Thơ Trần Vấn Lệ
Hành lên phía Bắc
Ta với ngươi hề chung chuyến xe…
Giống xưa quá nhỉ, chung lòng ghe
Nhưng ngươi qua Pháp ta qua Mỹ
Mấy chục năm hơn gặp chẳng dè!
Ta với ngươi hề đâu tóc xanh?
Gió Thu bứt hết lá trên cành
Ta, ngươi nào biết Thu hay Hạ
Mà nỡ lòng quên tuổi tác mình!
Ta với ngươi cùng gậm bánh mì
Chủ xe “cầu thị” khá chi li!
Một vài lát thịt, rau ngò, ớt
Lỗ mất một đồng một vé xe!
Ta với ngươi hề uống nước chai
Nhớ bi đông chớ, rượu lưng cài
Không cần thêm đạn, cần thêm rượu
Không hết thì xoa bóp xác trai!
Ta với ngươi hề, xe lãng đãng.
Ðầu nghiêng rồi mắt cũng nghiêng nghiêng
Ðường lên phía Bắc không đường thẳng
Mây trắng xanh lồng như cõi Tiên…
Ta với ngươi hề ai ngủ trước?
Bây giờ im lặng. Bánh xe lăn
Bây giờ phía Bắc chờ chuông réo
Xuống bến, chiều chia mấy ngã năm…
Phan Bá Thụy Dương!
Ngươi dễ ghét
Gặp nhau không hẹn, nhớ không thèm
Thơ hành ta gói tình xưa cũ
Mai sửa lại làm thơ gửi em!
***
Một chuyến Bắc lên không ngó xuống
Vì lòng không để sẵn bên ai…
Người xưa, bạn học nay ông Cụ
Ta khác gì ngươi, thôi, bắt tay…
Người xưa, bạn học nay ông Cụ
Ta khác gì ngươi, thôi, bắt tay…
______________________
Everytime
Buổi mai nắng lấp lánh hồng
Sương khuya lá đọng mấy dòng thủy tinh
Hôn em gọi khẽ ôi mình
Tặng em đó nụ bình minh của ngày!
Nếu mà gặp bữa mưa mai
Hôn em chẳng nhớ ai ngoài em đâu!
Dẫu đời giữa cuộc biển dâu
Em tay anh đỡ, em đầu anh nâng
Em là mãi mãi mùa Xuân
Nắng mưa trời đất chia phần nhân gian
Lá xanh sắp sửa Thu vàng
Chúng ta trở ngược muôn ngàn năm xưa&
Adam nói với Eva:
“Tình yêu không có chiều tà, thưa em!”



























































































