Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh


Bóng Biển Bóng Sông



Biển ơi

1.
Bóng em áo màu trăng huyễn ảo
Hạt lệ ngân thành tiếng sóng
Tiếng sóng đêm đêm rợn tiếng khóc
Tiếng khóc đêm đêm vỡ giấc mơ
Cát đêm rất mặn
Những mảnh thuyền dao cắt
Những con ma nhìn em cúi mặt
Những con ma ăn thịt người tanh mùi quỉ dữ
Nhờ nhờ dưới màu nguyên sơ ánh mắt em
Tha Sala em ơi biển động về hư không*
Bóng em bản thông điệp máu thời mạt pháp
Bóng em áo màu trăng ngây thơ
Bóng em mảnh ván thuyền vĩnh quyết
Bóng em biển một thời cuồng phong
Bóng em thời gian miên viễn
Ðêm nay, em nghe, tôi nghe, người nghe
Tiếng chuông những trái tim
Bồng em từ biển người bay về cố quận
Một dải biển thơm mùi khói hương ruột thịt
Ðón em về.
Tha Sala em ơi biển động về mỗi trái tim


2.
Bóng mẹ ngồi khung xương cong
Bóng thịt bóng da
Bóng đập phập phồng trái tim mẹ
Biển vời vợi xa
Biển không theo con về với khoang cá đầy
Nuôi vợ nuôi con nuôi mẹ nuôi dân chài những đời rất nhỏ
Biển theo con đi vào hàm cá mập
Hàm cá mập thời hải lý răng cưa chiếc lưỡi bò vẽ vòi bạch tuộc
Bóng mẹ khô
Ôi con không về nữa


Bóng vợ lô xô cát mặn
Nón trắng xếp hàng như nón tang
Bóng vợ nhấp nhô đêm
Xa khơi đèn biển lập lòe mắt mộng
Biển chở về những con sóng lạnh,
Âm âm tiếng đàn ông reo tiếng cá
Trôi đi đâu những con thuyền bé miệng
Bóng vợ oằn như sâu
Máu nóng đau chờ. Biển sợ
Ôi chồng không về đâu


Biển từ thuở êm bắt đầu viết trên sóng đường đi đẫm máu
Biển từ thuở hòa lệ mẹ lệ vợ lệ con
Muối có thể mặn thêm
Lệ không thể khóc thêm
Hoàng Sa ơi biển động về mỗi trái tim


Sông ơi


Mẹ bản nghèo
Chiều nay bên bờ sông lặng lẽ
Sông dạt về những bóng xác lạnh
Nhấp nhô con đò vỡ
-Con đò làm từ giấy bạc lòng tham-**
Sinh mạng em chiếc lá rừng bay
Hồn em hóa bướm bên sông
Rừng bản dập dềnh bướm trắng
Em bay về đâu…
Chiều khách về qua sông
Ảo ảnh chiếc đò chở em đi học
Ðó là chiếc thuyền rất chắc chắn
Ðàn bướm kết trong giấc mộng
Ðưa em sang sông và lành lặn trở về


Biển cúng
Sông cúng
Oan hồn thảm tử
Ðất ngập nước mắt
Trời mờ khói hương
Biển khóc
Sông khóc
Hạt nước mắt nghìn năm
Hôm nay hóa cọc Bạch Ðằng.


Ghi chú:

* Tha Sala, Em Ơi Biển Ðộng Về Hư Không, Lê Ðại Lãng.
** Sổ Tay Thường Dân Tưởng Năng Tiến, Những Ánh Mắt Con Cuông.






Tháng Bảy và hoa Larkspur


Larkspur đầu mùa
Bật tiếng reo
Tỏa sáng đi. Tan đi.
Như nắng đang nạm bạc những con sóng đổ vào bờ Laguna
Như gió đang chở hương
Cánh én nhỏ. Gọi Phi Yến
Ðánh thức ánh sáng ngái ngủ dưới tàng cây
Mùa hè mọc lên từ những bụi hoa nơi ghềnh đá
Màu tím pha huyễn xanh vào ánh mắt những cô gái đang chạy bộ
Những bước chân bay mùi cát và muối biển
Chuông sóng. Gọi anh và em
Trên con đường sinh nhật có hàng cây cọ thắp nến
Gió thổi rạo rực
Thắp ngày cháy lên những tia nhọn đầu lá
Trong veo đồng ca
Thánh đường mùa hạ. Tháng Bảy. Và mùa hoa larkspur
Anh đính ước bằng chuỗi đàn én bay
Trên vòm tóc em. Hạ nào xưa


Những cánh hoa lao xao
Phi Yến ơi mùa xuân gieo hạt đã xa
Cọng rơm tháng 7 đang hút no nắng cánh đồng hạ
Nói với nhau về một vụ mùa
Tình yêu chín ửng
Anh hái tặng em ánh nhìn của ban mai
Hạt pha lê quý nhất em có được
Con đường óng ánh ngôn ngữ của những lời thơ tình
Hóa em thành con én trên đường bay những ý nghĩ của anh.
Ðiểm mùa xuân em nương náu


Cho em được trở về mùa thơ lãng mạn
Những thi sĩ của mặt trời mặt trăng mặt đất bình yên
Và nụ cười đôi cánh. Thả xuống
Tháng Bảy tràn tiếng ríu rít
Hãy tỏa hương đi
Những nốt nhạc bé con. Xanh. Và tím
Hãy nhảy nhót như cặp tình nhân kia
Trong vũ điệu mùa hè
Biển Laguna dồn dập nhịp tim
Và nhịp gió bàn tay anh. Trong tóc em


Trước khi Tháng Bảy rụng xuống theo bóng tối
Biển chìm vào đêm
Ánh nến trên hàng cọ lụi tàn
Những cánh hoa bay xa
Bỏ lại thánh đường cô đơn mùa hè âm vang tiễn biệt

(7.2014)
(Nguồn:
sangtao@org)


Ghi chú

Hoa Larkspur, tên việt là Phi Yến, nở vào mùa Hè, cánh hoa như những cánh én bay, màu xanh, tím, hồng.

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT