Ðất Trời (Kỳ 67)

Kỳ 67


Nam Dao


Khi Liễu Thăng tỉnh dậy, trước mặt ai đã nhóm một đống lửa. Cựa mình, Thăng mới thấy mình trần truồng như nhộng, bị cột đứng vào một thân cây. Hai tay trói vào hai cái cành ngang, hai chân buộc túm vào gốc cây, Thăng chẳng cách nào giãy giụa được.

Bím tóc nay thành dây ghim đầu Thăng vào cái trạc ba khiến Thăng không thể nào nhìn xuống đất, mặt ngửng lên về phía ngôi sao Bắc đẩu phía quê nhà. “Mạng ta đến đây là tuyệt!” Thăng bật miệng rên rỉ. Hình ảnh cả chục đứa con hiện ra, nhưng quả Thăng không nhớ hết tên chúng. Rồi bốn bà vợ và năm bảy cô nhân tình.

Lại tiếng cười khẩy.

Thăng nhướng mắt nhìn. Kỵ sĩ cũng trần truồng như nhộng, tay cầm một con dao quắm, nhảy múa trước đống lửa.

Lượn quanh, hắn lại hú lên rồi cười. Vẫn tiếng cười hồng hộc.

Mắt ốc nhồi thô lố trên lưỡng quyền gồ cao, cằm hắn bạnh ra, lởm chởm những sợi râu đâm chòi như lông nhím. Hắn ghé mặt vào mặt Thăng, nhổ một bãi nước bọt, rồi hắn hét:

– Hai mươi năm trước ở ải Phá Lũy, mi đã thiến anh em ta… Mi còn nhớ không?

Không thèm nghe đáp, hắn vung tay. Lưỡi dao quắm cắm vào vai Thăng. Hắn rút ngược lên. Thăng rú lên vì đau đớn. Hắn lại hú. Lần này là tiếng hú năm xưa, tiếng hú bi thương của Hồ Quí Ly miệng ứa máu tươi nhuộm đỏ lè, bay từ gò Mã Yên, men theo Ngõ Thề, truyền qua vách núi đưa đi nỗi ai oán một dòng họ trên ngưỡng cửa diệt tuyệt.

Kỵ sĩ tiếp tục trần truồng nhảy múa như phát rồ. Hắn ề à hát:

Tao là con của bố tao mẹ tao
Mối thù này ta nuốt trong lòng
Hai mươi năm rồi, tao ngồi không yên, tao nằm không yên
Ðến giờ tao bắt được mi ngày nay…


Lượn qua, hắn lại vung dao. Thăng rú lên. Vai, ngực, khuỷu chân, bắp đùi, cánh tay… Lãnh tất cả mười ba vết chém, máu Thăng chảy ròng ròng, mặt co rúm lại đau đớn.

Ðâu đó sói tru lên phụ họa tiếng hú, tiếng chân đạp lên lá rừng nghe chừng đã gần. Kỵ sĩ lại cười hồng hộc rồi co mình nhảy lên một chạc cây, mắt ánh lên thứ thú tính quỉ quái. Hắn ngả lưng chờ đợi. Quả nhiên mùi máu đã gọi những con sói đói ăn đến quanh. Trong đêm đen, mắt chúng như những hòn bi ve đỏ rực thoáng ẩn thoáng hiện.

Một con sói gừ gừ bước lại rồi vờn quanh. Liễu Thăng rên lên “Ði, cút đi!” Bất ngờ, con sói táp vào bắp đùi Thăng, cắn giật ra một miếng thịt đỏ hỏn rồi lùi ngay ra đằng sau. Thăng lại rú lên, thét “Hoàng thiên ơi, sao hại ta thế này!” Bấy giờ, đàn sói bổ vào thân xác Thăng, gầm gừ, cắn xé.

Bất ngờ, kỵ sĩ lại cất tiếng hú. Ðàn sói tản ngay vào rừng. Ðêm lại chỉ còn tiếng rên yếu ớt của con mồi cho sói cắn xé. Kỵ sĩ nhảy xuống. Hắn đến nhìn vào mặt Thăng. Thấy máu tươi ứa ra khóe mép, hắn la lớn “A, cắn lưỡi à? Ai cho mi chết dễ thế nhỉ!” Nắm lấy dương vật của Thăng, hắn hềnh hệch bảo “Quả báo!” rồi cắt xoẹt. Thăng rống lên. Kỵ sĩ nắm họng Thăng bóp cho hả miệng ra rồi nhét cái dương vật máu me bê bết vào. Kỵ sĩ lau máu trên tay, lại cười hồng hộc, rồi co chân nhảy lên cây.

Lát sau, đàn sói tru lên rồi quay lại.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT