Thanh thiếu niên dùng cần sa

 


 


Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức


 


Trong cuộc bầu cử chức vụ tổng thống Hoa kỳ cũng như Thượng Viện và Hạ Viện liên bang ngày 6 tháng 11, có thêm hai tiểu bang Connecticut và Massachusetts đã hợp thức việc dùng cần sa trong mục đích y học. Như vậy là hiện nay có 18 tiểu bang Hoa Kỳ và Washington D.C. cho phép dùng cần sa để trị bệnh. Trước sự việc này, nhiều bậc phụ huynh cảm thấy e ngại vì con em mình sẽ có thêm cơ hội để hút cần sa.


Tại nhiều quốc gia, trẻ em bắt đầu thử với cần sa ngay từ khi còn ở lớp 8, lớp 10. Trẻ em ghiền dễ đưa tới những hành động vô ý thức, những tổn thương cơ thể do tai nạn hoặc dính líu vào hành động tình dục không muốn và không an toàn. Chúng cũng hay mang vũ khí nhỏ và hay đánh lộn hơn là trẻ không dùng cần sa.


Sớm khám phá để hỗ trợ, cứu giúp là điều cần thiết ngõ hầu tránh được những hậu quả không tốt cả về thể xác, tâm thần và xã hội cho con trẻ.


1. Những dấu hiệu dùng cần sa ở tuổi trẻ


Trẻ em dùng cần sa đều rất dễ dàng nói dối để phủ nhận có vấn đề khi cha mẹ căn vặn. Nhiều khi nói chỉ hút chứ không hít vào. Cho nên các bậc cha mẹ đều cần đề cao cảnh giác, để ý những dấu báo hiệu dùng thuốc ở con mình.


Dấu hiệu sớm nhất thường là thay đổi thái độ và hành động của chúng.


Học hành đang chăm chỉ tiến bộ, trở thành chểnh mảng, có điểm xấu, hay trốn học hoặc đi học trễ, bị đuổi; tính tình thay đổi, kém tập trung, mau quên.


Tác phong bất thường có thể là tự cô lập, thu mình không giao tiếp với ai, buồn rầu, cáu gắt với anh chị em trong nhà, bỏ những giải trí thường ưa thích, đôi khi ăn cắp vặt để có tiền mua thuốc.


Các em ăn ngủ thất thường, hay than phiền chóng mặt, mệt mỏi, bước đi không vững, mắt đỏ hoe. Nhiều em trở nên hoang tưởng, hoảng hốt một cách vô cớ. Trên quần áo, trong phòng ngủ có mùi cần sa.


2. Những nguy cơ đưa đến tuổi trẻ dùng cần sa


Hầu hết người dùng cần sa đều nói là để có cảm giác thoải mái và yêu đời. Với trẻ em thì có rất nhiều lý do khiến các em hút rồi ghiền cần sa.


-Nhiều em thấy người khác hút, tò mò thử coi xem sao, sau nhiều lần thấy thích rồi thành thói quen và ghiền.


-Có em thì bị bạn bè ép dụ hoặc tình nguyện dùng khi muốn được chấp nhận vào băng nhóm.


-Nhiều khi các em dùng vì sống trong gia đình có người ghiền rượu, thuốc ma túy.


-Các em dùng để giải tỏa buồn bực, khó khăn xảy ra trong gia đình như bố mẹ bất hòa, vắng mặt thường xuyên, tính tình bất nhất lúc khó khăn lúc buông thả.


-Các em gặp trở ngại trong việc học, không được hướng dẫn cho tương lai, trốn học.


-Có nghiên cứu cho thấy gene di truyền cũng có vai trò trong việc dùng cần sa và các thuốc khác.


3. Tác dụng của cần sa


Cần sa có tác dụng khác nhau trên cơ thể tùy theo cách dùng, có dùng chung với rượu hay các thuốc khác, nhất là có chứa nhiều hay ít hoạt chất cannabinol.


Có cháu sau khi dùng trở nên như mất cảm giác, tê dại. Nhưng đa số lại thấy tinh thần lên cao do đó có chuyện lạm dụng. Cháu cười nói huyên thuyên nhưng không gẫy gọn, mạch lạc. Chúng như bị thu hút bởi những cảm giác, âm thanh, mùi vị thông thường và thấy những sự việc vụn vặt trở nên hấp dẫn, khêu gợi. Với các cháu, khái niệm về không gian không còn, chúng như bị phân đôi và thời gian như lắng đọng, chậm lại.


Các cháu cảm thấy khát nước và đói. Tim tăng nhịp đập, miệng khô, đi đứng nghiêng ngả mất thăng bằng, cử động chậm chạp, cặp mắt đỏ ngầu, con ngươi mở to. Huyết áp lên cao, nhất là khi dùng cần sa chung với các thuốc kích thích khác hay với rượu.


Sau đó khoảng vài ba giờ thì triệu chứng phai lạt dần và người phi thuốc cảm thấy rã rượi rồi đi vào giấc ngủ triền miên.


4. Diễn biến sự lạm dụng


Cũng như đối với các hóa chất có thể lạm dụng khác, người dùng cần sa sẽ trải qua mấy giai đoạn:


-Nghe nói cần sa làm tinh thần phấn khởi, yêu đời, nên muốn thử cho biết.


-Sau vài lần thử thấy hay hay, hấp dẫn bèn thử nữa.


-Ám ảnh với cảm giác thích thú kích động bèn dùng thường xuyên hơn và dùng mọi thủ đoạn để có thuốc.


-Giai đoạn cuối là dùng bất cứ thuốc nào khác thay thế để thỏa mãn cảm giác mong muốn.


Ðó là điểm nguy hại vì khởi đầu từ cần sa các cháu có thể đi tới nghiện các loại thuốc khác độc hại hơn như là hồng phiến, bạch phiến, rượu mạnh, các hóa chất kích thích tâm thần khác.


5. Ðể ngăn ngừa con em dùng cần sa


Thực ra không có phương cách toàn hảo nào để ngăn ngừa việc con người mắc vào các tật ghiền, nghiện ngập. Hơn nữa thuốc gây nghiền lại hiện diện khắp nơi, tương đối mua dễ dàng lại luôn luôn quyến rũ người không có nghị lực, không có quan niệm sống lành mạnh.


Cho tới nay, chưa có dược phẩm nào để chữa người nghiền cần sa, ngoại trừ cố vấn, đối thoại, giải thích.


-Sự hỗ trợ của gia đình, bạn bè đóng vai trò rất quan trọng.


-Ðiều cần là cha mẹ phải sống gần gũi với con cái, hỗ trợ, theo dõi sinh hoạt hàng ngày của con mình.


-Bắt đầu nói chuyện với con cái về ảnh hưởng không tốt đối với sức khỏe của cần sa và các loại thuốc gây nghiền ngay khi còn bé.


-Cho con cái hay là chúng có thể thảo luận các vấn đề khó khăn với mình bất cứ lúc nào và trong tinh thần cởi mở, hiểu biết.


-Luôn luôn đề cao cảnh giác: khi nghi là con cái dùng cần sa thì phải hành động ngay để cứu chữa.


-Ðừng ngần ngại do dự khi thấy cần sự giúp đỡ các nhà chuyên môn về ghiền hút.


-Có nhiều chương trình phục hồi dành riêng cho giới trẻ nghiện ngập. Nơi đây các em sống hoàn toàn nhịn thuốc đồng thời học hỏi cách thức đối phó với các vấn đề khó khăn về cảm xúc, hành vi, thể xác gây ra do cần sa.


-Quan trọng hơn cả là chính các em phải ý thức được vấn đề và muốn thay đổi.


 


Kết luận


 


Vấn đề dùng cần sa trong trị bệnh đang còn được tranh luận. Phe ủng hộ cũng nhiều mà phe chống đối cũng không phải là ít. Nhưng việc dùng cần sa để trở thành ghiền của các em thiếu niên đang là một vấn nạn cho nhiều gia đình và xã hội. Việc con cái dùng cần sa hoặc các chất gây ghiền khác là mối quan tâm lớn của các bậc làm cha mẹ.


Tại nhiều quốc gia, trẻ em bắt đầu thử với cần sa ngay từ khi còn ở lớp 8, lớp 10. Trẻ em ghiền dễ đưa tới những hành động vô ý thức, những tổn thương cơ thể do tai nạn hoặc dính líu vào hành động tình dục không muốn và không an toàn. Chúng cũng hay mang vũ khí nhỏ và hay đánh lộn hơn là trẻ không dùng cần sa.


Khám phá ra sớm để hỗ trợ, cứu giúp là điều cần thiết ngõ hầu tránh được những hậu quả không tốt cả về thể chất lẫn tâm thần và xã hội cho con trẻ.


 


Bác Sĩ Nguyễn Ý-Ðức


Texas, Hoa Kỳ


www.bsnguyenyduc.com

Khai phá sản: Giữ hay không giữ thẻ tín dụng?

 


 


Luật Sư LyLy Nguyễn


 





LTS – Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về Luật Bảo Vệ Tài Sản, Luật Thương Mại cho các công ty hoặc tiểu thương, cố vấn điều hành tài sản, bênh vực thân chủ trong những vụ rắc rối khi bị kiểm tra thuế, kế hoạch địa ốc, khai phá sản và luật gia đình. Luật Sư LyLy còn thay mặt cho thân chủ trong các vấn đề liên quan đến Thuế Lợi Tức Cá Nhân (Income Tax), Thuế Trả Nhân Công (Employment Tax), Thuế Mua Bán (Sale And Use Tax) Và Thuế Tài Sản (Estate Tax), ở cả hai cấp liên bang và tiểu bang, cũng như đã nhiều lần diễn thuyết về các vấn đề giao dịch thương mại, ngân hàng, thuế và điều hành tài sản tại nước ngoài. Ngoài ra LyLy Nguyễn còn rất giàu kinh nghiệm về Luật Gia Ðình với các vụ ly dị có con nhỏ và có tranh chấp tài sản; Luật Khánh Tận với Chương 7 hay Chương 13. Luật Sư LyLy Nguyễn được chứng nhận hành nghề tại Supreme Court of California, United States District Court, United States Court of Appeals for the Ninth Circuit và United States Tax Court. Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 2009 North Broadway, Santa Ana, CA 92706. ÐT: (714) 531-7080.




 


Sống trên đất Mỹ hầu hết mọi người đều mắc nợ thẻ tín dụng (credit cards) như Visa, Mastercard, Discovery, American Express, hoặc các loại thẻ của các công ty thương mại lớn, cửa hàng bách hóa, các hãng xăng dầu. Ðây là một loại nợ thịnh hành nhất vì thông thường không thế chấp và cũng không giới hạn số thẻ được cấp.


Những ai hội đủ hai điều kiện chính là đủ “khả năng trả nợ (ability to pay debt)” như có nhà cửa, công ăn việc làm hay địa vị vững vàng cộng thêm quá trình trả nợ tốt, chứng tỏ được “ý muốn trả nợ (willing to pay debt)” sẽ được điểm tín dụng cao, nhiều khi được cấp hàng chục thẻ đủ loại với mức “giới hạn tín dụng (credit limit)” rộng rãi – là số tiền cho vay tối đa người có thẻ được xài – nhiều khi lên đến vài chục ngàn khiến tổng số nợ có thể tới bạc triệu.


Những chi tiết đó được ghi trong hồ sơ cá nhân tại các công ty báo cáo tín dụng (credit reporting company) mà các ngân hàng phải căn cứ vào đó khi xét đơn xin cấp thẻ. Ngày nay thẻ tín dụng đang tràn ngập thị trường tài chánh Mỹ nên các hãng tín dụng thường gởi thư mời mọc cấp thẻ “chấp thuận trước (pre-approved),” một người đi làm có quá trình tín dụng tương đối sạch cũng có thể được cấp một vài thẻ rất dễ dàng.


Nếu khai phá sản theo Chương 7, các thẻ tín dụng – vì không có thế chấp – sẽ được thanh toán theo ưu tiên thấp nhất sau khi “Tín Viên Khánh Tận (Bankruptsy Trustee)” do tòa chỉ định, bán các tài sản không miễn trừ trả cho các nợ có ưu tiên pháp định cao hơn, phần còn lại mới đến lượt các thẻ. Thông thường người ta khai phá sản khi tình trạng tài chánh kiệt quệ đến khô cạn không còn gì nữa nên được gọi là vỡ nợ không tài sản (non-asset bankruptcy), trường hợp này tất cả nợ thẻ tín dụng thường được rũ sạch.


Tuy nhiên việc giải quyết nợ thẻ tín dụng cũng có nhiều khúc mắc tùy thuộc tình trạng thẻ “còn nợ (balance)” hay “không nợ (zero balance),” hiện đang trả đúng hạn hay “đang chậm trễ (in default).” Ngay lúc bắt đầu khai phá sản luật sư sẽ cố vấn người khai tức khắc ngưng trả ngay mọi thẻ dù đang ở bất cứ tình trạng đúng kỳ hạn hay đã chậm trễ.


Trong đơn khai ngoài tất cả các tài sản và nợ nần khác người khai phải liệt kê tất cả thẻ tín dụng hiện hữu với tổng số nợ tính đến ngày khai. Nếu người giữ thẻ có kết toán thẻ nào với số “không” tức là không có nợ thẻ ấy thì khỏi phải liệt kê trong danh sách tài sản khánh tận.


Mặc dù vậy không có nghĩa là còn quyền sử dụng thẻ bởi vì Tín Viên Khánh Tận có thể tịch thu và yêu cầu viết thư thông báo nơi cấp thẻ tình trạng vỡ nợ của mình. Tuy ngân hàng cấp tín dụng nhiều khi không được thông báo kịp thời nhưng họ vẫn truy ra khách hàng khai phá sản qua các hãng báo cáo tín dụng (credit bureau) hoặc được các hãng này thông báo trực tiếp qua tin tức thâu lượm được từ tòa án.


Ðiều quan trọng trước khi nộp đơn khai khánh tận không nên cố tâm dồn trả cho một vài thẻ với ý định sẽ giữ lại các thẻ ấy. Trong đơn khai có mục liệt kê tất cả mọi giao dịch tiền bạc trong vòng 60 ngày, Tín Viên Khánh Tận sẽ xét kỹ xem người khai có chiếu cố đặc biệt trả một món nợ nào mà lờ đi không đếm xỉa đến các nợ khác. Tòa án cấm ngặt hành động này gọi đó là trả theo cảm tình (preferences). Vị này có quyền xin tòa đòi lại số tiền được trả cảm tình cho bất cứ ai đem chia lại cho các chủ nợ khác.


Nói chung người khai bị buộc là trả cảm tình nếu trả trên $600 cho một món nợ trong vòng 90 ngày trước khi khai (một năm nếu trả cho bạn bè hay thân nhân) mà không trả cho các nợ khác. Trường hợp một người có hồ sơ tín dụng tốt vì hàng tháng đã cố trả số tối thiểu cho tất cả mọi thẻ đến khi khai vẫn phải liệt kê tất cả dù chưa từng chậm trễ.


Như đã nói ở trên, đừng dại dột tìm cách giữ lại bất cứ thẻ nào vì có rất nhiều ngân hàng cấp thẻ có khuynh hướng tìm cách dụ dỗ khách hàng giữ lại nợ qua hình thức ký hợp đồng “tái xác nhận (reaffirmation agreement)” có nghĩa là bằng lòng giữ thẻ với nguyên nợ số nợ cũ. Ðôi khi họ còn hứa hẹn giảm lãi suất thấp hơn, dĩ nhiên đừng bao giờ nghe lời thuyết phục mà ký vì như vậy nợ đâu vẫn hoàn đó.


Trường hợp khai lúc đã trả chậm hay không trả theo kỳ hạn cũng giống như trên nhưng có điều khác biệt là nơi cấp thẻ có thể dùng nhiều mánh khóe khiếu nại với tòa xin bắt buộc người khai tái xác nhận nợ với lý do “nợ không xóa được (non-dischargeable)” hoặc với lý do “nợ có thế chấp.”


Các ngân hàng cấp thẻ tín dụng muốn thưa tòa xin ngăn không cho xóa nợ phải chứng minh một trong các lý do như không kê khai thẻ đó trong đơn xin, man khai tình trạng tài chánh lúc xin cấp thẻ, mua sắm vật dụng xa xỉ hay rút tiền ứng trước trong vòng 60 ngày. Họ phải nộp “Ðơn Thưa Xin Cứu Xét Quyền Xóa Nợ (Complaint to Determine Dischargeability of the Debt).” Sau khi nhận được đơn này tòa ra lệnh cho người khai phải nộp một tờ trả lời chính thức nếu không tòa sẽ xử thua kiện.


Gần đây ngân hàng gia tăng thưa kiện về “lừa đảo thẻ tín dụng (credit card fraud).” Luật Khánh Tận ấn định nếu dùng thẻ mua sắm hay dịch vụ xa xỉ hơn $1,150 hoặc dùng thẻ rút hơn $1,150 tiền ứng trước (cash advance) trong vòng 60 ngày trước khi khai phá sản là phạm tội lừa đảo. Nếu vụ kiện được đem ra xử thì tòa thường xét đến yếu tố thời gian sử dụng thẻ sau khi nộp đơn khai hay sau khi đã gặp luật sư cố vấn, sử dụng thẻ mua sắm xa xỉ phẩm hoặc túng quẫn biết không trả nổi nhưng vẫn mua sắm cho cố bằng thẻ.


Visa và Mastercard gần đây rất tích cực trong các chương trình thu hồi tiền nợ đã mất bằng cách tìm chứng cớ người khai cố ý dùng thẻ nhiều hơn trong vòng 60 đến 90 ngày trước, hay người khai dùng thẻ sau khi đã tìm gặp luật sư cố vấn. Dù họ áp dụng những biện pháp mạnh nhưng không có nghĩa là thắng kiện.


Luật sư thường thành công trong việc bênh vực thân chủ với chứng cớ là ngân hàng hay công ty cấp tín dụng đã mời mọc cấp thẻ “chấp thuận trước” một cách quá dễ dàng, không xét kỹ đến tình trạng tài chánh của khách hàng mà cứ cẩu thả cấp thẻ; ngoài ra còn tung ra nhiều câu quảng cáo hấp dẫn khuyến khích nên tận dụng thẻ thí dụ như “Chúng tôi sẵn sàng mỗi khi quí vị thiếu tiền!” “Hãy tận hưởng một chuyến nghỉ hè như trong mộng tưởng! Ðã có chúng tôi lo hết mọi thứ!” “Hãy dùng thẻ để mua món quà tặng tráng lệ cho người yêu!” Do đó phần đông tòa xử các ngân hàng phải chịu trách nhiệm liên đới vì sơ suất trong việc cấp thẻ rồi “vẽ đường cho hươu chạy,” khuyến khích khách hàng tiêu xài quá lố tạo điều kiện cho họ sa chân xuống vực thẳm nợ nần; những người này chỉ là nạn nhân mềm lòng trước những cám dỗ mù quáng tiêu xài bằng tiền plastic dễ dàng hơn là mua bằng tiền thật do mồ hôi nước mắt kiếm ra.


Phần đông các ngân hàng cấp tín dụng vì thấy có vẻ khó ăn muốn tránh thưa kiện nên đổi chiến thuật dùng mánh khóe khác thí dụ như gửi thư vừa hứa hẹn sẽ báo cáo tín dụng tốt, vừa dọa dẫm làm khó dễ nếu người khai không tái xác nhận món nợ.


Ðiều cần nhấn mạnh ở đây những ai một khi định khai phá sản thì chớ bao giờ dại dột giữ lại bất cứ một món nợ không thế chấp nào bởi vì mục đích chính là rũ sạch nợ nần; tái xác nhận có nghĩa vẫn buộc tròng nợ vào cổ như cũ, không những thế sau này còn bị kẹt cứng vô phương thoát nổi bởi vì luật pháp đã cho một cơ hội làm lại cuộc đời mới mà không nắm lấy thì phải đợi ít nhất sáu bẩy năm nữa mới có quyền xin lại. Cũng có nhiều trường hợp có nhiều thẻ có giới hạn tín dụng thấp chấp nhận coi như mất vì tốn phí đòi nợ cao và biết đằng nào cũng mất, cho nên không khiếu nại.


Trường hợp khai phá sản theo Chương 13 người khai trong đơn xin sẽ đề nghị trả cho các chủ nợ không thế chấp kể cả các thẻ tín dụng một số phần trăm nào đó, thí dụ như 25% chẳng hạn, theo một lịch trình rõ ràng. Cũng xin nhắc lại nợ có thế chấp bắt buộc phải trả 100% không như nợ không thế chấp. Các ngân hàng cấp phát thẻ phải ngậm đắng nuốt cay mà chấp nhận thu hồi được đồng nào hay đồng nấy và dĩ nhiên họ sẽ đóng trương mục thẻ. Nên nhớ đằng nào thẻ cũng mất đừng để bận tâm vì Tín Viên Khánh Tận cũng sẽ tịch thu tất cả không cho dính dáng đến nợ nần thêm nữa và đó là điều tốt cho tương lai.


Cũng như thường lệ người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ hoàn toàn được sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quí độc giả một vài kiến thức tổng quát căn bản về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó nếu có vấn đề liên quan đến luật, quí độc giả vẫn cần phải thảo luận với luật sư chuyên môn về trường hợp của quí vị.


Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 2009 North Broadway, Santa Ana, CA 92706. ÐT: (714) 531-7080.

Giải nhiệt cho xe: Nước hay coolant?

 


Phạm Ðình


 


Hỏi: Có lần người thợ máy lấy nước lã đổ vào bình coolant của tôi. Tôi hỏi thì anh ta đáp, cũng như coolant vậy thôi. Người thợ nói có đúng không?


Ðáp: Như bạn biết, đầu máy xe không thể làm việc nếu không được giải nhiệt đúng mức. Hệ giải nhiệt trong xe dùng một chất lỏng gọi là coolant để làm mát máy. Nhưng cũng có người dùng nước lạnh thay cho coolant. Ðó là khi xe bị overheat dọc đường, đang chạy mà thấy khói ở đầu xe bốc lên nghi ngút, mở nắp đậy đầu xe thì khói trắng ẩn nấp ở đó từ bao giờ, thừa dịp tung ùa ra, trắng xóa cả mặt mày người chủ xe. Nhưng đó là trường hợp khẩn cấp, không tìm ra coolant mới đành chịu, phải dùng nước lã ra tay “cứu bồ” để xe có thể tạm thời chạy đi hoặc chạy về. Hơn nữa, để tới lúc đầu máy xe “overheat” coi như tử thần đã gõ cửa, thời gian hoạt động của đầu máy chẳng còn bao nhiêu thì dùng nước lã hay coolant cũng chẳng khác gì nhau. Nếu lúc bấy giờ tìm được nước thần đổ vào máy, may ra tình trạng overheat mới được chữa lành mà thôi.


Ðó là trường hợp duy nhất ta có thể dùng nước lạnh thay thế coolant. Vậy mà thợ máy của bạn, trong khi kiểm tra dầu nhớt xe, y ta dùng nước lạnh để chế thêm vào két nước thì quả thực là vô lương tâm, và tỏ ra chẳng hiểu biết gì về một công tác bảo trì căn bản nhất và dễ dàng nhất.









(Hình minh họa: Uwe Meinhold/AFP/Getty Images)


Tại sao lại phải dùng coolant mà không thể dùng nước trong hệ giải nhiệt? Sau đây là một vài ưu điểm của Coolant so với nước:


1. Chịu nóng với nhiệt độ cao hơn


Ðúng vậy, khả năng chịu đựng một sức nóng cao trước khi sôi phải được kể là một ưu điểm của coolant so với nước. Bởi vì khi sôi lên là chất lỏng bắt đầu bốc hơi, và không còn có thể hoạt động hữu hiệu – làm mát máy – được nữa. Nói một cách khác, chất lỏng có độ sôi càng cao thì càng hữu hiệu hơn trong việc bảo vệ đầu máy. Coolant đáp ứng điều đó. Trong “hỏa ngục” nóng cháy của đầu máy, khi nhiệt độ lên tới 100 độ C (tương đương 212 độ F), nước lã sẽ sôi lên và hoàn toàn bị vô hiệu hóa, thì coolant – bắt đầu sôi ở 135 độ C (276 độ F) vẫn có thể lưu chuyển dễ dàng để làm nhiệm vụ. Sự bền bỉ của coolant đặc biệt cần thiết trong những tháng nóng mùa Hè hoặc khi bạn lái xe đi chơi xa, là lúc đầu máy xe xả thêm hơi nhiệt đòi hỏi sức chịu đựng “kiên cường” hơn của coolant.


2. Chịu lạnh với nhiệt độ thấp hơn


Khi nhiệt độ xuống thấp, một số chất lỏng đông đặc lại, và khi đông đặc (freeze) thì tăng thể tích. So sánh giữa nước lã và coolant, thì nước lã chịu lạnh kém hơn, đông đặc sớm hơn, cụ thể như sau:


-Nước đông đặc khi nhiệt độ xuống tới 0 độ C (tức 32 độ F).


-Coolant đông đặc ở -64 độ C (tương đương -84 độ F) khi được pha ở tỷ lệ tối ưu (70% antifreeze và 30% nước).


Ở các tiểu bang miền Ðông Hoa Kỳ, nhiệt độ mùa lạnh có thể xuống tới -25 độ C (tương đương -13 độ F). Nếu tài xế dại dột dùng nước lã thay vì Coolant, khi nhiệt độ xuống tới 0 độ, hệ thống giải nhiệt (cooling system) trong xe đã đông đặc lại thành đá, và trương phình khiến các ống dẫn nước vỡ toác, két nước hư hại, thậm chí có thể làm khối kim loại đúc đầu máy nứt ra nữa. Nhưng với một dung dịch nước coolant được pha chế đúng tỷ lệ thì 0 độ C vẫn chưa thấm thía vào đâu, thậm chí -25 độ C (tức -13 độ F), coolant vẫn lưu chuyển nhẹ nhàng, không làm hư hại hệ giải nhiệt và đầu máy. Chính vì vậy mà Coolant còn được gọi là antifreeze (chống đông đá).


3. Chống ăn mòn


Coolant được pha thêm hóa chất có khả năng chống ăn mòn. Nước lã không được như vậy, đã không có hóa chất chống ăn mòn, nước lại còn chứa nhiều khoáng chất (minerals) ăn mòn những bộ phận mà nước tiếp xúc, rất nguy hại cho hệ giải nhiệt và đầu máy.


4. Sự tiện lợi


So sánh về tiện lợi, chúng ta đành phải nói nước tiện lợi hơn. Chẳng hạn giữa đường xa lộ thênh thang, bạn chợt khám phá ra kim chỉ nhiệt đang mỗi lúc mỗi nhích lên cao do hệ thống giải nhiệt trong xe thiếu nước coolant. Trong tình cảnh đáng sợ đó, bạn táp xe vào lề, và nhấc hood (nắp đậy đầu máy) lên cho đầu máy tự giải nhiệt. Giữa lúc ấy có một chiếc xe truck tạt ngang, dừng lại bên cạnh, và từ đó xuất hiện một ông tiên với một bình nước lạnh thật lớn. Ông tiên tiếp nước vào hệ thống sắp cạn khô trong chiếc xe, rồi mỉm cười “say good-bye” mà không lấy một đồng lệ phí nào cả (tốt lành và dễ thương như vậy mà không phải là tiên thì là gì?). Trong lúc cần kíp đó, dĩ nhiên bạn không thể đòi hỏi phải đúng coolant mới tiếp nhận. Ðó là sự tiện lợi của nước, nước có thể cung cấp miễn phí, nhưng coolant thì ngay cả “tiên” cũng chẳng có sẵn để “cho không biếu không.”


Như vậy tại sao chúng ta lại không thể trở thành “tiên” cho chính mình? Bằng cách lúc nào cũng có sẵn một bình coolant để dành trong thùng xe, để khi nguy cấp là có ngay đồ xài! Chà, tiên này mới đúng thực là quyền phép! Ðành rằng nước coolant đắt hơn nhiều so với nước, nhưng nó cũng chẳng đắt tới mức những vị tiên chủ xe không thể có sẵn một bình để “sơ cua.”


 


Kết luận


 


Nói tóm lại, sau khi phân tích lợi ích giữa nước và coolant, bất cứ ai cũng có thể rút ra một câu kết luận về việc phải dùng thứ chất lỏng nào? Vào khi nào? Nếu bắt buộc phải dùng nước thay vì coolant, bạn phải rất chăm chú theo dõi nhiệt độ của đầu máy biểu hiện qua cây kim di chuyển trên đồng hồ chỉ nhiệt, và mực nước trong bình chứa (nếu đó là mùa Hè). Vào mùa Ðông, bạn lại càng cần phải theo dõi và tìm cách tháo nước ra nếu nhiệt độ bên ngoài sắp xuống tới mức đông đá. Không biết người thợ máy đổ nước vào hệ thống giải nhiệt của xe bạn có dặn bạn như vậy không?


Nếu vẫn quyết định dùng nước để giải nhiệt cho đầu máy, vì nước thì miễn phí trong khi coolant lại khá đắt đỏ, xin bạn hãy suy nghĩ tới những hậu quả trong tương lai: Tiết kiệm được mấy đồng lẻ mà để cho xe thiệt hại đến bạc ngàn, đó có phải là quyết định khôn ngoan không?


Một mặt khác, nếu dùng coolant để nâng cao khả năng giải nhiệt, góp phần bảo vệ đầu máy, chúng ta cần phải nhớ thêm điều này: Thay nước coolant định kỳ, khoảng 2 năm một lần. Khi thay xong, nhớ đổ coolant cũ vào một bình chứa riêng và mang đến một nơi thâu nhận dầu nhớt cũ. Ðừng đổ xòa ra đất: Coolant có thể ngấm xuống đất, làm hại nguồn nước ngầm, hoặc theo cống nước công cộng đổ ra sông, ra biển, làm hại các loài thủy sinh. Coolant là một hợp chất có tính độc hại. Coolant chưa dùng đến, phải được cất kỹ và bảo quản cẩn thận, đừng để cho trẻ em hoặc chó mèo đến nếm ngửi… Vì coolant có mùi thơm, có thể đánh lừa những thành phần thiếu phán đoán.


Phạm Ðình


[email protected]


Xe lột dên, xe kêu lóc cóc, xe rỉ nhớt…? Xin xem Cẩm Nang Bảo Trì Tập III đã phát hành. Cùng với Tập I, Tập II, mỗi tập $6.00+$2.00 cước phí. Money Back Guarantee 3 tháng. Gửi cheque hoặc tiền mặt cho Phạm Ðình, PO Box: 9255, Fountain Valley, California 92728-9255. Tel: 714-837-1935. Cho biết điện thoại và email, nếu có. Có thể hỏi tại nhà sách Tú Quỳnh 714-531-4284; hoặc Tự Lực 714-531-5290.

]Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 108)

 


 





Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969. – Nguyễn Hữu Hiệu





 


Kỳ 108


 


Hắn yên giọng một lát rồi thình lình la to:


– Vậy thì tất cả những cuốn sách nhảm nhí trời đánh mà ông đọc, để làm gì? Tại sao ông đọc những cuốn sách ấy? Nếu chúng không nói về điều đó, chúng nói gì?


– Chúng nói về sự hoang mang của con người không thể trả lời câu hỏi của bác, Zorba.


– Ồ, thây kệ sự hoang mang của chúng! Hắn vừa hét lên vừa giậm chân xuống đất một cách tức tối.


Con két giật mình vì những tiếng hét này:


– Canavaro! Canavaro! Nó kêu như người ta kêu cứu.


– Mi ngậm mõm lại! Zorba vừa hét vừa đấm vào cái lồng.


Hắn quay sang tôi:


– Tôi muốn ông nói cho tôi hay chúng ta từ đâu tới và chúng ta sẽ đi đâu. Từ bao nhiêu năm nay ông hao mòn tiều tụy trên những pháp thư, chắc ông phải ngốn hai ba ngàn kí lô giấy rồi, và từ đó ông rút ra được gì?


Giọng nói của hắn kinh sợ đến nỗi tim tôi run lên vì tuyệt vọng. A! Tôi muốn có thể trả lời hắn xiết bao!


Tôi cảm thấy sâu xa rằng cái đỉnh cao nhất mà con người có thể đạt tới không phải là Trí Thức, cũng không phải là Ðức Hạnh, lòng Từ Thiện hay sự Chiến Thắng. Nhưng là một cái gì cao viễn hơn, hùng vĩ hơn và tuyệt vọng hơn: sự Kinh Hoàng thiêng liêng.


– Ông không trả lời sao? Zorba lo âu hỏi.


Tôi cố gắng cho người bạn đồng hành của tôi hiểu thế nào là sự Kinh Hoàng thiêng liêng:


– Chúng ta là những con sâu nhỏ, Zorba, những con sâu nhỏ, nhỏ xíu trên phiến lá nhỏ của một cây vĩ đại. Cái lá nhỏ đó là trái đất của chúng ta. Những cái lá khác là những vì sao mà bác thấy di động ban đêm. Chúng ta mò mẫm đi trên cái lá nhỏ của chúng ta trong khi cẩn thận xem xét nó một cách lo lắng. Chúng ta ngửi xem nó lành hay độc. Chúng ta nếm và thấy nó ăn được. Chúng ta nện chân xuống và nó kêu la như một sinh vật.


“Một vài kẻ, những kẻ gan góc nhất, đi tới tận mép lá. Từ đó, chúng ta cúi xuống, mắt mở lớn nhìn vào khoảng không. Chúng ta run. Chúng ta đoán dưới chúng ta có một vực thẳm ghê sợ nào. Xa xa, chúng ta nghe thấy tiếng rì rào của những phiến lá khác của cái cây khổng lồ, chúng ta cảm thấy nhựa từ rễ dâng lên và tim chúng ta nở ra. Cúi mình như thế trên vực thẳm, với tất cả thân thể, với tất cả tâm hồn, chúng ta run lên vì kinh ngạc. Từ lúc đó khởi đầu…”


Tôi ngừng lại. Tôi muốn nói: “từ lúc đó khởi đầu thi ca,” nhưng chắc chắn Zorba không hiểu nổi. Tôi nín lặng.


– Cái gì khởi đầu? Zorba lo lắng hỏi. Tại sao ông ngừng lại?


– …Khởi đầu nỗi nguy hiểm cùng cực, Zorba. Người chóng mặt và mê sảng, kẻ sợ hãi; họ cố tìm một lời giải đáp để trấn an mình, họ nói: “Thượng Ðế.” Lại có kẻ ở tận mép lá, bình tĩnh, can đảm nhìn vực thẳm và nói: “Tôi thích.”


Zorba suy nghĩ một lúc lâu. Hắn cố gắng hiểu. Cuối cùng hắn nói:


– Ông biết không, tôi nghĩ tới cái chết từng giây phút. Tôi nhìn cái chết và tôi không hề sợ hãi. Tuy nhiên không bao giờ, không bao giờ tôi nói: “Tôi thích nó.” Không, tôi không thích nó chút nào! Tôi không đồng ý!


Hắn yên lặng nhưng bỗng lại nổi giận:


– Không, tôi không thuộc loại giơ đầu ra cho thần Chết như một con cừu và nói: “Làm ơn chặt đầu tôi đi để tôi lên thẳng Thiên Ðàng!”


Tôi lắng nghe Zorba, bối rối. Hiền Nhân nào cố gắng dạy môn đồ sẵn sàng làm tất cả những gì luật ra lệnh phải làm? Nói: “vâng” trước tất yếu, biến cái không thể tránh được thành ý chí tự do? – Có lẽ đó là con đường nhân loại đưa tới giải thoát. Ðó là con đường thảm thương, nhưng không có con đường nào khác.


Nhưng sự phản kháng? Phản ứng kiêu hãnh anh hùng rơm của con người để chinh phục tất yếu, để bắt luật lệ ngoại tại tuân phục luật nội tâm để khước từ tất cả sự hữu và sáng tạo một thế giới mới theo luật của tâm hồn mình, nghịch lại những luật lệ phi nhân của thiên nhiên ố một thế giới trong sạch hơn, tốt hơn, đạo đức hơn thế giới hiện tại?


Zorba nhìn tôi, thấy rằng tôi không có gì để nói với hắn nữa, hắn nhẹ nhàng cầm lấy cái lồng để khỏi đánh thức con két, đặt nó cạnh đầu nằm và duỗi thẳng cẳng trên sỏi đá. Hắn nói:


– Ngủ ngon nhé, ông chủ! Thế đủ rồi.


Một cơn gió nồm mạnh từ Phi Châu xa xôi thổi lại. Cơn gió làm rau trái và những bộ ngực Crete căng lên và tăng trưởng. Tôi cảm thấy nó lướt qua trán tôi, môi tôi, cổ tôi, và tựa một trái cây, đầu óc tôi vỡ và nở ra.


Tôi không thể và cũng không muốn ngủ. Tôi không nghĩ ngợi gì hết. Tôi chỉ cảm thấy một cái gì, một người nào đó trưởng thành trong tôi trong đêm oi nồng này. Tôi sống một cách sáng suốt cái kinh nghiệm kỳ lạ này: tôi thấy tôi đổi thay. Ðiều luôn luôn xảy ra trong phần sâu kín tối tăm nhất của lòng tôi lần này phơi ra ngoài ánh sáng, lồ lộ trước mắt tôi. Ngồi thu mình bên bờ biển, tôi ngắm cái phép lạ này xảy ra.


Sao mờ nhạt, bầu trời sáng dần, và trên nền xán lạn, núi non, cây cối và chim hải âu hiện ra như được vẽ bằng những nét đan thanh.

Chùa Bảo Quang gây quỹ giúp nạn nhân bão Sandy

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – Chiều 17 tháng 11, Gia Ðình Phật Tử chùa Bảo Quang, dưới sự chứng minh của Hòa Thượng Thích Quảng Thanh và Chư Tôn Ðức, tổ chức buổi cầu nguyện và chương trình văn nghệ gây quỹ cứu trợ nạn nhân cơn bão Sandy vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ.









Các Phật tử trong Gia Ðình Phật Tử chùa Bảo Quang làm lễ cầu nguyện trước Phật đài. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Vì chương trình tổ chức không được quảng bá rộng nên số đồng hương Phật tử không biết nhiều, do đó số người đến tham dự quá vắng, nhưng anh chị em Gia Ðình Phật Tử vẫn tiến hành buổi lễ.


Khai mạc buổi lễ, Phật tử Nguyên Thường Ngô Văn Luân, huynh trưởng trong Gia Ðình Phật Tử chùa Bảo Quang, trưởng ban tổ chức, phát biểu: “Qua tin tức báo chí và truyền thông Hoa Kỳ khắp nơi, cơn bão Sandy đã gây thiệt hại người và của cho người dân vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ quá nhiều thiệt hại. Có đến cả trăm người chết, riêng Nữu Ước thì trên 40 người. Về vật chất, con số thiệt hại lên đến hàng tỉ đô la. Chúng ta những người Phật trong tinh thần từ bi của Ðức Phật, hãy cùng nhau góp một bàn tay vào việc cứu trợ này.”


Tiếp đó, anh chị em trong Gia Ðình Phật Tử làm lễ cầu nguyện trước bàn thờ Ðức Thích Ca qua một thời kinh Cầu Nguyện cho người đã khuất sớm được siêu sinh tịnh độ, người còn sống thì được an lành, mau chóng vượt qua được cơn khổ nạn. Buổi cầu nguyện được Huynh Trưởng Phật tử Ngô Văn Thuận hướng dẫn.


Trong cuộc gặp gỡ với Người Việt, Huynh Trưởng Ngô Văn Luân cho biết: “Với sự hướng dẫn của Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, viện chủ chùa Bảo Quang, Gia Ðình Phật Tử chùa Bảo Quang đã sốt sắng đứng ra tổ chức buổi gây quỹnày. Hôm nay, chương trình văn nghệ sẽ kéo dài trong ba tiếng đồng hồ. Trong thời gian này, Gia Ðình Phật Tử chúng tôi sẽ kêu gọi đồng hương Phật tử cùng tiếp tay đóng góp cứu trợ nạn nhân cơn bão Sandy đã tàn phá nhiều nơi trong vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ, đặc biệt là các vùng ở New Jersey và New York khiến người dân nơi đây đang phải chịu thiếu thốn mọi bề.”


Ông nói tiếp: “Cùng sống trong một đất nước, chúng tôi nhận thấy đây là dịp để chúng ta chia sớt cho nhau trong cuộc sống đồng thời cũng để thể hiện tinh thần ‘lá lành đùm lá rách, một miếng khi đói bằng một gói khi no’ của người Việt chúng ta.”


Huynh Trưởng Ngô Văn Luân cũng cho biết ban nhạc phụ trách chương trình văn nghệ hôm nay là do ban nhạc trẻ Q2 Entertainment của nhạc sĩ Quốc Tuấn đã sốt sắng tình nguyện khi mới phát động công việc gây quynày. Ðồng thời, các anh chị em trong Gia Ðình Phật Tử chùa Bảo Quang cũng gom góp tiền riêng để mua các thức ăn nhẹ bày trong các gian hàng quanh sân khấu để bà con dùng và tùy hỉ cống hiến cho quỹ cứu trợ nạn nhân bão Sandy vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ.









Phật tử Ngô Văn Luân (thứ tư từ trái) cùng các Phật tử thành viên trong ban tổ chức trước sân khấu trong buổi gây quỹ. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Theo dự trù, ban tổ chức sẽ báo cáo kết quả tài chính trong buổi gây quỹ này ngay sau khi chấm dứt chương trình văn nghệ. Tất cả số tiền thu được do đồng hương đóng góp cũng như của các Phật tử thu được từ các gian hàng bán thức ăn sẽ được tổng kết và trình lên hòa thượng để trao cho tổ chức American Red Cross.


Mặc dù số khán giả quá ít nhưng với tinh thần cứu trợ, những nghệ sĩ trong ban Q2 Entertainment vẫn tích cực đóng góp tiếng hát khá điêu luyện của mình. Ðó là Diễm Quỳnh, Ðoàn Minh, Luân Trường, Châu Lê, Quốc Tuấn, Phi Yến và Thế Hậu.

Cụ Bà Lê Lý Hảo

 

Chùa Bảo Quang gây quỹ giúp nạn nhân bão Sandy


Nguyên Huy/Người Việt


 


WESTMINSTER – Chiều 17 tháng 11, Gia Ðình Phật Tử chùa Bảo Quang, dưới sự chứng minh của Hòa Thượng Thích Quảng Thanh và Chư Tôn Ðức, tổ chức buổi cầu nguyện và chương trình văn nghệ gây quỹ cứu trợ nạn nhân cơn bão Sandy vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ.









Ðồng bào Phật tử tấp nập mua thức ăn để cứu trợ nạn nhân bão Sandy trong buổi gây quỹ tại chùa Bảo Quang. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Theo Phật tử Nguyên Thường Ngô Văn Luân, huynh trưởng trong Gia Ðình Phật Tử chùa Bảo Quang, trưởng ban tổ chức: “Với sự hướng dẫn của Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, viện chủ chùa Bảo Quang, Gia Ðình Phật Tử chùa Bảo Quang đã sốt sắng đứng ra tổ chức buổi gây quỹ này. Hôm nay, chương trình văn nghệ sẽ kéo dài trong ba tiếng đồng hồ. Trong thời gian này, Gia Ðình Phật Tử chúng tôi kêu gọi đồng hương Phật tử cùng tiếp tay đóng góp cứu trợ nạn nhân cơn bão Sandy đã tàn phá nhiều nơi trong vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ, đặc biệt là các vùng ở New Jersey và New York khiến người dân nơi đây đang phải chịu thiếu thốn mọi bề.”


Phật tử Nguyên Thường nói thêm: “Cùng sống trong một đất nước, chúng tôi nhận thấy đây là dịp để chúng ta chia sớt cho nhau trong cuộc sống đồng thời cũng để thể hiện tinh thần ‘lá lành đùm lá rách, một miếng khi đói bằng một gói khi no’ của người Việt chúng ta.”


Huynh Trưởng Ngô Văn Luân cũng cho biết ban nhạc phụ trách chương trình văn nghệ hôm nay là do ban nhạc trẻ Q2 Entertainment của nhạc sĩ Quốc Tuấn sốt sắng tình nguyện khi mới phát động công việc gây quỹ này. Ðồng thời, các anh chị em trong Gia Ðình Phật Tử chùa Bảo Quang cũng sốt sắng gom góp tiền riêng mua thức ăn nhẹ bày trong các gian hàng quanh sân khấu để bà con dùng và tùy hỉ cống hiến cho quỹ Cứu Trợ Nạn Nhân bão Sandy vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ.









Phật tử Ngô Văn Luân (thứ tư từ trái) cùng các Phật tử thành viên trong ban tổ chức trước sân khấu trong buổi gây quỹ. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Huynh Trưởng Ngô Văn Luân cũng cho biết, ban tổ chức sẽ báo cáo kết quả tài chính trong buổi gây quỹ này ngay sau khi chấm dứt chương trình văn nghệ. Tất cả số tiền thu được do đồng hương đóng góp cũng như của các Phật tử thu được từ các gian hàng bán thức ăn sẽ được tổng kết và trình lên hòa thượng để trao cho tổ chức American Red Cross.


Buổi văn nghệ gây quỹ diễn ra trong khuôn viên chùa Bảo Quang với những tiếng hát của nam nữ Phật tử chùa Bảo Quang cùng với những ca sĩ của ban nhạc Q2 Entertainment.


Sau chương trình văn nghệ, tất cả cùng nhau dự buổi lễ Cầu Nguyện Bình An cho những nạn nhân cơn bão Sandy, do Hòa Thượng Thích Quảng Thanh và Chư Tôn Ðức cử hành trước sân khấu.

TT Obama công du Ðông Nam Á


YANGON, Myanmar –
Một công nhân Miến Ðiện làm việc trong một tiệm may cờ, xung quanh có rất nhiều cờ Hoa Kỳ. Thành phố Rangoon đang tấp nập chuẩn bị để đón tổng thống Mỹ, Barack Obama
.



TT Obama sẽ là tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên đến thăm Miến Ðiện trong chuyến công du bốn ngày đến Ðông Nam Châu Á, bao gồm Thái Lan và Cambodia. (Hình: Paula Bronstein/Getty Images)

TIN LUOT

Việt Nam


 



  • Ngân hàng Vietinbank sẽ bị thanh tra hoạt động tín dụng, đầu tư tài chánh, thuê tài sản,… trong giai đoạn từ 2009 đến nay.

 



  • Việt Nam chi 15 ngàn tỷ đồng xây đường hầm đèo Cả, nối Phú Yên và Nha Trang.

 



  • Ðà Nẵng phá một đường dây “gái gọi” gồm 20 cô gái, sinh trong thập niên 90s, do một “tú ông” cầm đầu.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Hai người đàn ông bị đâm trong hai vụ cướp riêng biệt tại Santa Ana. Bọn cướp đi thành từng nhóm.

 



  • Hai người đàn ông bị bắn trong một motel tại Anaheim; một trọng thương, một bị thương nhẹ.

 



  • Loại cheese, hiệu cheddar, quá hạn sử dụng, được phục vụ cho học sinh tại Học Khu Garden Grove. Kết quả thử nghiệm cho thấy vẫn an toàn.

 


Hoa Kỳ


 



  • Bão Sandy để lại 4 ngàn 500 tấn rác tại thành phố New York.

 



  • Tìm thấy một lượng lớn hóa chất dùng để chế tạo bom tại nhà một bác sĩ ở New Jersey.

 



  • Hai mỹ nhân trong vụ tai tiếng tình ái của tướng Petraeus đều đã đi thăm Tòa Bạch Ốc nhiều lần trong bốn năm qua.

 



  • 30 block đường tại khu vực phía Nam Los Angeles bị khóa chặt để giới hữu trách truy lùng kẻ bắn vào một sĩ quan cảnh sát.

 



  • Cơ quan điều tra liên bang nói rằng giới buôn ma túy ngày càng có khuynh hướng mướn trẻ vị thành niên để vận chuyện hàng.

 



  • Cha và mẹ qua đời vì bão Sandy, một nữ sinh viên Ðại Học Rutgers đành tạm ngưng học để chăm lo cho 3 đứa em nhỏ.

 


Thế Giới


 



  • Lãnh đạo Ai Cập nói “có dấu hiệu” đình chiến giữa Israel và Hamas.

 



  • Quân nổi dậy tại Syria chiếm phi trường gần biên giới Iraq.

 



  • Pakistan gặp khó khăn trong việc tự chế tạo máy bay không người lái (mà trước đây là do Hoa Kỳ cung cấp).

 



  • Biểu tình lớn bất ngờ tại Jordan, kêu gọi quốc vương nước này thoái vị.

 



  • Một kế toán viên từ Missouri, sang làm việc tại Uganda, Châu Phi, nay sẽ trở thành phò mã của nước này.

 



  • Ðộng đất 6.5 độ tại bờ biển Thái Bình Dương của Guatemala, chỉ 4 ngày sau trận động đất thứ nhất khiến hàng chục người chết.

Giang Trạch Dân: ‘Big boss’ thật sự của Bắc Kinh?

 


Hà Tường Cát/Người Việt


 


BẮC KINH – Trong việc chuyển giao quyền lực diễn ra ở Trung Quốc, có một kiện đáng chú ý: sự hiện diện của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân (Jiang Zemin), và qua đó cho thấy vai trò quan trọng của ông trong toàn bộ quá trình này.









Giang Trạch Dân, giữa Chủ Tịch Hồ Cẩm Ðào (trái) và Thủ Tướng Ôn Gia Bảo (phải) trên bàn chủ tọa Ðại hội XVIII đảng Cộng Sản Trung Quốc. (Hình: Feng Li/Getty Images)


Giang Trạch Dân là tổng bí thư đảng cộng sản và chủ tịch nhà nước Trung Quốc từ 1989 đến 2002. Hiện nay 86 tuổi và hồi năm ngoái có lúc tưởng rằng ông sắp chết khi nằm trên giường bệnh, nhưng bất ngờ gần đây người ta lại thấy ông xuất hiện nhiều lần trước công chúng. Cuối cùng những lời đồn đại và dự đoán về ý định trở lại can thiệp vào việc chính trị của ông được xác nhận khi ông luôn hiện diện trên bàn chủ tọa ở Ðại hội lần thứ 18 đảng Cộng Sản Trung Quốc từ ngày 9 tháng 11.


Ngày 14 tháng 11, Ðại hội XVIII bế mạc sau khi đã bầu Ban Chấp Hành Trung Ương gồm 205 thành viên. Hôm sau Ban Chấp Hành Trung Ương khóa XVIII, trong phiên họp kín lần thứ nhất, đã bầu ra Ban Thường Vụ Bộ Chính Trị, cơ quan lãnh đạo cao nhất của đảng. Tổng Bí Thư Tập Cận Bình (Xi Jinping) và 6 thành viên Ban Thường Vụ Bộ Chính Trị ra mắt báo chí tại Ðại sảnh đường Nhân dân như chương trình đã định.


Nhìn trên những diễn tiến như thế, có thể cho rằng việc chuyển giao quyền lực lãnh đạo Trung Quốc hoàn toàn êm ả đúng như người ta đã đoán. Tập Cận Bình là lãnh đạo đảng và sẽ nhận thêm chức vụ chủ tịch nhà nước do Hồ Cẩm Ðào trao lại vào đầu năm tới, Lý Khắc Cường (Li Keqiang) sẽ là thủ tướng thay thế Ôn Gia Bảo.


Sự đấu tranh quyền lực trong nội bộ đảng, vụ tai tiếng Bạc Hi Lai, ngôi sao đang lên bị loại trước đây, có vẻ chỉ là những suy đoán diễn giải của những quan sát viên luôn mang nhiều hoài nghi. Và như thế, vấn đề cải cách, chủ trương diệt trừ tham nhũng, đơn giản hóa bộ máy hành chánh quan liêu, đẩy mạnh phát triển kinh tế, nâng cao sinh hoạt cho dân chúng và ổn định trật tự xã hội,… như lời cam kết và hứa hẹn của Tập Cận Bình sẽ tuần tự đạt tới với ban lãnh đạo mới.


Nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Rất ít ai tin là đảng và ban lãnh đạo có ý chí và quyết tâm thật sự cải cách dù rằng đó là nhu cầu tối thiết. Từ bỏ sự nắm giữ quyền lực chính trị và kinh tế không phải là điều dễ dàng với một đảng đã hơn nửa thế kỷ chiếm vị trí độc tôn tại đất nước đông dân nhất, cường quốc kinh tế đứng hàng thứ nhì thế giới và theo Standard Chartered Bank tới năm 2020 sẽ vượt hơn Hoa Kỳ.


Các giới am hiểu chính trị Trung Quốc đều đồng ý rằng đảng cộng sản phải vất vả và khó khăn lắm mới tổ chức được kỳ đại hội này và họp đại hội xong chưa phải là hết, cuộc chiến vẫn tiếp tục kéo dài. Theo họ chính vì những bất đồng gay gắt trong nội bộ đó, dù lãnh đạo nào lên cũng khó có thể giải quyết được việc gì. Con số ủy viên Thường Vụ Bộ Chính Trị rút từ 9 xuống còn 7 là nhằm để dễ đưa ra quyết định hơn.


Sự can dự của Giang Trạch Dân trong Ðại hội XVIII có nhiều ý nghĩa. Năm năm trước, có những nguồn tin cho biết Hồ Cẩm Ðào tìm cách vận động cho Lý Khắc Cường làm người thay thế mình nhưng không thành. Giang Trạch Dân chính là người đỡ đầu cho Tập Cận Bình để dần dần đưa Tập lên tới vị trí tối cao. Trong số 7 thành viên ban thường vụ lần này ít nhất 4 người là thân cận của Giang.


Hai nhân vật khác coi như có khuynh hướng cải cách và theo Hồ Cẩm Ðào, đã không vào được ban Thường Vụ Bộ Chính Trị. Ðó là Uông Dương, bí thư tỉnh ủy Quảng Ðông và Lý Nguyên Triều, trưởng ban Tổ Chức Trung Ương khóa trước, Quan trọng hơn hết là đồng thời với việc lên tổng bí thư, Tập Cận Bình cũng được bầu làm chủ tịch Quân Ủy Trung Ương, một chức vị rất quan trọng mà khi Hồ Cẩm Ðào thay thế vai trò lãnh đạo của Giang Trạch Dân năm 2002, Giang còn lưu giữ chức vụ này tới hai năm sau mới trao lại cho Hồ. Sự can thiệp của Giang Trạch Dân như vậy rõ ràng có ý nghĩa củng cố ngay quyền lực đầy đủ cho Tập Cận Bình.


Ông bố của Tập Cận Bình là một lãnh tụ thời cách mạng với Mao Trạch Ðông và tuy đã có thời gian bị thanh trừng nhưng Tập rõ ràng thuộc tầng lớp “quyền quý.” Chỉ có ông và Lý Khắc Cường sẽ còn trong giới hạn tuổi để lưu lại trong Ban Thường Vụ sau năm 2017, năm người kia đều quá tuổi và sẽ phải nghỉ hưu. Sự chuyển đổi quyền lực sẽ diễn ra một lần nữa, tuy nhiên có thể vào thời điểm ấy Tập Cận Bình đã đủ giữ vững vai trò lãnh đạo.


Như vậy hai thế hệ lãnh đạo tại Trung Quốc từ 2002 đều đã do Giang Trạch Dân dàn dựng. Nếu với Hồ Cẩm Ðào người ta ít thấy có được những cải cách rất căn bản thì với Tập Cận Bình điều ấy có thể xảy đến hay không? Trung Quốc có tiến tới một xã hội cởi mở hơn, công bình hơn và thị trường nội địa 1.3 tỷ dân sẽ có sức tiêu thụ cân bằng được với tăng trưởng kinh tế trong hoàn cảnh xuất cảng giảm dần do tình hình chung của kinh tế toàn cầu hay không? Ðó là những nghi vấn đặt ra với ban lãnh đạo mới ở Trung Quốc trong tương lai. (HC)

Câu chuyện cái bụng

 


Lê Phan


 


Trong số báo ra vào ngày Bắc Kinh trình làng các lãnh tụ mới của đảng Cộng sản, nhật báo Financial Times ở Luân Ðôn kể câu chuyện về cái bụng của các ông tướng Trung Quốc.


Câu chuyện bắt đầu với cái hồ yên tĩnh ở trung tâm của cung điện mùa Hè nằm ngay giữa thành phố Bắc Kinh ồn ào, náo nhiệt và ô nhiễm. Trên cái hồ đó vẫn còn một con tàu làm hoàn toàn bằng đá cẩm thạch. Financial Times nói đó là tiêu biểu độc đáo nhất của tham nhũng và suy thoái của triều đại cuối cùng của Trung Quốc. Tờ báo nhắc lại là Nhà Thanh đã bị lật đổ sau 267 năm cầm quyền bởi cuộc Cách Mạng Tân Hợi, một cuộc cách mạng Cộng Hòa, sau cái chết của Từ Hi Thái Hậu, người đã lấy tiền dành cho hải quân để làm con thuyền bằng đá cẩm thạch đó.


Tuần này, đảng Cộng Sản Trung Quốc đã ra mắt toán lãnh tụ mới nhất, vốn sẽ cai trị trong thập niên tới trong một cơ chế vẫn còn không mấy khác khuôn mẫu Leninist được nhập cảng từ Liên Xô hơn 60 năm trước đây. Và trong cái giai đoạn chuyển tiếp như thế này, nhiều người dân Trung Quốc hẳn không tránh khỏi muốn tìm thấy những dấu vết của sự suy thoái của một triều đại. Và những dấu hiệu của sự suy thoái đó không thiếu.


Tờ Financial Times thì khẳng định là tương đương của cái tàu cẩm thạch đó đang sống ở trong khu “cấm cung” của những villa giàu sang phú quý của những ông tướng trong Giải Phóng Quân Nhân Dân. Trong những khu villa hào nhoáng đó, các ông đã cất giữ những biểu tượng của giàu có từ cái xe Bentley đến tài sản báu vật. Một số các nhà ngoại giao quốc tế, theo Financial Times, dự đoán là có đến 40 phần trăm ngân sách quốc phòng của Trung Quốc đã bị rút tỉa vì tham nhũng.


Mà cứ nhìn vào đám đông những sĩ quan cao cấp đang leo lên bực của Nhân Dân Ðại Sảnh đường ở Quảng trường Thiên An Môn tuần này, nhiều người có cái bụng rất đáng kể, đã khiến một cán bộ đảng viên mỉa mai phê bình là không có cái gì cho thấy rõ sự yếu kém cơ chế bằng hình ảnh các ông tướng bụng phệ và rất phát tướng.


Giáo Sư David Shambaugh của viện Ðại Học George Washington là một chuyên gia viết rất nhiều về Trung Quốc. Trước kia ông thường ca tụng khả năng của đảng Cộng Sản Trung Quốc có thể xoay xở và thay đổi để đáp ứng với thời thế. Nhưng nay ông lý luận là đảng bắt đầu lão hóa và có những chỉ dấu của một sự suy tàn theo chu kỳ của một chế độ. Ông ví von như sau, “Mấy cung tần mỹ nữ ở hậu cung thường đánh nhau nhiều hơn khi hoàng đế không thể hành xử quyền hành,” khi nhận xét về sự yếu dần quyền hành của các tân lãnh tụ so với quyền hành thời các ông Ðặng Tiểu Bình hay Mao Trạch Ðông.


Mà quả thật vậy. Xin độc giả xem thử một đoạn lý luận của ông tân tổng bí thư trình bày với các nhà báo ngoại quốc và trong nước về công tác của ông “trách nhiệm của chúng tôi, tức là phải đoàn kết dẫn dắt nhân dân các dân tộc toàn quốc, tiếp tục nỗ lực phấn đấu nhằm thực hiện sự chấn hưng vĩ đại của dân tộc Trung Hoa. Tức là phải đoàn kết dẫn dắt toàn đảng, nhân dân các dân tộc toàn quốc, tiếp tục giải phóng tư tưởng, kiên trì cải cách mở cửa, không ngừng giải phóng và phát triển sức sản xuất xã hội, nỗ lực giải quyết khó khăn sản xuất và sinh hoạt của quần chúng, kiên định bất di bất dịch đi con đường cùng khá giả.”


Lời văn khúc mắc đó cho thấy là “xã hội chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc” đã trở thành một mớ bòng bong không sao hấp dẫn nổi nhân dân Trung Quốc nữa. Tiết lộ từ các báo chí Tây Phương về số tài sản kếch xù mà một số lãnh tụ đã thu thập được cho mọi người hé nhìn thấy nạn tham nhũng đã phổ biến và làm hại đảng cầm quyền đến mức nào.


Nhưng có lẽ điều đáng nói hơn nữa là sự việc là giai cấp thượng lưu của Trung Quốc nay đang cố gắng đủ mọi cách có được passport ngoại quốc thêm vào với tài sản và trương mục tại các ngân hàng ngoại quốc, tất cả là để làm sao thoát ra khỏi được chế độ vốn đã giúp họ làm giàu.


Cũng đừng quên là đến ngay cả tân lãnh tụ Tập Cận Bình cũng gửi cô con gái cưng đi học ẩn danh ở viện Ðại Học Harvard ở Hoa Kỳ. Một diễn dịch dễ dàng được đưa ra là chính ông tổng bí thư cũng không tin tưởng vào chế độ của mình nữa.


Giáo Sư Andrew Nathan, một chuyên gia về Trung Quốc của viện Ðại Học Columbia, đã chỉ ra là sự thiếu tự tin của chế độ bộc lộ ngay cả trong cách họ tự diễn tả về mình. Thay vì công khai công nhận “chuyên chế vô sản,” đảng Cộng Sản Trung Quốc hiện nay cứ cố tự nhận mình là dân chủ, tự gọi mình là “dân chủ xã hội,” “dân chủ nhân dân” hay là cả đến “dân chủ với bản sắc Trung Quốc.” Một thủ thuật nữa là công nhận chế độ cần thay đổi nhưng vẫn cả quyết là đảng đang cải thiện chế độ và làm cho nó thêm tính đại diện qua một tiến trình chậm rãi và thận trọng cần thiết để tránh rối loạn. Và một cái trò của họ là dùng cả hai biện minh này, cả quyết đây là chế độ tối hảo cho Trung Quốc nhưng đảng vẫn cố làm cho nó “toàn hảo hơn.”


Dĩ nhiên tiên đoán cho ngày tàn của triều đại cộng sản tại Trung Quốc là một việc rất khó.


Hồi năm 1793, sau một sứ vụ đến triều đình của Vua Càn Long của nhà Thanh, Ðại Sứ Anh George Macartney diễn tả đế quốc Trung Hoa là “chiến hạm già, khùng điên những vẫn thiện chiến” mà trong không lâu nữa “sẽ đâm vào đá tan thành nhiều mảnh.” Ông nói đúng, nhưng tiếc là phải đến 118 năm sau tiên đoán đó mới xảy ra.


Trong khi chờ đợi chúng ta hẳn sẽ còn nhiều cơ hội để chứng kiến cảnh những “đồng chí” bụng phệ tiếp tục xuất hiện trước công chúng.


Mười năm qua đã chứng kiến một phát triển kinh tế vượt bực, đưa Trung Quốc từ vị thế thứ sáu lên vị thế thứ nhì trong các nền kinh tế trên thế giới. Ấy vậy mà nhận xét chung của nhân dân Trung Quốc, từ các nhà khoa bảng đến các viên chức và ngay cả nhân dân, là hai ông Hồ Cẩm Ðào và Ôn Gia Bảo đã cai trị trong “một thập niên bỏ mất,” trong đó họ chỉ thừa hưởng thành quả của những quyết định thông minh các vị tiền nhiệm đã đưa ra mà không đưa ra được một điều gì để hình thành một viễn ảnh bền vững cho tương lai.


Người dân diễu là họ chỉ “đánh trống xem hoa” cũng kiểu như ta bảo “cưỡi ngựa xem hoa,” ngồi thừa hưởng mà chẳng làm nên trò trống gì cả. Nhưng nay thời của ông Tập không còn có thể tiếp tục thụ hưởng được nữa. Ngược lại nếu còn tiếp tục phơi bụng bự thì chẳng mấy chốc “phép lạ kinh tế Trung Quốc” sẽ biến thành “cơn ác mộng.”

Gặp gỡ Hành pháp – Lập pháp: Xong chửa? Chửa xong!

 


Nguyễn Văn Khanh


 


Hình như từ “thiện chí” là từ các chính trị gia Hoa Kỳ đang sử dụng tối đa. Ít nhất là trong ngày gặp gỡ đầu tiên giữa các lãnh tụ Cộng Hòa và Dân Chủ ở Tòa Bạch Ốc.










Hình ảnh TT Obama trên báo ngoại quốc. (Hình: Soe Than WIN/AFP/Getty Images)


Thể theo lời mời của Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama, 4 ông bà lãnh đạo đảng Dân Chủ và Cộng Hòa ở Thượng lẫn Hạ Viện cùng nhau đến Tòa Bạch Ốc để thảo luận với hành pháp về những vần đề quan trọng của quốc gia, từ chuyện ngân sách, tăng thuế, giảm thuế, cho đến việc duyệt xét lại những chương trình phúc lợi mà dân chúng đang được hưởng. Trước khi lên đường, Dân Biểu Chủ Tịch Hạ Viện John Boehner của đảng Cộng Hòa bảo “sẽ đi họp với tất cả thiện chí,” ý muốn nói sẵn sàng thảo luận với phía Dân Chủ để cùng giải quyết mọi vấn đề. Không hẹn mà hò, ông Chánh Văn Phòng Tòa Bạch Ốc Jack Lew cũng nói bên hành pháp đón tiếp phái đoàn lập pháp “với tất cả thiện chí,” ý muốn bảo sẽ lắng nghe xem Quốc Hội muốn gì, cũng như “sẵn sàng tương nhượng để cùng đi đến mục tiêu chung” như lời Tổng Thống Obama đã nói trong cuộc họp báo hồi đầu tuần.


Nói dễ, làm không dễ.


Hình ảnh người dân Hoa Kỳ trông thấy qua TV là cảnh 2 bên Dân Chủ-Cộng Hòa phát biểu với báo chí sau cuộc họp kéo dài gần 90 phút đồng hồ. Ðại để, cả 2 bên đều nói hài lòng với những gì đã được thảo luận, đã trình bày thật rõ ràng quan điểm của mình, và đang trông chờ vào “thiện chí” của phía bên kia. Cuộc họp báo bỏ túi ngay cửa Tòa Bạch Ốc cho thấy họ đã gặp nhau, đã tranh luận với nhau, và chưa đạt được kết quả cụ thể nào cả.


Ðiều đó không gây ngạc nhiên, dù cả tuần lễ nay bên Cộng Hòa bắn tiếng cho biết sẵn sàng bàn thảo kế hoạch tăng mức thu cho ngân sách của chính phủ bằng cách giảm bớt một số khoản khấu trừ mà giới đầu tư đang được hưởng, bên Dân Chủ – qua bà Trưởng Khối Thiểu Số Nancy Pelosi – cũng báo trước mặc dù ý kiến tăng thuế những người có mức thu nhập từ $250,000/năm mà Tổng Thống Obama đưa ra “được sự ủng hộ mạnh mẽ của dân chúng” nhưng sẽ cùng với phía Cộng Hòa thảo luận lại, để có thể đạt được “một giải pháp hợp lý.” Bà Pelosi cũng báo trước cắt giảm chỗ nào cũng sẽ được lắng nghe, “nhưng không được đụng tới 2 khoản tiền dành cho Medicare và An Sinh Xã Hội (Social Security).”


Tại sao không đạt được kết quả? Câu trả lời: hành pháp và lập pháp không có điểm đồng thuận để có thể bắt đầu cuộc thương thảo; các vị dân cử Cộng Hòa và Dân Chủ không đồng ý với nhau về khoản tiền cần cắt và nên cắt ở chỗ nào, đồng thời khi ngồi xuống bàn nói chuyện, cả 2 bên cũng không đồng ý với nhau về những gì phải tranh luận, dù biết quốc gia sẽ gặp trở ngại về ngân sách nếu chương trình giảm thuế cho dân (được thi hành từ thời Tổng Thống George W. Bush) không được gia hạn và điều khoản quy định ngân sách “tức khắc” bị cắt giảm $110 tỷ sẽ được thi hành vào ngày đầu năm 2013.


Hầu hết các chuyên gia về ngân sách của cả hành pháp lẫn lập pháp đều nói nếu không tiếp tục giảm thuế cho dân, tình hình kinh tế quốc gia sẽ trở lại giai đoạn khó khăn, nhưng nếu giảm thuế cho dân mà không có khoản phụ thu để bù đắp, chính phủ Hoa Kỳ lại phải tiếp tục vay thêm tiền để chi tiêu, mức nợ đang có sẽ tiếp tục tăng. Bên Cộng Hòa chống đối mọi ý kiến tăng thuế (đánh vào thành phần có mức thu nhập cao) để chính phủ có thêm tiền, bên Dân Chủ nhất quyết cho rằng những người có mức thu nhập từ $250,000 trở lên phải chịu mức thuế 39.6% đã từng áp dụng thời Bill Clinton.


Ngay chuyện cắt giảm ngân sách cũng là điều 2 bên không đồng quan điểm với nhau. Các vị dân cử Cộng Hòa cương quyết không cắt giảm ngân sách quốc phòng, nhưng lại sẵn sàng nói chuyện sửa đổi chương trình trợ cấp xã hội và y tế. Bên Dân Chủ tính toán hoàn toàn khác: không chỉ cắt bớt số binh sĩ đang có, sẽ bỏ hẳn một số dự án chế tạo thêm tầu chiến và chiến đấu cơ, nhưng tăng tiền cho các chương trình nghiên cứu để hiện đại hóa quân sự bằng phương tiện kỹ thuật. Riêng về điểm này, lợi thế phía Dân Chủ đang có là sự ủng hộ bán chính thức của Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa Tom Coburn và bản phúc trình do văn phòng ông soạn thảo mới được tung ra cách đây chỉ vài ngày, nội dung cho rằng có thể cắt bớt nhiều tỷ dollars của Bộ Quốc Phòng bằng cách bỏ một số dự án ông thấy không cần thiết, nên giao một phần khá lớn công việc cho dân sự qua các công ty tư nhân.


Như vậy, chuyện sẽ được đôi bên giải quyết như thế nào? Ðiều đầu tiên là cả hành pháp Dân Chủ lẫn lập pháp Cộng Hòa đều nói cuộc gặp gỡ mang tính tích cực, hứa hẹn sẽ cùng nhau giải quyết cho xong những trở ngại đang khiến cả nước lo âu. Nhân viên văn phòng bà Pelosi và các phụ tá của ông Boehner cũng bảo “các sếp đều nói phải làm ngay, không thể đợi nước đến chân mới nhảy.”


Cũng là điều đáng mừng, dù vẫn chưa có kết quả cụ thể.

Sergio Contreras, nghị viên tân cử được ưa chuộng nhất Westminster

 


Thiên An/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV) – Thức dậy lúc 6 giờ sáng, Sergio Contreras, 38 tuổi, người nghị viên mới của thành phố Westminster, chải tóc cho đứa con gái 3 tuổi rồi đưa bé đến trường mẫu giáo. Sergio bắt đầu một ngày làm việc của anh như thế.







Bà Margie Rice (trái), thị trưởng Westminster, tin tưởng vào Sergio Contreras,
người nghị viên mới được bầu với số phiếu cao nhất. (Hình: Westminster Council)


 Sergio lái xe gần một giờ đến Norwalk, nơi ông là phụ tá cho người dân biểu quận 56, Tony Mendoza. Trở về nhà sau giờ làm việc, Sergio cùng ăn tối với vợ con và bắt đầu dành khoảng thời gian cuối ngày, thay vì nghỉ ngơi, ông tìm tòi phương án cải thiện thành phố.


Làm sao để có thể chu tất mọi công việc tại sở làm, trong gia đình, và cho cộng đồng, Sergio giải thích: “Thân phụ tôi luôn dạy phải trung thực và siêng năng. Từ khi học trung học tôi đã vừa đi làm vừa đi học tại Disney Land. Ðến khi học đại học thì tôi làm full-time (toàn thời gian) để lấy tiền đóng học. Có lẽ tôi quen với sự bận rộn rồi.”


Những ngày cuối tuần, Sergio sinh hoạt với cộng đồng, gặp gỡ bạn bè, và học ngoại ngữ. Vẫn chưa giỏi tiếng Việt, anh đến học tại các trung tâm Việt ngữ của Westminster. “Khi đi ăn tại nhà hàng Việt Nam, tôi có thể gọi món ‘Phở Gà’ bằng tiếng Việt đó,” Sergio cười, gương mặt ông lúc nào cũng sáng bừng với nụ cười mang lại thiện cảm nơi người đối diện.


Lần đầu tiên ghi danh ứng cử cho chức vụ nghị viên thành phố Westminster nhưng giành được số phiếu bầu cao nhất, vượt xa bảy ứng cử viên còn lại, Sergio Contreras có nhiều hành trang mang theo khi ứng cử hơn là nụ cười thân thiện và sự siêng năng. Khi được phóng viên người Việt hỏi về quá trình chuẩn bị cho ngày 6 tháng 11 vừa qua, Sergio nói: “Có lẽ sự chuẩn bị không chỉ bắt đầu từ những tháng trước bầu cử. Tôi biết nhiều người bỏ phiếu ủng hộ tôi là vì những gì tôi đã làm cho học khu Westminster trong tám năm phục vụ tại đó.”


Là thành viên học khu Westminster từ năm 2004, Sergio Contreras giúp tăng giờ học ngoại khóa, lập trường mầm non mở nguyên ngày, tăng giờ học các lớp một đến lớp ba, và tạo môi trường học tập an toàn cho các lớp lớn hơn.


Sergio giải thích cho thời gian chọn phục vụ học khu Westminster: “Giáo dục là phương tiện để chúng ta cho con em mình một cuộc sống tốt đẹp hơn. Khi nhìn thấy các thanh thiếu niên sa vào con đường phạm pháp chỉ vì không có ai khuyến khích đi học, mình thấy được việc học rất quan trọng không những cho các em mà cho cả cộng đồng.”


Theo học ngành Criminal Justice (hình sự) tại Ðại Học Long Beach nhưng quá trình thực tập tại trung tâm thanh thiếu niên Quận Cam (Orange County Juvenile Hall) khiến Sergio Contreras thay đổi định hướng nghề nghiệp. Tại đây, anh dạy văn và toán cho thành phần thanh thiếu niên phạm pháp. Sergio nói về kinh nghiệm có được từ khóa thực tập: “Thanh thiếu niên bỏ học vì nhiều lý do khác nhau và dễ trở nên hư hỏng. Giáo dục tạo ra cơ hội và hy vọng, có thể thay đổi cuộc sống của các em. Ðiều này khiến mình muốn cải thiện hệ thống trường học tại chính thành phố nơi mình lớn lên.”


Sau khóa thực tập tại trung tâm tội phạm thanh thiếu niên Quận Cam, Sergio Contreras học lấy bằng cao học về Public Policy and Administration (Chính Sách và Hành Chánh Công Quyền). Bên cạnh việc đi làm tại công sở, Sergio chuẩn bị ra ứng cử cho vị trí thành viên học khu Westminster. Ðắc cử vào năm 2004, Sergio phục vụ tại học khu cho đến khi kết thúc nhiệm kỳ thứ tư trong tư cách chủ tịch học khu Westminster.


Trong tám năm làm việc tại học khu Westminster, Sergio Contreras giúp xây dựng hệ thống trường mầm non mở nguyên ngày duy nhất trong Quận Cam và tăng cường các giờ học chính như văn, toán cũng như các giờ học ngoại khóa như âm nhạc hay computer.


Cảm kích những cố gắng Sergio dành cho cộng đồng tám năm vừa qua. Cố nghị viên Frank G. Fry khi còn sống từng nói “Phục vụ Westminster Council từ năm 1966 đến nay, tôi tự hào giới thiệu ông Sergio Contreras thế vào vị trí của tôi cho chức vụ nghị viên thành phố Westminster. Chúng ta cần một người có khả năng và kinh nghiệm như ông để giúp thành phố vượt qua khó khăn.”


Sau giáo dục, sự an toàn và kinh tế của thành phố Westminster là mối quan tâm hàng đầu của Sergio Contreras. Ông nói: “Cắt giảm kinh phí đã khiến Sở Cảnh Sát Westminster gặp nhiều khó khăn. Chúng ta phải hỗ trợ họ giữ gìn an ninh thành phố. Sau đó, chúng ta cần giúp các doanh nghiệp để tạo thêm công ăn việc làm trong cộng đồng.”


Những suy nghĩ và hoạch định Sergio dành cho thành phố Westminster khiến các thành viên của Westminster Council tin tưởng và ủng hộ ông trong kỳ bầu cử vừa qua. Tương tự như ông Frank Fry, cả hai thành viên của Westminster Council, bà thị trưởng, Margie Rice, và thị trưởng tân cử, Tạ Ðức Trí, đều khen ngợi Sergio Contreras.


“Từng là City Commissioner và Committee Member và chủ tịch học khu Westminster trong nhiều năm, Sergio sẽ mang đến nhiều thay đổi tích cực.” Bà Margie nói. Ông Tạ Ðức Trí nói thêm: “Sergio giúp nâng cao chất lượng và sự an toàn cho các trường học trong địa phương. Với nhiều kinh nghiệm, Sergio sẽ giúp thành phố chúng ta an toàn hơn và tạo thêm công ăn việc làm cũng như giúp thúc đẩy kinh tế.”


Tạ Ðức Trí là một trong nhiều bạn bè gốc Việt của Sergio Contreras. Lớn lên ở Westminster, nơi có đông người gốc Việt, Sergio không xa lạ gì với cộng đồng Việt Nam. Ông nói: “Hồi nhỏ thì bạn bè gốc Việt chỉ để chơi bắn bi chung thôi. Lớn lên một chút mới học được tình gia đình và sự kính trọng người lớn tuổi của họ.”


Sergio bày tỏ sự biết ơn với những người trong cộng đồng Việt Nam đã bỏ phiếu cho ông trong cuộc bầu cử nghị viên Westminster vừa qua. Ông nói: “Tôi không thể thành công nếu không có sự ủng hộ của quý vị. Xin tiếp tục giúp đỡ tôi để thành phố tiếp tục được cải thiện tốt đẹp hơn.”

Ý nghĩa thực sự của ổn định

 


Nguyễn Hưng Quốc (Blog VOA)


 


Trong mấy thập niên vừa qua, cả đảng Cộng Sản Việt Nam lẫn đảng Cộng Sản Trung Quốc đều xem sự ổn định về chính trị và xã hội là những mục tiêu hàng đầu trong việc xây dựng đất nước. Vì cái gọi là ổn định ấy, họ sẵn sàng chà đạp lên tự do, dân chủ và quyền làm người.









Giới lãnh đạo Trung Quốc trong giai đoạn chuyển giao quyền lực 10 năm một lần. Sự “ổn định” luôn là quan tâm hàng đầu của Bắc Kinh. (Hình: Lintao Zhang/Getty Images)


Nhân danh ổn định, chính quyền Trung Quốc ra lệnh cho quân đội bắn xối xả vào đám thanh niên sinh viên biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn vào năm 1989. Cũng nhân danh ổn định, chính quyền Việt Nam bắt bớ và bỏ tù hàng trăm người, trong đó, có những trí thức, nghệ sĩ, nhà báo và thanh niên không làm bất cứ điều gì khác ngoài việc đòi hỏi dân chủ hoặc, nhiều hơn, chỉ chống lại Trung Quốc.


Tại sao chính quyền Việt Nam và Trung Quốc lại xem trọng sự ổn định đến như vậy?


Có hai lý do chính.


Một lý do được nói ra, một cách công khai, trên các phương tiện truyền thông đại chúng: Có ổn định mới có thể tập trung vào việc phát triển kinh tế, từ đó, nâng cao mức sống của dân chúng được. Báo chí tại Việt Nam thường nêu lên trường hợp của Thái Lan cách đây mấy năm như một ví dụ: chính quyền và phe đối lập cứ gầm ghè nhau; hết phe áo đỏ (ủng hộ cựu Thủ Tướng Thaksin Shinawatra) xuống đường lại đến phe áo vàng (chống lại Shinawatra) xuống đường. Có cuộc xuống đường quy tụ cả hàng chục ngàn người. Họ chiếm các trung tâm thương mại, làm tê liệt mọi hoạt động buôn bán cả tuần lễ. Có khi các cuộc xuống đường ấy còn dẫn đến bạo động làm cả chục người bị giết chết, kể cả cảnh sát. Giới lãnh đạo Việt Nam dường như muốn nhắn nhủ dân chúng: Dân chủ là như vậy đó! Là biểu tình triền miên. Là gây bất ổn cho xã hội. Và là nguyên nhân của sự suy thoái kinh tế.


Lý do thứ hai ít khi được nói ra, nhưng đó mới là lý do thực sự: ổn định đồng nghĩa với việc duy trì quyền lực độc tôn của đảng cộng sản. Là đừng ai giành giật quyền lãnh đạo của đảng. Thậm chí, đừng ai đòi đối lập, phê phán hay phản biện lại đảng. Là để đảng muốn làm gì thì làm. Ngay cả việc trở thành một thứ mafia tha hồ vơ vét tài sản quốc gia và chà đạp lên những quyền căn bản nhất của con người.


Trong bài này, tôi không bàn đến những ngụy biện đằng sau cách lập luận như vậy. Tôi chỉ tập trung vào một vấn đề: Liệu cái mà đảng cộng sản, ở cả Việt Nam lẫn Trung Quốc, gọi là ổn định ấy có thực sự là ổn định không? Liệu có phải ổn định là trấn áp mọi hình thức phản kháng, dù là bất bạo động, của dân chúng?


Câu trả lời của vô số người, hàng triệu người thuộc giới trí thức cũng như giới doanh nhân Trung Quốc là: Không.


Trong bài “Lo lắng cho tương lai, giới chuyên môn Trung Quốc bỏ nước ra đi với số lượng kỷ lục” (Wary of future, professionals leave China in record numbers) đăng trên tờ The New York Times ngày 1 tháng 11, Ian Johnson cung cấp nhiều số liệu và ý kiến rất thú vị liên quan đến vấn đề này.


Johnson mở đầu bài viết bằng cách kể chuyện về Chen Kuo, một phụ nữ 30 tuổi. Kuo có tất cả những gì mà tuyệt đại đa số người Trung Quốc đều đang mơ ước: làm việc cho công ty ngoại quốc, lương cao, điều kiện làm việc thoải mái, sở hữu một căn hộ sang trọng ở Bắc Kinh. Thế nhưng, vào giữa tháng 10 vừa qua, Kuo đã quyết định bỏ tất cả để sang Úc.


Ở Úc, cô sẽ làm gì? Cô chưa biết. Chỉ có một số dự định. Nhưng chưa có gì chắc chắn cả.


Vậy mà, cũng giống như hàng trăm ngàn người Trung Quốc khác, cô quyết định rời bỏ tất cả để bắt đầu phiêu lưu vào một vùng đất mới. Một quốc gia mới. Một văn hóa mới. Một ngôn ngữ mới. Kuo, cũng như tất cả những người ấy, có một niềm tin: Ðời sống và tương lai của họ sẽ tốt hơn hẳn nếu họ sống ở các nước Tây phương. Cơ sở cho niềm tin ấy là: ở Tây phương, môi trường chính trị, xã hội và thiên nhiên đều lành mạnh hơn, dịch vụ xã hội tốt hơn, và nhất là, người ta có tự do hơn.


Trong khi chính quyền Trung Quốc nuôi tham vọng trở thành siêu cường quốc số một trên thế giới và bộ máy tuyên truyền của họ làm ầm ĩ về các tiến bộ họ đã đạt được trên các lãnh vực kinh tế và quân sự thì giới trí thức của họ lại ào ạt bỏ nước ra đi. Trong đó có rất nhiều người có chuyên môn cao (skilled professionals) như Kuo.


Chỉ riêng năm 2010 đã có 508,000 người Trung Quốc xin định cư tại 34 quốc gia phát triển thuộc khối OECD (Organization for Economic Cooperation and Development, bao gồm phần lớn các quốc gia ở Âu Châu, cộng với Mỹ, Úc, Nhật, Nam Hàn, Canada và New Zealand). So với năm 2000, số người xin định cư ở nước ngoài của năm 2010 tăng 45%.


Chưa có con số thống kê chung trên phạm vi thế giới sau năm 2010. Tuy nhiên, nhìn vào một số nước chính, người ta thấy xu hướng xin định cư ở nước ngoài của người Trung Quốc ngày một gia tăng.


Ví dụ, ở Mỹ, năm 2011 có 87,000 người Trung Quốc xin thường trú, tăng 17,000 người so với năm trước đó (70,000).


Ở Úc, theo kết quả các cuộc kiểm tra dân số, vào năm 2001, có 142,780 người Trung Quốc (không kể người Ðài Loan hay Hồng Kông) sinh sống; năm 2006, có 206,591 người và năm 2011, lúc cuộc kiểm tra dân số mới nhất được tiến hành, có 319,000 người. Như vậy, trong vòng 10 năm, tăng 174,000 người (trên thực tế, con số gia tăng phải cao hơn vì trong suốt 10 năm ấy thế nào cũng có nhiều người tham dự cuộc kiểm tra trước đó đã qua đời).


Trong bài “Bỏ phiếu bằng chân” đăng trên blog này vào ngày 4 tháng 9, 2012, tôi có phân tích một số nguyên nhân của việc người Trung Quốc lũ lượt kéo nhau ra nước ngoài sinh sống.


Xin thêm một ý được Ian Johnson đặc biệt nhấn mạnh: Giới trung lưu Trung Quốc không thấy an tâm về tương lai của họ, và đặc biệt, của con cháu họ.


Nói chung, bất chấp những thành tựu Trung Quốc đã đạt được, dân chúng Trung Quốc, nhất là giới trung lưu, vẫn thấy tương lai chính trị và xã hội của nước họ hoàn toàn bấp bênh. “Họ không nghĩ là tình hình chính trị Trung Quốc ổn định,” Cao Cong, phó giáo sư tại University of Nottingham, một chuyên gia về việc di dân của người Trung Quốc, nhận định. Bởi vậy, phần lớn những người di dân xem một tờ hộ chiếu nước ngoài như một sự bảo hiểm để, trong những trường hợp tồi tệ nhất xảy ra cho Trung Quốc, họ vẫn được an toàn.


Một giám đốc người Trung Quốc giải thích: “Một tấm thẻ xanh là một cảm giác về sự an toàn. Hệ thống [chính trị] ở đây không ổn định và bạn không biết những gì sắp xảy ra cả.”


Liang Zai, một chuyên gia về di dân tại University of Albany cũng có ý kiến tương tự: “Càng ngày càng có nhiều bất ổn và rủi ro, ngay cả ở những cấp cao nhất – ngay ở cấp cỡ Bạc Hy Lai. Ai cũng tự hỏi cái gì sẽ xảy ra trong vòng hai hay ba năm tới?”


Như vậy, ở đây, chúng ta thấy gì? Thấy, mặc dù chính phủ Trung Quốc lúc nào cũng đề cao sự ổn định, xem ổn định là ưu tiên số một. Nhưng rõ ràng là dân chúng không xem cái chính phủ gọi là ổn định ấy là ổn định thực sự.


Một tình trạng tương tự chắc chắn cũng đang hiện diện ở Việt Nam.


Ổn định thực sự không phải là bóp miệng những kẻ định phản kháng hay phản biện.


Ổn định chủ yếu nằm ở niềm tin của dân chúng đối với chính phủ và đối với cái thể chế nơi quyền lực của chính phủ đang vận hành.


Ở Tây phương, người ta có thể không tin vào chính phủ, nhưng người ta tin vào thể chế. Và chính nhờ niềm tin ấy, chính trị và xã hội được ổn định. Một sự ổn định thực sự.

Học sinh Mỹ không giỏi hơn các quốc gia khác


HOA KỲ –
Dù rằng việc cải thiện trình độ học vấn của học sinh Mỹ so với các học sinh đồng tuổi khác trên thế giới đã là sự chú tâm trong nỗ lực giáo dục của hai đời tổng thống vừa qua, các nỗ lực này đã không đưa ra được các kết quả mong muốn, theo một cuộc nghiên cứu do cơ quan Program on Education Policy and Governance (PEPG) thuộc trường đại học Harvard University thực hiện.


Bản tin của Education News cho biết, trong hai thập niên vừa qua, phong trào cải cách giáo dục ở Mỹ đưa đến các chương trình như trợ giúp tài chánh để học trường tư, thay đổi phương cách lượng định khả năng giáo chức theo đó gắn liền kết quả thi cử của học sinh với việc tăng lương và ngạch trật của họ.


Tuy nhiên, vẫn theo bản tin, kết quả cuộc nghiên cứu của PEPG cho thấy là các biện pháp này có vẻ không giúp thêm được gì trong thành quả của học sinh.


Học sinh Mỹ ở khoảng trung bình trong số 49 quốc gia được các nhà nghiên cứu chọn để xem xét. Một trong những điều đáng lo ngại nhất là các dữ kiện có được cho thấy học sinh ở những quốc gia được xếp hạng cao hơn và cả thấp hơn nước Mỹ có mức tấn tới gấp đôi, có khi gấp ba, mức độ của học sinh Mỹ.


Bản tin viết rằng, cuộc nghiên cứu cho thấy học sinh ở Latvia, Chile và Ba Tây tấn tới nhanh gấp ba lần học sinh ở Mỹ, trong khi học sinh ở Bồ Ðào Nha, Hồng Kông, Ðức, Ba Lan, Liechtenstein, Sovenia, Colombia và Lithuania có mức cải thiện nhanh gấp đôi.


“Sự tiến triển ở Mỹ chỉ vào khoảng trung bình, không có gì sáng chói,” theo Paul E. Peterson, giáo sư Ðại Học Harvard và cũng là giám đốc PEPG, cho hay trong bản thông cáo gửi báo chí.


“Nói chung, sự tấn tới của học sinh ở Mỹ trong mấy năm trở lại đây không có gì đáng kể so với tiêu chuẩn thế giới. Dù rằng Mỹ không ở trong số 9 quốc gia bị coi là suy thoái trong thời gian này, có 11 quốc gia khác đang có mức tấn tới nhanh gấp đôi mức độ ở Mỹ, và tất cả các quốc gia còn lại trong cuộc nghiên cứu đều đang phát triển với mức độ tương tự như Mỹ,” theo bản báo cáo.


Các nhà nghiên cứu đưa ra kết luận rằng các học sinh Mỹ hiện không được chuẩn bị đầy đủ để tranh đua với các học sinh tốt nghiệp trung học khác trên thế giới, và sẽ gây nguy hại cho khả năng cạnh tranh của nước Mỹ trong nền kinh tế toàn cầu trong tương lai. Các nhà nghiên cứu gọi thành quả học tập của học sinh Mỹ là ở mức thấp “không thể chấp nhận.”


Cuộc nghiên cứu của PEPG cũng nêu kết quả một cuộc nghiên cứu khác cho thấy sự tấn tới trong lãnh vực giáo dục liên hệ chặt chẽ với sự phát triển của tổng sản lượng nội địa (GDP) của một quốc gia. Do đó, nếu lơ là trong lãnh vực học đường sẽ đưa đến thiệt hại kinh tế trong tương lai.


Các nhà nghiên cứu cũng bác bỏ lời giải thích thường thấy cho rằng sự suy thoái trong thành quả học tập của học sinh Mỹ là vì trong các trường học ở Mỹ có nhiều khác biệt về chủng tộc và mức độ giàu nghèo hơn các quốc gia khác.


“Ðiều đó có thể đúng phần nào trong thời gian 50 hay 75 năm trước đây, nhưng đây là quan điểm đã rất lỗi thời trong thế giới ngày nay. Các dữ kiện sử dụng trong cuộc nghiên cứu này đến từ học sinh ở độ tuổi 8 tới 15, và trong tất cả 49 quốc gia tham dự vào cuộc nghiên cứu, chỉ có một phần rất nhỏ trong số trẻ ở hạn tuổi này là không đi học.”


Cuộc nghiên cứu cũng cho thấy mức độ tốt nghiệp trung học ở Mỹ, hiện vào khoảng 72%, cũng tương đương với mức độ ở các quốc gia khác trên thế giới. (L.T.)

Sinh viên xa nhà ăn uống thiếu dinh dưỡng


HOA KỲ (NV) –
“Ða số sinh viên xa nhà ăn không đủ bữa, không đủ chất dinh dưỡng, nhất là các vitamin từ rau củ,” nhóm nghiên cứu của trường Ðại Học Oregon viết trong báo cáo cho tạp chí khoa học Journal of Nutrition Education and Behavior.









Ða số sinh viên ăn thiếu chất hoặc bỏ bữa vì không có nhiều thời gian, tiền bạc, hoặc vì “giữ dáng.” (Hình: Tim Boyle/Gettyimages)


Theo kết quả của cuộc nghiên cứu, 582 tình nguyện viên, sinh viên, nhất là các sinh viên năm nhất, ăn uống kém dinh dưỡng hơn nhu cầu trung bình của thanh niên trong độ tuổi 18-25. Giáo Sư Brad Cardinal, một thành viên trong nhóm nghiên cứu, cho biết: “Chúng tôi phát hiện thấy rất nhiều sinh viên bỏ bữa vì các lý do khác nhau, gây ra việc thiếu chất hằng ngày. Khi ăn, các em cũng không chú trọng đến mặt dinh dưỡng”


Giáo Sư Brad Cardinal chú trọng về mặt tâm lý và xã hội học của việc thiếu dinh dưỡng trong sinh viên. Ông nói: “Khả năng nấu ăn là một trong các kỹ năng sống cần thiết mà phụ huynh nên chỉ dạy các em. Những sinh viên được gia đình dạy nấu ăn có khả năng chăm sóc cho bản thân tốt hơn, về nhiều mặt chứ không riêng vấn đề dinh dưỡng.” Ông cũng khuyến cáo về việc cắt giảm các giờ học về dinh dưỡng tại các trường trung học vì lý do ngân sách hiện tại.


Tuy vậy, vì nhiều lý do, không phải sinh viên nào biết nấu ăn cũng có thể tự nấu. Chad V., 24 tuổi hiện học năm cuối tại Ðại Học Berkeley, nói: “Bây giờ ở riêng thì em được nấu ăn chứ hồi xưa ở trong ‘dorm’ [ký túc xá] không có ‘diễm phúc’ được nấu ăn. Cả mấy trăm sinh viên mà chỉ có một cái bếp nhỏ xíu, một cái tủ lạnh cũng nhỏ xíu. Hầu hết sinh viên năm nhất phải ăn tại phòng ăn của dorm. Ðồ ăn ngày nào cũng như ngày nào, mới đầu còn thích, sau thì chẳng muốn ăn nữa.”


Hiện Chad đã dọn ra sống ở ngoài và tự nấu ăn khi rảnh rỗi. Cũng như Chad, nhiều sinh viên gốc Việt, như Hiền Nguyễn, 25 tuổi, sinh viên đại học San Jose, “tự nấu ăn khi có thời gian và ăn ở tiệm khi phải lo học thi. Lúc bận học rồi cũng không nấu được.”


Với suy nghĩ tương tự, Hồng Lê, sinh viên năm ba tại Ðại Học Berkeley, nói: “Thường mình ăn ở tiệm gần trường, không có xe, muốn đi chợ thì phải mất thời gian đi xe bus, không kể khi mua rồi phải nấu nướng, dọn dẹp, trong khi đi ăn ở ngoài chỉ mất khoảng ba mươi phút.” Hồng đến ăn tại tiệm ăn Tàu TC Garden nơi có giá thức ăn rẻ nhất trong vùng, khoảng $5/phần ăn.


Thống kê của Stat Crunch cho thấy trung bình mỗi sinh viên chi $48/tuần để mua đồ ăn nấu sẵn hoặc ăn tiệm. Lauren Nguyễn bình luận: “Vậy tính ra mỗi năm sinh viên trung bình tốn đến $2,600 để ăn tiệm.”


Tiết kiệm tiền là một lý do khác khiến sinh viên ăn không đủ chất. Nhiều sinh viên hỏi trên Yahoo những câu như: “Làm cách nào ăn uống để tiết kiệm tiền,” “Có bao nhiêu cách nấu mì gói cho bữa tối,” hay “Ðồ đông lạnh hâm nóng bằng lò microwave có nguy hiểm không, nếu ăn mỗi ngày?”


Bên cạnh việc không thể, hoặc không biết cách, ăn uống đủ dinh dưỡng, nhiều sinh viên, nhất là sinh viên nữ, cố tình bỏ bữa để “giữ dáng.” Tổ chức sức khỏe sinh viên Hoa Kỳ (American College Health Association) đưa ra kết quả của cuộc khảo sát mới nhất từ 95,712 sinh viên cho thấy cứ hai sinh viên nữ thì có một em dùng cách nhịn ăn để giảm cân. Vấn đề này cũng có trong sinh viên nam, nhưng với tỉ lệ thấp hơn 27%. Trong khi nhịn ăn, nhiều sinh viên nữ cho biết tập thể thao với cường độ cao hoặc dùng thuốc “diet” để giảm cân nhiều hơn.


Trong các chất dinh dưỡng, các vitamin rau củ là loại chất có hàm lượng thấp nhất so với nhu cầu trung bình. Nếu như các chuyên gia dinh dưỡng khuyến khích “thanh niên nên tiêu thụ ít nhất 5 phần rau xanh hoặc trái cây mỗi ngày,” đa số sinh viên, cả nam lẫn nữ, cho biết chỉ ăn một phần/ngày hoặc hoàn toàn không ăn rau.


Ngược lại, hầu hết sinh viên tiêu thụ chất dầu mỡ cao hơn nhiều hàm lượng được bác sĩ khuyên. Tổ chức dinh dưỡng Hoa Kỳ (American Dietetic Association) cho biết: “Chúng ta không nên có quá 30% lượng calories/ngày đến từ chất dầu mỡ.” Trong khi đó, hơn 50% lượng calories/ngày của nhiều sinh viên trong cuộc nghiên cứu có nguồn gốc từ dầu mỡ.


Vấn đề ăn uống thiếu chất của sinh viên được trường học và phụ huynh, bao gồm các phụ huynh gốc Việt, quan tâm. Nhiều phụ huynh, nhất là phụ huynh của sinh viên không ở quá xa gia đình, mua hoặc nấu đồ ăn cho các em hàng tuần. Bên cạnh đó, nhiều tổ chức sinh viên tại các trường đại học thành lập các nhóm trao đổi, quyên góp thực phẩm cho sinh viên nghèo như Student Food Collective tại UCLA hay UC Berkeley.


“Thanh niên thường không chú trọng các vấn đề sức khỏe nói chung và sức khỏe dinh dưỡng nói riêng,” Giáo Sư Brad Cardinal cho biết, “Tuy vậy, các nghiên cứu cho thấy thói quen ăn uống ảnh hưởng mạnh đến kết quả học tập. Những em khỏe mạnh, ăn đủ chất có điểm học trung bình cao hơn những em ăn uống kém dinh dưỡng.” (T.A.)

Gà phế thải Trung Quốc tràn ngập Hà Nội


VIỆT NAM (NV) –
Thay vì vào lò chế biến thức ăn gia súc, hàng trăm tấn gà phế thải từ Trung Quốc ồ ạt chạy sang Việt Nam nhờ giá rẻ qua đường nhập lậu. Sáng ngày 18 tháng 11, Hà Nội chính thức tuyên chiến với gà nhập lậu, một chiến dịch xem ra không còn sớm sủa.










Gà thải Trung Quốc nhập lậu về Hà Nội lên đến 50,000 con mỗi ngày. (Hình: báo Dân Trí)


Báo Dân Trí cho biết, Chủ tịch chính quyền Hà Nội Nguyễn Thế Thảo hô hào phải “xử lý nghiêm việc vận chuyển, tiêu thụ gà nhập lậu.” Ông này đồng thời chỉ thị thuộc cấp mở cuộc bố ráp các chợ lớn, nhỏ đang ở Hà Nội để bắt bớ, phạt vạ các chủ sạp bán gà lậu.


Tuy nhiên, theo báo Tiền Phong, việc đối đầu này không phải dễ dàng. Hoạt động của các nhóm mua bán gà lậu diễn ra mạnh nhất tại chợ gà Hà Vĩ ở huyện Thường Tín, Hà Nội thường âm thầm, lén lút. Người ta đổ gà lậu từ những chuyến xe hơi đậu ở ven sông Hồng, sau đó phân tán “mỏng” bằng xe gắn máy đến các khu nhà trọ, vốn được chủ sạp thuê làm kho… chứa gà lậu. Chỉ mất một đêm, hàng chục ngàn con gà lậu mổ thịt xong lại được chuyển đi các chợ, không ai biết gà nuôi ở Việt Nam hay gà lậu từ Trung Quốc đưa về.


Báo Tiền Phong cũng cho biết, hiện có 11 đường dây chuyển gà lậu từ vùng biên giới phía Bắc đến tận trung tâm Hà Nội. Giới buôn lậu gà Trung Quốc ngày càng hoạt động nhộn nhịp vì mỗi ký gà phế thải ở Trung Quốc giá 15,000 đồng/kg, tương đương 75 cent vọt lên 70,000 đồng, tương đương 3.50 đô/kg ở Việt Nam. Cũng theo báo Tiền Phong, số gà lậu Trung Quốc tuồn về Hà Nội không dưới 3 tấn mỗi ngày.


Còn theo Infonet, số gà lậu Trung Quốc tuồn về Việt Nam, được mổ thịt xong xuôi lên tới 170,000 tấn mỗi năm, chiếm một nửa lượng gà nhập cảng chính ngạch. Nếu tính gà sống, người ta có thể đếm được trung bình 50,000 con, được vận chuyển trên hàng chục chuyến xe qua lại biên giới mỗi ngày. Số lượng này gia tăng không ngừng nhờ giá rẻ mạt.


Tại một hội nghị diễn ra ở Sài Gòn hôm 1 tháng 11 vừa qua, phó cục trưởng Cục Chăn Nuôi thuộc Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Nguyễn Thanh Sơn cảnh cáo rằng nạn gà lậu đang giết chết các trại gà Việt Nam. Giá gà nội địa bán trên thị trường quá thấp làm người chăn nuôi Việt Nam lỗ khoảng 20 cent mỗi ký.


Infonet cũng cho hay, đó là chưa kể gà lậu Trung Quốc chứa một dư lượng hóa chất rất cao, như kháng sinh ngừa bệnh, màu công nghiệp giúp trứng gà có lòng đỏ đậm màu… Giới chăn nuôi Trung Quốc xác nhận rằng các trang trại Trung Quốc nuôi gà đẻ mỗi chu kỳ kéo dài 48 tuần. Tuy nhiên, chu kỳ này thường kết thúc sớm vài tuần lễ. Thay vì đưa gà thải vào lò chế biến thức ăn gia súc, các thương lái lại mua với giá 75 cent mỗi kg, rồi đẩy gà qua biên giới Việt Nam bán lại với giá gấp đôi. Tại chợ Hà Vĩ, Hà Nội, gà thải được bán với giá 3.5 đô mỗi kg.


Còn theo ông Văn Ðăng Kỳ, trưởng Phòng Dịch Tễ của Cục Thú Y Hà Nội, gà thải xâm nhập thị trường Hà Nội mang theo rất nhiều vi khuẩn, đặc biệt là cúm A, B, C, chưa kể các loại kháng sinh, kim loại nặng, tạp chất…


Người ta còn e rằng, nạn nhập lậu gà thải của Trung Quốc tràn lan sẽ giết chết nền chăn nuôi trong nước một ngày không xa.

Trại giam công an hết chỗ chứa tù


SÀI GÒN (NV) –
Một phúc trình của Viện Kiểm Sát Sài Gòn sáng 16 tháng 11 cho hay, các trại tạm giam của công an quận, huyện kể cả cấp thành phố Sài Gòn hiện không còn đủ chỗ để chứa tù.










Tù nhân được tặng biệt danh “trùm ma túy” trong trại giam ở Nghệ An. (Hình: báo Tuổi Trẻ)


Báo Tuổi Trẻ trích phúc trình này nói rằng 11 tháng đầu năm nay, số hồ sơ vụ án lên tới 8,638 cùng với gần 9,000 nghi can, tăng 637 vụ so với cùng giai đoạn của năm rồi. Phúc trình này cũng cho biết, các loại tội trộm cắp, lừa đảo, cờ bạc và đâm chém người khác tăng vọt.


Tình hình này khiến hầu như tất cả các nhà tạm giam của công an các quận, huyện và thành phố Sài Gòn chật chỗ. Các nghi can bị giam giữ phải chen chúc trong các căn phòng chật hẹp lại bị hư hại trầm trọng. Một số quận huyện có số vụ án tăng vọt thời gian gần đây như quận 2, quận 5, huyện Nhà Bè buộc phải gửi bớt nghi can đến nhà tù Chí Hòa nhờ “giữ giùm.”


Cũng theo báo Tuổi Trẻ, tình trạng quá đông đúc ở các trại giam dẫn tới việc canh gác, điều hành lơi lỏng của các cai tù. Vì vậy mới đây, người ta khám phá một đường dây buôn bán ma túy tại trại giam huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An do Bộ Công An điều hành.


Cuộc điều tra nói rằng trại giam này hiện chứa tới 2,000 tù nhân, trong đó có khoảng 1,500 người hút, chích ma túy. Ðường dây này đã manh nha hoạt động từ 6 năm trước dính đến 30 tù nhân. Mãi đến mới đây, đường dây mới bị khám phá. Người ta bắt được hàng chục phạm nhân lén lút vận chuyển, mua bán ma túy ngay trong trại giam.


Có 28 người bị truy tố về tội này, trong số đó có một ông trung tá công an cai quản trại giam tên Nguyễn Trọng Miên 50 tuổi. Hai mươi tám bị cáo này bị tòa Nghệ An xử 237 năm tù cộng thêm vì phạm tội mới.

Người Việt Nam thích đeo móng, nanh sư tử lấy hên


VIỆT NAM (NV) –
Mới tuần qua, bốn lô hàng chứa khoảng 117 cái răng và móng sư tử Châu Phi buôn lậu bị khám phá tại sân bay Tân Sơn Nhất. Hẳn không ít vụ buôn lậu lọt lưới, cộng với số hàng giả đầy dẫy ở thị trường vẫn không đáp ứng đủ nhu cầu uống và đeo răng, móng của chúa tể sơn lâm để chữa bệnh và lấy hên.










Nanh móng sư tử buôn lậu qua ngỏ Tân Sơn Nhất bị tịch thu. (Hình: báo NÐT)


Theo báo mạng NÐT, trong những năm gần đây, người dân Việt đổ xô săn lùng móng, nanh sư tử, báo Phi Châu vì tin rằng đó là vật mang lại sự may mắn cho con người.


Báo này trích dẫn lời tâm sự của một cư dân quận Bình Thạnh tên Ðào Hữu Hạnh 34 tuổi cho biết: “Từ khi đeo trên cổ một cái móng sư tử, tôi thấy… hên lắm.” Theo ông này, nhờ đeo móng sư tử mà… tìm được việc làm, tiền bạc rủng rỉnh trong túi. Vì vậy, người ta tin rằng người nào càng có nhiều móng sư tử trên người thì dễ dàng “đổi đời” thành giới thượng lưu.


Một người khác hiện là trưởng phòng kinh doanh của một công ty xuất nhập cảng ở Sài Gòn cũng kể đã được một người bạn tặng cái nanh sư tử mua với giá 500 đô. Nhờ chiếc nanh này, ông không bị “gió độc thâm nhập, ít bị cảm cúm…” Cũng như ông trưởng phòng này, nhiều quý ông còn cho rằng đeo chiếc nanh sư tử để thể hiện “đẳng cấp đàn ông,” mạnh mẽ, giàu có.


Người khác, một quý bà cư dân quận Gò Vấp 53 tuổi thì cho rằng uống nanh vuốt sư tử và báo Châu Phi giúp thuyên giảm bệnh ung thư. Bà này cũng cho rằng uống nanh vuốt sư tử mài nhuyễn để chữa trị nhiều loại bệnh từ tiểu đường đến gai cột sống, gan, bao tử… một cách hữu hiệu.


Nhiều người khác thì tin rằng cất giữ nanh vuốt sư tử, báo… trong người để “cải số,” xua đuổi bệnh tật, xui xẻo, trừ tà ma, kẻ trộm cắp…


Lòng sùng tín này khiến người săn lùng, tìm mua nanh vuốt sư tử châu Phi đông đảo dẫn đến tình trạng buôn lậu ngày càng tăng vọt.


Báo NÐT dẫn lời một chuyên viên kinh tế ở Sài Gòn xác nhận rằng nhu cầu tiêu thụ móng, nanh vuốt sư tử hiện nay rất lớn, “có bao nhiêu thì tiêu thụ hết bấy nhiêu,” chưa kể danh sách người “xếp hàng chờ” lên đến hàng trăm trong sổ tay của giới buôn lậu.


Tình trạng này còn dẫn đến nạn làm móng, nanh sư tử giả tràn ngập các chợ khiến nhiều người lâm vào cảnh tiền mất tật mang oan uổng.

Thất nghiệp Việt Nam tăng 44%, một nửa là giới trẻ


VIỆT NAM (NV) –
Chỉ trong chín tháng đầu năm nay, khoảng 35,500 công ty, hãng xưởng Việt Nam dẹp tiệm đã đẩy số người thất nghiệp tăng cao.









Việc làm, khát vọng chính đáng của người trẻ, ngày càng xa vời đối với một số không nhỏ thanh niên Việt Nam. (Hình: báo Thanh Niên)


Phúc trình của Tổ chức Lao Ðộng Quốc Tế viết tắt ILO được công bố hôm 7 tháng 11 nói rằng số công ty ngừng hoạt động tăng 7.1% so với cùng giai đoạn của năm 2011. Tình trạng này khiến số người thất nghiệp tăng cao chưa từng có: 44%. Mục tiêu tìm việc làm cho số người thất nghiệp mới này trở thành nan giải vì số người thất nghiệp đang ngồi nhà từ năm trước hiện vẫn còn khá lớn.


Báo Thanh Niên trích nhận định của bà Nguyễn Thị Lan Hương, viện trưởng Viện Khoa Học-Xã Hội Việt Nam nói rằng mục tiêu tạo 1.5 triệu việc làm trong năm 2012 này chắc chắn không thể nào đạt được. Bà này cũng cho rằng sự trì trệ của nền kinh tế vẫn chưa bị phá vỡ khiến các công ty phá sản dây chuyền là nguyên nhân chính đẩy tỉ lệ thất nghiệp lên cao. Ðiều đáng lo, theo bà Lan Hương, số người thất nghiệp ở các thành thị của Việt Nam tiếp tục tăng trong những năm gần đây, mà đa số là thanh niên trong độ tuổi từ 20 đến 30.


Một phúc trình khác của ILO Việt Nam nhìn nhận rằng tỉ lệ thanh niên bị thất nghiệp hiện chiếm 51% số người bị thất nghiệp tại Việt Nam, và nữ bị mất việc cao hơn nam.


Ông Gyorgy Sziraczki, giám đốc văn phòng ILO tại Việt Nam cảnh cáo rằng tỉ lệ thanh niên thất nghiệp cao càng cho thấy xã hội Việt Nam đã đánh mất tiềm năng lớn của thế hệ trẻ và lãng phí nguồn nhân lực quý báu một cách đáng kể. Số thanh niên này không được đi học, không được đào tạo tới nơi tới chốn và không tìm được việc làm thường chôn thời gian một cách vô ích ở những nơi phù phiếm.


Còn theo một số nhà xã hội học, tình trạng thất nghiệp xô đẩy thanh niên mới lớn vào tội ác ngày càng nhiều. Họ dính líu vào các vụ đâm thuê, chém mướn, cướp giật… Một số khác hận đời, mất tự tin, đâm ra ngông cuồng giết tróc không gớm tay, kể cả người sinh ra mình.


Thông thường, tại một quốc gia lâm vào tình trạng suy sụp kinh tế trầm trọng như Việt Nam, người ta trông chờ nhiều vào các nhà hoạch định chính sách, từ nghiên cứu, cho đến phác thảo kế hoạch phục hồi việc làm. Nhưng ở Việt Nam, điều này hầu như chỉ là ảo tưởng.

Tin mới cập nhật