Gọt Thủy Tiên chơi Tết
Bạn sửa soạn chơi Tết, đang gọt củ thủy tiên.
Trông nét mặt bạn hiền nghĩ chắc hoa sẽ đẹp!
Năm nào cứ gần Tết tôi tìm mua thủy tiên.
Tôi chưa năm nào quên… bởi vì tôi nhớ bạn!
Một phần tôi đem tặng, một phần thì tôi chờ
nhận lại từ bạn cho: một củ hoa bạn tỉa!
Củ thủy tiên rất rẻ, công gọt tỉa nhiều công.
Ai mà không có lòng với hoa coi như bỏ…
Bạn tôi giống ông cụ, mặt lại hiền như mơ.
Từng nhát dao bạn đưa nhẹ nhàng mà rất ngọt…
Bạn tách không để sót một chút vỏ xù xì.
Củ gọt rồi thấy mê, tuần hơn mầm sẽ nhú…
Bạn làm việc chăm chú, tôi ngồi nhìn xuýt xoa.
Tôi là bé lên ba, bạn – người cha độ lượng…
Tưởng tượng bạn vui sướng,Tết về hoa đơm hoa.
Bạn nói thủy tiên là quốc hồn Việt Nam đó…
Ba tuần nữa hoa nở. Ba tuần nữa Tết ơi!
Hai cây đào cuối trời của tôi chắc cũng đỏ?
Tết sắp rồi, tôi nhớ Ðà Lạt tôi quá chừng.
Ðây thủy tiên tôi trưng chỉ nửa lòng cố quận!
Bạn dĩ nhiên vương vấn nỗi quê nhà biết bao.
Hoa thủy tiên, mai, đào… hoa nào cũng Hoa Mộng!
Tết là ngày trông ngóng một chuyện gì thật vui!
Tôi đếm bóng ngày trôi cũng mong ngày Tết lắm…
Em còn nhớ hay quên
Em còn nhớ hay quên những ngọn đồi Trại Mát
một thời mình Ðà Lạt mình hay tới đây chơi…
Những buổi trưa lên đồi nắng và gió rơi xuống,
những đọt thông xanh nõn hứa hẹn màu núi non…
Em còn nhớ anh hôn em chỗ nào hồi đó?
Em có nhớ có nhớ hồi đó mình ra sao?
Em nói sao anh cao đi trận chắc chết trước,
anh bên em từng bước, cúi đầu anh bên em…
Ôi một thời mông mênh núi rừng xanh bát ngát.
Mình ngồi xuống, em hát Ai Lên Xứ Hoa Ðào…
Hồi đó trôi qua mau. Hồi đó trôi đi đâu?
Bao nhiêu năm mấy lâu mây qua cầu chưa tản…
Em ơi hôm nay sáng anh vòng tay ngó trời
phải chi có bên người anh vòng tay ôm siết!
Anh sẽ hôn em miết cái cổ ba ngấn cao,
hôn em đôi mắt chao cả bầu trời xanh ngắt…
Ôi những đồi Trại Mát bây giờ nắng lên chưa,
những đóa quỳ của vua anh kính dâng hoàng hậu…
Hoa Huyền Hòa
Em nói em tên Hòa, em không phải tên Hoa.
Hoa hay Hòa khác nhau cái dấu
mà khác xa anh ạ một người!
Nếu gặp em, anh không thấy nụ cười,
anh đã gọi tên em không trật!
Tại vì em, xinh ơi xinh thật,
anh nhìn em, anh cứ nghĩ đến Hoa thôi…
Trời sinh Hoa để tô điểm cho đời.
Ba Mạ trồng hoa cũng là tô điểm
một cảnh nhà cho anh đi tìm kiếm
và gặp em tuyệt diễm giữa muôn hoa…
Nhưng mà thôi, không Hoa thì Hòa,
là hòa thuận câu người ta hay chúc.
Ðời thuận hòa là đời hạnh phúc;
em là Hòa… không dễ ghét với anh!
Anh yêu em, yêu đôi mắt long lanh,
Lưu Trọng Lư cũng có một tình yêu như vậy:
Mắt em là dòng nước chảy,
mắt em là sông để thuyền anh bơi… (*)
Anh biết ơn em cho anh thấy chân trời
chiều rất đẹp khi hoàng hôn buông xuống…
…khi những con chim về muộn
chúng nói rằng anh rất yêu em…
Bài thơ này anh sẽ không viết thêm,
viết tới chừng đó, đủ rồi em nhé!
(Mới gặp nhau, nói thương liền không dễ,
nói dễ ghét là cái cớ… tương tư!)
(*)
– thơ Lưu Trọng Lư: Mắt em là một dòng sông,
thuyền anh bơi lượn trong tròng mắt xanh.
– thơ Phạm Thái: Hỡi ơi chí lớn trong thiên hạ,
gom lại không đầy mắt mỹ nhân!
Hai ngày cuối tuần
Thứ Bảy hôm qua, nay Chúa Nhật,
hai ngày cuối tuần hai ngày mưa.
Ðường xe vẫn chạy như thường bữa
chỉ có người đi thưa thớt thưa…
Chuông Giáo Ðường, chuông Chùa ngân nga.
Người ta cầm ô vào Nhà Thờ.
Cổng Chùa không thấy ai đi sớm.
Sớm muộn gì thì ngày cũng qua!
Tôi người ngoại Ðạo không ngoài cuộc
nên kiếm bạn bè để bắt tay.
Gần Tết, bạn bè không dễ thấy…
có nhiều người đã ra sân bay!
Người bạn hiếm hoi vừa tái ngộ,
mỉm cười héo hắt nét thời gian.
Mưa vương trên tóc chưa rơi hết,
nó phủi dăm ba hạt xuống bàn…
Tôi với bạn tôi ngồi ngó trời.
Bốn mươi năm vẫn bóng mây trôi…
Hôm qua Thứ Bảy nay ngày Chúa,
những giọt mưa kia, lệ của Trời?
Còn hai tuần nữa Valentine.
Ngày lễ Tình Nhân trước Tết này.
Tôi hỏi bạn tôi: Mi có nhớ
tóc thề ai đó một thời bay?
Bạn tôi không đáp câu tôi hỏi.
Không hỏi lại tôi một câu gì.
Tiếng muỗng khuấy như chuông rớt rụng…
và tan trong đáy cốc cà phê!



























































































