Đồng cỏ (kỳ 26)


Cứ tưởng tượng một người bà con nào đó của tôi, hiện còn ở lại ngoài Bắc, cái người thầy mẹ tôi đã ký thác những tư điền, hương hỏa chẳng hạn, nghe những tiếng nói ấy, chắc chắn sẽ không thể nào biết được người đang nói đó lại là tôi, trong người có mang một chút huyết thống của giòng họ, anh chị của tôi, lại càng không biết tôi là ai. Vậy mà có thể, những tiếng nói ấy đã lẩn khuất quanh họ, trong nhiều giờ, nhiều phút. Có thể họ đã chết cả nhưng tôi không hề hay.

Và, tất cả những điều này có nghĩa thế nào?

Tôi nói với Thảo:

– Mai mốt chị nói ở bên ấy, Thảo nhớ đón nghe nhé.

– Chắc chắn em sẽ nghe.

– Hễ bữa nào không thấy tiếng chị thì chắc là chị đau ốm rồi.

– Thế, ai dám nghe.

– Chưa đi mà chị đã thấy nhớ.

– Chúng mình sẽ liên lạc bằng thư.

– Ði suốt buổi chiều ngoài đường, mỏi rời cẳng mới biết Sài Gòn thiếu nhiều chỗ ngồi chơi thật.

– Nhẽ ra thành phố của mình có một con sông như thế, dễ làm cho đẹp lắm.

Thảo vẫn nói với tôi về mộng ước thiết lập những vườn hoa hai bên bờ sông. Sài Gòn có vẻ là một thành phố phát triển hỗn loạn mất rồi. Nó muốn nếu có cơ hội, sẽ đề nghị xây dựng những thành phố vệ tinh, giải tỏa bớt những khu chật chội. Còn có thể làm những kinh đào dẫn nước vào các nơi dự tính cho thành phố đẹp hơn.

Tôi cười bảo với Thảo:

– Giá chị có quyền, chị sẽ cho em mượn con sông để em làm thử xem sao.

Thảo cười bảo:

– Ðó là chuyện khó. Có những việc có thể làm được ngay cũng chẳng ai chịu làm: Giữ cho thành phố sạch sẽ chẳng hạn.

– Em còn muốn làm gì nữa không?

– Ðô Thành cũng nên có một ban cố vấn mỹ thuật gồm những người có thể tin cậy được để họ giúp ý kiến chỉnh trang thành phố.

– Chị nhớ có đọc báo, hình như ở đâu đó, người ta định sửa lề đường một góc phố, nhưng việc sửa sang này có thể làm mất đi cái vẻ đẹp riêng của khu phố, và dân chúng đã yêu cầu chính phủ đừng bao giờ làm những việc tương tự mà không hỏi ý kiến dân chúng trước.

– Nhất là việc thiết lập những công viên và tượng.

Ðối với nó, thà để một tảng đá trong công viên còn hơn bày một cái tượng xấu.

Trong lúc vui đùa, tôi có nói với nó, cứ từ từ, sau này tôi sẽ bầu cho nó làm dân biểu, chừng đó hãy cố thuyết phục mọi người thực hiện ý muốn của mình.
Tôi cũng nghĩ một thành phố dù nghiệt ngã đến đâu cũng vẫn phải có cái thi vị của nó, không tìm thấy chất thi vị có nghĩa là thành phố bị ngạt hơi.

Tôi rủ Thảo:

– Ði phố chơi không?

Thảo mở to mắt nhìn tôi:

– Mưa mà.

– Chị đi cả ngày ngoài mưa, có sao đâu.

– Chưa đủ chán à. Ði đâu?

– Chị đã nói với bác rồi. Mình có quyền đi lâu lâu cũng được.

– Ði thì đi. Em ngồi từ sáng đến giờ cũng cuồng chân rồi.

Tôi ngồi chờ Thảo sửa soạn, xong, chúng tôi xuống nhà. Thảo xin phép bố mẹ và tôi cũng chào ông bà, nói:

– Chúng con ra ngoài một lát.

Mẹ Thảo dặn:

– Hôm nào đi thì cho chú thím hay.

Tôi cười thưa:

– Vâng, thế nào con cũng xin đến chào chú thím ạ.

Thảo lấy xe gắn máy, chở tôi. Chúng tôi mặc áo mưa, đội mũ ra đường.

Trời đã tối. Trận mưa không còn lớn lắm, nhưng lẫn với bóng tối bắt đầu loang ra, trông như còn mù trời.

Ðường phố ít người qua lại. Cành khô gẫy và lá rụng đầy trên lối đi.

Thảo lại hỏi:

– Ði đâu?

– Ðến rủ Nhiên luôn không?

Nhiên là con ông cậu tôi. Chúng tôi chơi với nhau vùa như chị em trong nhà, vừa như bạn. Nó là con trai, nên thỉnh thoảng chúng tôi nhờ nó đi “hộ vệ”.

Thảo nói:

– Sợ nó không có nhà.

– Kệ, cứ đến. Không có nó hai đứa mình tính sau.

Nhiên có ở nhà. Thằng nhỏ đang loay hoay với chiếc máy vô tuyến truyền hình tháo tung trước mặt trong phòng riêng của nó mà chúng tôi gọi là “xưởng thợ”.

Thấy chúng tôi đến nó kêu lên:

– Các bà giết nhà con rồi.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT