(Tiếp theo kỳ trước)
Trường hợp của ông Cảnh chưa rơi vào những hoàn cảnh nguy hiểm như trên nhưng ông đau lắm. Ông đau là vì ông tiếc người tiếc của. Hồi mới quen nhau ông cũng nghĩ là chỉ bồ bịch cho đời thêm vui thôi. Cho giống như những Việt Kiều khác như ông.
Ông muốn làm Dân Chơi. Ngày xưa lam lũ thì khác, bây giờ có tiền rồi, ông kỵ hai chữ “Nhà Quê” lắm. Hai chữ “Dân Chơi” được hiểu theo cách nghĩ riêng của mỗi người. Ông có vài người bạn nói là: “Nếu không biết cách ăn mặc, không lịch sự, không đẹp đẽ không thể gọi là dân chơi được.” Cũng có người nói: “Nếu không biết về mốt, không biết nhảy đầm, không ăn nhậu thì chưa gọi là dân chơi.” Với ông thì khác. Thằng nào không về Việt Nam ăn phở, chưa biết có bồ nhí, thì thằng đó chưa thể gọi là dân chơi. Khi mới quen Thu Tuyết, ông cứ ngỡ là chỉ quen cho vui thôi, cứ như người ta nói thì là ăn bánh trả tiền. Ông có tiền thì nàng có… bánh. “Tình anh là gái tình em là tiền.” Nhưng không phải, với sự yêu, ông chỉ biết hiến dâng mà không bao giờ đòi hỏi ở nàng, nàng đã chinh phục được ông. Thu Tuyết không bao giờ hỏi xin ông bất cứ một thứ gì mà ngược lại, bất cứ thứ gì ông muốn nàng đều tìm cách chiều chuộng ông. Hãy thử nghĩ coi Việt kiều ở Mỹ như ông, về Việt Nam thì họ muốn cái gì? Tất cả những thứ ông cần, bên Mỹ đều có đầy đủ và tốt hơn ở Việt Nam, Ðối với ông, chỉ có hai thứ Mỹ thua Việt Nam đó là gái tơ và những món ăn quê hương. Tất nhiên, cái ông cần, Thu Tuyết thừa sức thỏa mãn ông. Những món ăn quê hương thì nàng khỏi phải nhọc công nấu nướng vì có bán đầy ngoài đường cả ngày lẫn đêm. Thích thì đi mua, không thích thì gọi phone, mọi thứ cần thiết sẽ được mang tới ngay. Hoặc nàng có thể gọi xuống quầy tiếp tân để nhờ người đi mua giùm, nàng chẳng cần phải nhọc công. Khi có tiền thì muốn ăn cái gì mà không được! Bất cứ món gì, ông cần thì nàng cũng tìm cách mua được cho ông. Còn cái khoản thứ hai kia thì quá dễ với nàng rồi. Vì là nàng chẳng phải đi đâu mua bán gì cả, cũng chẳng cần phải nhờ ai. với vốn sẵn có, nàng sẽ cung cấp cho ông mọi lúc mọi nơi, mọi kiểu mọi cách, bất cứ kiểu gì ông muốn, với những uốn éo lắc lư, những hơi thở hổn hển đồng tình và những tiếng rên rỉ sung sướng, nàng cho ông cái cảm giác đê mê tới tận mười tám tầng mây. Quan trọng hơn nữa là nàng cho ông cái cảm giác ông là người hùng, vì luôn luôn ông làm nàng hạnh phúc. Nàng chỉ cần giả vờ sung sướng và thỏa mãn, nàng sẽ có được những gì nàng muốn. Cứ thế, nàng chỉ biết chiều chuộng và cung phụng ông, cho ông nhiều cảm giác tuyệt đỉnh ái ân mà vợ ông chẳng bao giờ biết để mà cho ông. Ðơn giản một điều là vợ ông không phải là gái bao chuyên nghiệp làm tiếp viên trong quán karaoke.
Trường đời càng học muộn bao nhiêu, cái giá phải trả càng đắt bấy nhiêu. Trong những đam mê của ân ái, trong hạnh phúc của cảm giác làm người hùng luôn luôn là kẻ chiến thắng ở… trên giường, ông Cảnh không nhận ra một điều là nàng chỉ cần phải ở với ông khoảng một tháng, sau khi ông trở lại Mỹ, ít nhất nàng cũng có được dăm ba ngàn để tiêu vặt. Khi ông không có mặt ở Việt Nam hàng tuần nàng chỉ phải nói chuyện với ông qua điện thoại vài lần thôi, như thế, lâu lâu nàng có thể: “Ôi, tuần trước em của em lái xe đụng người ta gãy chân, gia đình phải đền hết mười triệu (khoảng bảy trăm đô thôi) Em không tính nói cho anh làm anh lo, nhưng buồn quá không biết tâm sự cùng ai, em chỉ có mỗi một mình anh thôi à.” Hoặc như lần nào đó, nói phone với ông nàng chỉ cầm làm giọng cho thật buồn nếu cần thì rưng rưng thêm vài giọt nước mắt nữa: “Em buồn quá, má em nhập viện hơn tháng nay mà vẫn chưa đỡ, bác sĩ nói kỳ này có thể phải mổ. Tuần trước em phải cắn răng bán cái lắc mà anh cho em lần sinh nhật vừa rồi. Nếu kỳ này phải mổ thì có lẽ em phải bán cái xe này thôi. Em không muốn bán những kỷ niệm của anh cho em nhưng thương má em quá chừng. Tội nghiệp má em, công ơn nuôi tụi em ăn học mà con cái chưa ai báo hiếu được ngày nào.”
Cứ thế, ngay lập tức ngày hôm sau nàng sẽ có được số tiền mà nàng muốn. Ấy là mới hai năm nay thôi chứ nếu ông quen nàng lâu hơn nữa, có thể ông sẽ thấy: “Ba em bị té cầu thang, em của em cần thay thận hoặc nhà má em ở dưới quê bị bão làm sập rồi. vân vân và vân vân. Bài ca con cá nó sống vì nước sẽ được nàng hát triền miên liên khúc.
Cũng mới chỉ có hai năm mà nàng đã có xe Dylan đời mới trị giá gần tám ngày đô. Chưa kể bốn ngàn hồi Hè năm ngoái ông gửi về cho nàng để lợp lại mái nhà tưởng tượng cho cha mẹ nàng. Thu Tuyết thật ra chưa bao giờ ở dưới quê. Cái chuyện ở dưới quê chỉ xảy ra khi có tay Việt kiều nào muốn chứng tỏ là người đạo đức, có ý muốn thương hại nàng. Lúc đó nàng mới cần ở quê, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, nàng mới phải bươn chải bon chen vào cõi đời ô trọc ở thành phố này để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Sự thật thì gia đình Thu Tuyết ở ngay tại Sài Gòn. Gia đình nàng chỉ mới chuyển ra Ðàng Nẵng để mua lại một tiệm phở của người bà con đang chuẩn bị đi định cư ở Mỹ theo diện bảo lãnh. Gia đình nàng chuyển đi trong khi nàng còn đang theo học trường Cao Ðẳng Mỹ Thuật năm thứ hai. Ba tháng sau khi sống tự do xa gia đình, nàng bỏ học. Lý do không phải vì nàng theo học không được mà là vì nàng có nhiều nhu cầu cần phải được đáp ứng, mà nhà trường thì không thể cho nàng. Với nhan sắc mặn mà, thân hình hấp dẫn có thể làm nghiêng ngả bất cứ thằng đàn ông nào, nàng chỉ cần thêm một chút thông minh nữa là nàng sẽ có một cuộc sống sung sướng. Cái trí thông minh đó nàng có thừa. Con đường đi đến sung sướng mau nhất của nàng là kiếm tiền từ những người đàn ông có thừa tiền, đàn ông càng dại gái bao nhiêu, càng chịu chi bấy nhiêu.
Xã hội Việt Nam bây giờ, nhiều cô gái trẻ chấp nhận làm vợ nhí, vợ lẽ hay là cái mà nhiều người gọi là “gái bao” không còn phải là chuyện lạ lẫm hiếm hoi. Nhưng Thu Tuyết không muốn làm vợ nhí hay bồ nhí của các sếp lớn hay các đại gia, vì hàng ngày, nàng vẫn nghe nói hoặc chứng kiến cái cảnh đánh ghen vô cùng dã man của những bà vợ có máu hoạn thư bằng cách rạch mặt, tạt a-xit, hoặc ít nhất cũng bị đánh đập, xé nát quần áo giữa đường ngay thanh thiên bạch nhật. Nàng khôn hơn những cô gái dại khờ kia. Ðối tượng của nàng là Việt kiều, đám đó thì ai cũng có nhiều Dollar. Và mục đích chung rất cao cả của đại đa số những người đó là về quê hương kiếm gái để gỡ gạc, bù lại cuộc sống thua thiệt của đời tị nạn tha phương, luôn luôn bị đàn bà bản xứ coi thường kỳ thị. Cái đám đàn ông Việt kiều đó cho dù nếu có vợ thì các bà vợ đó cũng ở quá xa để mà đánh ghen. Mà cho dù các bà vợ ấy có bay về đến tận đây để ghen tuông cũng không thể làm dữ được gì, vì rừng nào cọp nấy. Cùng lắm thì mấy bà chỉ dám cào xé chồng mình là cùng, sức mấy mà dám động đến một cọng lông chân nàng. Nàng chỉ cần mang cái mác “Con ông cháu cha ra” mà hù là mấy bà sợ té đái ra quần. Bản chất người Việt Nam vốn sợ quan quyền. Cứ thấy công an cảnh sát là sợ rồi, mặc dù mình chẳng hề phạm pháp. Có lẽ tại vì sống quá lâu trong nhiều chế độ quan quyền cai trị lộng hành, luôn luôn bị quan quyền áp bức đã tạo cho người ta tâm lý đó. Con người ta chẳng còn ý thức được như thế nào là nhân quyền nữa. Ðiều này, chẳng phải tự bản thân nàng nhận thức ra mà đó là do một lần đọc báo, nàng đọc được ý kiến của một học giả nổi tiếng mà nàng quên mất tên.
Mấy bà về đây kể cả dân Sài Gòn chính hiệu ngày xưa cũng còn ngơ ngơ ngáo ngáo vì cuộc sống và thành phố bây giờ có quá nhiều đổi thay, Huống chi những ai ngày xưa không và chưa từng sống ở Sài Gòn. về đây, họ ngơ ngơ, bơ vơ là cái chắc. Hơn nữa, dân Việt kiều có tiền thường không muốn gây gổ ồn ào, có lẽ vì ngại cảnh chén kiểu đụng chén sành. Vì vậy, cặp bồ với Việt kiều an toàn hơn. Và cái nơi mà đám Việt kiều thường lui tới là những quán karaoke có nhiều nữ tiếp viên trẻ đẹp. Ông Cảnh gặp nàng ở nơi gặp gỡ của tình yêu khi đó nàng đã có bốn năm kinh nghiệm trong nghề… tiếp viên. Dĩ nhiên ông Cảnh không phải là người đầu tiên nàng quen, ông càng không phải là người duy nhất mà nàng đang quen. Vì không phải là người kém suy nghĩ nên nàng không bao giờ đi khách, cho dù người đó ra giá bao nhiêu đi chăng nữa sẽ bị nàng từ chối thẳng thừng và không bao giờ nàng chịu tiếp chuyện lần thứ hai. Cũng vì như vậy mà có lần nàng bị hăm dọa suýt nữa thì có chuyện.
Ngày đó lâu rồi, lúc đó nàng mới vô nghề thôi, hôm ấy nàng phải ngồi tiếp một gã giang hồ đầu trâu mặt mụn. Hắn cứ ép nàng uống bia và tay hắn liên tục sàm sỡ rờ mó lung tung. Sau Khi đã nốc hàng đống bia, mặt mày đỏ ké, hắn loạng quạng một tay để lên đùi nàng tay kia ôm lấy vai nàng vừa kéo nàng về phía hắn vừa nham nhở nói với nàng.
“Em làm vợ anh hôm nay nghe.”
(Còn tiếp)



























































































