Tiếng đêm – thơ Thiên Di

Thiên Di

Tiếng đêm

Về đi anh, dẫu điêu tàn/ Khi lòng đã quyết núi san lấp hồ. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

tựa đầu đêm biếc sương trong
lặng nghe âm sóng tiếng lòng nhẹ thênh
trời đất tình tự ru mình
nụ xuân dưới tuyết âm thầm đợi ai

tựa đầu nghe giọt tàn phai
rụng về bờ bãi vùi dài lâu sau
bâng khuâng mùa vụt qua mau
hoa cau ven dậu chờ câu thệ nguyền

màn đêm  khép nhẹ mắt huyền
nghe hồi chuông gọi người quên lối về
ai xa hoài nhớ hương quê
nơi miền viễn khách bộn bề riêng chung

dấu chân lạc biển lạc rừng
quê hương giông bão rưng rưng lòng buồn
núi trơ xám lạnh căm hờn
biển sâu dậy sóng oan hồn không tan

về đi anh, dẫu điêu tàn
khi lòng đã quyết núi san lấp hồ
đi tìm đất hứa xứ mơ
không bằng cùng dựng cơ đồ bên nhau

quê hương ôi! lắm niềm đau
mẹ cha hồn phách u sầu nhắc anh
tháng ngày quanh quẩn qua nhanh
mộng xưa hỏi có còn xanh không người…

tựa đầu đêm biếc sương rơi…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT