Pháp đánh thuế người ‘siêu giàu’ 75%

 


NEW YORK – Cơ quan ngân sách Pháp vừa đưa ra quyết định đánh thuế lợi tức 75% đối với người kiếm được trên một triệu Euro, tương đương với $1.39 triệu. Theo ABC News, điều này có thể khiến cho nhiều người giàu ở Pháp phải dọn sang sống ở các nước khác.










Một chiếc xe Ferrari đậu trước các du thuyền ở Saint Tropez, thành phố nghỉ mát ở vùng duyên hải sang trọng nước Pháp. (Hình minh họa: Eric Estrade/AFP/Getty Images)


Con số 75% nghe có vẻ cao đến chóng mặt, nhưng nếu đem áp dụng ở Mỹ thì vẫn chưa đủ vào đâu trong việc cân bằng ngân sách.


Ông William McBride, trưởng kinh tế gia của tổ chức nghiên cứu bảo thủ “The Tax Foundation,” nhận định rằng giả sử mức thuế cao được áp dụng, các nhà triệu phú sẽ vẫn tiếp tục làm ăn chứ không từ bỏ quốc tịch hay tìm cách tránh thuế.


Ở Pháp, tình trạng thuế má căn cứ vào nơi cư ngụ của người thọ thuế, khác với ở Hoa Kỳ, nơi mọi người phải khai lợi tức với sở thuế IRS, bất kỳ họ sống ở đâu.


Theo ông McBride, tại Mỹ, nếu các triệu phú bị đánh thuế lợi tức 75% cũng không đủ để thu vào đủ mức thu thuế tổng cộng $532 tỉ. Ông nêu ra rằng, một mức thuế như vậy chỉ bù vào được 48% cho khoản thiếu hụt ngân sách của quốc gia, vốn trù liệu lên đến $1,100 tỉ trong năm nay, theo báo cáo của Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội công bố hồi Tháng Tám.


Ông McBride nhận định: “Ðiều này đi kèm với một cái giá phải trả. Cái giá đó là một sự phí phạm ghê gớm nguồn tài nguyên dưới hình thức hoạch định thuế khóa, người đầu tư bỏ ra khỏi nước, hoặc ở lại nhưng không đầu tư nữa. Sẽ có sự mất mát trong đầu tư do năng suất giảm, lương thấp hơn cho tất cả mọi người, kết quả là gây thiệt hại lớn lao cho nền kinh tế mà chẳng thu lại nguồn lợi nào.”


Mức thuế ở Mỹ từng cao đến 94% trong thời gian Thế Chiến 2, rồi 91% từ năm 1950 đến 1963, sau đó dần dần sụt xuống đến mức hiện tại là 35%. (T.P.)

TGÐ Apple xin lỗi vụ bản đồ

 


NEW YORK (AP) – Tổng giám đốc công ty Apple, ông Tim Cook, hôm Thứ Sáu lên tiếng xin lỗi về lỗi kỹ thuật của dịch vụ bản đồ mới của công ty, cam kết sẽ hoàn chỉnh lại chương trình cài sẵn vào hằng chục triệu điện thoại di động mới, đồng thời mời khách hàng dùng tạm dịch vụ này của đối thủ Google.









Apple Maps mới cài vào iPhone và iPad bị người sử dụng không ngớt than phiền là có nhiều sai sót và thiếu chi tiết. (Hình: AP/Karly Domb Sadof)


Trong một lá thư công bố trên mạng hôm Thứ Sáu, ông Cook nói rằng Apple “không đạt được như mong đợi”. Ông tiếp rằng mọi sự Apple thực hiện là nhắm đến việc tạo một sản phẩm tốt nhất thế giới.


Tuần trước, Apple loan báo một cập nhật mới cho hệ điều hành của iPhone và iPad, để thay thế Google Maps bằng một chương trình bản đồ của riêng công ty. Ngay lập tức, người sử dụng phản hồi bằng vô số những lời than phiền.


Trong khi chờ đợi hoàn chỉnh lại nhu liệu, ông Cook đề nghị dùng tạm dịch vụ của đối thủ Google, một quyết định hiếm khi xảy ra đối với công ty có giá trị cao nhất thế giới, vốn tự hào là chế tạo toàn sản phẩm dẫn đầu các đối thủ trong ngành kỹ nghệ.


Apple tung iPhone 5 ra thị trường hồi tuần trước và vào hôm Thứ Hai, đã bán được hơn 5 triệu chiếc nội trong ba ngày. (T.P.)

Bộ trưởng Nội Vụ Thái Lan từ chức vì tai tiếng đất đai

 


BANGKOK (AP) – Viên chức được coi là người có quyền thế thứ nhì trong chính phủ Thái Lan loan báo từ chức hôm Thứ Sáu vì các cáo buộc nói rằng ông có hành động sai lầm trong vụ điều tra tham nhũng đất đai liên quan đến cựu Thủ Tướng Thaksin Shinawatra 10 năm trước đây.










Bộ Trưởng Yongyuth Wichaidit vừa từ chức vì tai tiếng liên quan đến đất đai. (Hình: Pairoj/AFP/Getty Images)


Ông Yongyuth Wichaidit cho hay ông quyết định từ chức để tránh không bị lôi kéo vào việc kiện tụng. Ông đang là bộ trưởng nội vụ và cũng là phó thủ tướng trong chính phủ của Thủ Tướng Yingluck Shinawatra, em gái út của ông Thaksin, đồng thời cũng là chủ tịch đảng Pheu Thai.


Các cơ quan chính phủ Thái Lan có nhận định khác nhau về việc ông Yongyuth có trách nhiệm gì trong quyết định ông đưa ra năm 2002 khi giữ chức tổng thư ký thường trực Bộ Nội Vụ, theo đó việc bán đất năm 1997 cho công ty do ông Thaksin làm chủ là hợp pháp.


Vì Thái Lan có hệ thống hành chánh trung ương tập quyền, với mọi giới chức địa phương đều được bổ nhiệm từ thủ đô, vai trò của Bộ Nội Vụ rất quan trọng và có nhiều ảnh hưởng. Do vậy, bất cứ ai được bà Yingluck bổ nhiệm để thay thế ông Yongyuth cũng sẽ gặp phải sự bất đồng ý kiến của phe phái nào đó trong liên minh cầm quyền. (V.Giang)

Lousiana: $42.6 triệu dàn xếp vụ kiện nhà ở sau bão

 


NEW ORLEANS (AP) – Một thẩm phán liên bang Mỹ tuần này quyết định thông qua một thỏa thuận dàn xếp kiện tụng trị giá $42.6 triệu giữa các công ty chế tạo nhà tiền chế để chính phủ Mỹ cấp cho nạn nhân sau các trận bão năm 2005, với những người phải ở trong các căn nhà này nói rằng họ phải hít thở các khí độc hại.










Cảnh lụt do bão Katrina gây ra tại New Orleans, Louisiana, năm 2005. (Hình: David J. Phillip/AFP/Getty Images)


Thẩm Phán Kurt D. Engelhardt ra phán quyết sau khi lắng nghe các luật sư đại diện cho nạn nhân bão cho biết thỏa thuận này giải quyết hầu như tất cả mọi kiện tụng liên quan đến nhà tiền chế do cơ quan FEMA cấp cho người bị thiên tai sau bão Katrina và Rita. Khoảng 55,000 người dân ở Louisiana, Mississppi, Alabama và Texas sẽ được chia số tiền $37.5 triệu do khoảng hơn 20 công ty hùn trả. Họ cũng có thể nhận được tiền chia từ ngân khoản $5.1 triệu của các nhà thầu gắn và bảo trì các căn nhà này. (V.Giang)

Ðại Hội Ðảng Cộng Sản Trung Quốc diễn ra vào tháng 11

 


BẮC KINH –Ðảng Cộng Sản Trung Quốc vừa loan báo họ sẽ tổ chức đại hội đảng vào ngày 8 tháng 11 tới, cùng lúc Bộ Chính Trị vừa công bố quyết định khai trừ ông Bạc Hy Lai ra khỏi đảng.









Công nhân Trung Quốc làm bức tường hoa với hàng chữ “Chào Mừng Ðại Hội Ðảng Cộng Sản Lần Thứ 18” ở Bắc Kinh. (Hình: AP/Alexander F Yuan)


Việc công bố ngày họp đại hội là dấu hiệu cho thấy đảng đã giải quyết xong các vụ đấu đá nội bộ.


Ðại Hội Ðảng Cộng Sản Trung Quốc được tổ chức mỗi 10 năm một lần để chuyển giao quyền lực trong đảng. Hơn 2,000 đại biểu đại diện cho 82 triệu đảng viên của đảng cầm quyền sẽ tề tựu về thủ đô Bắc Kinh để chứng kiến sự chọn lựa các tân lãnh tụ.


Phó Chủ Tịch Tập Cận Bình được tiên liệu sẽ thay thế Chủ Tịch Hồ Cẩm Ðào, trong chức vụ tổng bí thư đảng và sẽ nắm chức chủ tịch nước vào đầu năm tới.


Các lãnh tụ đảng dự trù sẽ có một cuộc chuyển giao êm thấm như hồi chuyển giao của ông Hồ Cẩm Ðào vào năm 2002. Các tân lãnh tụ sẽ cần quan tâm đến hố ngăn cách giàu nghèo, tham nhũng và ô nhiễm đang ngày mỗi trầm trọng, khiến gây thêm bất mãn và bất ổn xã hội. (T.P.)

Ðồng 1 cent bán được $1 triệu

 


LINCROFT, New Jersey (ABC News) – Một đồng 1 cent của Mỹ được làm năm 1943, nhưng sai chất liệu, vừa được mua với giá $1 triệu.










Ông Bob Simpson (phải) trả $1 triệu cho đồng 1 cent cổ. (Hình: Alex Wong/Getty Images)


Theo sự kiểm định của các chuyên gia tiền cổ, đồng 1 cent có hình Tổng Thống Abraham Lincoln này do kho bạc San Francisco sản xuất vào năm 1943. Khác với các đồng 1 cent cùng thời, thay vì là thép bọc kẽm, đồng 1 cent này “bị” làm sai bằng vật liệu đồng thau. Ông Bob R. Simpson, chủ tịch của đội bóng baseball Texas Rangers, đã mua đồng 1 cent này của hội mua bán tiền cổ Legend Numismatics ở thành phố Lincroft, New Jersey, với giá $1 triệu.


Kho bạc Mỹ chuyển từ đồng thau sang thép trong kỹ nghệ đúc tiền vào năm 1943, khi nhu cầu sử dụng đồng thau cho việc sản xuất vũ khí trong Thế Chiến 2 tăng cao. Một số rất ít đồng 1 cent được sản xuất vào năm 1943 là vẫn làm bằng đồng thau. Những sản phẩm “lỗi” này trôi nổi qua tay nhiều người sử dụng và nay trở thành một trong các loại tiền cổ có giá trị nhất trên thế giới.


Một chuyên gia từ tổ chức Dịch Vụ Ðịnh Giá Tiền Cổ Chuyên Nghiệp (PCGS) cho đồng 1 cent này 62 điểm trên thang điểm 1 tới 70 của các loại tiền cổ trên thế giới. Ông cho biết: “Phần đồng thau còn xót lại ở ba kho bạc tình cờ lọt vào quy trình sản xuất tiền 1 cent. Lỗi kỹ thuật này là lỗi có giá trị nhất trong tất cả các lỗi kỹ thuật khác.”


Sau khi mua được đồng tiền này, bộ sưu tập của gia đình ông Simpson giờ có đầy đủ các loại tiền xu bằng đồng của cả ba kho bạc xưa: Denver, San Francisco và Philadelphia. Ðồng xu mà Legend bán cho ông Simpson vào năm 2010 là một trong những đồng xu quý nhất hiện nay, với giá bán là $1.7 triệu. Bộ sưu tập của ông là bộ sưu tập đồng 1 cent giá trị nhất ở thời điểm này. (T.A.)



 

Bảo tàng Baltimore tìm ra tác phẩm mất 60 năm

 


WASHINGTON (AP) – Cách đây 60 năm, Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Baltimore báo cáo bị mất cắp một bức tranh của danh họa Renoir. Tuần này, cảnh sát cho biết, miêu tả về tác phẩm này trùng hợp với bức tranh vừa mua được ở chợ trời với giá $7.









Bức tranh “Paysage Bords de Seine” của Renoir được một phụ nữ ở Virginia mua ở chợ trời cách đây hai năm với giá $7 và dự trù bán được $75,000 khi đem đấu giá. Viện Bảo Tàng Baltimore cho biết họ bị mất cắp bức tranh này từ năm 1951. (Hình: AP/Potamack Company)


Chuyên gia về tác phẩm nghệ thuật bị đánh cắp cho biết viện bảo tàng có nhiều cơ may lấy về được bức tranh.


Hồ sơ của viện bảo tàng cho thấy có báo cáo bị mất cắp bức tranh vào ngày 17 Tháng Mười Một, 1951, mà giá trị bấy giờ của nó vào khoảng $2,500.


Tác phẩm mang tên “Bên Bờ Sông Seine,” có kích thước 5.5 in x 9 in, do danh họa Pháp Pierre-Auguste Renoir vẽ, miêu tả cảnh con sông bằng hai màu hồng và xanh.


Sáu mươi năm sau, một phụ nữ ở Virginia cho biết đã mua được ở chợ trời West Virginia vào năm 2010, rồi giữ trong kho suốt hai năm vì cho rằng đó là đồ giả. Gần đây, bà mang đến một nhà chuyên đấu giá nhờ xem xét. Công ty Potomack Co. ở Alexandria xác nhận đây là chính bản “Paysage Bords de Seine” của Renoir. Họ cho biết hồi Tháng Bảy có kiểm tra lại danh mục tác phẩm bị mất cắp trên toàn cầu nhưng không thấy tác phẩm nào của Renoir báo cáo bị lấy trộm.


Bức tranh dự trù được đem bán đấu giá vào Thứ Bảy, trù liệu sẽ bán được ít nhất là $75,000. Cuộc đấu giá bị hoãn lại sau khi một phóng viên tờ Washington Post tìm thấy chứng cớ bức tranh từng được cho viện bảo tàng thuê từ năm 1937 đến 1951.


Ông Robert Wittman, một cựu điều tra viên về tác phẩm quốc gia bị mất cắp, cho rằng viện bảo tàng có nhiều cơ may đòi lại được bức tranh. Ông thêm rằng, nếu có sự tranh tụng về quyền sở hữu thì chỉ có tính cách dân sự chứ không phải hình sự. (T.P.)

Người làm phim chống Hồi Giáo ra tòa với tên khác

 


LOS ANGELES (AP) – Bí ẩn bao trùm người đàn ông thực hiện cuốn phim chống Hồi Giáo khiến gây nên những vụ bạo động ở Trung Ðông, càng trở nên bí mật hơn khi ông ra trình diện trước tòa với một tên hoàn toàn khác.










Ông Nakoula Basseley Nakoula, người thực hiện cuốn phim chống Hồi Giáo, che mặt khi bị cảnh sát dẫn ra khỏi nhà ở Cerritos hôm 15 Tháng Chín. (Hình: AP/CBS2-KCLA9)


Bị bắt hôm Thứ Năm ở Los Angeles, sau khi cơ quan công lực nói rằng ông Nakoula Basseley Nakoula vi phạm lệnh quản chế do tội giả mạo chi phiếu vào năm 2010, ông này khai với một chánh án rằng tên thật của ông là Mark Basseley Youssef. Ông khai thêm rằng ông dùng tên này từ năm 2002 mặc dù khi vi phạm vụ giả mạo ông dùng với tên Nakoula.


Hồ sơ tòa án nộp ở Tòa Thượng Thẩm Orange County cho thấy ông được chấp thuận đổi thành tên Mark Basseley Youssef vào năm 2002 vì “Nakoula là tên của con gái khiến tôi cứ gặp bối rối mãi.”


Hôm Thứ Sáu, công tố viện cho biết hồ sơ tòa án nay thụ lý theo tên thật Youssef. Tuy nhiên, theo công tố viên liên bang Robert Dugdale, ông Youssef đã không khai tên thật khi bị truy tố tội giả mạo cách đây hai năm. Các giới chức cho biết thêm rằng ông có một bằng lái xe với tên Nakoula.


Dựa vào yếu tố hành vi lừa đảo và có khả năng bỏ trốn, Chánh Án Suzanne Segal ra lệnh cho ông Youssef phải bị nhốt mà không được đóng tiền tại ngoại, cho đến khi một chánh án khác mở một phiên xử để xét đến quyết định mới.


Công tố viện nói rằng ông Youssef có đến tám vi phạm lệnh quản chế, gồm khai láo với nhân viên quản chế, kể cả dùng tên giả. Ông Youssef có thể bị tù tối đa hai năm. (T.P.)

Sinh viên Mỹ quịt nợ học lên mức kỷ lục

 


Lê Tâm (theo USA Today)


 


Các chuyên gia tài chánh cho hay việc gia tăng số nợ tiền học, cộng với tình hình kinh tế suy trầm, đang tạo ra mức độ quịt nợ tiền học đến mức kỷ lục.










Sinh viên Mỹ mới ra trường phải đối diện với việc trả nợ đi học, và ngày càng có nhiều người “xù” nợ này, vì tình hình kinh tế khó khăn, khó kiếm việc làm. (Hình minh họa: Mike Moore/Getty Images for University of Phoenix)


Các con số do Bộ Giáo Dục Mỹ công bố tuần này cho thấy trong khoảng 4.1 triệu sinh viên từng mượn nợ và khởi sự trả nợ vào cuối năm 2009 và đầu 2010, có khoảng 9.1% ngưng trả nợ chỉ trong hai năm, so với con số 8.8% năm trước đó.


“Sẽ còn rất nhiều người mượn tiền đi học, nhưng không có khả năng trả nợ,” theo bà Debbie Cochrane, giám đốc nghiên cứu của cơ quan Institute for College Access & Success. “Ðây là các con số đáng buồn và đáng lẽ ra không nên cao đến thế.”


Các chuyên gia cho rằng tình trạng này xảy ra là kết quả việc tăng cao số tiền mượn nợ, tình hình kinh tế suy trầm và sự thiếu hiểu biết của người đi mượn. Không giống như những năm trước đó, khi tình trạng ngưng trả nợ tăng lên vì những người từng đi học ở các trường đại học được lập ra để kiếm lời (for-profit universities) gặp trở ngại trong việc trả nợ, mức gia tăng năm nay gồm cả những người đi học ở các đại học công lập truyền thống và các đại học tư không nhằm mục đích kiếm lời (non-profit universities).


Con số sinh viên theo học đại học công lập ngưng trả nợ lên đến 8.3%, so với con số 5.9% chỉ bốn năm trước đó.


Lần đầu tiên trong bốn năm qua, mức ngưng trả nợ ở các trường đại học hai năm có mục đích kiếm lời giảm xuống so với con số năm trước đó, còn 12.9% so với 15%. Ông Mark Kantrowitz, người thành lập Finaid.org, một trang web chuyên về trợ giúp tài chánh đại học, nói rằng việc sút giảm này là chỉ dấu cho thấy các biện pháp cải cách nay có kết quả.


Các con số liên quan đến mức độ ngưng trả nợ của sinh viên các trường hai năm, công bố hôm Thứ Sáu, chỉ kể đến những người mượn tiền và khởi sự trả nợ trong tài khóa 2010 – nghĩa là phần lớn họ thuộc thành phần ra trường năm 2009 – đo lường mức độ những người ngưng trả nợ trong một năm qua, tính đến Tháng Chín, 2011. Các con số này không tính những người mượn nợ và khởi sự trả nợ thời gian trước đó nhưng lại không có khả năng tiếp tục trả nợ ở thời điểm sau này.


Bộ Giáo Dục Mỹ cũng lần đầu tiên cung cấp các dữ kiện về tình trạng trả nợ của ba năm liền, cho thấy trong số những người từng trả nợ trong liên tiếp hai năm, có tới 13.4% không còn tiếp tục trả nợ. Những người chỉ trích cách thức cho vay và tính mức độ “xù nợ” tiền học nói rằng đây mới là cách đo lường đúng mức tình trạng này, vì thường người ta cố trả nợ vài năm đầu rồi sau đó rơi rụng ngưng trả.


Con số của ba năm cũng cho thấy có gần 50% người ngưng trả nợ là từ các trường “for-profit,” tuy rằng chỉ chiếm có 28% số tiền mượn và 13% trong tổng số sinh viên đại học.


Những người xù nợ tiền học có thể bị chỉ số tín dụng xuống thấp trong nhiều năm liền, lương cũng như tiền trả lại thuế của họ có thể bị khấu trừ để trả nợ, họ có thể bị kiện tụng và gặp khó khăn khi gia nhập quân đội, đi xin việc làm hay khi cần phải sưu tra lý lịch cá nhân, theo ông Kantrowitz.


Theo “Project on Student Debt,” có đến 2/3 số sinh viên ra trường năm 2010 từ các đại học “non-profit” có mượn nợ, với con số trung bình vào khoảng $25,250, tăng 5% so với năm trước đó. Trong khi đó, mức thất nghiệp của các tân cử nhân là 9.1% trong năm 2010.

‘Việt Nam Ðến Mỹ: Hành Trình Mơ Ũớc’

 


Tác phẩm của Phó Thị Trưởng San Jose Madison Nguyễn


 


 


Trường An/Người Việt


 


SAN JOSE (NV) – “Việt Nam Ðến Mỹ: Hành Trình Mơ Ước” là một cuốn tự truyện do phó thị trưởng San Jose, bà Madison Nguyễn, viết và vừa cho ra mắt hồi Tháng Bảy.









Hình bìa cuốn “Việt Nam Ðến Mỹ: Hành Trình Mơ Ước” của phó thị trưởng San Jose, Madison Nguyễn. (Hình: Trường An/Người Việt)


Cuốn sách kể lại câu chuyện của cuộc đời của bà, hành trình bà và gia đình từ Việt Nam sang Mỹ và những cuộc tranh cãi nóng bỏng xung quanh việc đặt tên cho một khu thương mại ở San Jose.


Phó Thị Trưởng Madison Nguyễn sinh ra tại một làng biển nhỏ bình yên, trù phú với đất đai màu mỡ, nhưng không ngừng bị chiến tranh tàn phá.


Chiến tranh kết thúc, đời sống của người dân lại càng thêm cơ cực. Cha mẹ bà quyết định đưa các con vượt biển trên con tàu đánh cá của gia đình.


Sau bảy ngày trôi lênh đênh trên đại dương, họ được một chiếc tàu chở hàng Philippines cứu và đưa vào trại tị nạn trên đảo Palawan, Philippines.


Sau ba năm sống ở Philippines, cuối cùng gia đình bà được một nhà thờ Tin Lành bảo lãnh và đưa sang Mỹ.


Gia đình bà định cư ở thành phố Scottsdale, Arizona, dưới sự giúp đỡ vô cùng nhiệt tình của các hội viên nhà thờ cũng như láng giềng. Sau một thời gian, họ quyết định rời bỏ Scottsdale để đến và sinh sống ở thành phố Modesto, California.


Họ làm việc hái trái cây trên những cánh đồng trồng trọt tại vùng Central Valley. Ở đây, vị dân cử tương lai của San Jose phải chứng kiến cha mình bị nhục mạ, nhưng vẫn ráng nhịn vì không thể mất việc làm.


Kết quả của chuyện này là anh chị em Madison cố gắng vào đại học vì tin chắc đây là con đường duy nhất để rời bỏ các công việc trên cánh đồng.


Ngoài giờ học ở trường Ðại Học Santa Cruz, Madison dành nhiều thời gian để vận động cho quyền lợi và sự bình đẳng của con người.


Sau nhiều năm, cô sinh viên Madison Nguyễn tốt nghiệp cử nhân sử học, rồi cao học ngành xã hội học và sau đó là hoàn tất học vị tiến sĩ.


Mùa Hè năm 2003, cái chết bất công của chị Trần Thị Bích Châu đã trở thành một bước ngoặc mới trong đời vị nữ dân cử tương lai này. Bà Madison đã hết lòng vận động đòi lại công bằng cho nạn nhân và gia đình.


Cuối cùng, sự cố gắng đó đã được đền bù thỏa đáng bằng một số tiền bồi thường xứng đáng và những cải cách đáng kể trong nội bộ sở cảnh sát. Ðiều này giúp cộng đồng Việt Nam nhận ra rằng họ có thể chung tay tạo ra những thay đổi hết sức tích cực cho cộng đồng.


Ngày 13 Tháng Chín, 2005, bà Madison Nguyễn chính thức trở thành nghị viên Việt Nam đầu tiên của San Jose và là “đứa con cưng” của cộng đồng người Việt ở đây.


Nhưng sau hai năm, “đứa con cưng” nhanh chóng trở thành “kẻ phản bội” vì bà không ủng hộ việc đặt tên “Little Saigon” cho một khu thương mại Việt Nam.


Bà mong muốn xây dựng một khu thương mại đa dạng để phát triển sự phồn thịnh của San Jose cũng như tạo một nét riêng biệt và một chút khác biệt so với “Little Sagon” ở Orange County, miền Nam California.


Ngay sau đó, các cuộc biểu tình đã không ngừng xảy ra, bày tỏ sự thất vọng về bà, và đòi bãi nhiệm bà. Những tin tức về bà và chồng là những người “thân Cộng” nhanh chóng lan tràn trên mạng.


Bà và gia đình phải trải qua những ngày tháng hết sức khó khăn khi sống trong sự tẩy chay của cộng đồng và sự chỉ trích của dư luận.


Và rồi, một ngày, những người chống đối bà có đủ chữ ký để tổ chức một cuộc bầu cử bãi nhiệm bà.


Ðối với bà Madison Nguyễn, chuyện đặt tên “Little Saigon” chỉ là một thứ vũ khí mà các phe đối thủ dùng để chống lại bà, và bà chỉ là nạn nhân của một sự tấn công không công bằng.


Bà bắt đầu gấp rút lên kế hoạch vận động và kêu gọi sự giúp đỡ của các cử tri.


Cuối cùng, dưới sự ủng hộ mạnh mẽ của các vị dân cử, các vị lãnh đạo cộng đồng, các tổ chức, công đoàn lao động, cá nhân và các tình nguyện viên, bà vượt qua cuộc bãi nhiệm.


Ngày 25 Tháng Giêng, 2011, bà lập thêm một kỷ lục nữa, sau khi trở thành phó thị trưởng gốc Việt đầu tiên của San Jose.


Trong phần cuối của cuốn “Việt Nam Ðến Mỹ: Hành Trình Mơ Ước,” vị nữ dân cử này muốn gởi một thông điệp đến giới trẻ.


Ðó là, “Giấc mơ Mỹ quốc ở trong tầm tay của chúng ta,” và bà cũng không quên kêu gọi cộng đồng Việt Nam đừng chia rẽ nữa, mà hãy cùng chung tay góp sức xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.

‘Trung Quốc dùng gái và tiền dụ người Việt Nam làm gián điệp’

Phỏng vấn cựu tù chính trị Nguyễn Văn Đài


Tin tức phòng thủ các đảo Trường Sa với Trung Quốc là ‘vô giá”


 



Nam Phương/Người Việt


 



‘Tại nhà tù Ba Sao thuộc tỉnh Nam Hà giam giữ khoảng 3 ngàn tù nhân thì có khoảng hơn 30 tù gián điệp người Việt Nam hoạt động cho Trung quốc bị bắt và bỏ tù.’


Đây là lời kể của LS Nguyễn Văn Đài về số tù gián điệp tại phân trại 1 khi ông bị giam ở đó với bản án 4 năm “tuyên truyền chống nhà nước…” chỉ vì vận động dân chủ hóa đất nước.
Các vụ án xử tù gián điệp hầu như không được tường thuật trên báo chí chính thống tại Việt Nam nên không ai nghe nói đến lọai tù này cho tới khi báo Người Việt phỏng vấn hai tù nhân chính trị Nguyễn Văn Đài và Phạm Văn Trội.


Ông Đài hết hạn tù đầu Tháng Ba năm 2012 và ông Trội mới ra tù Tháng 9 vừa qua. Những lời kể về lọai tù gián điệp của hai ông có nhiều điều đáng để ý.

Chúng tôi trình bày các cuộc phỏng vấn hai ông với riêng từng người. Bài báo này là các chi tiết về tù gián điệp ở phân trại 1 cùng khu ông Đài bị giam giữ. Cuộc phỏng vấn kế tiếp sẽ là tù gián điệp ở phân trại 3 qua lời kể của ông Trội.


 


*****



* Nam Phương (Người Việt): Xin được hỏi là trong những ngày ông ở nhà tù Ba Sao, Nam Hà, ông thấy có bao nhiêu tù gián điệp người Việt Nam họat động cho Trung quốc rồi bị bắt?










Cổng vào trại tù Ba Sao ở tỉnh Nam Hà. (Hình tài liệu của Ngừơi Việt)


-Ông Nguyễn Văn Đài (NVĐ): Khi tôi bị giam ở Ba Sao, lúc mới tới thì họ giam tôi ở buồng 1 khu A, ở đó có 4 tù nhân từng làm gián điệp cho Trung Quốc. Ở buồng số 2 bên cạnh thì có 4 tù nhân gián điệp. Cuối năm 2008 họ chuyển tôi sang buồng 6 thì có hơn 20 tù nhân gián điệp.


Trước sau, ở phân trại 1 có khoảng trên 30 tù gián điệp cho Trung quốc. Tới khi tôi rời trại thì còn khoảng 20 người.


NV: Như vậy, họ bị giam chung với các loại tù khác?


-NVĐ: Tù gián điệp Trung Quốc được giam chung với tù chính trị và tôn giáo.

Ở buồng giam số 1 và số 2 thì những tù nhân gián điệp ở đó đều cộng tác với an ninh trại giam để giám sát các tù nhân Tây Nguyên và các tù chính trị khác. Nhiệm vụ của họ là theo dõi phản ứng của các tù nhân Tây Nguyên và chính trị khi theo dõi các tin tức chính trị qua truyền hình, báo chí. Phản ứng của các tù nhân khi bị trại giam cưỡng bức lao động với mức khoán cao, đôi khi cắt điện, cắt nước, tiêu chuẩn cơm không đủ,…

Những tù nhân gián điệp sẽ theo dõi xem ai kích động, cầm đầu. Sau đó báo cáo với an ninh trại giam. An ninh trại giam sẽ căn cứ vào đó để kỷ luật biệt giam.

Nổi tiếng nhất là Phạm Văn Viết là buồng trưởng của buồng giam số 1, rồi một người tên Hái, quê Cao Bằng, trước đây ở cùng để theo dõi và giám sát anh Nguyễn Vũ Bình, sau này là Cha Lý. Ở buồng số 6 có ông Trung chuyên theo dõi tôi và những người khác.

Nói chung trong buồng giam thì anh em tù người Tây Nguyên và tù chính trị đều biết ai là người cộng tác với an ninh trại giam. Khi tôi vừa tới đó, những anh em Tây Nguyên đã nói nhỏ là phải cẩn thận khi nói chuyện với những người đó. Do vậy bọn tôi rất cẩn thận khi nói chuyện hay tranh luận với họ.


* NV: Bằng cách nào ông biết và phân biệt được họ là tù gián điệp?


-NVĐ: Thường thường những tù gián điệp Trung Quốc thì tự họ thừa nhận là họ đã từng bị Trung Quốc mua chuộc, rồi trở thành gián điệp lúc nào không biết. Có người thì thừa nhận rằng họ ý thức làm gián điệp cho Trung Quốc ngay từ lúc được tuyển mộ. Đa số là làm gián điệp vì tiền, chỉ có 1 hoặc 2 người làm gián điệp vì bất mãn.


* NV: Ông có thể kể tên tuổi về những người tù gián điệp và nếu có thể nhớ được về từng người không?


– NVĐ: Người có chức vụ cao nhất là ông Bản, năm nay ngoài 60 tuổi, nguyên là trưởng phòng tình báo của công an tỉnh Lạng Sơn, ông Hái, khoảng 70 tuổi cũng là trưởng phòng tỉnh báo của tỉnh Cao Bằng.


* NV: Ông được nghe kể gì về các câu chuyện, hay việc họ từng làm để bị bắt không?


-NVĐ: Thông thường những người bị Trung Quốc tuyển mộ thì trước đó họ thường trong vai những người làm ăn, buôn bán sang Trung Quốc để thị sát tình hình. Nhưng không rõ làm sao Cơ quan Phản gián Trung Quốc biết được, sau đó họ bắt giữ và tiến hành đe dọa, mua chuộc bằng tiền và gái đẹp. Kết quả cuối cùng là bị khống chế và trở thành gián điệp.



Những tù gián điệp cho biết rằng, khi cơ quan phản gián Trung Quốc mà mua chuộc thì không ai có thể cưỡng lại được. Bao nhiêu tiền cũng được chấp nhận, gái Trung Quốc cực xinh để cho những tù gián điệp thỏa mãn. Sau khi những người này được ‘đánh’ trở lại Việt Nam, họ có nhiệm vụ thu thập tất cả các thông tin về kinh tế, chính trị nội bộ của đảng CSVN từ trung ương đến địa phương, thông tin tôn giáo.


Thông tin về quan điểm đối ngoại của VN với các nước như với Mỹ, Nga, Nhật, EU, đặc biệt là Đài loan. Các thông tin về quân sự, đặc biệt là kế hoạch tác chiến, trang thiết bị, quân số phòng thủ của quần đảo Trường Sa với Trung Quốc là vô giá.
Họ cung cấp tiền và hướng dẫn những gián điệp này là cũng sử dụng tiền và gái đẹp để mua chuộc những người có chức vụ trong các cơ quan nhà nước để thu thập thông tin.


Một gián điệp tên là Tuấn kể chuyện anh ta đã dùng tiền, gái đẹp mua chuộc một số sĩ quan ở Học viên quân sự để mua các tài liệu giảng dạy của nhà trường. Kết quả là 3 sĩ quan cùng với nhóm gián điệp của anh bị bắt. Ngoài việc làm gián điệp, cơ quan phản gián Trung Quốc còn cung cấp tiền Việt Nam giả cho những người này mang về Việt Nam sử dụng. Vụ của Tuấn bị phát hiện do hành vi tiêu tiền giả rồi mới đến hành vi gián điệp.


* NV: Họ có kể cho ông nghe là được trang bị máy móc gì không (Máy quay phim, máy chụp hình, điện thoại, súng, điện đài truyền tin bí mật) khi làm gián điệp?


-NVĐ: Họ chỉ được trang bị máy chụp ảnh và máy quay đặc biệt.


* NV: Theo nhận xét của ông thì những người đó bị kết án nặng hay nhẹ?


-NVĐ:Theo tôi thấy, làm gián điệp cho Trung Quốc thường bị kết án khá nặng. Những người càng có chức vụ và làm việc ở các tỉnh biên giới thì mức án càng nặng. Tôi thấy có 5 gián điệp bị án chung thân, 1 người 26 năm, 2 người 19 năm, số còn lại từ 10 đến 18 năm.


Mỗi người bị bắt trong những hoàn cảnh khác nhau. Nhưng thông thường họ đã bị an ninh Việt Nam theo dõi trong một thời gian dài trước khi bị bắt. Phần lớn họ đều bị bất ngờ. Tôi không được nghe kể chi tiết về các vụ bắt giữ.


NV: Thưa ông, có ai trong số đó kể cho ông biết họ được Trung Quốc huấn luyện thế nào và trả tiền bao nhiêu không? Hay họ tự nguyện làm gián điệp cho Trung Quốc để đổi lấy quyền lợi nào khác?


-NVĐ:Rất ít người được Trung Quốc huấn luyện bài bản. Nhưng TQ đều hứa hẹn nếu bị bắt thì TQ sẽ can thiệp và mức án sẽ rất nhẹ. Khi bị lộ có thể chạy sang Trung Quốc và sẽ được đãi ngộ. Có một vài người họ biết bị lộ và biết sẽ bị bắt, nhưng họ cũng ko dám chạy sang Trung Quốc vì sợ bị thủ tiêu. Trung Quốc chỉ dạy họ cách dùng tiền và gái đẹp để mua chuộc quan chức thôi.


Như trên đã nói, đa số vì tiền, một số bị mua chuộc rồi bị ép buộc. Một số ít thì tình nguyện làm do có người thân lấy chồng hay lấy vợ bên Trung Quốc.


* NV: Ông thấy họ có thân nhân tiếp tế không?


-NVĐ: Phần lớn tù gián điệp có người thân tiếp tế, chỉ có vài người bị gia đình bỏ rơi do án tù quá dài, gia đình không có điều kiện. Có một số tù chính trị thương cho hoàn cảnh của họ nên mời họ ăn uống và sinh hoạt cùng.


* NV: Chúng tôi nghe ông kể là có tù gián điệp được cử làm trưởng buồng. Vai trò của trưởng buồng là gì? Có phải là theo dõi và báo cáo với quản giáo?


-NVĐ: Trại giam chỉ lựa chọn tù gián điệp và chỉ những người chấp nhận làm mật vụ cho an ninh trại giam mới được làm trưởng buồng. Hàng năm trại giam có tổ chức bầu cử trưởng buồng, nhưng khi tù nhân chính trị và tôn giáo lựa chọn người thường bảo vệ cho quyền lợi của họ thì không bao giờ trại giam đồng ý. Nên việc bỏ phiếu không có ý nghĩa gì.


* NV: Khi tù gián điệp được quản giáo dùng để trị tù chính trị, chắc là họ phải nhử bằng một quyền lợi nào đó (hứa hẹn thả sớm, được ưu đãi gì đó v.v…)?


-NVĐ: Tù gián điệp thường được được giảm án gấp đôi tù chính trị, những người làm mật vụ thì còn được giảm nhiều hơn. Nhưng những tù gián điệp mà quan hệ thân thiết với tù chính trị thì cũng bị giảm án ít hơn người khác. Tù gián điệp làm mật vụ có thể được giảm mỗi lần đến 12 tháng, những tù gián điệp khác thì từ 8-10 tháng. Còn tù chính trị cao nhất chỉ là 5 tháng.


 


* NV:Xin cảm ơn ông về cuộc phỏng vấn này!

Nổ súng tại Minneapolis, năm người chết

 


MINNEAPOLIS – Cảnh sát Minneapolis bắt đầu tìm kiếm chứng cớ tại một công ty nhỏ, nơi diễn ra vụ nổ súng vào lúc 4 giờ 35 chiều hôm Thứ Năm, khiến ít nhất năm người thiệt mạng, theo báo Chicago Tribune.









Phó cảnh sát trưởng Minneapolis (phải) hôm Thứ Năm tường thuật về vụ nổ súng tại một công ty nhỏ trong thành phố, khiến ít nhất bốn người chết. (Hình: AP/Craig Lassig)


Trong số người chết có người thành lập công ty chuyên làm bảng hiệu cho người mù Accent Signage System, tài xế lái xe giao bưu phẩm UPS, và ngay chính hung thủ. Cảnh sát xác nhận nghi can chết vì do tự sát.


Ngoài ra, còn có ba người khác bị thương trong tình trạng nguy kịch, hiện còn được điều trị tại Hennepin County Medical Center. Một người thứ tư bị thương nhẹ, được băng bó và cho về.


Sau vụ bắn, cảnh sát lục soát nhà hung thủ nhưng không tìm thấy gì khả nghi. Theo cảnh sát, nghi can trước đây từng là nhân viên nên nguyên do dẫn đến việc nổ súng có thể là do vấn đề mâu thuẫn ở chỗ làm.


Tuy cảnh sát không công bố danh tính các nạn nhân cũng như hung thủ, nhưng vì nghi can từng làm việc ở đây, nên báo Minneapolis Star Tribune nhận diện được nghi can tên là Andrew Angeldinger, 36 tuổi, vừa mới bị cho nghỉ việc.


Vụ nổ súng liên hệ đến chỗ làm diễn ra chỉ một tháng sau khi xảy ra một vụ tương tự gần tòa nhà chọc trời nổi tiếng Empire State Building ở New York, khiến hai người chết và chín người bị thương. (TP)

Công an đánh chết tù nhân, chỉ lãnh án nhẹ

 


NHA TRANG (NV) – Hai công an đánh chết một tù nhân trong trại tù A2 ở huyện Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa chỉ lãnh bản án nhẹ là 4 và 5 năm tù.










Ngày càng nhiều vụ công an tại Việt Nam đánh chết người. (Hình: Internet)


Theo báo Người Lao Ðộng, tòa án huyện Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa trong phiên sơ thẩm đã tuyên phạt 5 năm tù cho Thượng sĩ Võ Thành Phương (27 tuổi, nguyên cán bộ trại giam A2 thuộc Tổng Cục 8, Bộ Công An) và 4 năm tù cho Thiếu úy Nguyên Ðăng Khoa (29 tuổi, nguyên y sĩ trại giam A2).


Hai công an này bị khép tội “cố ý gây thương tích, gây hậu quả chết người.”


Báo Người Lao Ðộng cho biết, “Trước đó, sáng 28 tháng 4, 2012, tù nhân Dương Chí Dũng (35 tuổi, trú TP Nha Trang-Khánh Hòa, thụ án mua bán trái phép chất ma túy) viện cớ bệnh, không muốn lao động và cự cãi với cán bộ trại giam. Lúc đó, do thiếu kiềm chế, Phương và Khoa đã dùng dùi cui đánh Dũng chết tại chỗ.”


Các vụ công an đánh chết người đã và đang rất phổ biến tại Việt Nam trong vài năm trở lại đây với hàng chục vụ, tuy nhiên mức án dành cho những kẻ giết người này thường không quá 5 năm tù. (KN)

Việt -Trung họp vòng 2 về ‘vùng biển ngoài vịnh Bắc bộ’

 



 


HÀ NỘI (NV) – “Trong hai ngày 26-27 tháng 9 năm 2012, đàm phán vòng 2 cấp chuyên viên Việt Nam-Trung Quốc về vùng biển ngoài cửa vịnh Bắc bộ đã diễn ra tại Bắc Kinh, Trung Quốc”.










Bản đồ phân định vịnh Bắc bộ theo hiệp định ký năm 2000 giữa Việt Nam-Trung Quốc. (Hình: Vũ Hữu San)


Hãng tin chính thức của Hà Nội, TTXVN, loan báo như vậy ca tụng “Ðàm phán diễn ra trong không khí hữu nghị, thẳng thắn và xây dựng”.


Bản tin này không cho biết một chi tiết nào đã được đàm phán và đạt được mà chỉ nói mơ hồ là “Hai bên khẳng định quyết tâm cùng nỗ lực thúc đẩy đàm phán trên cơ sở các nguyên tắc đã được xác định trong ‘Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết các vấn đề trên biển Việt Nam-Trung Quốc’ ký tháng 10 năm 2011, vững bước thúc đẩy phân định vùng biển ngoài cửa vịnh Bắc bộ, đồng thời bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này. Hai bên nhất trí nguyên tắc chỉ đạo phân định vùng biển ngoài cửa vịnh Bắc bộ là căn cứ vào luật pháp quốc tế, nhất là công ước của Liên Hợp Quốc về luật biển năm 1982 và thực tiễn quốc tế liên quan.”


Ðể rồi hứa hẹn sẽ đàm pháp tiếp vòng 3 cấp chuyên viên vào nửa đầu năm tới tại Việt Nam.


Hiệp định Phân định vịnh Bắc bộ giữa Việt Nam và Trung Quốc ký ngày 25 tháng 12, 2000 tại Bắc Kinh nhằm xác định biên giới lãnh hải, thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế trên biển giữa hai nước.


Nhiều người trong nước đã lên tiếng phản đối bản hiệp định này nên mãi đến năm 2004 chế độ Hà Nội mới cho công bố 21 tọa độ căn bản trong bản thỏa ước phân định biển giữa hai nước trong khu vực vịnh Bắc bộ mà phía Nam kéo tới Quảng Trị, ngang qua đảo Cồn Cỏ. Trong đó, điểm 1 đến 9 là ranh giới lãnh hải 12 hải lý và điểm 9 đến 21 là ranh giới vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa xa bờ hơn 12 hải lý. Một số nhà phân tích cho rằng căn cứ trên những tọa độ đó, người ta thấy tọa độ phân chia có đến 12 điểm là gần hơn về phía Việt Nam từ 3 hải lý đến 27 hải lý.


So với bản Hiệp định Pháp Thanh năm 1887 thì nhiều người cho rằng Hà Nội đã nhượng bộ cho Trung Quốc rất nhiều. Một số người chống đối đã bị bắt bỏ tù.


