Chưa đến tết mà lòng ta… đã tết
Cứ thậm thụt rồi ngày qua tháng tới
Dậu nhà ai hương sắc đã đâm chồi
Cứ thậm thụt rồi ngày qua tết đến
Ta lần dò cơm áo đến hụt hơi.
Chưa đến tết mà lòng ai đã tết?
Chợt chờ mong chợt đợi một ngày… xe !
Mang một chút hơi thơm về đất mẹ
Mang tấm lòng trang trải những nhiêu khê.
Thành phố nhỏ đèn chong lên mỗi tối
Trăng hoang vu tĩnh lặng đến ran người
Ta lần bước từng đêm vui mỗi buổi
Nghe ngậm ngùi năm tháng thuở phai phôi.
Nơi ta sống bốn mươi năm có lẽ
Tuổi thơ ta lẫn lộn những vui buồn
Nơi ta lớn phố mang đời rất trẻ
Những gam màu sóng sánh tuổi hai mươi.
Chỉ còn lại đôi ba người tri kỷ
Dăm nấm mồ năm tháng đếm cô đơn
Những nhúm đất đã một thời bi lụy
Cứ hanh hao theo những tháng năm buồn.
Ta vẫn nhớ mỗi năm trời trở gió
Chút mưa thơm sóng sánh chảy qua hồn
Ta vẫn nhớ mùa xuân đan biếc cỏ
Ném xuân thì lên những búp tơ non.
Và cứ thế trong lòng ta lại chảy
Cơn khát bùng lên một sớm mai này
Ta rục rịch hành trang về chốn cũ.
Nơi phố phường trùng điệp dấu chân ai?
Ðốt cho mẹ đót hương chiều cuối chạp
Ðốt cho cha cạn hết nén nhang này
Ðốt cho chị tháng năm dài sơ tán
Ðốt cho người hơi ấm quyện bàn tay.
Hãy đợi đấy mai ta về nẫu nhé
Khi Mai xuân vừa chớm nụ trên cành
Khi những búp hoa Ðào vừa đâm nụ
Trên khu vườn giáp hạt buổi thâm canh.
Ta sẽ về thăm lại thành phố trẻ
Thành phố xanh đau đáu tuổi xuân thì
Về thăm lại nơi có vầng trăng lẻ
Buổi ngậm ngùi theo tiễn bước… ta đi.



























































































