Câu chuyện cái bụng

 


Lê Phan


 


Trong số báo ra vào ngày Bắc Kinh trình làng các lãnh tụ mới của đảng Cộng sản, nhật báo Financial Times ở Luân Ðôn kể câu chuyện về cái bụng của các ông tướng Trung Quốc.


Câu chuyện bắt đầu với cái hồ yên tĩnh ở trung tâm của cung điện mùa Hè nằm ngay giữa thành phố Bắc Kinh ồn ào, náo nhiệt và ô nhiễm. Trên cái hồ đó vẫn còn một con tàu làm hoàn toàn bằng đá cẩm thạch. Financial Times nói đó là tiêu biểu độc đáo nhất của tham nhũng và suy thoái của triều đại cuối cùng của Trung Quốc. Tờ báo nhắc lại là Nhà Thanh đã bị lật đổ sau 267 năm cầm quyền bởi cuộc Cách Mạng Tân Hợi, một cuộc cách mạng Cộng Hòa, sau cái chết của Từ Hi Thái Hậu, người đã lấy tiền dành cho hải quân để làm con thuyền bằng đá cẩm thạch đó.


Tuần này, đảng Cộng Sản Trung Quốc đã ra mắt toán lãnh tụ mới nhất, vốn sẽ cai trị trong thập niên tới trong một cơ chế vẫn còn không mấy khác khuôn mẫu Leninist được nhập cảng từ Liên Xô hơn 60 năm trước đây. Và trong cái giai đoạn chuyển tiếp như thế này, nhiều người dân Trung Quốc hẳn không tránh khỏi muốn tìm thấy những dấu vết của sự suy thoái của một triều đại. Và những dấu hiệu của sự suy thoái đó không thiếu.


Tờ Financial Times thì khẳng định là tương đương của cái tàu cẩm thạch đó đang sống ở trong khu “cấm cung” của những villa giàu sang phú quý của những ông tướng trong Giải Phóng Quân Nhân Dân. Trong những khu villa hào nhoáng đó, các ông đã cất giữ những biểu tượng của giàu có từ cái xe Bentley đến tài sản báu vật. Một số các nhà ngoại giao quốc tế, theo Financial Times, dự đoán là có đến 40 phần trăm ngân sách quốc phòng của Trung Quốc đã bị rút tỉa vì tham nhũng.


Mà cứ nhìn vào đám đông những sĩ quan cao cấp đang leo lên bực của Nhân Dân Ðại Sảnh đường ở Quảng trường Thiên An Môn tuần này, nhiều người có cái bụng rất đáng kể, đã khiến một cán bộ đảng viên mỉa mai phê bình là không có cái gì cho thấy rõ sự yếu kém cơ chế bằng hình ảnh các ông tướng bụng phệ và rất phát tướng.


Giáo Sư David Shambaugh của viện Ðại Học George Washington là một chuyên gia viết rất nhiều về Trung Quốc. Trước kia ông thường ca tụng khả năng của đảng Cộng Sản Trung Quốc có thể xoay xở và thay đổi để đáp ứng với thời thế. Nhưng nay ông lý luận là đảng bắt đầu lão hóa và có những chỉ dấu của một sự suy tàn theo chu kỳ của một chế độ. Ông ví von như sau, “Mấy cung tần mỹ nữ ở hậu cung thường đánh nhau nhiều hơn khi hoàng đế không thể hành xử quyền hành,” khi nhận xét về sự yếu dần quyền hành của các tân lãnh tụ so với quyền hành thời các ông Ðặng Tiểu Bình hay Mao Trạch Ðông.


Mà quả thật vậy. Xin độc giả xem thử một đoạn lý luận của ông tân tổng bí thư trình bày với các nhà báo ngoại quốc và trong nước về công tác của ông “trách nhiệm của chúng tôi, tức là phải đoàn kết dẫn dắt nhân dân các dân tộc toàn quốc, tiếp tục nỗ lực phấn đấu nhằm thực hiện sự chấn hưng vĩ đại của dân tộc Trung Hoa. Tức là phải đoàn kết dẫn dắt toàn đảng, nhân dân các dân tộc toàn quốc, tiếp tục giải phóng tư tưởng, kiên trì cải cách mở cửa, không ngừng giải phóng và phát triển sức sản xuất xã hội, nỗ lực giải quyết khó khăn sản xuất và sinh hoạt của quần chúng, kiên định bất di bất dịch đi con đường cùng khá giả.”


Lời văn khúc mắc đó cho thấy là “xã hội chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc” đã trở thành một mớ bòng bong không sao hấp dẫn nổi nhân dân Trung Quốc nữa. Tiết lộ từ các báo chí Tây Phương về số tài sản kếch xù mà một số lãnh tụ đã thu thập được cho mọi người hé nhìn thấy nạn tham nhũng đã phổ biến và làm hại đảng cầm quyền đến mức nào.


Nhưng có lẽ điều đáng nói hơn nữa là sự việc là giai cấp thượng lưu của Trung Quốc nay đang cố gắng đủ mọi cách có được passport ngoại quốc thêm vào với tài sản và trương mục tại các ngân hàng ngoại quốc, tất cả là để làm sao thoát ra khỏi được chế độ vốn đã giúp họ làm giàu.


Cũng đừng quên là đến ngay cả tân lãnh tụ Tập Cận Bình cũng gửi cô con gái cưng đi học ẩn danh ở viện Ðại Học Harvard ở Hoa Kỳ. Một diễn dịch dễ dàng được đưa ra là chính ông tổng bí thư cũng không tin tưởng vào chế độ của mình nữa.


Giáo Sư Andrew Nathan, một chuyên gia về Trung Quốc của viện Ðại Học Columbia, đã chỉ ra là sự thiếu tự tin của chế độ bộc lộ ngay cả trong cách họ tự diễn tả về mình. Thay vì công khai công nhận “chuyên chế vô sản,” đảng Cộng Sản Trung Quốc hiện nay cứ cố tự nhận mình là dân chủ, tự gọi mình là “dân chủ xã hội,” “dân chủ nhân dân” hay là cả đến “dân chủ với bản sắc Trung Quốc.” Một thủ thuật nữa là công nhận chế độ cần thay đổi nhưng vẫn cả quyết là đảng đang cải thiện chế độ và làm cho nó thêm tính đại diện qua một tiến trình chậm rãi và thận trọng cần thiết để tránh rối loạn. Và một cái trò của họ là dùng cả hai biện minh này, cả quyết đây là chế độ tối hảo cho Trung Quốc nhưng đảng vẫn cố làm cho nó “toàn hảo hơn.”


Dĩ nhiên tiên đoán cho ngày tàn của triều đại cộng sản tại Trung Quốc là một việc rất khó.


Hồi năm 1793, sau một sứ vụ đến triều đình của Vua Càn Long của nhà Thanh, Ðại Sứ Anh George Macartney diễn tả đế quốc Trung Hoa là “chiến hạm già, khùng điên những vẫn thiện chiến” mà trong không lâu nữa “sẽ đâm vào đá tan thành nhiều mảnh.” Ông nói đúng, nhưng tiếc là phải đến 118 năm sau tiên đoán đó mới xảy ra.


Trong khi chờ đợi chúng ta hẳn sẽ còn nhiều cơ hội để chứng kiến cảnh những “đồng chí” bụng phệ tiếp tục xuất hiện trước công chúng.


Mười năm qua đã chứng kiến một phát triển kinh tế vượt bực, đưa Trung Quốc từ vị thế thứ sáu lên vị thế thứ nhì trong các nền kinh tế trên thế giới. Ấy vậy mà nhận xét chung của nhân dân Trung Quốc, từ các nhà khoa bảng đến các viên chức và ngay cả nhân dân, là hai ông Hồ Cẩm Ðào và Ôn Gia Bảo đã cai trị trong “một thập niên bỏ mất,” trong đó họ chỉ thừa hưởng thành quả của những quyết định thông minh các vị tiền nhiệm đã đưa ra mà không đưa ra được một điều gì để hình thành một viễn ảnh bền vững cho tương lai.


Người dân diễu là họ chỉ “đánh trống xem hoa” cũng kiểu như ta bảo “cưỡi ngựa xem hoa,” ngồi thừa hưởng mà chẳng làm nên trò trống gì cả. Nhưng nay thời của ông Tập không còn có thể tiếp tục thụ hưởng được nữa. Ngược lại nếu còn tiếp tục phơi bụng bự thì chẳng mấy chốc “phép lạ kinh tế Trung Quốc” sẽ biến thành “cơn ác mộng.”


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Phát súng báo động đầu tiên của ông Kim

Chính phủ Trump nhận là nhờ chính sách áp lực tối đa về cấm vận nên Bắc Hàn mới phải tìm đến bàn hội nghị, là điều mà Bắc Hàn không chấp nhận.

Cái học ngày nay đã hỏng rồi

Ở bên Tàu người ta đang bàn tán về ông Lâm Kiến Hoa, viện trưởng đại học Bắc Kinh, vì ông dùng sai… chữ Hán!

Trung Đông vẫn nóng bỏng

Trung Đông vẫn là đấu trường giữa Israel và các nước Hồi Giáo, kể cả Iran từ 70 năm nay; và cũng là nơi hai phái Shia và Sun Ni trong Hồi Giáo xung đột từ hơn mười thế kỷ.

Trung Quốc mang tên lửa ra Trường Sa, còn ai dám vào Cá Rồng Đỏ?

Liên tiếp những tin tức ê chề thất bại đối với giới chóp bu Việt Nam cùng nền ngân sách đang lao vào khốn quẫn của chế độ này vào đầu Tháng Năm, 2018

Tổng Thống Trump quyết định theo chính sách thay đổi chế độ Iran

Ngày 8 Tháng Năm vừa qua có thể sẽ trở thành ngày lịch sử, bởi nó có thể là ngày đầu tiên mà Hoa Kỳ từ bỏ niềm tin vào đồng minh.

Kim Jong Un đi dây giữa Tập và Trump

Kim Jong Un qua Tàu gặp Tập Cận Bình hai lần trong hai tháng. Cả hai chuyến đi đều diễn ra trước khi Kim tiếp “đặc sứ” của tổng thống Mỹ.

Người khổng lồ chân đất sét

Hệ thống tư bản theo Marx tự bản chất của nó là một hệ thống toàn cầu. Và điều đó cũng đúng với hiện nay như là dưới thời Victoria mà Marx sống.

Kinh tế California vừa mừng vừa lo

Theo bảng xếp hạng của Quỹ Tiền Tệ Thế Giới, 10 nước kinh tế cao nhất trong năm 2017 là Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản, Đức, rồi tới Anh, Ấn Độ, Pháp, Brazil, Italy, và Canada.

Nguyễn Phú Trọng sẽ phải đối xử thế nào với ‘phe ta?’

“Phe ta” là một khái niệm chính trị học mới toanh xuất phát từ dân gian đương đại, hàm ý nhắm đến giới quan chức các ngành, các địa phương và ở các cấp có mối quan hệ “tư bản thân hữu” với “phe đốt lò”

Nỗi buồn của một người Việt

Dân tộc Việt Nam chưa bao giờ được chứng kiến cảnh hai lãnh tụ của hai miền Nam Bắc bắt tay nhau đi tìm một tương lai xán lạn hơn cho dân tộc.