Ðồng Cỏ (kỳ 67)

Kỳ 67



Thảo cười không nói gì. Cái cười của nó làm tôi nhớ tới người bác đã chết. Liệu tôi có dám tin lời tôi nói chăng? Mấy trăm năm Trịnh Nguyễn phân tranh, có lẽ lịch sử của chúng ta sẽ có thêm mấy trăm năm nữa để ghi chép.

Chúng tôi về phòng, đi ngủ.

Tôi ngủ thiếp, không kịp nghe hết câu nói dở dang của Thảo. Tôi mơ thấy mình đang ở giữa một thành phố xa lạ, đi hoài qua các khu phố mà không biết định tới đây để làm gì.

Cảm giác hoang mang, lo sợ, vẫn còn trong lòng khi thức dậy.

Thảo vẫn còn ngủ ở bên cạnh.

Tôi nghĩ ngay đến những gì xảy ra trong bữa đi chơi ngoài Cấp với Sơn, thầm nói với mình, sẽ nén giữ trong lòng, không cả tự tra hỏi, vì sao lại làm như vậy. Chỉ còn vài ngày nữa tôi sẽ đi khỏi đây. Nếu đó là một tiếng nổ, nó sẽ nổ khi tôi còn một mình ở nơi xa xôi ấy. Tôi sẽ chịu đựng tiếng nổ đó một mình.

Nếu đó là một nỗi đau thương, tôi sẽ gậm nhấm nỗi đau thương đó một mình.

Tôi nhỏm dậy, đi ra ngoài sân dù hai mắt còn cay.

Tôi muốn hứng những cơn gió lạnh để nó làm cho tỉnh hẳn.

Giấc mơ kéo lê thê gần suốt giấc ngủ làm tâm trí bải hoải.

Chỉ còn vài ngày nữa tôi sẽ đi. Tới phút này đây, tôi nhận ra đó không phải là một việc bình thường nữa mà đối với tôi, nó trở thành một cách tôi tự xóa bỏ những dấu vết của mình ở chốn này.

Chuyến đi của tôi liệu có thay đổi được gì?

Cứ tưởng tượng tôi đủ thấy chẳng có mảy may hy vọng. Trốn đi đâu, có gì khác? Nhưng như vậy có nghĩa là thế nào?

Mấy chục năm sống của tôi, điều mà tôi biết rõ nhất là cái gì?

Buồn.

Ðúng như thế, chỉ có cái buồn là tôi thấy rõ nhất, còn tất cả những thứ khác đều mờ mờ, ảo ảo.

Tôi trở vào trong nhà.

Thảo vẫn còn ngủ. Sau khi làm những công việc thông thường buổi sáng, tôi pha sẵn cho nó một chút cà phê, lát thức dậy, nó chỉ cần chế thêm nước sôi cho đủ nóng để uống.

Tôi mang tách nước của mình ra lại ngoài thềm ngồi uống.

Mẹ tôi mở cửa bước ra hỏi:

– Muốn ăn gì?

Tôi kéo chiếc ghế còn lại nhích ra một chút cho bà ngồi, nhưng bà không ngồi.

Tôi nói:

– Dạ, để chờ Thảo dậy, ăn luôn.

Mẹ tôi bảo:

– Ăn xôi nhé?

Tôi thưa:

– Vâng.

– Xôi đậu hay xôi bắp?

– Xôi bắp đi mẹ.

Một người đàn bà bán xôi đi qua cửa cất tiếng rao lanh lảnh. Mẹ tôi mang chén ra mua.

Tiếng rao hàng của người đàn bà làm tôi nhớ lại lời anh tôi kể. Ở Hà Nội xưa, sáng, trưa, chiều, tối đều có những thức quà riêng. Miếng ăn của Hà Nội, người ta có thể cảm thấy ngay trong lúc nghe rao.

Những tiếng động làm nên một phần của thành phố, tiếng rao quà, tiếng chổi của các phu quét đường kéo soàn soạt trên mặt nhựa những buổi sáng mùa đông trời còn tối đen, tiếng rào rào của chiếc xe phun nước cho bớt bụi mùa hè, những tiếng động khiến cho người đi xa nhớ mong, muốn trở về.

Có thể những điều anh tôi nói là sự thật. Nhưng đối với tôi, nó chỉ có ý nghĩa mơ hồ. Vậy mà, không hiểu sao, nó vẫn không ngừng nhen lên trong lòng tôi nỗi mong ước được trở về, được nhìn thấy Hà Nội. Tôi cũng tin rằng, chính những người yêu Hà Nội như anh tôi, phải trở về, trả lại những kỷ niệm họ mang theo lúc ra đi, Hà Nội mới phục sinh được.

Tôi cũng muốn có dịp đứng trên cầu Long Biên nhìn xuống con sông Hồng đỏ phù sa, mùa nước lớn, lũ từ trên nguồn đổ về, réo sôi, sủi bọt quanh những chân cầu bằng đá lớn, nghe mùa thu trở mình bằng những trận gió heo may, xào xạc thôi, nhè nhẹ thôi, vậy mà chỉ qua một đêm, đã thấy cả Hà Nội chìm ngập trong mùa thu. Tôi cũng muốn nhìn thấy hồ Tây, hồ Trúc Bạch, cái nắng hàng Ðường, Sơn đã có lần nói với tôi.

Cơn mơ tưởng làm tôi như ngủ thêm một giấc trắng trên ghế.

Mẹ tôi mang cho chúng tôi hai chén xôi bắp.

Tôi nói:

– Ðể con đợi Thảo nó dậy, ăn cùng.

Mẹ tôi bảo:

– Ðể sẵn đấy, lúc nào muốn ăn thì ăn.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT