Ðồng Cỏ (Kỳ 23)


Kỳ 23



Trận mưa vẫn chưa có vẻ gì sẽ ngớt. Gió cuốn những đám mưa reo xèo xèo trên mặt hồ nước và mỗi lúc thêm lạnh. Buổi chiều như treo lơ lửng giữa sự êm đềm và nặng nề. Lá và những cành cây nhỏ rơi đầy trên mặt đường.


Tôi nói:


– Ði cũng buồn, ở lại cũng buồn.


Sơn hỏi:


 – Sao?


Tôi nhìn lại Sơn. Tất cả những gì tôi và anh nghe, đọc, nhìn thấy hàng ngày, không có gì buồn cả sao?


Tôi cũng nghĩ, đáng lẽ chúng tôi phải nói với nhau một chuyện gì khác. Một người con trai, một người con gái, ngồi với nhau giữa một công viên dù không đẹp lắm, trong một chiều mưa, vắng vẻ thế này, lại không có điều gì nói với nhau ngoài những chuyện buồn bã sao?


Tôi nói:


– Tôi đã nao nức chờ đợi, đến lúc này lại thấy đi được chưa chắc đã là điều đáng vui mừng.


Sơn nói:


– Coi như một kỳ nghỉ hè.


– Chẳng biết bao giờ mới yên.


– Rồi cũng phải yên thôi.


– Lắm lúc tôi tưởng tượng được đọc một bản tin, bằng tiếng của mình, ở cái chốn xa lạ ấy, là một điều thích thú, lúc khác tôi lại sợ.


– ?


– Ðất nước không ổn định, những tiếng nói thả bay giữa trời đó, không có chỗ đáp xuống, cũng giống như mình, sẽ trôi giạt về đâu ?


Sơn yên lặng không nói gì.


Tôi cũng không còn muốn kéo dài nỗi buồn chán, giống như trận mưa không ngớt, giữa câu chuyện của chúng tôi nữa.


Tôi bảo với Sơn:


– Thứ Năm anh nhớ đến nhà tôi nhé.


Sơn gật đầu:


– Vâng, tôi sẽ cố.


– Không cố. Anh phải đến.


Tôi nói và lại nhìn xuống hai cái bóng của tôi và của Sơn, chập chờn trên mặt bể nước. Ðôi lúc tôi có cảm tưởng đau đớn, dường như mình không sống mà đã trôi lều bều trong cuộc sống. Trong đầu tôi chợt nẩy ra một ý định mờ ám.


Và tôi hỏi Sơn:


– Tôi có thật đẹp như lời anh vừa nói với tôi không?


Sơn không trả lời câu hỏi của tôi. Có lẽ anh cho rằng anh đã trả lời tôi trước khi tôi hỏi anh rồi. Cũng có thể tại câu hỏi của tôi hơi lố lăng một chút. Tuy nhiên, tôi rất hài lòng vì đã nói ra câu ấy trước mặt anh.


Sơn bảo:


– Bây giờ, cô về chứ?


Tôi nói:


– Về. Tôi còn phải tới nhà một người quen có chút công việc.


Cái ý định mờ ám của tôi, giống như bầu trời mù mịt bên ngoài, đã được câu nói bình thường của Sơn làm cho quang đãng trở lại. Hình như tôi đã muốn quyến rũ anh. Ý tưởng chưa kịp thành hình đã tan biến. Tôi vừa mừng vừa hơi chán. Tuy nói vậy nhưng chúng tôi vẫn chưa ai đứng dậy.


Sơn hỏi tôi một câu bất ngờ:


– Cô không tin là cô xinh đẹp sao?


Tôi cười bảo:


– Ðó là điều đâu có dễ tin, phải không?


Chúng tôi đứng dậy, đi lại phía nhà thờ, và ở đó, tôi vẫy được một chiếc taxi để đi. Sơn còn đứng lại đó khi tôi đi khỏi. Tôi chắc mình sẽ còn nhớ mãi cái hình dáng anh đứng co ro đằng sau mấy bức tường màu son đó.


Chương Bốn


Tôi đến nhà đứa em họ. Người nhà đang quây quần quanh một bàn mạt chược. Tôi chào mọi người.


Thím tôi nói:


– Em nó ở trên gác. Bao giờ chị đi?


Tôi kiếm chỗ treo áo mưa, lấy khăn lau mặt, đáp:


– Dạ thưa, tuần tới ạ.


Chú tôi vẫn chăm chú vào ván bài, nhưng cũng hỏi:


– Cháu đi bao lâu?


Tôi không muốn trả lời câu hỏi của ông, bởi vì tôi biết ông cũng không chú ý bao nhiêu đến điều ông hỏi, nên tôi chỉ lí nhí đáp, dạ thưa cũng không bao lâu ạ.


Ông chú quả nhiên cũng chẳng kịp nghe câu trả lời của tôi, vì tôi nghe ông kêu lên:


– Tứ sách hả? Phỗng.


Cuối cùng lại có tiếng ông bảo:


– Thôi.


Ván bài lại tiếp tục với những tiếng lách cách.


Thím tôi giục:


– Con lên trên gác đi.


Lúc đi ngang qua bàn mạt chược tôi khẽ nghiêng đầu chào mấy người khách lạ và bước lên cầu thang. Thảo đang ngồi trước một chiếc bàn lớn đầy sách vở.


Tôi nói:


– Chăm thế. Chủ nhật cũng học à?


Nghe tiếng tôi, Thảo quay lại, reo lên:


– A! Chị Phụng.


Tôi nói:


– Mưa quá.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT