Kỳ 74
Cả đám bỗng quay mặt ra cửa toa. Bầu không khí im lặng hẳn.
-Thằng nào kêu ông nội dzậy?
Nhật nhỏ nhẹ.
-Tôi đây! Anh quên tôi rồi sao?
Hồ Tam Kỳ xô hai tên ngồi hai bên hắn ra, đứng thẳng dậy. Một ngọn đèn pin chiếu thẳng vào mắt Nhật, rồi tắt phụt. Giọng nói của Kỳ.
-Không quên! Bạn muốn gì?
-Tôi giữ lời hứa! Nhật vẫn nhỏ nhẹ.
Hồ Tam Kỳ xòe bàn tay trái ra. Tên đàn em đứng bên cúi xuống cầm sợi xích đặt vào tay Kỳ, Nhật vẫn nhìn đám đông không chớp mắt:
-Tôi có súng.
-Cũng thế thôi! Thứ gì cũng được! Kỳ nói giọng thách thức.
Và ngay lúc bất ngờ nhất, mặc dù Nhật đã chuẩn bị từ trước, hắn đã phóng sợi xích về phía Nhật đánh văng khẩu Colt trong tay anh.
-Sao? Người anh em muốn gì? Kỳ nói trong tiếng cười. Cả đám cười rộ theo.
-Tôi nói là tôi có súng! Nhật vẫn nhỏ nhẹ.
-Súng hơi hay súng nước? Một tên chọc tức Nhật, giọng lè nhè như người say.
Nhật đưa tay thẳng về phía Kỳ, khẩu Beretta nhỏ xíu gọn trong lòng bàn tay anh và anh bóp cò liên tiếp. Cánh tay trái cầm xích của Kỳ hơi buông thõng và Kỳ khụy xuống. Sợi xích sắt rơi trên sàn toa xe. Cả đám rú lên ù chạy. Nhật bước tới đứng trước mặt Kỳ bình tĩnh hỏi:
-Tôi không nói dối chứ?
-Người anh em nói thiệt, nhưng có gì thay đổi đâu!
Kỳ vừa trả lời vừa đứng thẳng dậy và tiện đà câu chuyện húc đầu vào ngực Nhật. Súng vẫn còn trong tay, nhưng Nhật đã ngã xuống. Kỳ phóng qua người Nhật chạy ra toa xe và băng dọc đường Lê Văn Duyệt. Nhật chồm dậy đuổi theo. Trời tối đen và anh phải vất vả lắm mới bắt kịp Kỳ ở khu bán vật liệu xây cất trên trạm xe buýt.
Kỳ đang ngồi trong một ống cống, xé áo buộc vết thương ở chân một con dao to bản bên cạnh. Nhật ập tới, đạp chân lên con dao, túm tóc Kỳ và không nói không rằng anh thọc đầu súng Beretta vào họng Kỳ. Anh kề sát miệng vào tai Kỳ nói nhỏ.
-Một là bạn làm theo tôi, hai là tôi bóp cò. Bạn chọn kiểu nào?
Kỳ giương mắt ngó Nhật, gật gật đầu.
-Nghĩa là làm sao? Bóp cò hả?
-Làm theo tôi chứ?
Kỳ gật đầu.
-Rồi sao? Tâm hỏi tiếp, nôn nóng.
-Tất nhiên là sau đó cảnh sát đến! Trong những vụ thanh toán du đãng bao giờ cảnh sát cũng đến hơi chậm một tí!
-Này, tụi bây nói chuyện tầm phào gì vậy? Hôm nay cho thằng Thăng say mà! Tâm nhắc.
-Thăng, dzô cái coi! Nhật cụng ly tôi.
-Dzô thì dzô! Tôi nói mạnh nhưng chỉ uống một tợp.
-Hỏi thật bạn nhé! Có phải ông Phan ở luôn bên đó trị bệnh đau mũi không?
Câu hỏi của Nhật làm tôi ngạc nhiên. Rõ ràng là nó biết nhiều điều hơn tôi tưởng.
-Vai trò của ông Phan hết thật rồi sao? Tôi hỏi lại Nhật một cách bâng quơ trong khi đốt một điếu thuốc.
-Theo tao vai trò ông Phan chưa hết!
-Tao không hiểu!
-Có gì mà không hiểu. Bởi vì trước khi đi Mỹ, ông Phan vẫn đảm nhận một vai trò nào lớn ở đất nước này. Báo chí và tin đồn gán cho ông Phan một quyền lực mà thực sự ông chưa có!
-Nhưng sao báo chí thổi phồng ông ấy lên quá vậy?
-Có gì đâu. Chẳng qua đó là quả bóng thăm dò. Và theo tao sự thăm dò đó có kết quả.
-Nghĩa là?
-Nghĩa là ông Phan không thích hợp với hoàn cảnh đất nước này.
-Tao vẫn không hiểu!
-Mày sẽ chẳng bao giờ hiểu, ông đi trên mây ạ!
-Hai thằng nói nhăng nói cuội kia có im đi không? Có người tìm thằng Thăng kia kìa! Tâm nói giọng nghiêm.



























































































