Ðồng Cỏ (Kỳ 6)


Kỳ 6


Một mai, có lẽ tôi cũng sẽ nhớ Sài Gòn như vậy. Nhớ nước mía Viễn Ðông, nhớ kem Mai Hương, nhớ bún ốc Casino.

Nhớ những khu phố mưa bên này đường bên kia vẫn nắng. Nhớ Sài Gòn Mậu Thân, Sài Gòn pháo kích… Nhớ đài kỷ niệm chiến sĩ trận vong của Pháp nay biến thành nơi ghi ơn các nước bạn đã viện trợ cho Việt Nam chống cộng sản. Nhớ Nhà Thờ Ðức Bà, từ trường tôi đi ra nhìn thấy phía sau lưng, xây bằng gạch đỏ, vào mùa mưa, những viên gạch thấm nước đỏ thêm một chút. Nhớ những hồi chuông lễ làm rung buổi chiều, những buổi chiều khô ráo và ẩm ướt. Nhớ con đường Tự Do nơi người ta có thể nhìn thấy những kiểu y phục mới nhất trên khắp thế giới, mỗi sáng chúa nhật. Nhớ hành lang Eden chỗ hẹn hò của các cặp tình nhân, tôi chưa từng được hẹn bao giờ nên không biết mình sẽ có đến đúng giờ, sẽ có phải đi lại chờ đợi, đứng ngó vào các tủ kính bày các đồ mỹ phẩm, nữ trang, đồng hồ… Hễ có dịp đi qua một tiệm bán đồng hồ, tôi lại nhớ tới một câu thơ đã đọc được trong một cuốn sách nào đó.


Những chiếc đồng hồ
trong tiệm bán đồng hồ này
chỉ giờ khác nhau,
Ðời người ta cũng vậy.


Còn gì nữa? Còn nhiều lắm chứ. Tôi sẽ khoác áo mưa ra phố. Tôi muốn nhìn lại thành phố này, nhìn như một khuôn mặt rồi đây tôi sẽ cách xa.

Tôi bảo với mẹ tôi:

– Con ra phố một lát.

Mẹ tôi hơi ngạc nhiên hỏi:

– Mưa thế này mà đi đâu?

Tôi cười:

– Con mặc áo mưa, ăn thua gì.

Tôi nói mấy chữ “ăn thua gì” và chợt nhớ tới người bạn ở sở.

Mẹ tôi dặn:

– Ði thì thử xem còn cần mua sắm thêm cái gì mua luôn đi, kẻo rồi tới lúc lại cuống lên.

Tôi nói:

– Vâng.

Tôi thay quần áo, lấy áo mưa mặc, đội mũ và ra đường.

Mẹ tôi vẫn ngồi ở bên mấy chiếc va ly của tôi.


Chương Hai


Tôi không được nhìn thấy Hà Nội mưa, nhưng tôi chắc Hà Nội không thể có cái mưa Sài Gòn. Hà Nội nhìn thấy lại qua những tấm ảnh, Hà Nội trong văn chương, Hà Nội nghe kể lại, đều có một vẻ gì ẻo lả. Mưa trên cái ẻo lả đó, chắc hẳn phải là thứ mưa buồn bã.

Mưa Sài Gòn mạnh khỏe hơn.

Cây cối ướt sũng, đường phố dù có chỗ nước chưa thoát hết chảy xối trong các ống cống, nhưng Sài Gòn giống như một người đàn ông có sức lực, mưa không đủ làm cho phải ngừng hoạt động. Nhà cửa nhìn thấy không có vẻ lạnh lẽo. Những từng nhà cao ngất, xe cộ qua lại, hàng quán đông đúc, phố xá san sát tựa những bắp thịt trên bộ ngực nở nang, trên cánh tay rắn chắc.

Sài Gòn như vậy có lẽ nhờ thời tiết của Sài Gòn.

Dù mưa mù trời, nhưng không khí vẫn đủ ấm, mặt trời chỉ tạm khuất đi, trong chốc lát sẽ mọc trở lại.

Hà Nội đàn bà vì Hà Nội lạnh.

Sài Gòn đàn ông vì Sài Gòn nóng.

Ôi giá cái nửa đàn bà đa tình, quyến rũ đó, kết hợp được với cái nửa đàn ông lực lưỡng này, đất nước sẽ sung sướng biết bao?

Tôi tằn tiện bấy lâu, hôm nay, tôi cũng muốn tiêu phí một chút.

Tôi gọi một chiếc taxi.

Người tài xế hỏi:

– Cô đi đâu?

Tôi bảo với bác ta:

– Bác cho tôi vào Chợ Lớn.

Tôi ở Sài Gòn gần hai chục năm nay mà gần như chưa biết Chợ Lớn. Tôi có việc gì để vào đó? Nhưng hôm nay tôi muốn nhìn thấy rõ nó, nhìn rõ cái thế giới Tầu trên nước ta này.

Sài Gòn mưa lụt như thế, nhưng nửa quãng đường vào Chợ Lớn vẫn hoàn toàn khô ráo.

Hà Nội có phố nào đẹp như thế này chăng?

Mọi cửa hàng đều sáng choang, hàng hóa chật ních.

Chín phần mười người qua lại trên các hè phố đều là Tầu. Họ buôn bán, sống, có vẻ thoải mái hơn người Việt Nam. Làm một người ngoại quốc trên đất nước này, lúc này, có lẽ sướng thật. Chiến tranh đã có người lo, họ chỉ việc buôn bán, lấy lời, đóng thuế.

Người tài xế nhìn tôi trong tấm gương, chừng bác ta chờ xem tôi sẽ bảo đi tới chỗ nào.

Tôi nói:

– Bác cứ chạy loanh quanh qua vài phố rồi cho tôi trở lại chỗ Tòa Ðô Chính.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT