Ðồng cỏ (kỳ 68)


Tôi trở vào phòng. Thảo vẫn còn ngủ. Tôi lại gần đánh thức con nhỏ:

– Dậy chứ cô mình.

Thảo mở mắt ngồi nhỏm dậy.

Tôi bảo:

– Nằm xuống cho tỉnh hẳn đã.

Con nhỏ cười với tôi, hỏi:

– Sáng rồi hả?

Tôi cười với nó bảo:

– Mới gần trưa thôi.

Thảo vươn vai, duỗi thẳng người trên giường. Nó hơi gầy, nhưng cái vặn mình làm nổi rõ những phần cong và thẳng trên người trông nó cũng khá đầy đặn.

Thảo hỏi:

– Bữa nay chị có đi đâu không?

Tôi nói:

– Chưa biết. Nếu đi, hai đứa cùng đi.

Thảo nói:

– Ðói bụng quá.

– Bác có để sẵn xôi ngoài hiên rồi.

– Thế hả?

– Dậy được chưa?

Thảo trở dậy, vào phòng tắm, đánh răng, rửa mặt. Tôi lấy sữa, nước sôi, chế thêm vào tách cà phê cho nó, rồi mang ra ngoài thềm.

Chúng tôi cùng ăn sáng.

Thảo nói:

– Lâu quá mới được ăn xôi lúa.

Tôi cũng thầm nghĩ, mai mốt chắc sẽ có lúc thèm một bữa ăn sáng thế này, nhưng dĩ nhiên chẳng biết tìm đâu ra.

Tôi hỏi:

– Chỗ em không có bán à?

– Không thấy ai mua về cả.

– Ngõ ngách nào chẳng có hàng quà rong.

– Mình đi phố mua cái gì làm đồ tráng miệng cho bữa ăn.

– Ừ.

Mấy con chim sẻ từ mái hiên bay ra đậu trên cây dương liễu, rúc kêu lẹt xẹt, rỉa lông cho nhau. Thỉnh thoảng chúng bay, nhảy, làm những giọt sương chưa ráo hết trên lá rớt xuống sân.

– Em uống trà thấy thích hơn cà phê.

– Lắm bữa không kịp ăn sáng, uống cà phê, đến sở, cồn ruột muốn chết.

– Buổi tối uống trà, ngồi học thấy tỉnh táo hơn.

– Cô có biết vì sao không?

– Vì sao?

– Sách trà đạo bảo, Ðức Phật than thiền thấy buồn ngủ. Ngài dùng dao cắt hai mi mắt vứt ra sân. Hai mi mắt ấy, mọc thành cây trà. Thành thử bây giờ uống trà, người ta mới thấy không buồn ngủ.

Con nhỏ cười, hai hàm răng trắng bóng.

Nhìn nó cười, tôi tưởng như nhìn thấy buổi sáng còn nguyên vẹn.

Tôi nói:

– Chị cũng muốn đi kiếm mua vài quyển sách để mang theo.

Chúng tôi về phòng sửa soạn.

Trước khi đi, tôi ghé vào phòng thầy tôi. Ông còn nằm trên giường và đang đọc tiếp [hay đọc lại?] tờ báo tôi đã thấy ông đọc tối qua.

Tôi hỏi:

– Con ra phố với em Thảo một chút. Thầy có cần gì không ạ?

Ông buông tờ báo xuống, ngó tôi, bảo:

– Không. Các con cứ đi đi.

Nắng đã bắt đầu nồng nực, nhưng trên trời có rất nhiều mây đen.

Thảo bảo:

– Thế này thì chỉ có trời mới biết sẽ mưa hay nắng.

Tôi nói:

– Chốc nữa mình cũng biết.

Phút này tôi mới hiểu nỗi bồi hồi thường cảm thấy mỗi khi bước vào phòng thầy mẹ tôi. Hình như quanh mỗi người già, luôn hiện hữu một mùi gì đó làm ra cái cõi riêng của họ, khô se, ngai ngái, có thể chính họ không biết, nhưng những người khác sẽ nhận ra ngay, mùi vị của cái chết đã len lẫn vào đời sống. Tôi đã ngửi thấy cái mùi ấy trong phòng bác tôi, trước khi ông mất. Tôi đã chứa trước trong lòng cái chết của thầy mẹ tôi, tôi biết như vậy.

Bỗng nhiên lại thấy tôi thẫn thờ không nói gì nữa, Thảo kéo tay tôi bảo:

– Bà này kỳ quá.

Tôi gượng cười với con nhỏ, cũng không muốn nói với nó điều tôi vừa cảm thấy.

Chúng tôi tới chợ mua môt ít trái cây, vào tiệm mua môt hộp bánh.

Tôi nói với Thảo:

– Em có muốn mua gì không?

Thảo bảo:

– Không.

Cuối cùng tôi tự ý dùng số tiền đã định dành cho Thảo, mua cho nó ít vải và mỹ phẩm.

Tôi nói:

– Học, nhưng cũng đừng quên trang điểm.

Con nhỏ cười:

– Bộ trông em lọ lem lắm sao?

– Xấu hay đẹp, có trang điểm vẫn hơn.

– Không sao. Tôi xin được bỏ quên cho đến khi học xong.

– Sợ người ta nhặt được, hết học hả?

– Tính tôi hay lo xa, tránh được thì cứ tránh.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT