LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Thưa cô Nguyệt Nga, gia đình em có 2 chị em gái. Hai chị em không có gì giống nhau cả. Chị của em hơn em đủ mọi thứ. Chị ấy học hành thành tài, có PhD. Còn em thì học ì à ì ạch, cũng không tốt nghiệp được cái bằng 4 năm. Em chỉ hơn chị ở mặt nhan sắc, nhưng bù vào đó em bị bại liệt từ nhỏ. Dù đã chữa chạy tận tình, đến nay em cũng không đi đứng bình thường được, em vẫn bị chân cao chân thấp. Đó là chưa kể hiện tại em là một single mom, mất job. Và như vậy coi như em là một con zero to tổ bố.
Người ta vẫn hay nói, cha mẹ hay thương những đứa con tật nguyền, thua thiệt, nhưng trong gia đình em thì ngược lại. Mẹ em ghét bỏ em bao nhiêu thì thương yêu tôn trọng chị em bấy nhiêu. Nhiều lúc em tự hỏi không biết em có phải là con ruột của mẹ không, bởi hai chị em có hai gương mặt khác hẳn nhau.
Chị em ở xa, thỉnh thoảng mới về thăm mẹ và em. Mỗi lần chị về là nói không ngoa, chứ mẹ em làm đủ món ngon để cho chị thưởng thức. Và khi chị đi, mẹ gói ghém cho chị mang theo. Sáng sớm chị còn ngủ, mẹ bắt em đi đứng nhẹ nhàng sợ tiếng động làm chị mất ngủ. Đến độ, lúc chị còn ngủ, mẹ em không cho em giựt nước toilette, sợ ồn chị thức dậy. Có hôm em đi làm sớm không kịp lo thức ăn, em đã lấy thức ăn của chị để mang theo. Mẹ em không cho, nói là đồ ăn đó mẹ làm riêng cho chị, chị khó ăn, con ăn gì cũng được.
Em rất buồn khi bị phân biệt đối xử như vậy. Nhưng nghĩ lại dù gì đó cũng là chị mình, mình có ganh ghét thì cũng là máu thịt của nhau. Nhưng chuyện xảy ra mới đây làm em quá buồn. Em buồn đến nỗi muốn dọn riêng, dù ra riêng như vậy, em và con nhỏ sẽ rất khó khăn, và mẹ em càng khó khăn hơn với tuổi già không có người thân bên cạnh. Chuyện là, em đi chợ, lúc tìm chìa khóa vào nhà thì nghe tiếng mẹ nói phone: “Con cả thì đi rồi, nhà chỉ còn tôi với con… què!” Em nghe mà rụng rời tay chân, không ngờ mẹ mình gọi mình như thế. Mà em có què thì đâu phải lỗi do em, có khi là do mẹ em đã không cho em đi chích ngừa từ bé khiến em phải thế này. Em chán đời quá! Năm nay mẹ em đã 80, nhưng còn rất minh mẫn và khỏe mạnh. Chắc là em nên dọn ra riêng để tránh những đau lòng như hiện nay. Em xin quý cô bác giúp em ý kiến.
Con què
Góp ý của độc giả:
*N.B:
Đọc thư em xong tôi thấy chạnh lòng và thương em quá đỗi. Em đúng là đã bị sinh ra dưới một ngôi sao xấu, không may mắn về đủ mọi phương diện, ngay cả đến tình thương của gia đình cũng không có. Hậu quả là em đã tủi thân, buồn bã, muốn buông xuôi tất cả. Nhưng em phải nhớ một điều em có cuộc đời của chính em và của con em, em phải trân trọng và gìn giữ. Hãy can đảm đứng lên bày tỏ chính kiến của em với mẹ và chị. Hãy lựa 1 ngày thuận tiện có đủ mọi người, bằng thái độ bình tĩnh, lễ độ, chân thành nói về tất cả cảm giác đau lòng em phải gánh chịu bấy lâu nay do thái độ cư xử của mẹ. Hãy nói là em yêu quý gia đình, em biết ơn mẹ đã sinh ra và nuôi nấng em nên người. Cho nên dù bây giờ em không trở thành một người toàn hảo như chị, xin mẹ hãy mở lòng thương yêu em với tình thương của một người mẹ đối với con gái của mình, đừng thương hại, đừng xem em như một gánh nặng đáng xấu hổ. Chỉ cần thế thôi cũng đủ cho em thấy ấm áp, nghị lực sống tốt lo cho em cho mẹ, cho con em để khi lớn lên cháu sẽ thấy mình thật may mắn có một gia đình luôn thương yêu đùm bọc lẫn nhau.
Nếu với tất cả cố gắng đó mà mẹ em vẫn không thành tâm chuyển ý, hãy xin mẹ ra ở riêng rồi mỗi cuối tuần hai mẹ con em lại về thăm mẹ. Biết là sẽ khó khăn cho em và cả mẹ em nữa, nhưng không thể có giải pháp nào khác, nếu không em sẽ bị suy sụp, bế tắc mất thôi. Với thời gian cộng với sự chân thành của em, hy vọng là mẹ em sẽ nhìn thấy cái sai của mình mà thay đổi.
Chúc em may mắn, nghị lực, luôn lạc quan với cuộc đời.
*Góp Ý:
Sống chung sẽ có đụng chạm, sống riêng thì buồn lắm. Vô ra, ăn uống, lễ lạc cũng chỉ một mình, khi đau ốm rất tủi thân. Hãy nói mẹ nghe về sự suy nghĩ và đau lòng của mình, mẹ nào cũng thương con, mẹ em sẽ để ý hơn. Em đừng dọn ra, hãy nhờ một người nào đó khuyên mẹ thêm. Chị có biết một trường hợp của một bác ở riêng vì khó tính, có hôm không biết đau gì mà xỉu trong nhà, may chiều đó có con trai ghé qua.
*ĐoPhuc (Houston TX):
Chuyện”con thương con ghét” là thường tình trong gia đình Việt Nam. Nếu cô còn thương mẹ, và cô cũng biết sự khó khăn khi dọn nhà ra riêng thì cô nên bỏ ý định “khùng” đó! Mẹ có la rầy sai thì cũng là mẹ, không sao hết, có gì đau lòng! Ai cũng có thể nói mình như vậy vì mình có tật! Cô phải chấp nhận hiện trạng đó để sống. Một chuyện nhỏ nhặt như vậy có đáng để mình mất một mái ấm gia đình, và nhất là mất một người mẹ? Tôi chân thành khuyên cô dưới con mắt của một ông già 70 tuổi.
*VanNguyen:
Mến gởi cô Q,
Đọc câu chuyện của cô, đến khúc mẹ cô gọi cô bằng một cái tên không mấy gì thiện cảm như vậy, tui cũng cảm thấy xót xa. Nhưng dù thế nào đi nữa thì đó cũng là mẹ, bà lại lớn tuổi, thôi thì cô đừng trách bà làm gì. Câu hỏi của cô thì cũng đã được tự cô trả lời rồi, “ra riêng như vậy, em cùng đứa con nhỏ sẽ rất khó khăn, và mẹ em càng khó khăn hơn với tuổi già không có người thân bên cạnh”.
Còn phần chị cô, như cô nói, lâu lâu mới về một lần, mẹ cô đặc biệt chăm sóc cho chị như vậy cũng không có gì là quá đáng đâu, có thể bà cư xử không khéo cho lắm nên đã làm cô buồn. Cô có thể tìm dịp tâm sự với bà. Đôi khi mình vô tình không nhìn ra những việc mình làm đã gây buồn lòng người khác, nếu có người góp ý có khi mình lại nhận ra và thay đổi cách cư xử không chừng.
Chúc cô vui vẻ!
Vấn đề mới:
Thưa cô Nguyệt Nga, hai vợ chồng em lấy nhau rất sớm, cả hai đứa lúc ấy chỉ mới 18 tuổi, tụi em lại có con ngay, nên giờ này hai con em đã lớn mà tụi em lại còn quá trẻ. Nói là tụi em quá trẻ, chứ thật ra là chồng em trông trẻ hơn em nhiều lắm. Anh ấy chỉ mới 38 tuổi, ra đường nói chưa vợ có khối người tin. Ngay cả khi con gái em đi với bố, còn có người lầm là bạn trai của nó. Nhiều bạn bè em khuyến cáo phải canh chừng ảnh, nhưng em nghĩ vợ chồng là duyên số, cái gì của mình là của mình.
Đến nay thì em mới ngộ ra, suy nghĩ trên của em chỉ là do em tự tin quá, cái loại tự tin tếu đó mà. Tức là em chưa hề thấy quan tài nên không biết đổ nước mắt là gì.
Nay thì em biết rồi!
Hai vợ chồng em cứ mỗi hai năm lại về VN thăm hai bên nội ngoại. Chuyến rồi vì bận, em để cho chồng đi một mình. Vậy là có biến ngay. Sau đó đứa em gái gọi qua, báo cho em biết, chồng em có vợ bé, một cô làm ở tiệm cắt tóc dưới Cần Thơ, cô ấy vừa mới sinh thằng con trai. Em nghe mà bủn rủn tay chân. Em còn nghe cô ta bồng con đến nhà mẹ chồng em và được bà tiếp đón nồng hậu.
Từ chuyện này, em mới bắt đầu coi lại nhà bank, lục lọi trong xe, túi áo… Hóa ra lâu nay, chồng em gửi về $400 hàng tháng cho mẹ con cô ta. Ngoài ra thường xuyên đến mấy chỗ gửi hàng, để gửi tả lót, sữa… Hèn chi mà em vẫn thấy anh ấy đem sữa về nhà, đóng thùng. Anh ấy nói mẹ bịnh nên hàng tháng phải gửi sữa về.
Em thật ngu dốt để người ta lừa trước mũi mà không biết. Trong khi bản thân lo tằn tiện từng đồng từng xu. Em đi làm mà chỉ có hai cái quần jean, mua giống y chang nhau, để đồng nghiệp không biết mình chỉ có hai cái quần đi làm. Có nhiều hôm weekend muốn không nấu nướng, vợ chồng con cái đi ăn ngoài, nhưng tính toán lại thấy hao tốn, vậy là è lưng ra nấu. Nhà không dám xài máy rửa chén vì sợ hao nước, hao điện. Em thì thường dậy sớm để làm công việc nhà trước khi đi làm, thế mà, nhà lạnh cóng cũng chỉ co ro chịu chứ không dám mở heater, sợ tốn điện… Em ngu quá, tiền em tiết kiệm là để chồng gửi về Việt Nam nuôi con riêng!
Thật sự người mà em tức nhất trong chuyện này là bà mẹ chồng của em. Tại sao bà có thể tiếp đón cô kia trong khi em vẫn còn là dâu của bà? Em vẫn là mẹ hai đứa cháu ngoan của bà. Hay là bà nghĩ em không sinh được con trai, mà cô kia thì đã sinh ra một cháu đích tôn cho bà!? Em nghĩ nên để mình có bầu không? Em vẫn có thể, vì em chỉ mới 38 tuổi, khỏe mạnh. Em có nên dùng đứa con để lấy lại chồng không?
Em có nên gặp mẹ chồng để nói lên nỗi bất bình của mình không? Em chưa nói gì với chồng em cả, và hình như chồng em chưa biết là em đã rõ mọi chuyện.
Giữ một chuyện như thế trong lòng, nó khiến em già đi từng ngày thưa cô Nguyệt Nga.
Tuyet Trang
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi: [email protected]















































































