Thơ Trần Vấn Lệ

Ngôi trường xưa hiển hiện

Em tóc ngắn như mây
Vờn quanh cây khuynh diệp
Ngôi trường xưa tiền kiếp
Của em bây giờ đâu?

Em cầm lược chải đầu
Tóc xanh rơi mấy sợi
Con chim xanh ngoài nội
Lát tới nhặt đi chăng?

Khuôn mặt em như trăng
Không tròn và không khuyết
Bởi tóc che đẹp tuyệt
Em làm tôi bâng khuâng…

Em nhắc Bùi Thị Xuân
Nữ Tướng thời Nguyễn Huệ
Em nói: Bà là Mẹ
Một-người-Mẹ-anh-hùng…

Em nhắc chuyện Gia Long
Xử Bà và chồng Bà
Ðứa con cũng không tha
Chết vì voi giẫm xác…

Em chớp chớp đôi mắt
Tóc em nắng lung linh
Em làm tôi giật mình:
Ngôi trường xưa hiển hiện…

Trên trời bầy chim én
Lượn như mây mùa Xuân
Và học trò giai nhân
Áo trắng vờn trong nắng…



Tháng Tư buồn quá nhỉ

Bạn cứ nhắc mình hoài:
Tháng Tư tới rồi đó
kể đi thời mưa gió,
kể đi thời Thiên Thu,
thuở nhất nhật tại tù…

Mình nói mình quên hết.
Mình đã là người chết
khi lê lết quê người.
Bốn hai năm ngậm cười,
thân tàn và ma dại…

Bạn nhắc hoài, nhắc mãi…
Chắc mình chỉ làm thơ,
làm thơ coi như mơ,
đời vật vờ hư ảo,
bốn hai năm cơm áo…

Mình nói mà nghe máu
chạy rần rần khắp thân.
Mình cảm ơn cái lưng
chưa bắt mình cong quẹo,
Mình cảm ơn tay níu
của bạn còn thương mình…

Nhắm mắt…thấy chiến tranh
tạ tàn như giấc mộng.
Mở mắt…nhìn đời sống
mỏi mòn và mỏi mòn,
mà lạ một chữ Buồn
không thấy mòn gì cả!

Tại không viết trên đá
mà nén chặt trong tim?
Trăm năm đá có mềm
sao trái tim cứng ngắc,
sao Tình Yêu không mất
hỡi Tổ Quốc của tôi?

Tháng Tư nữa tới rồi!
Ngày, mỗi ngày một mới…
Buồn xưa nào ai đợi nó vẫn tới,
ngộ thay! Phải chi lá, nó bay.

Phải chi mưa, nó tạnh!
Bốn hai năm hiu quạnh
không khác chi một ngày.
Không khác chi một ngày!

Ngày cuối cùng Ðất Nước…
Ngày cuối cùng, dừng bước!
Này, cây cuốc lên vai.
Này, những con đường dài
mà đôi giày ném xó…

Này, người thua con chó.
Này, một bữa cơm khoai,
lính xếp bằng ngồi nhai
phun ra toàn sỏi sạn…

Tôi kể đó, nha bạn!
Còn muốn nghe nữa không?
Hai lỗ tai lùng bùng?
Hay đau lòng muốn khóc?

Ðời người tù đò dọc
trôi theo dòng tháng năm.
Thân người tù tím bầm,
lệ thầm ai cũng chảy!

Nhắm mắt để đừng thấy!
Bụm miệng sẽ quên chăng?
Không tội không ăn năn…
mặc thời gian vô tận!

Những người lính bại trận
có gì để nhớ, quên?
Cuối tháng Tư bình yên
– Bình Yên Như Thế Ðó!

Tháng Tư tôi ngồi ngó
tờ lịch cuối sắp rơi,
tương lai nào sáng tươi
khi một đời sắp vãn?

Bài thơ này thật lãng –
lãng nhách hay lãng òm?
Tôi mân mê chữ Buồn.
Tháng Tư buồn quá nhỉ?



Tháng Tư mà thêm nhỉ một ngày

Tôi muốn làm bài thơ dễ thương, dễ thương nhất.
Mà, Trời ơi, tôi mất chữ nghĩa hết rồi, Trời!

Tôi muốn mỉm nụ cười, muốn soi gương để ngắm…
chợt nghĩ đã già lắm, nụ cười đâu còn xinh!

Tôi nhớ Nước Non mình, tôi nhớ tôi là Lính,
tôi nhớ những đêm lạnh trùm poncho nhìn mưa…

Tôi nhớ như mình vừa mới ra Cải Tạo,
nhiều trưa nhìn bầy sáo mổ đất mới vừa cày…

Tôi nhớ những đám mây bay bay chiều nắng xế.
Tôi nhớ quá dáng Mẹ vượt núi rừng thăm con…

Má tôi giờ không còn đứng chờ tôi bên cổng.
Ôi chao chiều gió lộng, tôi về, Má khóc…vui!

Rồi…tôi đi nữa, rồi. Má tôi vẫn đứng đó.
Nước mắt của Má nhỏ, mưa trong lòng tôi, tuôn…

Ôi chao thơ tôi buồn từ ngày xa đất nước.
Tôi vẫn chưa làm được một-bài-thơ-dễ-thương!

Này em, anh muốn hôn bàn tay em bụi bặm,
bàn tay em từng nắm cục cơm có muối mè…

Em nói anh có đi đừng quên em tội nghiệp!
Chúng ta… từ tiền kiếp đâu có ngờ hôm nay…

Tháng Tư thêm một ngày chắc thơ tôi đẹp lắm?
Bên kia sông, kìa nắng… Bên kia sông, xa xăm…