Ai nỡ ép duyên

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

Kính thưa cô Nguyệt Nga,

Tôi vẫn thường xuyên đọc những bài báo trong mục cô phụ trách, cô Nga vui lòng làm ơn cho tôi hỏi thăm: Tôi có người bạn gái, quen nhau và cũng thương nhau đã hai năm, nhưng có lần tôi lỡ lời xúc phạm cô ấy chỉ vì khi tôi về Việt Nam cuối năm 2018, tính làm giấy tờ hôn thú với cô ấy, để bảo lãnh cô ấy đi Mỹ, thì cô ấy lại từ hôn, tôi giận nhiều, và buông lời xúc phạm cô ấy.

Sau đó tôi đã hết lời xin lỗi, và Mẹ cô ấy cũng nói vào… Cô ấy cũng vâng lời Mẹ cô ấy để đến với tôi, nhưng rồi cô ấy nghe lời bạn bè nói xa, nói gần là, cuộc sống ngắn ngủi lắm, mình sống sao cho có ý nghĩa, lấy chồng lớn hơn nhiều tuổi sẽ không tốt cho tương lai.

Và rồi cô ấy lại từ hôn tôi một lần nữa, tôi rất buồn, rất đau lòng, hụt hẫng và đột quỵ… Các bạn đồng nghiệp của tôi thì có người khuyên nên lì lợm, thế nào cô ấy cũng suy nghĩ lại, và trở lại với tôi, vì người mình có câu nói: “Đẹp trai không bằng chai mặt,” nhất là tôi đã gửi cho cô ấy mỗi tháng $500, liên tiếp 2 năm qua, tức là tôi đã gử̉i cho cô ta hơn $15,000 rồi, thế nào cô ấy cũng suy nghĩ lại và trở lại với tôi, vì không ai hết lòng chăm lo cô ấy như tôi, hai người chưa ăn nằm với nhau, chưa có giấy tờ hôn thú, mà tôi đã hết lòng giúp đỡ cô ấy như vậy.

Cũng có người khuyên tôi nên quên cô ấy, vì tình yêu không thể bắt buộc được, nhất là chênh lệch tuổi tác khá nhiều, hơn 30 năm, cô ấy cũng nói vậy.

Cô Nga, và các độc giả bốn phương vui lòng làm ơn cho tôi hỏi thăm là bây giờ tôi phải làm sao? kiên nhẫn theo đuổi cô ấy? hay là rút lui? trong trường hợp nào phụ nữ nói không là không, và trường hợp nào phụ nữ nói không, nhưng là có? nên biết là cô ấy rất tốt, có nói với tôi, “Em không đến đượ̣c với anh, em không nhận tiền anh gửi cho em nữa, anh để dành tiền lo cho cuộc sống của anh.” Như vậy cô ấy là người rất tốt, không lợi dụng tôi, làm tôi càng thêm kính phục và thương yêu cô ấy.

Rất mong đón nhận lời khuyên của cô Nguyệt Nga, và các độc giả bốn phương cho tôi biết, tôi phải làm gì đây?

Chân thành cám ơn tất cả quý vị rất nhiều

Kính thư

Việt Trần

*Góp ý của độc giả

-VP

Chú ơi, cô gái này biết nghĩ cho chú đấy. Nếu người khác thì đã gật đầu để được đi ngoại quốc, rồi sau này chia tay. Theo cháu thì tiền bạc không có nghĩa gì với cô ấy đâu. Chú có gửi thêm hay tiếp tục níu kéo cũng không ích gì. Chuyện gửi tiền cũng là do chú tự nguyện chứ cô ấy không đòi hỏi, cho nên không thể dùng lý do này để chứng minh sự quan tâm. Cũng có thể là sự suy nghĩ này tạo nên khoảng cách giữa 2 người. Tiền bạc nếu đem vào trong tình cảm thì không bao giờ hạnh phúc. Bây giờ chưa cưới mà đã nhắc và tính đến tổng cộng bao nhiêu tiền đưa cho cô ấy, thì người con gái nào không suy nghĩ tới sự việc tương tự sẽ tiếp tục xảy ra, sau khi cưới và làm rạn nứt hôn nhân. $15,000 tuy lớn nhưng cô ấy có thể kiếm ra trong 2 năm ở xứ Mỹ để trả lại cho chú. Lúc đó thì chú tính thế nào?

Thôi thì đường ai nấy đi để còn dành lại 1 phần suy nghĩ và hình ảnh tốt đẹp về nhau sau này.

-S.D.

Việt Trần,

Khi cô ấy đã từ hôn 2 lần, đã nói những lời trung thực như vậy thì có nghĩa là cô ấy không có yêu mình. Níu kéo chỉ làm khổ nhau, nhất là trong hôn nhân phải có sự yêu thương trung thực. Cô ấy không yêu mình nữa, thêm vào đó cô ấy cũng nhận ra khoảng cách tuổi tác nữa. Tình yêu một chiều không bao giờ là tình yêu lành mạnh.

“If you love something let it go, if it comes back to you it’s yours, if it doesn’t it never was, and it’s not meant to be.”

-Thu L.

Thưa chú, theo cháu, chú nên chấm dứt cuộc tình này, đầu tiên là tuổi tác quá chênh lệch, đó là trở ngại lớn nhất trong cuộc sống hôn nhân. Sự chênh lệch tuổi tác này càng gây trở ngại khi càng về già, hãy tưởng tượng năm chú 70, cô ấy mới 40, năm chú 80 cô ấy mới 50… Đó là chưa kể hiện nay chú đang bị đột quỵ. Hãy nghĩ đến sức khỏe của bản thân và người thân của mình. Khi chú nằm xuống bịnh hoạn, người khổ là con cháu trong gia đình. Chắc chắn cô ấy sẽ không là người lo cho chú. Chỉ có gia dình cật ruột mới lo cho chú. Nếu chú cứ khăng khăng theo cô ấy thì sớm muộn gì gia đình con cái cũng bỏ chú, lúc nằm xuống chú sẽ không còn gì.

Những người bạn, họ chỉ nói những lời đầu môi cho chú vui lòng, khi sau lưng chú họ sẽ nói những lời ngược lại, họ sẽ dè bĩu, bôi xấu chú… Đó là những người bạn không tốt, chú hãy suy xét mà đừng tin những lời xúi bẩy đó.

Cháu mong chú thật sáng suốt để nghĩ đến những ngày còn lại, sống sao cho bình an.

*Vấn đề mới:

(Hình minh họa: Getty Images)

Thưa cô NN, trước khi kết hôn, chồng tôi có một người bạn nữ, rất thân (sở dĩ tôi gọi là “bạn nữ” vì cô ấy không phải là bạn gái của chồng tôi). Nghe chồng tôi kể lại thì hai người bạn với nhau, từ thời trung học, chơi với nhau như hai thằng con trai (!?). Dù công việc đôi bên có bộn bề mấy, đôi tuần, mười ngày họ cũng hẹn gặp nhau, đi ăn với nhau và “tám” chuyện. Chẳng có chuyện gì mà họ không kể với nhau, kể cả chuyện bồ bịch nhăng nhít. Có thời gian chồng tôi bị DUI, treo bằng lái, thì cô ấy đã làm tài xế chở chồng tôi đi khắp những nơi cần thiết. Có hôm anh ấy cần đi thăm cha mẹ ở Florida, cô ấy cũng đưa đón tận phi trường (dạo đó chưa có Uber như bây giờ). Có khi anh ấy chướng lên đòi ăn ở Bolsa thì cô cũng đem xe chở chồng tôi tận Irvine về Bolsa, đi về vui vẻ. Nói chung là cô ấy rất tận tình, thương mến, lo lắng cho chồng tôi… Khi chúng tôi kết hôn tôi lấy làm lạ là cô không có mặt, tôi hỏi thì anh giải thích cô ấy đang công tác xa. Thỉnh thoảng trong câu chuyện hàng ngày, anh ấy kể về cô bạn, tôi đều gặng hỏi, hai người có tình cảm gì với nhau không? Thì ngàn lần, chồng tôi nói “không.” Tôi tin nhưng vẫn ngờ một tình bạn trai gái hiện hữu.

Điều tôi ngờ cũng không phải vô căn cứ. Tôi quen anh ấy khá lâu, nhưng mỗi khi đề cập đến chuyện cưới xin, anh ấy đều duỗi ra, đôi khi rất thô bạo. Nhưng rồi một hôm chính anh ấy là người nhắc lại và muốn tổ chức cưới xin càng sớm càng tốt. Sau đám cưới chúng tôi rất hoành tráng (theo ý muốn của anh), thì tôi mới biết, trước đó không lâu, cô bạn của anh cũng đã cưới chồng. Niềm vui vu quy của tôi chưa được bao lâu thì bị tắt ngấm bởi lòng hoang mang, ngờ vực… Tôi tự an ủi mình bằng cách nghĩ chắc hai người rủ nhau lấy chồng lấy vợ.

Chuyện cũ cũng theo thời gian phai nhạt, tôi cũng mừng vui vì anh ấy lu bu công việc, con cái mà không còn nhắc đến người bạn “nữ” ngày xưa. Chúng tôi sống ấm êm từ đó.

Nhưng mới đây, anh ấy lại nhắc đến cô bạn. Anh ấy kể cô bạn đã ly hôn, vì người chồng ngoại tình. Ly hôn thì kệ cô, chuyện ly hôn hà rầm ngoài Bolsa, cớ gì mà làm ầm ĩ, nhưng chồng tôi cứ băn hăn bó hó, ra vào không yên, nói thương bạn quá. Phần tôi cũng ra vào không yên vì thương mình quá. Một giọt nước làm tràn ly là tôi biết được anh tặng hoa cho cô bạn, một bình hoa Tulip vàng, loại hoa mà cô ấy yêu thích.

Hiện tại làm tôi buồn, mà tương lai làm tôi lo, cô ấy lại đang đơn chiếc. Gia đình tôi đang bình yên, tôi sợ những sóng gió sắp tới. Thưa cô, tôi phải có thái độ thế nào để ngăn ngừa những tai họa đang rình rập cái gia đình nhỏ của tôi?

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street., Westminster, CA 92683, hoặc [email protected]

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT