa đụng nhau trên một chiến trường có súng đạn, có máu đổ và có người chết, tôi vẫn đang còn là một thiếu sót lớn. Thứ triết học nhà trường mà tôi đã được nhập môn, cả thứ triết học mà một vài ông nào đó tự nhận là triết gia khi mới lõm bõm chữ nghĩa trong đầu qua một vài cuốn sách… chỉ là bọt bèo và rác rến của thứ “tư tưởng” đã mòn nhẵn. Vâng, có lẽ thế. Ðông nói đúng. Tôi là một người hạnh phúc khốn khổ.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT