Kỳ 22
Ði qua cổng trường, tôi ngó vào cái sân nhỏ bên trong.
Tôi đã học ở đây hai năm và không tìm thấy một sự thân thuộc nào. Ngày Chủ Nhật không ai đến trường cả. Ðèn hành lang cũng tắt. Màu sơn nâu trên các khung cửa ra vào trông sẫm hơn một chút, làm cho ngôi trường đã cũ lại có vẻ cũ hơn. Cũ như những bộ sách đóng gáy da dày cộm xếp trong các ngăn tủ.
Giã từ mi, ta đã vào nhầm cửa, ta xin đi ra, nhường chỗ cho người khác.
Tôi đọc được trong một tờ báo mẩu chuyện vui nhỏ, thế này.
Một cậu bé hỏi bố:
“Tại sao luật pháp lại cấm người ta lấy hai vợ?”
Ngẫm nghĩ một chút, người bố đáp:
“Sau này, lớn lên con sẽ hiểu, luật pháp được làm ra là để bảo vệ những người không thể tự bảo vệ được lấy mình.”
Ngày đầu tiên cắp sách bước qua ngưỡng cửa trường này, tôi đã nhớ lại chuyện đó và cười một mình.
Chúng tôi tới công viên.
Cái bể nước này nhiều hôm ngồi trong lớp tôi vẫn nghe thấy tiếng vòi phun nước.
Bữa nay mưa, các vòi đều được khóa, nhưng mặt nước trong bể vẫn reo rì rào vì mưa và gió.
Quả thật công viên không có một người nào. Chỉ có điên như chúng tôi mới tới đây vào một ngày giông bão thế này.
Tôi không thể không cười thành tiếng vui thú vì sự vắng vẻ này.
Chúng tôi chui vào ngồi dưới gầm cái đài xây vòng phía trên một góc hồ.
Gió từ các ngả đường thổi tới reo rì rầm quanh các chân cột. Con rùa bằng đồng đỏ, đội một chiếc cột, đã tróc mất một miếng vẩy và bắt đầu có những vết rỉ xanh.
Có mùi hoa ngọc lan thoảng trong gió.
Sơn chừng như không chú ý gì đến tôi, không để ý gì đến cả trời mưa ngoài kia.
Vậy, anh nghĩ đến cái gì, anh bạn?
Tôi nói:
– Ðây là khu phố đẹp nhất Sài Gòn.
Sơn ngước nhìn tôi. Anh có vẻ ngơ ngác hình như không nghe hiểu tôi nói gì. Mấy con cá nhỏ mừng nước, đùa rỡn bơi đuổi nhau, luồn lỏi qua các đám rong.
Tôi bảo với Sơn:
– Từ ngày mai tôi sẽ nghỉ luôn, không đến sở nữa.
Tới lúc này Sơn mới như sực nhớ ra điều gì, cầm điếu thuốc đang ngậm trên môi ra tay và mở to mắt nhìn tôi. Anh thấy tôi ra sao trong đám mưa này? Tôi nghĩ và mỉm cười với anh.
Sơn hỏi:
– Cô lo giấy tờ xong hết rồi chứ?
– Dạ, xong rồi.
– Cô có người bạn nào bên ấy không?
– Không.
– Còn việc ăn ở?
– Cơ quan họ sẽ giúp lo liệu những ngày đầu.
– Sau đó?
– Quen rồi sẽ tự lo lấy thân.
Sơn nhìn tôi cười. Tôi không biết anh cười với tôi vì câu chuyện anh đang nói hay vì một ý nghĩ nào vừa chợt nẩy ra trong đầu lúc anh nhìn tôi. Tôi cũng chỉ còn biết cười lại với anh. Và tôi cũng thoáng nhìn thấy răng của chúng tôi in hai vệt trắng mờ trên mặt bể nước bên dưới. Tôi cố nhận dạng nét mặt mình và nét mặt Sơn nhưng không được, mặc dầu tôi có thể phân biệt rõ ràng màu của chiếc áo mưa mình đang mặc. Chiếc áo mưa đỏ và cả chiếc mũ đỏ của tôi in giữa nền trời mờ xám trông như một đóa hoa lớn.
Sơn nói:
– Làm với cô bao lâu mà tôi không biết là cô xinh đẹp.
Câu nói của Sơn như âm vang của cái điều tôi nghĩ về anh lúc chúng tôi ngồi trong tiệm nước. Ðó là một lời nói dối, một lời nói cho vui hay cũng có một phần sự thật?
Sơn làm tôi bật cười.
Tôi bảo với anh:
– Anh nhận ra tôi lần nữa thì tôi già mất rồi còn gì.
Sơn cười. Trong đôi mắt anh, tôi nhìn thấy sau cặp kính đã bị bám mờ hơi nước, một sự dịu dàng, âu yếm.
Sơn nói:
– Tôi e rằng cô đi rồi người ta sẽ không để cho cô về nữa.
– Anh không muốn tôi về nữa hả?
Sơn cười không nói gì.



























































































