Người đi trên mây (Kỳ 72)

Kỳ 72



“Nhưng mấy thầy uống đâu cũng vậy, uống em em biết ơn!”


“Trời! Uống chị? Uống chị là uống làm sao?” Nhật lại tấn công.

“Ông nội này làm luật sư chắc! Bắt bẻ quá “chời” qua đất “dzậy!” Chị chủ quán trả lời, giọng đã hơi giận.

“Thôi giỡn vậy đủ rồi! Chị cho một két ba mươi ba và một dĩa gà xé phay.” Tôi nói.

“Có hột vịt lộn không?” Nhật tiếp tục đùa cợt.

“Dạ có!” Chủ quán sốt sắng hẳn.

“Cho tôi chục hột tráng miệng!” Nhật nói, mặt lập nghiêm.

“Cha ơi, ông nội này chưa uống đã say mèm rồi!” Chủ quán quay quả bỏ vào trong.

“Sao hôm nay mày có vẻ khùng quá vậy Nhật?” Tôi hỏi nửa đùa nửa thật.

“Có gì đâu. Nó thương bạn bè hơn thương vợ con nên con vợ nó làm nó khổ,” Tâm giải thích.

Bia và hột vịn lộn đã được mang ra. Nhật khui rượu đổ vào ly tôi.

“Tao với mày! Uống đi, rồi cũng thế thôi!”

“Thế thôi là sao?” Tôi hỏi.

“Là chả có cái con mẹ gì trên cõi đời này hết! Thằng nào có cách sống của thằng đó. Mày không khốn khổ hơn tao. Nhưng tao cũng chẳng sung sướng hơn mày!”

“Bá láp!” Tâm cự, đưa ly cụng vào ly tôi. “Tụi bây bá láp tuốt luốt! Làm chó gì có sự khốn khổ với sung sướng trên cõi đời này. Tất cả đều là dối trá hết! Thôi “dzô” đẹp cái coi!”

“Dzô thì dzô, thằng nào sợ thằng nào!” Nhật cà khịa với Phùng.

“Mày biết tin gì chưa Thăng?” Phùng hỏi tôi.

“Tin gì?”

“Thứ Hai tới, trường mở cửa lại rồi.”

“Sao mày biết?” Tôi ngạc nhiên thật.

“Báo đăng. Mày không đọc báo à?”

“Có, nhưng không chú ý. Thật ra tao ước gì Bộ Giáo Dục cho nghỉ thêm vài tháng nữa.”

“Nghỉ lâu vậy mà chưa đã à?”

“Chưa. Bộ mày đã rồi hả?”

“Ðã cái nỗi gì! Chỉ mới nghĩ đến tiếng chuông reo vào lớp tao cũng đã rợn cả người nói chi chuyện ngày nào cũng phải nghe nó!”

“Vậy sao hỏi tao chi một câu ngu như vậy?”

“Sướng nhé! Vậy là mấy ‘cụ đồ’ hết thất nghiệp nhé!” Nhật nheo mắt chọc Phùng và tôi.

“Sướng cái con khỉ! Tao đang chán đời muốn chết đây!”

Tâm không uống bằng ly, mà cầm cả chai lên nốc. Nắng chiều đã tắt nhưng chiếc kính đen vẫn còn ngự trên sóng mũi hắn.

“Mày mà cũng biết chán đời sao thằng công tử?”

“…”

“Vậy chớ mối tình của mày đâu rồi?”

“Mối tình nào?” Tôi hỏi.

“Trời đất! Vậy chớ mày có hết thảy mấy mối tình?” Tâm kéo kính xuống sóng mũi, ngó tôi.

“Tao đâu có mối tình nào!” Tôi chống chế.

“Giả mù sa mưa, bạn!” Tâm tiếp tục tấn công.

“Vậy chớ con gái ông Phan mày bỏ đâu?”

“Ăn thua gì tới tao!”

“Không phải mối tình lớn à?”

“Lớn cái con khỉ!”

“Ê, hôm nay nhậu cấm quạu à, bồ tèo!” Nhật chen vô. “Nhưng nói vậy chớ tao biết tại sao hôm nay thằng Thăng bứt rứt.”

“Tại sao?” Tôi hỏi.

“Sắp làm một màn Vĩnh Biệt Tình Em phải không?”

“Với ai?” Tâm hỏi.

“Con gái nhà ông Phan”. Nhật nói chậm rãi, mắt nheo lại.

Phùng giở mắt kính cận ra, rút khăn tay chùi đi chùi lại, cười thích thú.

“Nàng đi đâu?” Hắn hỏi, nhìn chăm vào mặt Nhật.

“Ði Huê Kỳ!”

“Thiệt không mậy? Sao không cho anh em hay? Tụi tao kẻ ít người nhiều góp tiền phúng điếu?” Tâm nói xỏ.

“Thằng này nhà văn mà ăn nói giọng điệu như Hồ Tam Kỳ Cống Bà Xếp!” Tôi trả lời Tâm nhưng chọc mối đau thương của Nhật.

“Mày nói gì? Hồ Tam Kỳ Cống Bà Xếp là ai vậy?” Tâm hỏi tới.

“Thế ra cậu chưa nghe chuyện Hồ Tam Kỳ Cống Bà Xếp à?” Nhật hỏi.

“Không lẽ là chuyện của mày?” Tâm hơi ngạc nhiên.

“Chứ của thằng nào ở đây?” Nhật đánh ực một hơi cạn ly bia.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT