Sài Gòn đêm độc hành
Mưa trở về bên hiên đời ngày cũ
Vòm cây im đợi gió chuyển sang mùa
Miền thương nhớ vẫn ngàn năm mây phủ
Thời gian trôi anh lỡ chuyến đò đưa.
Chim lạc bầy khản hơi tìm gọi bạn
Vậy sao em xa lắm mấy nẻo đường
Ðời dâu bể anh ôm tình lận đận
Giọt thu tàn chìm khuất giữa mù sương.
Sông Sài Gòn chảy qua đền Bến Dược
Mấy dòng chia mà con nước bạc đầu
Chuyến xe lam một thời qua ngã bảy
Giữa trời sầu em cất bước về đâu.
Trên phố nhỏ ánh đèn treo nỗi nhớ
Thèm hương yêu thơm nắng của Sài Gòn
Qua An Hạ bụi vàng bay muôn thuở
Sợ mưa dầm em lấm gót chân son.
Anh ra đi không rượu nồng đưa tiễn
Chuyện tình yêu như chiếc lá đong đưa
Ðêm độc hành lạc vầng trăng cổ tich
Bài Thánh Ca Buồn ai hát trong mưa!
(28 tháng 10, 2014)
Cát bụi
Gặp nhau quên một tiếng chào
Ừ thì kẻ lạ có sao đâu mà
Sống đời danh vọng điêu ngoa
Mai về cát bụi thật thà trắng tay.
Ðầu thai
Ta từ hạt bụi mù bay
Rớt trên vai mẹ đầu thai thành người
Ði qua hơn nửa cuộc đời
Thương sao vai mẹ tả tơi sương chiều.
Ăn mày thế gian
Chuông chùa âm vọng buồn thiu
Tâm buông chưa hết mang nhiều đắng cay
Xa em vời vợi tháng ngày
Hồi kinh tiếng mõ ăn mày thế gian.
(21 tháng 10, 2014)
(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)



























































































