LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].
Thưa cô, vợ tôi bỏ tôi mà đi, ra đi đành đoạn cô ơi, ra đi giữa lúc gia đình đang êm thấm, không có một chút gì mâu thuẫn làm lý do. Ngày cô ấy đi, tôi chới với, đau khổ tột cùng, tôi khóc như một đứa con nít… Tôi vật vờ, lây lất, đến độ mẹ tôi từ dưới quê phải bỏ công chuyện đồng ruộng lên ở với con trai.
Ngày hai đứa đến với nhau, thật ra là do tôi “đến” chứ cô ấy thì không, không cả thèm biết tên, biết tuổi, biết nghề ngỗng của tôi. Tôi ở đầu xóm, cô ấy ở cuối xóm, làm chủ một tiệm tạp hóa. Người không nhan sắc nhưng thật đoan trang, nền nã… Tôi mê lắm, cứ tìm cớ qua lại, rồi mua bán… càng gần càng mê, càng ngày càng đắm đuối. Tôi như chết chưa chôn, mà cô ấy nào có ngó ngàng, cứ lạnh như thỏi băng, hỏi thì thưa, bảo thì dạ, chớ một chút vấn vương chữ tình. Cứ thế cả mấy năm, tôi mới lân la đến gần, rồi ngỏ lời. Tôi không ngờ cô ấy chịu về với tôi. Tôi quý lắm, cưng lắm, người đâu mà dịu dàng, hiền thục…
Trước khi đồng ý về làm vợ, cô ấy xin tôi hai điều: 1. Không làm hôn thú. Thứ 2: Nếu một ngày nào đó, có tin tức “Người-Của-Em” thì dù cho lúc đó đã sống với nhau bao nhiêu năm và có với nhau bao nhiêu con đi nữa, em cũng sẽ đem con theo và xin anh hãy để cho mẹ con em đi.
Thật khủng khiếp, có ai mà như vậy không? tôi không thể tin câu nói ấy thốt ra bằng một giọng thỏ thẻ, từ tốn, nhẹ nhàng… Thú thật tôi choáng váng, nhưng vì quá yêu và nghĩ thôi đến đâu hay đến đó, người nói là người không làm…
Cô ấy về làm dâu, cả nhà thôi thương mến, từ cha mẹ đến anh chị và cả cô em út ế chồng, cũng yêu thương cô ấy. Không biết cô ấy bỏ bùa hay sao mà cả nhà hùa theo. Tôi rất hãnh diện, hài lòng về sự chọn lựa của mình. Cô ấy nhẫn nhịn, từ tốn, chịu khó và hy sinh hết cho chồng con, chúng tôi có một con với nhau. Cô ấy thật là một mẫu đàn bà hiếm có. Tôi hài lòng lắm, tuy thỉnh thoảng vẫn nhớ cái câu “sấm truyền” mà cô ấy nói lúc đầu. Thời gian trôi qua, mọi thứ êm thấm, “Người-Của-Em” không thấy tăm hơi, chắc là đã dùm đề vợ con đâu đó, lâu quá rồi còn gì.
Nhưng không ngờ, tôi thấy cô ấy mua áo quần cho tôi thật nhiều, sắm drap mền, mua sắm đồ trong nhà, cái gì cũng nhiều, sơn phết nhà lại, kêu thợ sửa và thay mới một vài vật dụng đã cũ trong nhà… Hóa ra cô ấy chu toàn trước khi đi, cô ấy bảo đảm cuộc sống không… thiếu thốn cho tôi ít nhất là 3 năm.
Và cái ngày tai họa kia đã đến! Một hôm tôi đi làm về không có cô ở nhà, tất cả đồ đạc của cô còn nguyên, áo quần giặt sạch, ủi, xếp vào tủ ngăn nắp, ngăn bí mật đựng tiền, vàng chỉ hai vợ chồng biết, còn nguyên, gạo đầy thùng, thức ăn đầy tủ… chỉ có hai mẹ con là không thấy đâu.
Đàn bà dễ có mấy tay! Quá kinh khủng!
Thưa cô, tôi muốn bắt đứa con lại, tôi không muốn con tôi ở với người đàn ông đã làm cho đời tôi xuống tận cùng đáy đen. Tôi có nên làm điều ấy, như vậy là tôi đã vi phạm lời hứa ban đầu, nhưng tôi không muốn, không muốn con tôi ở trong căn nhà đó cô ơi!
Phú
*Góp ý của độc giả:
-Thương Phạm:
Đọc thư mà ái ngại cho anh, nhưng lại không thể khuyên anh điều gì hơn là anh phải chấp nhận thực tế thôi, vì anh phải giữ lời đã hứa trước khi kết hôn. Vợ anh không làm gì gian dối, cô ấy đã nói hết với anh về mối quan hệ cũ của mình, và cô ấy đã cho anh biết trước, bất cứ khi nào cô ấy liên lạc được với người-của-em thì sẽ bỏ anh mà đi.
Chính anh đã đồng ý điều kiện đó. Chính anh đã đồng ý để cho vợ anh mang con đi, thì bây giờ còn đòi con gì nữa.
Thân làm thì thân chịu anh ạ, mọi thứ rồi sẽ qua đi theo thời gian. Không có điều đau buồn nào vững mãi theo thời gian. Nỗi buồn sẽ vơi đi và anh sẽ tìm được người đàn bà khác. Biết đâu người sau anh sẽ yêu hơn bởi lẽ họ toàn tâm toàn ý với anh. Và đến lúc ấy biết đâu đứa con sẽ là một trở ngại cho anh. Ở đời không biết đâu là may dâu là rủi anh ạ, Thất Ông mất ngựa, hãy nghĩ như thế mà đứng dậy, bây giờ mà anh còn sầu thảm, nghĩ cách để lấy đứa con về, mà chắc gì cháu về anh sẽ lo cho cháu chu toàn?
Tôi nghĩ anh nên quên đi chuyện người vợ bỏ đi, hãy để chị ấy lo cho con, và tôi tin một ngàn phần trăm với cá tính mạnh mẽ của chị ấy, con anh sẽ tốt.
-Henry Ly:
Anh là người thật đặc biệt, yêu mù quáng, và tự tin một cách cũng… mù quáng luôn. Yêu một người, yêu đắm đuối, bất kể hoàn cảnh của người ta thế nào, ngay cả khi người ta nói người ta có người yêu rồi, thì vẫn tỉnh bơ yêu tiếp, rồi người ta ra điều kiện, bất cứ khi nào người ta tìm lại được người xưa thì người ta sẽ ra đi và dẫn con theo, anh cũng “ừ” chấp thuận. Tình yêu của anh thật mãnh liệt, mạnh mẽ, và… khùng điên, sorry anh.
Vì cái “nhân” là thế, nên cái “quả” tương ứng, chẳng có gì phải thắc mắc bàn cãi. Vấn đề là thời gian thôi, chỉ tội cho đứa con anh, nó không có tội mà phải gánh, rồi bây giờ anh còn không muốn nó sống yên thân, anh còn muốn giành giựt qua lại cho thêm khổ nó.
-NB
“Đàn bà dễ có mấy tay”, lời đánh giá của anh về người phụ nữ đã từng chung sống và có con với anh thật quá chính xác. Cô ấy đúng là “của quý hiếm” trong thế gian này. Không nhan sắc nổi bật, đoan trang, thùy mị nhưng thật mạnh mẽ, quyết đoán, làm chủ cuộc đời mình không lệ thuộc vào bất cứ ai. Vì vậy sau khi tiếp cận cô ấy việc anh ngày càng tơ tưởng si mê, tôn trọng và ao ước được gắn bó với nàng cũng là lẽ đương nhiên.
Anh cho rằng hai người đến với nhau chỉ là do anh chủ động đến, còn cô ấy thụ động chấp nhận dù không biết gì về tên, tuổi, nghề nghiệp của anh, điều này không đúng với tính cách của cô ấy. Thật ra trong cô ấy đã có suy nghĩ sẽ không gắn bó với bất cứ người đàn ông nào. Cô giữ một lời thề khắc cốt ghi tâm sẽ trọn đời chung thủy không xa rời với một người cô gọi là “người của em”. Người này là ai, tại sao hai người phải cách xa nhau, bao giờ người ấy sẽ quay trở lại? Anh không biết, có lẽ chỉ mình cô biết. Đây là người rất quan trọng đối với cô ấy, cô biết rằng mình sẽ chờ đợi dù không biết đến bao giờ. Cô dửng dưng với mọi săn đón xung quanh mình, cô tự tạo niềm vui cho mình. Tuy nhiên với thời gian, anh kiên nhẫn bền bỉ, chân thành tỏ lòng yêu thương, tôn trọng, thố lộ muốn được gắn bó cùng cô. Cô ấy đánh giá cao về anh, không sẽ là chồng nhưng có thể làm bạn cùng song hành chia ngọt sẻ bùi trong cuộc đời mình. Cô chấp nhận anh bước vào cuộc đời cô nhưng với hai điều kiện: Không làm hôn thú và cô luôn được tự do khi muốn bước ra khỏi mối quan hệ này. Kinh ngạc nhưng vì quá yêu anh đã chấp nhận. Anh hy vọng “người của em” chắc sẽ chẳng thể quay trở lại, cô sẽ chấp nhận tình yêu của anh và gắn bó cùng anh. Như nhiều người hay nghĩ “người nói là người không làm” anh cho rằng cô sẽ không kiên quyết chối bỏ anh nữa.
Anh đã thật hạnh phúc sống cùng cô, hãnh diện hài lòng với sự lựa chọn của mình. Cô hoàn hảo trong cách đối nhân xử thế với tất cả mọi người. Anh dần thoát đi nỗi ám ảnh bóng đen “người của em” quay trở lại.
Nhưng rồi một ngày sụp đổ, hai mẹ con cô biến mất. Cô chuẩn bị sắp xếp tất cả việc gia đình thật chu đáo, tươm tất. Ra đi chỉ một mẹ một con, không tư trang tiền bạc, cô lo cho cuộc sống của anh ít nhất ba năm, riêng cô chỉ giữ cho mình đứa con và một lời thề. Thật khâm phục sự mạnh mẽ sắt đá của người phụ nữ này. Cô đáp ứng trọn vẹn cái nghĩa với người đàn ông đã yêu thương tôn trọng cô thật lòng, còn cái tình cô đã trao cho người khác mất rồi.
Đau đớn nhưng anh phải mạnh mẽ biết một điều khi thật yêu một ai đó là mình phải hiểu biết tính cách người mình yêu, tôn trọng những suy nghĩ, quyết định của họ, không áp đặt cưỡng ép. Trước mắt anh hãy thư giãn với chính mình, sống mạnh mẽ giấu nỗi đau vào tận lòng mình để mẹ anh an tâm hơn, và có thể ở đâu đó cô ấy đỡ đau lòng hơn. Con anh hãy cứ để yên cho cô ấy chăm sóc, sống với người mẹ như cô ấy cháu sẽ rất an toàn hạnh phúc. Nếu quá yêu, anh có thể cho mình thời gian một năm,hai năm hay ba năm chờ đợi. Nếu cô ấy trở về có lẽ anh sẽ vui, nếu không coi như hai người không có duyên nợ với nhau. Hãy chúc phúc cho cô ấy và sống mạnh mẽ cuộc đời mình.
*Vấn đề mới:
Chúng tôi lấy nhau có 3 mặt con, 17, 14 và 7 tuổi. Anh là người thương con và có trách nhiệm với gia đình. Hai năm nay ảnh nói lương tiền không đủ khi các con lớn, nhiều nhu cầu hơn, tôi cũng cần vài cái áo cái quần cho ra hồn chứ cứ mua ở Ross hoài, tội quá.
Tôi nghe mà thương chồng đứt ruột gan. Anh nói cần đi làm thêm, và nói tiếp, anh có quen với mấy người bạn, họ đến các sòng bài và chơi như một cái job. Tức là mỗi ngày họ mang theo 100 đồng, đánh cho đến khi ăn thêm 100 hay thua 50 thì đứng dậy đi về. Không bao giờ thấy đang đà thắng, hay thua thêm mà ngồi lại tiếp tục. Họ rất nghiêm ngặt với điều lệ đặt ra, chỉ ăn 100, chỉ thua 50, không thêm 1 xu. Nghe anh nói tôi phản đối ngay, tôi không tin có người không sa đà vào cờ bạc, nhưng anh cứ nài nỉ cho anh thử, anh thề là không sa đà, quyết giữ mình, và anh theo bạn bè. Ngoài ngày trong tuần đi làm ăn lương tháng, mỗi cuối tuần anh theo bạn đến sòng bài, và nguyên tắc ăn đủ 100 thì đứng dậy được anh nghiêm chỉnh thi hành. Mỗi cuối tuần anh đưa tôi 200 tiền “đi làm” thêm. Tôi có hỏi, sao không thấy anh thua, sao tuần nào anh cũng đem tiền về. Anh cười nói, thì may trời đất thương cho người ngay thắng liên tục.

Ban đầu tôi cũng bị căng thẳng lo lắng, nhưng rồi êm thấm không có điều gì bất an xảy ra. Tôi cũng dần dần vơi đi nỗi lo sợ, cuộc sống cũng như cũ, chỉ khác là mỗi tuần có thêm chút tiền và chồng vắng nhà, có khi vài giờ có khi cả ngày, cũng có khi mới đi thì về liền, và theo anh nói thì do mới đánh ván đầu đã ăn ngay, đủ số là về với vợ con.
Thảng hoặc cũng có khi anh đưa dôi ra vài đồng hay vài chục, nói là tại chưa đủ 100 nên ráng chút nữa cho đủ số, không ngờ thêm được vài chục, đứng dậy dù vận may đang lúc “đỏ”. Nghe anh nói, tôi an tâm lắm, biết là chồng mình đã làm chủ bản thân, tôi không còn chút lo âu nào cả, bình thản mà sống, cho đến khi tôi thấy càng ngày càng nhiều thư của các nhà bank gửi đến đề tên chồng tôi. Hỏi thì anh ấy giải thích, tụi nhà bank nó dụ đó mà, em vứt hết vào thùng rác đi. Tôi không giỏi tiếng Anh và cũng rất mơ hồ về giấy tờ mọi thứ, nên yên tâm. Dù vậy có lúc lòng cũng dấy lên mối lo âu, nghi ngại.
Tôi nghĩ thì xé một lá thư coi thử sao, coi thử nó dụ như thế nào mà nhiều người sa ngã. Ối trời, không có thư dụ nào hết, đó là những bill đòi tiền của Credit Card. Tôi lục hết và khám phá ra chồng tôi nợ cả bốn năm chục ngàn. Tôi choáng váng cô ơi, thật là khủng khiếp. Tôi chẳng biết sao nữa, số tiền nợ quá lớn. Khi mọi chuyện đổ vỡ, chồng tôi nói, từ từ anh “ăn” (là ăn bài) sẽ trả, anh ấy nói trước đây nợ nhiều hơn, nhưng mấy tháng này ảnh đã nắm được nguyên tắc chơi nên thắng nhiều, anh nghĩ chừng vài tháng là anh sẽ trả xong, còn dư nữa là khác, anh sẽ mua nhà, không ở thuê như hiện nay. Ảnh còn nói tại ảnh không có thì giờ, nếu ảnh nghỉ hẳn không đi làm, thì đầu tư trí óc nhiều hơn vào những ván bài, ảnh sẽ khá lên. Tôi chán ngán, suy sụp tinh thần, hiện nay các con chưa biết tình trạng của bố mẹ. Thưa cô tôi phải làm gì đây?
Hiên
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc [email protected]
[jwplayer 48SBO2vL]















































































