Nam Dao
Nhắm mắt, Đạo Khiêm tay lần tràng hạt, mồm mấp máy tụng kinh. Một lát sau, Đạo Khiêm nhìn Trãi trầm ngâm:
– Sau này mời thí chủ ghé thăm chùa Thiện Chính ở Trường Yên ít bữa. Chùa thuận lối vào Hoan, Diễn hẳn cũng tiện đường. Bần tăng tin là ta còn cái duyên hạnh ngộ.
Trãi ầm ừ cám ơn, rồi ngả mình dựa vào thân cây. Tay che lên trán, Trãi chợp mắt lúc nào không biết. Giấc ngủ mệt đầy mộng mị kéo một mớ hoang tưởng rối vào nhau tựa mớ bòng bong, lúc hư lúc thực, lúc ẩn lúc hiện, lúc hiền hòa lúc đe dọa. Ánh sáng qua vòm cây mơ hồ hắt xuống mặt đất những vệt nắng lỗ chỗ như mụn ghẻ căng mủ, thứ mủ vàng khè cứ lớn dần rồi toang vỡ chảy vào Cửa Nam Thăng Long thành. Trãi quay nhìn, chỉ thấy Phi Bảo đang tất tưởi hạ xuống chiếc thuyền nan. Cha đâu? Các em ở chỗ nào? Bảo lắc đầu, lầm lì, rồi hỏi, anh có thấy mái chèo không? Trãi cuống lên, không, không. Chèo để đâu? Dung dịch vàng khè đặc sệt tràn lên trên mặt đê. Bảo ơi, thấy chưa? Chưa. Thôi, chạy ngược sang cửa Đông, chỗ đó đất cao. Nào, Bảo, chạy thôi. Ai cho bây chạy! Hoàng Phúc ở đâu đưa tay ra chặn, nhếch miệng cười hiểm độc. Bây đợi đấy, Chinh Di Đại Tướng Quân sắp đến. Phúc chưa dứt lời thì Trương Phụ đứng trên mũi một chiếc thuyền bằng đồng lướt tới. Phụ quát, bay có muốn lên thuyền không? Đúng lúc đó, Phi Khanh từ xa thét, đừng, đừng, nó lừa mình lên là giết ngay, các con chạy, chạy nhanh lên. Bảo lắc đầu, cười sằng sặc. Phi Khanh giơ hai tay lên trời, hai cánh tay khẳng khiu, cứ dài ra, dài như thân rắn. Hai con rắn đầu cong lên. Phi Khanh lại thét, chạy, chạy đi, đợi cha làm gì hở? Trương Phụ ha hả cười, chạy đằng trời à, trời ta cũng đã chăng lưới rồi. Lên thuyền ta cho sống. Tên hoạn lợn họ Đỗ giơ bộ dao kéo lên. Hoàng Phúc bảo, thằng này có nghề, nó thiến vừa gọn vừa ngọt, xoẹt một đường là xong. Hai con rắn mắt như hai cục bi ve nhay nháy ngóc quay xuống hờm ngay đỉnh đầu Phi Khanh, lưỡi thè ra thụt vào. Trãi tuyệt vọng, chỉ biết kêu, “Cha ơi, rắn, rắn…” Nhưng nỗi sợ khiến tứ chi tê liệt, có muốn Trãi cũng chẳng nhúc nhích nổi. Trãi đợi cái chết của cha như điều không cứu vãn được. Cố vùng dậy, Trãi lại kêu, vừa kêu vừa khóc. Rắn ở đâu bò ra nhung nhúc luồn lên luồn xuống cái dung dịch vàng khè bốc mùi tởm lợm đang ứ lên khắp mọi nơi. Mạng ta đến đây là tuyệt chăng?
Bốp, một tiếng chát chúa, ngay bên cạnh tai. Rồi bốp bốp. Thêm hai tiếng. Ai đó lay mạnh kéo tay Trãi. Mở mắt, Trãi thấy thằng bé. Tay cầm chiếc gậy, nó bảo, này, nhìn này. Bên cạnh Trãi một con rắn bị đánh giập đầu. Trãi vùng ngồi lên. Đó là một con rắn thật chứ không phải những con rắn trong cơn ác mộng vừa qua. Con rắn dài đến hai thước, mình nâu sậm có vân hoa nửa vàng nửa đỏ, nằm sõng soài trong đám cỏ rừng xém cháy dưới nắng hạ.
Nhìn thằng bé đang lấy cây gậy chọc vào mình con rắn, Trãi hiểu là nó vừa cứu mạng mình. Thằng bé buột miệng:
– May mà thấy kịp.
Trãi vỗ nhè nhẹ lên vai nó ra dấu cám ơn:
– Tên em là gì?
– Hà Trí Viễn.
Nhìn quanh không thấy Đạo Khiêm, Trãi hỏi:
– Nhà sư đâu rồi?
– Ông ấy đi trước, cách đây cả giờ!
– Sao em không theo?
– Tôi phải vào Hoan Châu, đại nhân cho tôi theo với… Có được không?
Viễn lại lấy cái gậy chọc vào đầu rắn như nhắc cái công mình. Trãi ngần ngừ, nhưng đặng chẳng đừng, gật đầu:
– Được, nhưng đừng gọi ta là đại nhân.
Nhìn Viễn, Trãi chép miệng
– Chắc em trạc tuổi Phi Bảo. Cứ gọi ta là anh. Thế nhé. Em quê quán ở đâu?
Trí Viễn ngần ngừ:
– Quê… quê tôi ở Hà Tĩnh.
Trãi bật cười:
– Nhưng nơi nào, Hà Tĩnh rộng lắm!
Trí Viễn nói nhanh:
– Ở Kỳ Anh.
– Chỗ ấy là nơi cựu hoàng nhà Hồ bị giặc Ngô bắt, phải không?
Cúi xuống nhặt chiếc bọc, Viễn lảng chuyện:
– Đại nhân ngủ mê, kêu la thế nào mà rắn nó bò đến, ghê thật!
Bước lên vài bước, Viễn ngoái lại nhìn Trãi như giục lên đường
– Không đi ngay thì đêm nay chắc phải ngủ rừng mất.
Bần thần nhìn về phía ải quan, Trãi lặng thinh không đáp, trong tâm tưởng hình ảnh cha và hai em hiện ra nhưng xa xôi như áng mây lượn lờ cuối núi. Rồi thình lình tiếng hú khủng khiếp kia lại vang lên. Trãi ngơ ngác, hai tay ôm lấy đầu, mắt lạc tựa kẻ không còn hồn vía. Thấy lạ, Viễn ngừng chân, quay lại nhìn, vẻ dò hỏi. Trãi hoảng hốt bật miệng kêu:
– Lại tiếng hú đêm qua…
Không đáp, Viễn ngoắt người bước nhanh về đồng bằng phía dưới.



























































































