Có bài thơ rất nhỏ
Có bài thơ rất nhỏ,
nhỏ vừa bằng trái tim,
dễ nhớ nên không quên
– đó, điều tôi thấy lạ!
Bài thơ tả nón lá
– chiếc Nón Lá Việt Nam
của Dũng Hiệp thi nhân
chắc nhiều người không biết?
Bài thơ đó thật đẹp:
Từ một điểm trung tâm
tỏa ra những vòng tròn
Tưởng cứ mở ra như thế mãi
quả đất chúng ta cũng sẽ đội vừa.
Ôi chao ơi bài thơ
chỉ bốn câu, như nói.
Không chấm than, chấm hỏi,
lửng lơ như giấc mơ!
Trái tim tôi dại khờ
thấy ghen với “nón lá,”
nó không là gì cả,
trùm được trái đất sao?
Trái tim tôi chừng nào
yêu hết người thân thuộc?
Trái tim tôi có bước
bên người nghèo khổ không?
Tôi nghĩ tới những vòng
nổi gân chiếc nón lá,
tôi nhớ mái tóc Má
bạc bao mùa nắng mưa…
Tôi nhớ những học trò
nón che nghiêng đường gió.
Tôi nhớ nụ hoa nở
ai đó cười ấp e…
Chiếc nón từ nan tre,
tim tôi từ máu thịt,
cái nhìn tôi thấy ít,
nón thì che cả trời…
Thơ ai đó, tuyệt vời,
đối với tôi, như vậy.
Tôi làm thơ nhiều mấy,
bằng bốn câu kia không?
Chuyến đò thời gian
Một năm tưởng chậm mà mau,
Nguyễn Xuân Hoàng mất hôm nào, đã năm!
Bạn xa, tôi chửa lần thăm,
đây xa bạn có đôi lần đến đây…
Hôm qua bữa rượu tao mày,
bỗng ai nhắc ông-thầy-giáo-xưa…
Chỗ ngồi người đó, bài thơ
của tôi còn gắn trên gờ cửa gương.
Một năm, gương lược sáng trưng,
cố nhân đâu nhỉ tóc bồng bềnh bay…
Mọi người ngưng một phút giây.
Mọi ly rượu vẫn để đầy đợi nâng.
Mọi câu chuyện bỗng như thầm,
mọi con mắt hướng xa xăm, rồi thì…
Hoàng ơi này rượu của mi!
Hoàng ơi này rượu cạn đi rồi dìa…
Nha Trang, Phan Rí, ngày kia
Chân tao ghé được đốt mi nén trầm…
Ðồng hương, đồng nghiệp xa xăm,
hồn trong cát bụi thân nằm bình tro,
nếu mà… đó một câu thơ,
lát tôi đem chất xuống đò thời gian…
Ðã mấy mùa thu bay trước sân
Những chiếc lá vàng những chiếc lá vàng
Em ơi ngày xuống nắng vừa tan
Em ơi Thu mới mùa Thu tới
Mình gặp đây mà đâu cố hương?
Với anh, em vẫn là non nước
Sông núi người ta cũng bốn mùa
Cũng có vầng trăng như dĩa ngọc
Sắp bày trên đó một cành hoa…
Là em trước mặt mà nhung nhớ
Có phải nhà bên rụng lá vàng?
Có phải những chùm bông giấy đỏ
Vô tình bất chợt gió bay sang?
Em ơi lá rụng sầu không rụng
Những trái sầu riêng còn lửng lơ
Non Nước là em đôi mắt đẫm
Vô tình chao động ánh trăng xưa…
Những chiếc lá vàng trên áo Ngoại
Bây chừ là áo của em, mô
Gặp nhau đây vẫn là cơn mộng
Xao xuyến vì sao mặt nước hồ?
Anh nhớ mặt em như mặt Nguyệt
Bình minh còn giọt lệ sương khuya
Còn ngày tháng cũ ngày xa nước
Chưa hẹn ngày mai một buổi về!
Ðã mấy mùa Thu bay trước sân
Em ơi anh nhớ quá bàn chân
Của em…hoa nở hồng năm ngón
Em có bao giờ ngó xuống không?
Những chiếc lá vàng những chiếc lá vàng
Cuối trời em hứng nhé chiều tan
Vén mây cho sáng hành lang gió
Anh ở cuối trời thấy bóng trăng…



























































































