Kỳ 93
Nam Dao
Chống tay vào thành giường, Lê Lợi nhỏm dậy, tay chỉ chiếc ống nhổ. Thái giám Ðinh Hối vội vã cầm, hai tay dâng lên, đầu vẫn cúi gầm xuống. Lợi hỏi:
– Quốc vương nói gì?
– Muôn tâu hoàng thượng, Vương thưa rằng Ðèo Cát Hãn xin qui phục, cho con trưởng là Mạnh Vượng về kinh dâng biểu…
– Hừ… Gọi Tư Tề vào cho ta. Gọi ngay!
Khoảng hai khắc sau, Tư Tề đã vào hậu điện Kính Thiên phụng chỉ. Theo chân Ðinh Hối, Tư Tề rón rén vào đứng cạnh giường. Vẫn quay mặt vào tường, Lợi lên tiếng:
– Ðánh đấm ở châu Phục Lễ ra sao?
– Tâu phụ hoàng, Thái Bảo Phạm Văn Xảo chốt quân, vây rồi báo Ðèo Cát Hãn. Hãn không kháng cự, xin gặp…
– Gặp ai?
– Gặp Xảo. Và hàng…
– Mi có đó không?
– Tâu phụ hoàng, không!
– Thế chúng nói gì với nhau, mi không biết! Hừm… Lỡ là trá hàng thì sao?
Tư Tề ấp úng:
-…Hãn cho con là Ðèo Mạnh Vượng về Kinh, không thể trá hàng được!
Lợi cười khẩy:
– Thế à! Trong muôn loài, mi có biết có giống nào cha ăn sống con không? Thấy Tư Tề lúng túng, Lợi lại hừ lên rồi tiếp
-…Thiếu gì, cá trắm chẳng hạn. Mi có biết rằng xưa Thái Bảo cầm quân ở Phục Lễ, đối với Ðèo Cát Hãn có tình cố cựu không?
– Tâu phụ hoàng, biết!
Gầm lên, Lợi chồm dậy quát:
– Thế sao mi, là chủ tướng, lại mặc cho chúng nó điều đình riêng tư với nhau? Cút, cút ra ngay!
Thở hổn hển, Lợi xua tay, mặt tái bệch. Hai tháng sau, Lợi để Nội Mật Viện hỏi tội
Xảo rồi hạ ngục. Trịnh Hoành Bá cùng Lê Quốc Khí một tối đến nơi giam Xảo. Bá nói:
– Triều đình đã nghị tội Thái Bảo rồi!
Xảo quắc mắt:
– Ta biết tội ta rồi, hệt như tội Tả Tướng Quốc Trần Nguyên Hãn khi xưa… Bọn Nội Mật Viện chúng bay, bay có biết rồi bay sẽ ra sao không?
-…
– Ta vô tội, như Trần Nguyên Hãn, như Lưu Nhân Chú… Cho nên sớm muộn, bay sẽ mang cái tội tấu gian, bẩm dối khiến Hoàng Thượng lầm mà bắt chết công thần… Ha ha ha…
Trịnh Hoành Bá hai tay dâng lên một giải lụa bạch, ngập ngừng:
– Hoàng thượng để Thái Bảo chết toàn thân!
Xảo tiếp:
-…sẽ đến lượt chúng bay. Cái ngữ chúng bay thì lắm lắm, tìm đâu lại không ra!
Quả như lời Xảo, đến Tháng Giêng, khi đích thân Lợi dẫn quân vào châu Phục Lễ thì cả bọn Trịnh Hoành Bá, Lê Quốc Khí… đều bị thích chữ vào mặt rồi đuổi ra Diễn Châu làm phu dịch. Ðèo Cát Hãn ra hàng, về kinh và được phong làm tư đồ. Nhưng ba tháng sau, vào Tháng Hai năm Nhâm Tí (1432), Lợi sai giết Hãn rồi đem đầu bêu ba ngày ở chợ. Ðèo Mạnh Vượng trốn về Phục Lễ, nhưng khiếp nhược đến độ không còn giữ nổi ý chí phục hận báo thù. Quốc Vương Tư Tề cũng hoảng sợ, tìm đường trốn về Thanh Hóa. Bị bắt lại, Tư Tề run như cầy sấy khi bị điệu vào điện Kính Thiên. Quì xuống lạy, Tư Tề không dám ngẩng lên. Lợi nay xanh xao, tay ông bụng nhăn nhó đau, chửi:
– Mi ngu như con chó! Ta có phải là cá trắm đâu mà trốn!
Dứt lời, Lợi thầm nhủ, để nghiệp vào tay thằng này sớm muộn cũng mất. Nhìn Tư Tề run rẩy, cơn bực bội lại ùn lên. Lợi kìm lời, nhưng lòng đã quyết. Ðó là lần cuối cùng Tư Tề gặp riêng một mình Lợi. Ðó cũng là lần đầu Lợi bớt đau bụng, và ban đêm Ngọc Trần thôi không hiện về trêu chọc nữa.
Từ hôm đó, Lợi cho Nguyên Long vào ở cạnh mình. Thằng bé năm nay đã mười tuổi. Chẳng kiêng nể ai ngoài cha mình, Long suốt ngày đùa nghịch với bọn quan hoạn, bắt chúng làm lừa làm ngựa, cưỡi lên lưng rồi lấy roi quật vào mông, la thét đánh đập luôn tay. Bọn nho sĩ đến dạy Long học cũng bị hành hạ như đám hoạn, hết người này đến người kia, ai cũng cứ dăm bữa nửa tháng là xin thôi. Nhưng tất cả đều giấu Lợi.
Cho đến nay, hoàng thái tử vì thế vẫn chỉ đọc được có đúng một câu “Nhân chi sơ, tính bản thiện” rồi phá lên cười ằng ặc.



























































































