Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 26)

Trường Giang

Tuấn đứng xa xa, mỉm cười bâng quơ, lâng lâng với niềm vui hồn nhiên của Hương. Thỉnh thoảng, một luồng gió mạnh từ ngoài sông, quyện theo hương thơm dìu dịu của hoa lá hoang dại, thổi ập tới, hất tung chiếc khăn quàng cổ của chàng. Giữa khung cảnh đất trời lồng lộng, tươi mát, chàng chợt cảm thấy nỗi bất mãn thầm lặng từ tối qua như lắng dịu xuống hẳn. Quỳnh Hương của chàng là thế đấy! Có lúc ngây ngô như trẻ thơ đến đáng yêu, mà lắm lúc lại giáo điều như bà lão đến phát bực!

Cuối tuần này, Hương đón xe đò đường dài từ Montréal lên Ottawa thăm Tuấn. Những người bạn cùng nhà với chàng đều về thăm gia đình ở Montréal nên cả căn hộ rộng lớn bốn buồng ngủ chỉ còn lại hai người. Sau bữa ăn tối, nàng cặm cụi hết lau nhà bếp đến chùi nhà tắm. Phần chàng, dọn dẹp bát dĩa xong, trở vào buồng, chàng tình cờ dừng mắt trên tập sách dày mà nàng mang theo để ôn bài. Tiện tay lôi ra xem chương trình học của nàng, ánh mắt hiếu kỳ của chàng bất giác tối sầm trước cái tên Bùi Thanh Tùng trên một đề cương khóa học. Hóa ra hắn bây giờ trở thành thầy giáo của nàng. Một cảm giác khó chịu mơ hồ bỗng ngự trị tâm can chàng.

Tuấn leo lên giường với tâm trạng nặng nề không nói ra thành lời. Ðang nhắm mắt thiu thiu, chàng bỗng giật mình thức giấc bởi tiếng chân rón rén bước vào buồng. Dưới ánh sáng mờ mờ ảo ảo hắt ra từ chiếc đèn đêm, bóng Hương ẻo lả in trên tường, ngả dài lên người chàng một cách gọi mời. Không kềm hãm được cảm giác rạo rực đang dâng cao trong lòng, chàng bất ngờ chồm dậy, dùng đôi tay mạnh mẽ nhấc bổng nàng lên, xoay một vòng, rồi nhẹ nhàng đáp xuống giường. Chàng háo hức ôm nghiến lấy nàng giữa những nụ hôn cuồng nhiệt:

– Lâu rồi chưa gặp em, nhớ em quá!

– Á! Á! Á! Em buồn ngủ quá!

Hương giãy giụa, mong vùng thoát ra. Tuấn nới lỏng vòng tay, đắm đuối nhìn nàng với ánh mắt thèm khát, thì thào rủ rê:

– Ngủ đây với anh nhé?

– Không được! Không được đâu! Anh không nhớ đã hứa gì với em sao?

Hương hốt hoảng vùng vẫy, lắc đầu nguầy nguậy. Gớm! Lại cái lời hứa thổ tả ấy! Thật là một gáo nước lạnh tạt vào mặt làm tiêu tan bao hứng thú. Niềm tự tôn nam nhi bị thương tổn nặng nề bởi sự từ khước thẳng thừng, Tuấn lầm lì đứng phắt lên, dằn gót bước ra khỏi buồng. Thấy vẻ phật ý của chàng, nàng lo lắng gọi với theo:

– Anh đi đâu đấy?

– Em đuổi thì anh ra buồng khách ngủ.

Sa sầm nét mặt, Tuấn lạnh lùng so vai, bước một mạch về phía buồng khách. Cái tên Bùi Thanh Tùng trên đề cương khóa học lại lấp ló ám ảnh. Hương có thật sự vì lời hứa ấy hay đã lạc lòng vì hắn? Một áng mây hồ nghi u ám chợt phủ trùm lên bộ não tăm tối của chàng. Khắp người bỗng bức bối đến toát đẫm mồ hôi, chàng bực dọc xoay gót. Trong phút chốc, cánh cửa nhà tắm khép lại, tiếp theo là tiếng nước xối xả từ vòi sen. Từng tia nước mát lạnh phun lên bộ mặt dàu dàu rồi miên man chảy dài trên cơ thể nóng rực, xua tan dần luồng hỏa khí hỉ nộ đang thiêu đốt tâm hồn chàng…

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT