Xe Lên Xe Xuống (Kỳ 61)


Kỳ 61

Nguyễn Bình Phương

Bác Lâm kéo mình sang nhà bác. Sân bày chạt tượng. Chùa Vận Phúc mới sửa lại, nới rộng ra nên thêm nhiều tượng. Những tiếng gõ chi chát ran khắp nơi. Mùi gỗ ngai ngái trộn với bụi mùn vẩn lên khiến mình hắt hơi liên tục. Một bức tượng phật to, cao đến gần hai mét đặt bệt dưới đất. Ðài sen chưa được ghép, những cánh sen bằng gỗ to lớn văng vít trông giống như bông sen tàn. Bác Lâm hỏi:

– Mày thấy ông này thế nào?

Sẵn cơn bực tức trong người, mình nhệch miệng dè bỉu:

– Phật phọt gì mà mặt nhạt như nước ốc.

Bác Lâm không vừa lòng:

– Ngứa cả đít.

Bác vùng vằng nhưng lại dúi vào tay mình nắm tiền, hạ giọng:

– Cho vào túi ngay đi.

Mình theo bác vòng ra dãy tượng la hán nhỏ ở cuối sân.

– Cố mà làm việc cho nó tử tế – Bác nói, tay gõ công cốc lên đầu các pho tượng để kiểm tra – mày mà đéo ra gì nữa thì mẹ mày đổ mất.

Thái độ của bác chân tình, hơi chút xa xót. Mình thấy cay cay sống mũi.

– Thằng kia có chửi thì chửi thế, chứ nó cũng là đứa gánh nạn cho cả họ.

Bác nói xong bỏ vào nhà. Cái dáng to, thô với bước chân thình thịch của bác làm mình nhớ tới bố.

– Mẹ cái lão già kia, có giỏi ra đây, ông thì ông cho một phát.

Tiếng anh réo the thé ngay sát hàng rào. Mình chạy vội ra thấy anh đứng chống nạnh, mặt vênh lên. Hai bên hông anh đeo lủng lẳng hai hòn đá được buộc bằng dây dù, sau lưng khoác chéo một thanh gỗ. Thấy mình anh hùng hổ bảo:

– Lùi ra để tao nã cho nó mấy viên chết bỏ đời nhà nó đi.

Anh gỡ cái thanh gỗ ra, kẹp vào nách, lia một vòng, miệng kêu rẹt rẹt. Ðám thợ bỏ làm chạy xộc ra xem càng khiến anh hăng tiết vịt.

– Mày đã bằng mấy thằng khựa chưa.

Anh rống lên. Mình nhắm mắt lại. Một cái gì đó đang rời đi vĩnh viễn. Bác Lâm đứng ngẩn tò te nhìn anh.

– Mày đã bằng mấy thằng khựa chưa?

Anh rống lần nữa, như tiếng dội lại từ vách núi. Sau đó anh ngã quay ra đất, chân tay giãy đạp, miệng sùi bọt. Mình xốc anh lên vai vác về nhà và nhận ra anh nhẹ như một đứa trẻ. Anh oằn oại trên vai mình, thều thào:

– Khéo mất lựu đạn của tao.

Mình giật hai hòn đá ném ra xa. Tiếng đục chạm lại chi chát ran ran. Phía sau anh em mình là mấy chục pho tượng Phật chờ điểm nhãn.

Ðến chiều thì anh nằng nặc khoác ba lô ra đi. Cố mấy cũng không tài nào thuyết phục nổi anh nên mẹ phải nhờ đám thợ của bác Lâm sang trói nghiến anh vào cột nhà. Anh chửi, chỉ có một câu, lặp đi lặp lại, thống thiết:

– Chúng mày trói ông thế này, Tàu nó mà sang thì lấy ai ra cản.

Anh chửi suốt đêm đến tảng sáng thì im. Mẹ nghĩ anh mệt nên để anh ngủ đến gần trưa mới vào xem thì anh đã biến mất. Dây trói bị cắt bằng dao. Rất lạ ở chỗ làm cách nào mà anh có thể lấy dao và tự cắt dây được vì tay anh bị trói quặt ra sau. Bác Lâm nghe mẹ thắc mắc thì nói xua đi:

– Nó là lính chiến, việc này ăn thua chó gì.

Từ đấy anh thỏa sức lang thang vạ vật. Ðôi ba lần mình gợi ý nên đưa anh về trại điều dưỡng nhưng bác Lâm không đồng ý. Bác lý luận nếu về trại điều dưỡng, họ sẽ cho vào khu điều trị tâm thần mà ở đấy thì đối xử chả khác gì con vật. Thà bằng cứ để anh ở ngoài cho nó thoải mái. Mình nghe cũng bùi tai nhưng sau này mới hiểu đó là ngụy biện. Lý do chính không phải bác thương anh mất tự do mà sợ mẹ mất đi số tiền trợ cấp của anh. Nếu chuyển anh về chỗ cũ thì hiển nhiên chẳng có gì ở lại với mẹ mình nữa. Số tiền sẽ rơi vào tay trại, có thể vài cá nhân nào đó sẽ hưởng nó vụng trộm.

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT