Vann Phan/Người Việt
SANTA ANA, California (NV) – Hãng tin AP cho biết, hôm 14 Tháng Sáu, lên tiếng tại thành phố biển St. Ives của xứ Cornwall trước khi Hội Nghị Thượng Đỉnh G7 khai mạc tại Anh, Tổng Thống Hoa Kỳ Joe Biden và các nhà lãnh đạo Khối NATO đã cùng nhau nói lời vĩnh biệt một cách tượng trưng với đất nước và dân chúng Afghanistan tại Tây Á.

Afghanistan là nơi Hoa Kỳ và các nước trong Tổ Chức Minh Ước Bắc Đại Tây Dương từng đưa quân đến để đánh đuổi bọn khủng bố al-Qaeda do trùm Osama bin Laden lãnh đạo ra khỏi Afghanistan và thiết lập một chính quyền dân chủ tại thủ đô Kabul, sau khi tổ chức này thực hiện các cuộc tấn công khủng bố trực diện vào nước Mỹ trong biến cố 11 Tháng Chín, 2001.
Vĩnh biệt Afghanistan hay chào thua cái ác?
Xem ra, hành động này của vị nguyên thủ Mỹ và các nhà lãnh đạo Khối NATO chẳng khác nào như việc các hiệp sĩ từng vì dân trừ bạo, cuối cùng, đành đầu hàng quân bạo ngược, hay nói khác đi, cái Thiện đã đầu hàng cái Ác, bởi vì tổ chức al-Qaeda này từng bị các cơ chế quốc tế từ Liên Hiệp Quốc cho tới Hoa Kỳ, Liên Hiệp Âu Châu và Khối NATO gọi là quân khủng bố, tức là những kẻ chuyên làm ác.
Cũng theo AP, cuộc chiến tranh kéo dài 18 năm đã làm hao tổn cho riêng Hoa Kỳ một số tiền là $2,260 tỷ, và về tổn thất nhân mạng thì, tính cho tới thời điểm này, đã có 2,424 quân nhân Mỹ cùng 1,144 quân nhân Đồng Minh tham chiến tại Afghanistan tử trận. Phần mình, phe chính quyền dân chủ tại nước Cộng Hòa Hồi Giáo Afghanistan đã có tới 69,000 binh lính và cảnh sát tử trận cùng với 47,000 thường dân bị giết, trong khi phe phiến quân Taliban có 51,000 chiến binh thiệt mạng.
Theo lời Erik Brattberg, giám đốc viện nghiên cứu chính sách Carnegie Endowment for International Peace tại Âu Châu, thì “ngay vào lúc này, người ta có cảm tưởng rằng các nhà lãnh đạo Khối NATO hầu như chỉ muốn giảm nhẹ mức nghiêm trọng của biến cố đó và lặng lẽ đứng dậy ra đi, thay vì làm lớn chuyện, đặng có thể chú tâm giải quyết các vấn đề khác trên thế giới.”
Nói gì thì nói, một lần nữa, cái Thiện đã đầu hàng các Ác, tức là Ác lại thắng Thiện trên cõi đời này.
Những lần Ác thắng Thiện
Triết gia Pháp Blaise Pascal (thế kỷ 17) có câu nói bất hủ để xác định tính tương đối của điều mà loài người vẫn gọi “chân lý” hoặc “cái Thiện,” so với “sự sai lầm” hoặc “cái Ác” trong đời: “Vérité en-decà des Pyrénées, erreur au-delà,” nghĩa là “chân lý bên này dãy núi Pyrénées (giữa Pháp và Tây Ban Nha) lại là sai lầm ở phía bên kia.”
Dù vậy, các tổ chức khủng bố như al-Qaeda và ISIS (ISIL hoặc Daesh) hoặc ngay cả các đảng Cộng Sản (trước hoặc sau khi Liên Xô và Khối Đông Âu tan rã năm 1991) và các chính thể độc tài, độc đảng tại Iran và Venezuela ngày nay vẫn bị coi là thuộc cái Ác, căn cứ vào các hành động của nhà cầm quyền, tỉ như giết hại thường dân vô tội, bắt bớ và giam cầm không xét xử các phần tử bất đồng chính kiến, đàn áp và thi hành chính sách diệt chủng đối với các nhóm thiểu số trong nước…
Lịch sử đã ghi lại những lấn Ác thắng Thiện như sau: Năm 1949, quân Cộng Sản của Mao Trạch Đông thắng quân Trung Hoa Dân Quốc của Tưởng Giới Thạch tại Hoa Lục; năm 1953 quân Liên Hiệp Quốc và Hoa Kỳ không thắng được chí nguyện quân Trung Quốc để giải phóng Bắc Hàn khỏi chế độ độc tài Cộng Sản mà phải ký hiệp định đình chiến giữa Bắc và Nam Hàn sau cuộc Chiến Tranh Triều Tiên (1950-1953); năm 1959 các lực lượng Cộng Sản của Fidel Castro đánh bại quân đội của Tổng Thống Fulgencio Batista và giành chính quyền tại thủ đô Havana; năm 1975, Cộng Sản Bắc Việt đánh chiếm Sài Gòn, xóa sổ nước Việt Nam Cộng Hòa sau cuộc Chiến Tranh Việt Nam (1960-1975), năm 1979, phe Hồi Giáo cực đoan lật đổ Vương Quốc Ba Tư của Vua Reza Pahlavi, lập nên nước Cộng Hòa Hồi Giáo Iran; năm 2014, Tổng Thống Nicolas Maduro thay thế cố Tổng Thống Hugo Chavez rồi biến Venezuela thành một quốc gia độc tài, chuyên đàn áp phe đối lập, dưới danh nghĩa một nước dân chủ xã hội, gọi là Bolivarian Socialism (của nhà cách mạng Simon Bolivar hồi thế kỷ 19).
Vì sao Ác vẫn hay thắng Thiện trong thời đại chúng ta?
Các chế độ độc tài đang cai trị lâu dài và không biết cho đến bao giờ mới sụp đổ tại Cộng Sản Trung Hoa, Cộng Sản Bắc Hàn, Cộng Sản Việt Nam, Cộng Sản Cuba, Venezuela, Iran, Syria… đang cho thấy cái Ác vẫn thường hay, dù không phải luôn luôn, thắng cái Thiện trên thế giới trong thời đại chúng ta.
Những sự kiện sau đây có thể giải thích lý do vì sao Ác lại hay thắng Thiện mà nhân loại vẫn không làm gì được để đảo ngược tình thế:
\Thứ nhất, các quốc gia tự do, dân chủ trên thế giới, kể cả Việt Nam Cộng Hòa hồi hạ bán thế kỷ trước, không quen dùng bạo lực bừa bãi để đánh lại bạo lực từ phe đối nghịch muốn chiếm đoạt chính quyền, cho dù phe này đã dùng dân chúng làm bia đỡ đạn hoặc sử dụng súng đạn và mìn bẫy loạn xạ để gây thương vong tối đa cho chính quyền hoặc dân lành vô tội, miễn sao đạt được mục tiêu thì thôi, bởi vì họ cho rằng “cứu cánh sẽ biện minh cho phương tiện” một khi họ chiến thắng và giành được chính quyền.
Thứ nhì, trong mối quan hệ quốc tế hiện nay, rõ ràng là thế giới đang thiếu một “cảnh sát quốc tế – mà phe Cộng Sản thời Chiến Tranh Lạnh vẫn gán cho Hoa Kỳ trong vai trò can thiệp vào các cuộc bạo loạn chống chính quyền dân chủ tại nhiều nơi, qua cụm từ “sen đầm quốc tế” (international gendarmerie) – để giúp đỡ người hiền lương và ngăn ngừa kẻ bạo hành, cụ thể là trừ khử hoặc trừng trị các chế độ có hành vi diệt chủng và vi phạm nhân quyền trên thế giới, bởi vì hiện nay tổ chức Liên Hiệp Quốc chỉ là một thực thể hữu danh, vô thực.
Hành vi bá quyền nước lớn và ngang ngược của Cộng Sản Trung Hoa tại Biển Đông và Đài Loan, như thế giới đang chứng kiến, sẽ vẫn tiếp diễn mãi cho đến ngày Bắc Kinh chiếm trọn Biển Đông và thôn tính Đài Loan, chỉ vì từ Hoa Kỳ cho tới Ấn Độ và Âu Châu chẳng ai dám đứng ra đương đầu với bạo lực mà chỉ chuyên diệu võ, giương oai, dường như để chờ đợi một giải pháp mơ hồ nào đó trong tương lai tại các “điểm nóng” này. Đây có thể là hậu quả gián tiếp của xu hướng vô thần trong một thế giới thiếu vắng Thượng Đế, hay nói nôm na là Ông Trời, đấng được coi là chuyên cầm cân, nẩy mực và thưởng, phạt công minh cho các hành vi thiện hoặc ác của loài người.
Thứ ba, biên giới giữa Thiện và Ác ngày càng thu hẹp lại và mờ nhạt đi khi chủ thuyết “đa nguyên” xuất hiện và ngự trị thế giới trong thời đại chúng ta. Từ 21 thế kỷ qua, thế giới đã đi từ chủ thuyết “nhất nguyên” (thiên địa, vạn vật đồng nhất thể) qua “nhị nguyên” (có âm dương, có vợ chồng) cho tới bây giờ là “đa nguyên” (thế giới đa cực và toàn cầu hóa). Vì biên giới giữa Thiện và Ác cứ thu hẹp hoài, thật rất khó để phân biệt đâu là Thiện, đâu là Ác, nhất là trong thời đại mà báo chí truyền thông gần như có quyền năng tuyệt đối như bây giờ, hễ họ đồng loạt bảo ai là Thiện thì kẻ đó là Thiện, không sai chạy một ly ông cụ, và hễ họ bảo cái gì là Ác thì cái đó hẳn phải là Ác thôi, khỏi cần biện minh gì cả.
Thứ tư, sự thể thế giới đang ồ ạt chạy theo chủ nghĩa vật chất (materialism) đã giúp làm gia tăng cái Ác và làm suy yếu cái Thiện. Nhiều tỷ phú trên thế giới vẫn ưa đem tiền đầu tư, buôn bán với Cộng Sản Trung Hoa để kiếm lời thập bội thay vì mở công ty, hãng xưởng ngay trong nước mình để đem lại công ăn, việc làm cho dân thất nghiệp. Những người có tiền, có bạc rủng rỉnh thường có phương tiện giả nhân, giả nghĩa hơn người nghèo.
Tin tức thời sự hiện nay cho thấy nhiều nhà giàu chuyên làm việc từ thiện hoặc cứu trợ thiên tai ở Việt Nam đang bị dư luận tố cáo là dối gạt quần chúng, ăn bớt hoặc ăn trọn số tiền các mạnh thường quân đóng góp cho họ để làm từ thiện. Thật hết sức khó mà phân biệt giữa Thiện và Ác hoặc đâu là chánh, đâu là tà trong thế giới ngày nay, và đây chính là môi trường béo bở cho cái Ác sinh sôi nẩy nở để lấn át dần cái Thiện.
Thứ năm, chủ nghĩa toàn cầu hóa, tức là các nước giao thương với nhau trên quy mô lớn và tự do với những quy luật thương mại mang tính có qua, có lại, đã ràng buộc thế giới này lại với nhau và khiến nước này phải tùy thuộc nặng nề vào nước kia, tới mức không ai muốn đánh nhau với ai cả, cho dù đối tác thương mại của mình là kẻ cực kỳ tham lam và bạo ngược, chuyên ỷ mạnh, hiếp yếu, sẵn sàng xâm phạm chủ quyền và đất đai của nước khác mà không sợ bị trừng phạt.

Giáo Sư Steven Pinker của đại học Harvard University, tác giả quyển “The Better Angels of Our Nature: Why Violence Has Declined” (Ông Thiện Trong Bản Tính Con Người Chúng Ta: Vi Sao Bạo Lực Giảm Đi), xuất bản năm 2011, tuyên bố: “Bằng chứng lịch sử qua những con số thống kê cho thấy các quốc gia có nền kinh tế mở rộng và giao thương lớn với quốc tế ít có khuynh hướng tham gia chiến tranh, họ cũng ít muốn gây ra các cuộc nội chiến và diệt chủng.”
Có điều, vị giáo sư có thể đã không tiên liệu tình huống sẽ có một số quốc gia lại dựa vào vị thế giao thương rộng lớn của mình trên thế giới đặng bắt nạt hoặc xâm chiếm các nước khác mà không sợ bị trừng phạt, chỉ vì hễ các nước càng giao thương với nhau nhiều hơn và càng thu vào lợi nhuận lớn hơn thì lại càng cầu an hơn và không muốn lâm chiến với nước khác để tránh thiệt hại về tài chánh qua các cuộc xung đột đó. (Vann Phan) [qd]



























































































