Kỳ 65
Nam Dao
Suốt một vùng biên ải, thỉnh thoảng có tiếng trống thúc quân trong tiếng reo hò văng vẳng. Ðằng sau lửa cháy hừng hực. Từng mảng lửa vần vũ trong gió xoáy lấy những gốc cây, bắt vào rồi leo lên đầu lên ngọn thành những cột lửa. Lan sang cành lớn cành nhỏ, lửa múa may cất tiếng xì xào lách tách nổ, khói bốc lên lẫn vào đám mây trên cao sũng nước. Nhìn lại, Liễu Thăng vẫn thấy hai tên lính hộ vệ cưỡi ngựa đằng sau, tay giáo tay thương, mặt nhọ nhem ám khói. Thăng xoay người, vẫy:
– Cứ hướng Bắc mà chạy. Nhìn đầu ải Phá Lũy. Ta đi…
Cả ba lại tiếp tục vỗ ngựa xuyên rừng, nhưng bắt buộc vòng vèo tránh lửa. Ngựa sợ, lâu lâu chựng lại hí, rồi thở phì phò. Thăng cúi mặt, lòng đau đớn. Hôm xua quân qua Phá Lũy, đám man quân trấn ải chưa đánh đã chạy. Thăng truy kích, nhưng vẫn cẩn thận vừa tiến vừa sửa soạn chống phục binh. Theo địa hình, có phục binh thì phải phục ở Chi Lăng. Thăng tách đại quân thành ba đường tiến, cánh quân nọ bảo vệ sườn cho cánh quân kia. Quân đi quá Chi Lăng, sau một cánh rừng thưa là đến bình nguyên, nhưng vẫn chẳng có động tĩnh gì. Thăng hạ lệnh đánh chiêng, giục quân tiến nhanh, định đưa tiền quân lên rồi để đại quân dựa vào cánh rừng thưa trụ lại. Trời đã xế chiều, chim chóc về tổ, tiếng ríu rít trên không. Thình lình, man quân từ trong lòng đất chui ra, tiếng hò reo cất lên, đánh thúc vào sườn. Chúng đào địa đạo, bốn phía chỗ nào cũng có. Ðám kỵ binh trong rừng không xoay trở được. Tiền quân quay về cũng bị chặn. Ðánh được một lúc thì đêm buông. Hôm đó là ngày hai mươi tháng chín, trăng lặn, chung quanh tối như mực. Bấy giờ ta không thấy rõ ta, cũng chẳng biết địch ở đâu.
Thăng hạ lệnh lùi quân. Ði được độ ba dặm thì lại có tiếng reo hò. Man quân đã chặn hậu. Và ba cái dặm vừa đi là con đường dẫn vào địa ngục. Man quân đã phục sẵn, ào ào xông lên. Cánh trung quân và cánh tả quân bị đánh ở chính giữa, đội ngũ tan tành. Cánh hữu quân do Thôi Tụ và Hoàng Phúc chỉ huy bị đẩy tạt xa, cách ly hẳn với đại quân. Ðêm hôm đó là cái đêm dài nhất đời Thăng. Ðến tảng sáng, máu me ướt sũng chiến bào, Thăng nhìn quanh, nghe tiếng rên la khóc lóc, hạ trống thu quân. Ðếm nhanh, Thăng lượng chắc còn một hai ngàn binh. Thua rồi, cao thiên ơi! Vào chỗ chết, may ra sống. Thăng thúc quân, theo hướng lửa cháy xông vào. Quân sợ không theo, xin hàng.
Miên man hồi tưởng, Thăng không cầm được lòng, thở sườn sượt. Bất chợt, Thăng nghe một tiếng rú đau đớn. Tên vệ sĩ đi sau vừa bị tên, mũi tên ghim vào giữa trán, ngã vật xuống ngựa. Nhảy xuống, Thăng và tên vệ sĩ còn lại rút gươm ra. Tên vệ sĩ quát tháo, mắt trợn trừng. Tiếng xé gió rít lên giữa tiếng quát, rồi tiếng kêu ừng ực như tiếng bóp cổ. Lại một mũi tên. Mũi này ghim vào họng tên vệ sĩ, tay ôm cổ, máu phun có vòi. Thăng kinh hoảng. Tiễn lực của thằng man di ghê thật. Làm sao đi được bây giờ. Máu dồn lên mặt, Thăng quát, “Ra đây, có giỏi ra đây!” tay giơ cao cây gươm, chờ đợi một phát tên.
Chỉ có tiếng cười khẩy thoảng lại.
Thăng lại dong ngựa, trở thành lì lợm, cứ phía trước đi tới, giữa những thân cây còn cháy sém, lửa than nhấp nháy ánh hồng.
Nhưng không, tay xạ thủ không bắn. Thăng biết hắn ở đâu đấy, rình mò, thầm lặng.
Hắn muốn gì? Hay hắn biết ta là An Viễn Hầu Liễu Thăng? Giết ta, hắn cướp. Rồi cắt đầu lập công. Nhưng sao hắn không làm như hắn đã nhanh chóng hạ hai tên vệ sĩ của ta?
Thình lình, Liễu Thăng quất ngựa truy nước đại, gió ào ào thổi ngược về phía sau. Ðúng lúc đó, có tiếng hú!



























































































