Trung thu

 

Châu Huỳnh


 


LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]






Trung thu của ngày xa xưa sâu thăm thẳm bằng những ký ức vụn còn sót lại của ngày hôm nay. Trong veo và rực rỡ như bức tranh này nè.










Trung Thu – Tranh của Châu Huỳnh


Bức tranh đầu tiên vẽ về Tết Trung Thu lúc 5-6 tuổi gì đó. Má đóng khung treo miết trong nhà trong một khoảng thời gian rất dài. Mình đi hết thời thơ ấu với Má, hai em và bức tranh màu nước này. Giờ dòm lại, mình biết mình sẽ chẳng bao giờ vẽ được một bảng màu lung linh trong trẻo như vậy nữa. Ngày xưa đó. Mê một hộp viết chì màu. Đi học vẽ ở CLB thiếu nhi thành phố, thấy con nít đứa nào cũng vẽ chì màu, chỉ một mình là màu nước. Thấy quê. Nằn nì Má. Chì màu hồi đó mắc. Má xin ai được cho một bịch chì màu vụn vụn từng mẩu con con. Mê lắm. Bỏ màu nước luôn một thời gian cho… giống mấy đứa kia. Thiệt là con nít ngu. Rất là bầy đàn.


Giờ dòm lại, những bức màu nước thế này mới thật là đẹp. Hộp màu nước Liên Xô, bữa hổm soạn đồ của Má, vẫn còn. Mấy viên màu lỏm nát xuống gần hết. Nhưng đếm lại vẫn không sót màu nào. 12 viên cả thảy. Bé tí ti khô khốc nằm cù bơ cù bất trong cái hộp màu trắng con con đó mà nhớ Má.


Trung Thu. Bốn mẹ con chia nhau cái bánh dẻo hiếm hoi của ba cho, hay một cái bánh một trứng trường đại học Má tặng. Chưa bao giờ mình ăn trọn một cái. Sang bên đây, có lần người ta tặng mình một hộp bánh bốn cái to đùng. Mở ra, chồng con không ai ăn. Mình mình ăn. Xót xa quá. Nhớ cái kiểu cắt làm bốn của ngày xưa quá. Ăn mà nuốt không trôi. Riết rồi mình không ăn bánh trung thu nữa.


Trung thu của ngày xưa. Lùng bùng lỗ tai một tiếng vỡ oà trong quá khứ. Khe khẽ hốt lại những vết màu lung linh nhạt nhoà đau đớn với hình bóng của Má. Nước mắt có nhỏ dài bao nhiêu cũng chỉ để biết rằng: Trung thu của mình ơi!


Xa vắng biết chừng nào !

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT