– Ông cứ hay đa nghi tào tháo. Ông ấy tính về đây ở luôn thì mua nhà là đúng rồi. Nghe nói bên kia, gia đình ông ấy cũng không còn êm ấm.
– Mua thì mua nhưng mà cho người khác đứng tên thì người ta có thể bán nhà mình đi bất cứ lúc nào.
– Làm sao mà bán được khi đang sống chung với nhau?
– Nào ông ấy đã về luôn đâu? Ông ấy tính là sẽ về, mà không biết khi nào mới là sẽ? Trong khi đó, ai mà biết được ngày mai sẽ ra sao? Ờ mà mấy tháng trước, tôi cũng nghe ông Cảnh nói chuyện hồi hương hưởng tuổi già nhưng không hề nghe ông ấy nhắc tới chuyện mua nhà.
– Tôi nghĩ ông ấy giấu là vì sợ bà Vân biết.
Rồi nhà thơ gật gù nói thêm:
– Cứ như ông là hay nhất. Mua nhà dưới quê, vừa rẻ lại người nhà mình đứng tên. Vừa có tiếng, vừa có miếng. Vừa có tình vừa không sợ mất nhà.
Ông Thưởng hãnh diện nói:
– Phải biết tính chứ. Mình mua nhà nhưng cho thằng em đứng tên, con vợ mình bên Mỹ không biết được. Mỗi lần về đây, thích thì ở dưới quê với vợ trẻ, hôm nào muốn đổi món thì bay lên Sài Gòn hưởng phước. Cũng đâu có xa gì mấy. Sáng đi tối về được. Vừa an toàn, vừa tiết kiệm.
– Mà nhà đó hiện giờ ai đang ở?
– Thì Ngọc Thúy của tôi.
– Ở một mình thôi hả?
– Hiện nay thì nàng ở với tôi.
Ông Thưởng pha trò
– Khi nào tôi bay thì nàng mới ở một mình.
– Ông mua nhà ở Vũng Tàu phải không?
– Không, tôi mua ở vũng ao.
Nhà thơ trợn mắt ngạc nhiên:
– Vũng ao là ở đâu?
Ông Thưởng phì cười nói:
– Nói chơi chứ tôi mua nhà ở Vĩnh Long.
Nhà thơ đứng dậy vươn vai nói:
– Chắc bây giờ ông Cảnh đang hưởng phước đây.
– Tôi thì tôi nghĩ ông ấy đang thở hồng hộc thì có.
Ông Thường nheo mắt cười hềnh hệch nói rồi đứng dậy nói tiếp
– Thôi mình xuống dưới kiếm cái gì ăn đi. Tôi nghĩ đến tối nay ông Cảnh mới phone cho mình.
– Ðợi tôi tắm cái đã. Sài Gòn bây giờ nóng quá lúc nào cũng chỉ muốn đi tắm.
– Ông này hay nhỉ, bên kia hai tuần tắm một lần, bây giờ về đây ngày tắm hai lần hả. Mau mau nghe, tôi đói quá rồi.
Nói đoạn ông Thưởng bước tới lấy cái remote control ngồi xuống giường bấm mở TV.
Hai mươi phút sau, ông Thưởng và nhà thơ vừa âu yếm dắt tay nhau ra khỏi thang máy thì giật mình nhìn thấy ông Cảnh mặt mày xanh như tàu lá chuối. Tay sách vali, tay kia vẫn cầm bó hoa thất thểu bước thấp bước cao lê chân vào khách sạn. Bó hoa hồng trên tay với điệu bộ thẫn thờ và bộ mặt ủ rũ buồn hơn đưa đám của ông chợt giống như một bó hoa tang héo úa.
Cả hai nhìn ông Cảnh ngạc nhiên không nói lên lời, ông Cảnh mếu máo:
– Bị lừa rồi, bị lừa rồi. Tôi bị nó lừa rồi.
Ông Thưởng tái mặt đưa tay sách vali cho bạn hỏi:
– Sao? Sao? Ai lừa ông?
– Nó lừa tôi rồi, nó lừa tôi rồi. Mất sạch rồi.
Ông Cảnh thều thào.
– Nhưng mà ai lừa ông? Mà lừa cái gì?
Nhà thơ nóng ruột hỏi.
– Thôi lên phòng đã, có gì từ từ nói.
Ông Thưởng vừa nói vừa kéo bạn về phía thang máy.
Trên phòng, nước mắt rơi lã chã như những cơn mưa mùa hạ, ông Cảnh vừa mếu máo khóc vừa kể lại cho hai ông bạn già nghe đầu đuôi câu chuyện: Trong thời gian qua, vì phải chu cấp cho Thu Tuyết thường xuyên nên ông Cảnh thường hay giấu diếm đi một ít tiền mỗi ngày. Cũng không phải là nhiều mỗi ngày năm ba chục thôi. Vợ ông ban đầu không để ý nhưng có lẽ vì ông bất cẩn nên bà sanh nghi. Một buổi tối mùa hè oi bức kia, không hiểu có phải vì trời quá nóng hay không mà hôm đó, vợ ông bỗng bốc hỏa nổi cơn tam bành chẳng khác chi Hoạn Thư lên cơn ghen đòi thiến Mã Giám Sinh. Bà hầm hầm cầm nguyên một xấp hơn mười tờ giấy biên lai mà ông Cảnh hàng tháng gửi tiền về Việt Nam dứ dứ vào mặt ông. Bà gào lên:
– Con nào? Con Tuyết là con nào! Ông là đồ khốn nạn. Ông moi tiền mồ hôi nước mắt của mẹ con tôi cho mấy con đĩ ở Việt Nam hả?
Ðã từ lâu, bà cũng biết là ông thích về Việt Nam hưởng của lạ. Bà bên này cũng đã có Quang. Ông ăn phở thì bà cũng tìm bún riêu cua. Cũng chẳng ai thiệt thòi gì. Tương lai bà đang hướng tới là Quang, người tình trẻ của bà đang mong ngóng một ngày nào đó, ông Cảnh bị rớt máy bay hoặc bị xe đụng chết để nhảy vào thế chỗ của ông. Ông ăn chả thì bà ăn nem. Ông có bồ nhí thì bà cũng có người tình trẻ. Cái đó thì được. Nhưng moi tiền nhà đi cho gái hàng tháng cái kiểu này thì bà chịu không nổi. Bà tru tréo lên:
– Bao nhiêu lâu rồi! Ông nuôi nó bao lâu rồi hở đồ khốn nạn! Tiền của mẹ con tôi, Tôi làm cực khổ đổ mồ hôi trên mồ hôi dưới để ông mang tiền về cho gái phải không. Khốn nạn tôi chưa, giời ơi là giời.
Ngừng lại một chút để lấy hơi, bà gào lên tiếp trong nước mắt:
– Ông lừa tôi, ông nói với tôi là ông về mua đất xây khách sạn. Bao nhiêu tiền ông đổ đốn, ông đổ vào lỗ của mấy con đĩ hết rồi phải không!
Bà tiến tới ném sấp biên lai vào mặt ông hét lên:
– Khách sạn đây phải không đồ khốn nạn! Giời ơi là giời, sao ông không chết đi, chết đi cho tôi khuất mắt tôi. Cái đồ… cái đồ già mất nết!
Cứ thế ông Cảnh ngồi im nghe vợ chửi mắng không biết bao lâu. Lựa lúc bà nằm vật ra giường khóc, ông lẳng lặng chuồn ra cửa, lấy xe chạy vòng vòng mãi đến hơn hai giờ sáng mới dám mò về. Ông rón rén chui xuống basement ngủ. Sáng hôm sau, vừa mới mắt nhắm mắt mở mò lên bếp, ông thấy vợ ông ngồi lù lù một đống như hòn Vọng Phu đợi ông tự bao giờ. Ông hoảng hốt định mở cửa bếp dông thẳng ra ngoài nhưng vợ ông lên tiếng giọng rất ôn tồn bình tĩnh:
– Ông ngồi xuống đây, tôi có chuyện này muốn nói với ông!
Mỗi lời nói của vợ bây giờ có khác nào chiếu chỉ của thiên triều, ông Cảnh rón rén ngồi xuống mép ghế đối diện với vợ. Bằng những lời lẽ bình tĩnh không ngờ, bà hỏi ông là đã không còn muốn sống chung với bà nữa phải không? Ông Cảnh ú ớ chối cãi, nhưng bà khuyên nhủ, bà thuyết phục ông rằng là: Nếu ông đã cạn tình cạn nghĩa để sống với bà thì ông cứ việc tìm vui nơi khác. Vợ chồng có gì thì đóng cửa… chia gia tài với nhau, không nên vạch áo vạch quần cho người ta xem. Sẵn đây bà có người em ở bang khách dọn qua muốn làm ăn, bây giờ cái nhà hàng của ông bà mấy đứa con đều muốn bỏ đi hết, thiếu người phụ giúp. Nếu sang lại cho người ta có thể bán được với giá năm trăm ngàn. Sẽ chia ra làm ba phần, ông một phần, bà một phần, phần còn lại là cho con cái. Lúc đầu ông Cảnh không, chịu ông đòi chia đôi. Nhưng khi bà vợ ông chỉ ra cho ông thấy là trong thời gian qua, ông đã tiêu hết bao nhiêu là tiền ở Việt Nam rồi, chỉ nội số tiền của mười bốn cái hóa đơn gửi tiền ngày hôm qua. Tổng cộng cũng gần hai chục ngàn rồi. Ðến đây, ông Cảnh tự rủa thầm rằng tại mình ngu dại. Tự nhiên lại muốn giữ lại hóa đơn gửi tiền làm kỷ niệm để mai mốt về Việt Nam khoe với người yêu. Cuối cùng, sau một buổi sáng hội thảo, vợ chồng ông quyết định là không nên vạch bất cứ cái gì cho người ta xem. Người em vợ của ông mấy ngày sau mang tiền tới mua lại phần ông. Ông sẽ có trọn số tiền mặt một trăm sáu mươi ngàn trong tay. Hàng ngày ông vẫn có thể ra tiệm làm để lãnh lương nhưng không được phép đứng thu tiền nữa. Căn nhà này ông vẫn có thể ở nhưng phải ngủ dưới basement. Vợ ông hứa với ông là nếu bán nhà đi, bà cũng sẽ chia cho ông một phần giống như chia cái tiệm, hai phần còn lại của vợ con ông. Dù sao thì ông cũng không thể có ý kiến gì về căn nhà, vì ngày xưa mải ăn trợ cấp ông phải nhờ em vợ đứng tên. Do đó, ông bắt buộc phải chấp nhận theo ý của bà vợ ông.
Chính vì vậy mà trong vòng bốn tháng qua, một mặt ông lo chuyển tiền về Việt Nam cho Thu Tuyết để mua nhà. Mặt khác hàng ngày ông vẫn lang thang ra nhà hàng, cố gắng bòn tiền được đồng nào hay đồng ấy để gom góp mang về Việt Nam cúng cho bồ nhí. Ông cũng phải hết ra sức giấu diếm với thiên hạ về hoàn cảnh rạn nứt trong gia đình ông. Chẳng gì tên tuổi ông, mặt mũi ông, cái mặt đang nổi nhiều mụn vì mất ngủ cũng được nhiều đồng hương biết tới. Cho dù biết tới ông chỉ là để ghét ông. Người ta không ưa ông vì nhiều lý do, có người ghét ông là vì ông nói chuyện chảnh chọe, hay khoe khoang, có người không thích ông là vì ông giàu hơn họ, có điều kiện đi Việt Nam nhiều hơn. Nhưng một điểm chung mà mọi người đều thống nhất ghét ông là cái tính bần tiện. Ðã vậy còn mắc thêm tật khoe của nữa. Vì vậy, thiên hạ ai ai cũng trông đợi một ngày kia, ông bị vợ đá ra khỏi nhà. Chẳng phải là thiên hạ luôn luôn hạnh phúc và vui vẻ khi nhìn thấy sự thất bại của những người xung quanh hay sao.
Bốn tháng qua ông đã nếm mật nằm gai, ông sống như một bóng mờ trong nhà, chịu đựng sự lạnh lùng của vợ và sự xa lánh của mấy đứa con. Bốn tháng qua, vì người em trả tiền cho ông làm bốn lần cho nên ông mới phải cố đấm ăn xôi, chịu đựng sự khinh bạc của mọi người chứ nếu không, ông đã khăn gói về nước từ lâu.
Ông dự tính sẽ về quê hương xây tổ ấm. Bằng nhiều cách, ông gửi về tất cả là một trăm năm mươi ngàn cho nàng. Ông gửi dư cho nàng hơn mười ngàn vì theo như lời Thu Tuyết nói thì nàng phải sắm thêm đồ cho căn nhà tươm tất để đón chủ nhân của nó hồi hương từ bên Mỹ trở về nhập gia. Ông với nàng sẽ bái thiên lạy địa, kết duyên vợ chồng. Nàng sẽ sinh cho ông con đàn cháu đống. Thực tế thì khi nghe đến con đàn cháu đống, ông Cảnh vãi mồ hôi nhớ đến lũ con và đứa cháu nội tương lai mang nửa dòng máu da đen của mình. Tuy vậy, ông vẫn cười dễ dãi trong khi Thu Tuyết tiếp tục vẽ tương lai cho ông nghe.
Khi ông tới căn hộ trên đường Nguyễn Ðình Chiểu. Lên đúng phòng 208 tra chìa khóa vào ổ nhưng không vừa lỗ khóa, ông loay hoay một lúc thì cửa bật mở. Một người đàn ông to con, trắng trẻo khoảng trên bốn mươi tuổi bước ra hỏi ông muốn gì? Vì tưởng mình đi lộn nhà nên ông lúng túng nói:
– Xin lỗi cho tôi hỏi đây có phải là nhà của Thu Tuyết không?
Người đàn ông ngạc nhiên trả lời:
– Nhà này là của tôi, và ở đây không có ai là Thu Tuyết cả, có thể là ông đã lộn nhà chăng?
– Không thể nhầm nhà được. Tôi có chìa khóa đây này. Cả năm qua tôi đã mướn ở đây mà!
Người đàn ông khó chịu trả lời:
– Tôi mua căn nhà này, dọn vào đây đã ba tháng nay rồi. Chắc là ngày xưa ông mướn của người chủ cũ. Nghe nói, người đó ở ngoài Hà Nội lận.
Nói rồi người đàn ông có ý muốn đóng cửa.



























































































