Kỳ 8
Sơn nhìn tôi với đôi mắt kỳ lạ, dường như anh vừa thấy ở tôi một người nào khác với nhân vật nào đó có sẵn trong trí nhớ hay anh chưa hề tưởng tượng tới bao giờ.
Tôi cũng hỏi anh:
– Tôi không thấy anh chú ý tới đoạn ấy trong bài điểm sách.
Sơn nói:
– Chúng ta có đường lối làm việc riêng, cô biết mà.
Phụng nói:
– Tôi cứ nghĩ đến người mẹ trong tình cảnh ấy còn thấy hãi hùng.
Người bạn nhìn Phụng cười không nói gì.
Trận mưa vẫn chưa chấm dứt. Quán hàng lắp máy lạnh, quá lạnh, hơi nước bám mờ phía ngoài cửa kính.
Phụng nhìn thấy những hạt nước bám trên mặt kính dính liền với nhau, vỡ loang, trông chẳng khác những đóa hoa nhỏ trong suốt. Một ngày nào đó, có thể, những giọt nước đó cũng sẽ làm tôi phải khóc.
Người bạn bảo:
– Dầu sao, cô cũng còn hơn một tuần nữa ở đây phải không?
Phụng ngước nhìn anh, không hiểu rõ lắm ý anh muốn nói gì.
Nàng nói:
-Vâng.
– Cô thử nói một bữa, như nói trên sóng của cái đài xa xôi, nơi cô sắp đến, xem nào.
Phụng cảm thấy tự trong thâm tâm một sự rung động nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ làm cho nàng run rẩy chân tay.
Trong mấy ngày sau cùng này, không nói với ai cả, nhưng một mình, Phụng đã có nhiều lúc, đọc những bản tin, những bài bình luận, những câu chuyện văn học, nghệ thuật, trên đài, bằng cái giọng thất lạc, chính nàng, chỉ khi nghe phát ra, mới nhận thấy. Hình như tôi không còn đọc những dòng chữ có trước mắt nữa, tôi chỉ còn nhận ra cái ý nghĩa giã từ buồn bã và thiết tha, trong từng mỗi chữ đó.
Mai đây, tới cái chốn xa xôi kia, công việc của tôi không thay đổi, nhưng có phải mỗi tiếng nói của tôi sẽ mang một ý nghĩa khác? Những bản tin chắc chắn không hoàn toàn chỉ còn là những bản tin nữa mà nó còn có thể là những lời kêu gọi quê hương gửi vọng từ chân trời về. Tất cả những người Việt Nam lưu lạc ở bốn phương cũng sẽ nghe những tiếng nói ấy như sự nối liền với xứ sở, có thể như thế chứ?
Không phải mình tôi đã mơ hồ cảm nhận ra điều đó, cả anh nữa, phải không?
Phụng nói:
– Anh cũng nghĩ đến điều ấy sao?
Trong mắt người bạn, Phụng nhận ra vẻ cười cợt, âu yếm, nàng tưởng chừng như được hưởng một sự ấm áp.
Phụng nói:
– Tôi lo quá.
– Lo gì?
– Không biết rồi sẽ phải làm ăn ra sao.
– Rồi cũng đâu vào đấy thôi mà.
– Tôi muốn nhờ anh một việc.
– Cô cứ nói.
– Tôi qua bên ấy rồi, ở nhà, nếu anh thấy có cuốn sách nào cần đọc, anh làm ơn gửi cho tôi. Tôi cũng sẽ làm lại công việc ấy cho anh khi có sách mới ở ngoài.
– Ðó là điều tôi cũng mong được như vậy.
Phụng ngẩn người, vì dù đã làm việc chung trong một cơ quan đã lâu, sao chưa có một lúc nào nàng để ý đến anh như lúc này, để ý một người còn có thể gặp lại hoặc không, và nhất là, nàng nhận ra một cách mơ hồ rằng, nếu nàng có dịp nghĩ đến anh như thế này trước, và với thời gian làm việc chung bao lâu như vậy, có thể nàng đã yêu anh không chừng.
Nghĩ thế, Phụng bỗng nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng. Choáng váng không phải vì nàng tiếc cái cơ hội đã bỏ qua [có gì đáng tiếc đâu] nhưng dường như nàng đã có dịp trở thành một người khác, khi yêu có phải người ta trở thành một người khác? Và nàng đã không biết như thế. Khám phá này làm nàng bối rối.
Phụng tự trấn an bằng cách nhìn qua tấm màn mỏng che sau mấy tấm kính của cửa tiệm ra ngoài đường.
Trên lề đường ẩm ướt, Phụng nhìn thấy những tấm vé gửi xe nhiều màu vứt đây đó, bị nước mưa và chân người giẫm qua dính chặt xuống mặt đường, bên cạnh một người đàn bà bày bán những tờ báo được đậy dưới một tấm nylon.



























































































