Ðồng cỏ (kỳ 18)


Bây giờ cái đèn đỏ trong phòng vi âm đó là biểu hiện cho sinh khí đích thực của cơ quan. Nó giống như trái tim của đài phát thanh.

Khi đang đọc bản tin, tôi thoáng trông thấy Sơn ở phía ngoài. Anh chờ tôi đọc xong bản tin, để đi ghi âm một chương trình khác cho buổi tối.

Trong lúc để người bạn bên cạnh đọc đoạn tin kế tiếp, chúng tôi có lúc áp dụng lối đọc xen kẽ hai giọng, tôi ngửng lên nhìn Sơn, mỉm cười chào anh.

Sơn cũng cười chào lại tôi.

Và lạ lùng thay, khi tôi cúi xuống đọc tiếp bản tin, tôi có cảm tưởng không phải Sơn chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt của anh, mà anh đã nhìn tôi bằng cả tấm kính ngăn phòng vi âm với phòng máy.

Lúc tôi ra ngoài, Sơn nói:

– Cô mặc cái áo lụa mỡ gà này hợp lắm.

Tôi cũng đã nhìn thấy bóng mình trong tấm kính trong của phòng vi âm, vì phia ngoài hơi tối hơn một chút, và tôi cũng có cái sung sướng thấy mình dễ coi.
Ðàn bà nhiều khi cũng giống như chim sẻ, có thể đẹp hơn trong trong một ngày trời lạnh.

Tôi cười hỏi Sơn:

– Thật không anh?

Sơn bảo:

– Cô nên mang chiếc áo này theo, thỉnh thoảng mặc.

Tôi nói:

– Tôi sẽ nghe anh.

Ra hẳn bên ngoài phòng máy, nhìn qua cửa sổ, tôi mới biết trời lại đang mưa. Mưa tuôn ròng ròng trên cây đa nhỏ và trên mấy bụi hoa giấy đầy bông tím.

Tôi nói:

– Tưởng hết mưa rồi.

Sơn cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, bảo:

– Tôi đến đây đã bị ướt giữa đường.

– Bữa nay tôi có đem theo áo mưa, không sao.

– Vậy hả? Tôi không có áo, xin trời chừa tôi ra.

Tôi lại giật mình thấy ra Sơn có nhiều vẻ giống như người đàn ông tôi đã nhiều lần tưởng tượng nhưng đã không vẽ nổi trong trí. Cái gì đã khiến tôi không nhận nổi ra anh trong bấy lâu?

Tôi nói, và rõ ràng tôi nghe trong giọng nói của mình một sự cố tình giăng bẫy:

– Nếu trời không chừa anh, tôi sẽ cho anh đi chung áo mưa với tôi.

Sơn cười nhìn tôi. Trong ánh mắt anh có sự riễu cợt nhưng cũng có sự ấm áp đáng tin cậy, làm tôi phấn khởi.

Sơn nói:

– Không ướt áo lại đau tim còn khổ hơn.

Tôi hỏi Sơn:

– Anh đã bị đau tim lần nào chưa?

Sơn cười bảo:

– Tôi vẫn cứ tự hỏi thế.

– Thế anh nói dối anh sao?

– Không biết đấy là bệnh mình làm ra hay bệnh di truyền.

– Không lý từ xưa tới giờ không ai làm gì anh cả?

– Làm sao cũng chẳng làm sao mà.

– Tôi trông anh đâu có vẻ cứng cáp cho lắm.

– Trái lại nữa đằng khác. Tôi là người rất dễ mủi lòng.

– Anh thường thương người hay thương thân?

– Thương người trước rồi thương thân sau.

– Như thế, anh phung phí sự chung thủy quá phải không?

– Con gái Việt Nam bây giờ hiền lành lắm cũng cỡ cô.

Nào có ai để cho một người yêu hết sự chung tình của mình đâu.

– Bây giờ phải làm sao?

– Xuất cảng dần dần là vừa.

Chúng tôi cùng cười với nhau. Cô nữ hòa âm viên vừa điều chỉnh những chiếc nút trên máy phát thanh vừa quay nhìn chúng tôi bảo:

– Các ông bà này nói riết rồi lúc nào cũng tưởng trước mặt mình là cái micro.

Tôi cũng cười với cô bảo:

– Em “đã điều chỉnh âm thanh vừa đủ nghe để khỏi làm phiền hàng xóm” rồi mà.

Cô bạn cười rũ trên ghế.

Tôi và Sơn đi sang một phòng vi âm kế cận thâu thanh cái chương trình sẽ phát vào buổi tối.

Lúc đi sát khung cửa sổ nhìn xuống vườn, tôi trông thấy những bông hoa giấy rụng lẫn với những chiếc búp đa màu đỏ trên mặt đất sũng nước.
Trời coi bộ chưa thể tạnh mưa được.

Một câu nói nghe thấy lúc đi ngang qua một phòng vi âm lớn, bên trong, một ban nhạc thâu thanh, nhưng mọi người đang dừng tay để chờ cô hòa âm viên thay một cuốn băng mới lên máy “cô ấy đang thay băng, xin quý vị vui lòng chờ, băng cũ quá không thấm nữa”.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT