Du Tử Lê
Trung tuần tháng 8 vừa qua, chúng tôi nhận được tập thơ “Bài Ca Con Dế Lửa” của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng, hiện cư ngụ tại Quảng Ngãi, gửi, nhờ giới thiệu.
Ðọc thấy trong thi phẩm có nhiều thơ hay, chúng tôi liên lạc với tác giả, xin tiểu sử, để giới thiệu trong cột mục “Giới thiệu một chân dung” – – Thay vì viết 1 tin ngắn. Khi nhận được 2 file bài, một của chính Nguyễn Ngọc Hưng và, một của Tiến sĩ-Nhà thơ Mai Bá Ấn, chúng tôi đã đi từ ngỡ ngàng tới khâm phục sức phấn đấu, chống trả định mệnh khốc liệt, của một nhà thơ, ở tuổi thanh niên, mới tốt nghiệp thủ khoa, Ðại Học SP/Quy Nhơn, 1993, chưa kịp nhận nhiệm sở thì bị chứng bệnh teo cơ (chân, tay bị co rút)!
Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng. (Hình: Tác giả cung cấp)
Nguyễn Ngọc Hưng nằm một chỗ như vậy, tính ra đã 30 năm. Phương tiện chuyển dịch duy nhất của Hưng là băng-ca, với sự giúp đỡ của tình bạn cao quý, thiêng liêng và, liên lũy…
Với cá nhân chúng tôi, Nguyễn Ngọc Hưng, là “tấm gương lớn của một thi sĩ vượt cao, trên số phận.”
Ðể thấy gần hơn, chân dung đích thật của một thi sĩ trong nghịch cảnh, chúng tôi thiết tưởng không gì hơn là, chúng ta cùng lắng nghe tâm sự của chính cá nhân trong nghịch cảnh đó, qua website của hãng phim truyền hình Sơn An, dưới đây:
Bài ca về một tình bạn thiêng liêng
(LNÐ) – Trước ngày 16 tháng 3, 2014, ngày kỷ niệm “Tình Bạn Việt Nam” đầu tiên đúng một ngày, BBT website truyền hình Sơn An nhận được bài viết ghi ngày 15 tháng 3, 2014 của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng gửi từ Quảng Ngãi cho Truyenhinhsonan.com. Câu chuyện của nhà thơ và bạn hữu của anh như một câu chuyện thần thoại về tình bạn giữa thời nay. Xin trân trọng giới thiệu nguyên văn bài viết của nhà thơ.
“3 ngày, 3 tháng, 3 năm rồi 30 năm… như một phép màu!
“Từ lâu nay, tôi – Nguyễn Ngọc Hưng (NNH) – chưa bao giờ viết và rất ít nói về bạn bè của mình. Phần vì đã có khá nhiều bài viết của các nhà văn, nhà báo; phần vì tình bạn đối với tôi quá lớn quá rộng quá sâu nên không biết phải bắt đầu từ đâu. Mọi ngôn từ trở nên bất lực trước những tấm lòng nhân hậu nghĩa tình vô hạn của bạn bè gần xa đối với tôi. Hôm nay tôi xin được kể lại một chút về những ngày đã qua để mọi người hiểu thêm về gia đình nghĩa huynh Nguyễn Xuân Anh – nghĩa tỉ Lê Thị Thu Hà và rõ hơn vì sao cho đến nay tôi vẫn còn sống, dù phải trải qua nhiều phen thập tử nhất sinh.
“Còn nhớ đó là đầu tháng 9 năm 1982, NNH về thực tập tại trường cấp III Nguyễn Công Phương. Chiều trước BGH nhà trường giới thiệu đoàn thực tập sinh, phân công lớp chủ nhiệm, sáng hôm sau tôi đã phải nhập viện vì 2 bàn tay đau nhức và có dấu hiệu co rút. Lần đầu tiên tôi chính thức được làm quen với anh Xuân Anh – lúc đó anh ấy cũng là một y sinh thực tập tại bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Ngãi – dù trước đó có biết nhưng chưa chơi với nhau: Vì anh lớn hơn tôi dăm tuổi và học trước tôi vài lớp. Hai tháng tôi nằm viện đa khoa Quảng Ngãi cũng là thời gian để 2 nhóm bạn của tôi và anh Xuân Anh kết nối với nhau. Vì tôi có người bạn thân là Nguyễn Văn Hiệu và anh Xuân Anh có người bạn thân là Nguyễn Diên Xướng vừa là hàng xóm, có quan hệ bà con gần gũi vừa chơi thân với nhau từ nhỏ. Chính quan hệ này đã kéo theo những thành viên khác của 2 nhóm bạn xích lại gần nhau để cùng chăm sóc NNH. Ngoài những người đã nói nhóm bạn mới này có các cặp vợ chồng: Ðoàn Văn Thoại, Phạm Ngọc Thiện, Võ Tuất, Nguyễn Trung Thượng, Nguyễn Thân, Lương Văn Mạnh, Lê Quy, Trần Minh Công, Vũ Tuế, Vũ Minh… luôn là những bàn tay ấm áp cùng gia đình anh chị Xuân Anh-Thu Hà dìu đỡ tôi qua mọi đoạn đường ấm lạnh từ bấy đến giờ.
“Trở lại với câu chuyện. Sau 2 tháng điều trị tại bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi, tôi được chuyển ra bệnh viện C. Ðà Nẵng. Lại sau 2 tháng điều trị với 4 lần hội chẩn toàn bệnh viện và một kết luận: Bệnh này chưa có cách chữa khỏi, tôi trở về với tâm trạng tăm tối, tuyệt vọng. Một năm tiếp theo (1993) là 365 ngày rong ruổi trên chiếc xe đạp cà tàng của các bạn đi hết cửa này đến cửa khác ở Quảng Ngãi. Nhưng mọi cánh cửa đều không mở ra cho tôi tí hy vọng gì về việc chữa khỏi bệnh. Thế là sau Tết năm 1994 mẹ con tôi phải theo Dì Chín – người dì ruột của tôi ở Cam Ranh về thăm Tết – vào Khánh Hòa với chút hy vọng mỏng manh: Ở Thành-Diên Khánh có Thầy Hai cắt lể hay lắm!
“Do số phận run rủi tôi gặp được ba má nuôi là ông bà Mười Cư ở Ngã Ba Thành và nương nhờ gia đình ấy suốt mấy năm liền. Dù đã làm đủ mọi cách nhưng bệnh tôi mỗi ngày một nặng thêm – cuối cùng tôi đã nằm một chỗ. Ðến cuối năm 1997 mẹ con tôi trở lại Cam Ranh ở với dì Chín. Lúc bấy giờ bệnh tôi đã đến hồi kịch phát: Ðau nhức toàn thân, ăn ngủ không được nên người ốm như cái que. Mẹ tôi cũng tỏ ra rất mệt mỏi và có vẻ lạc thần rồi. Thấy bà chiều chiều ra đầu ngõ trông về hướng Bắc, đoán mẹ muốn về quê, tôi nhờ dì Chín gửi điện tín về cho Phạm Ngọc Thiện là người bạn chí cốt với tôi với nội dung: ‘Nhờ Thiện và anh Xuân Anh lập tức vào Cam Ranh đưa mẹ con mình về. Nhắc anh Xuân Anh mang theo thuốc tiêm giữ sức cho mẹ mình.’
“Một tuần lễ sau, 2 người bạn ấy vào Cam Ranh sau khi phải ‘ngủ công viên’ ở Nha Trang một đêm – lộ phí cả nhóm bạn góp được quá nhỏ so với những chi phí dọc đường nên đành phải tiết kiệm tối đa. Dù mệt mỏi vì đường xa và có lời mời của gia đình dì Chín ở lại chơi mấy hôm rồi hãy về nhưng nhìn bộ dạng ốm yếu, tong teo của tôi, Thiện và anh Xuân Anh hội ý: Không quá 3 ngày, phải đưa về gấp! Ðúng là không quá 3 ngày thật nhưng không phải với NNH mà ứng với người mẹ tội nghiệp của NNH. Còn nhớ xe chở đến đập Bến Thóc, hai mẹ con được bà con láng giềng khiêng về trên võng. Chiều trước về thì tối hôm sau mẹ tôi mất. Mẹ đã mê man suốt đường đi, cho đến khi tắt thở vẫn không trăng trối được một lời.
“Mẹ mất, tôi ở với dì Mười. Dì Mười có 2 người con – 1 gái tên Lan,1 trai tên Y. Các em rất thương anh nên cũng tận tình chăm sóc. Nhưng nhìn gia cảnh bần hàn của dì lòng tôi cứ nặng trĩu. Cuối cùng tôi đã chấp nhận lời đề nghị của các anh ở Phòng Thương Binh Xã Hội huyện: Làm đơn xin vào trung tâm nuôi dưỡng đối tượng chính sách tỉnh Nghĩa Bình, ở Bình Ðịnh. Trước khi đi, tôi gửi thư cho nhóm bạn. Ðêm đó có khoảng 10 người người đến. Sau khi nghe tôi trình bày ý định, mọi người bàn bạc hồi lâu và đưa ra quyết định: NNH quá buồn nên mới có ý định này chứ nhắm bộ không quá 3 tháng đâu, bây giờ đưa đi ít nữa lại mắc công đưa về. Thế là tôi đưa được bạn bè đưa đến ở trạm xá Hành Dũng – nơi anh Xuân Anh làm việc. Hằng ngày có anh Xuân Anh và các bạn khi người này lúc người khác đến chơi và chăm sóc. Cơm nước thì chị Thu Hà và 2 cháu Nguyên Hạ(7 tuổi), Hoàng Phượng(5 tuổi) lo. Chỗ ở của gia đình ấy là một cửa hàng mua bán cấp ba giải thể chật hẹp, cách trạm xá tầm 200m. Ở trạm xá được năm rưỡi. Ðầu năm 1990, tôi về sống với gia đình người anh khác mẹ ở Ðức Phổ. Ðược cái ấm áp tình anh em ruột thịt nhưng cũng áy náy không yên vì gia đình này cũng quá ư khó khăn, vất vả. Làm nông, buôn rau lang nuôi 4 đứa con lít nhít và người em bệnh tật. Lần lữa tháng ngày đến cuối năm 1992, một người bạn tên Nguyễn Tấn Sơn gửi cho tôi một chút tiền kha khá. Bạn bè hỏi: Có nguyện vọng gì không? Tôi trả lời phát một: Nếu được, sắp xếp cho mình về lại chốn xưa! Thêm một lần nhóm bạn bàn bạc và chung tay góp vào số tiền của Sơn cho với quyết định xây một phòng nho nhỏ để đưa tôi về. Nhưng về đâu? Lúc ấy anh Xuân Anh đã chuyển sang làm công tác Chữ Thập Ðỏ trên huyện và cả gia đình cũng theo về nương nhờ nhà mẹ chị Thu Hà ở thị trấn Chở Chùa. Thấy vườn nhà ấy khá rộng nhóm bạn tôi đến trình bày với bà cụ: Thưa bác, bọn cháu có thằng bạn như vậy như vậy… chắc nó không sống quá 3 năm đâu, xin bác cho một rẻo đất để xây một căn phòng nhỏ cho nó ở gần bọn cháu cho vui, khi nào nó ‘đi’ thì căn phòng ấy để lại cho bác tùy ý sử dụng. Bà cụ vui vẻ gật đầu. Thế là một lần nữa tôi lại được sống trong vòng tay ấm áp của gia đình anh chị Xuân Anh-Thu Hà và nhóm bạn thân thiết của tôi…”
(Còn tiếp một kỳ)



























































