Trừ khu vực vịnh Bắc bộ đã ký kết phân định rõ ràng, về phía Nam thì Bắc Kinh vẫn ngang ngược dựa vào cái “Lưỡi Bò” của mình tự chế để tuyên bố 80% biển Ðông là của mình. Nhiều khu vực lấn sâu vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.


Hồi tháng 6 vừa qua, Bắc Kinh ra lệnh cho công ty Dầu Khí Hải Dương (CNOOC) gọi thầu dò tìm và khai thác 9 lô ở ngay trên thềm lục địa của Việt Nam, có lô chỉ cách bờ biển Việt Nam chưa tới 30 hải lý.


Hàng đoàn tàu đánh cá cỡ lớn của Trung Quốc hoạt động sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam nhưng không bị bắt giữ, theo báo Sài Gòn Tiếp Thị tiết lộ ngày 13 tháng 7, 2012. Trong khi đó, tàu đánh cá người Việt tới gần quần đảo Hoàng Sa thì bị bắt giữ đòi tiền chuộc hay bị đâm chìm. (T.N.)

Bán đấu giá đồ vật đóng phim James Bond

 


LONDON, Anh – Hôm Thứ Sáu, công ty đấu giá Christie’s Auction House của Anh đưa khoảng 50 đồ vật do các tài tử sử dụng trong lúc đóng loạt phim James Bond ra bán đấu giá, bao gồm súng, xe hơi, quần áo, máy bay MIG… tại London, Anh, để chuẩn bị mừng ngày “Global James Bond Day” trong Tháng Mười.



Trong hình, một nhân viên công ty đấu giá nhìn chiếc xe BMW Z8 do tài tử Pierce Brosnan lái lúc đóng vai James Bond trong phim “The World is Not Enough.” (Hình: Matthew Lloyd/Getty Images)

LŨỚT TIN

Việt Nam


 



  • Thành phố Hà Nội ra lệnh cấm “cán bộ, đảng viên, tổ chức lễ cưới không được mời quá 300 khách, tức 50 bàn, không mời nhiều lần và không làm ở khách sạn 5 sao, khu du lịch cao cấp.”

 



  • Trưởng Văn Phòng Công Chứng Trung Việt ở Ðà Nẵng đã bỏ trốn cùng với số tiền trên 10 tỷ đồng (nửa triệu đô la) vay mượn của nhiều người dân.

 



  • Số nợ công của Việt Nam hiện nay là $68.119 tỷ; nếu chia theo đầu người, thì mỗi người Việt Nam hiện phải gánh món nợ là $762.2.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Giá nhà trung bình ở Orange County tăng 7% so với năm trước.

 



  • Ông Joe Wolf, cựu cảnh sát viên Fullerton trong vụ đánh gây tử vong cho nạn nhân Kelly Thomas bị bệnh tâm thần, vừa bị bồi thẩm đoàn kết tội ngộ sát và tội sử dụng vũ lực quá đáng.

 



  • 16 học sinh lớp 10 của trung học Santa Ana được trao danh hiệu Simon Scholars, một phần thưởng danh dự gồm học bổng $16,000 và hỗ trợ học vấn đại học tổng cộng là $30,000 mỗi người, do Simon Family Foundation tuyển chọn.

 



  • Người đàn ông ở Fullerton trong vụ án bí mật bỏ tinh trùng của mình vào chai nước của một nữ đồng nghiệp kháng án việc kết tội ông va chạm thân thể và nói rằng ông không hề cưỡng ép người phụ nữ uống nước trong chai mà không biết gì.

 


Hoa Kỳ


 



  • Hệ thống đại học CSU dự trù bớt 20,000 sinh viên nếu dự luật thuế mới của tiểu bang không được cử tri chấp thuận.

 



  • Tổng Thống Barack Obama ngăn không cho một công ty Trung Quốc sở hữu bốn trại năng lượng gió gần một căn cứ hải quân ở Oregon.

 



  • Một người cướp xe ở Phoenix, Arizona, tự bắn vào đầu khi bị cảnh sát rượt, trong lúc vụ này đang tường thuật trực tiếp qua truyền hình.

 



  • Florida phát hiện phiếu ghi danh đi bầu nghi ngờ gian lận tại 10 quận hạt.

 



  • Cựu Thống Ðốc Arnold Schwarzenegger nói: “Có quan hệ tình ái với người khác trong khi đang có vợ là điều ‘ngu xuẩn nhất.’”

 


Thế Giới


 



  • Ngoại trưởng Ý tuyên bố quốc gia ông sẽ mở rộng cam kết giúp đỡ kinh tế và xã hội cho Libya.

 



  • Khoa học gia Nhật vừa tạo được một nguyên tố thứ 113 của bảng phân hạng tuần hoàn hóa học, nguyên tố này không có trong thiên nhiên.

 



  • Một chiếc máy bay chở người leo núi tới đỉnh Everest đụng phải một con chim và rớt xuống ngay sau khi cất cánh tại thủ đô Katmandu, Nepal, làm thiệt mạng 19 người Nepal, Anh, Ý, Nhật và Trung Quốc.


 

Trung Quốc quảng cáo chủ quyền đảo Ðiếu Ngư trên báo Mỹ

BẮC KINH (NV) – Trong lúc các nhà lãnh đạo thế giới tập trung tại New York để dự Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc, Trung Quốc cho đăng quảng cáo về chủ quyền quần đảo họ đang tranh chấp với Nhật trên một số nhật báo lớn tại Hoa Kỳ hôm Thứ Sáu.










Quảng cáo của báo China Daily trên hai trang báo của nhật báo The Los Angeles Times hôm Thứ Sáu. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Tờ China Daily, một cơ quan ngoại vi của đảng Cộng Sản Trung Quốc và là tờ báo tiếng Anh chính thức của Trung Quốc, đăng quảng cáo hai trang màu liền, trang A10 và trang A11, trên nhật báo The Los Angeles Times, có tựa đề in lớn: “Diaoyu Island Belong to China” (Ðảo Ðiếu Ngư thuộc về Trung Quốc), cùng với nhiều tuyên bố ngắn với nội dung cho rằng quần đảo Ðiếu Ngư thuộc chủ quyền của Trung Quốc từ thời xa xưa và người Nhật chiếm đảo này của họ.


Trang quảng cáo cũng cho in hình thật lớn đảo Ðiếu Ngư, mà người Nhật gọi là Senkaku. Ngoài ra, quảng cáo cũng có một bản đồ nhỏ cho thấy quần đảo này, gồm ba đảo Diaoyu, Huangwei Yu và Chiwei Yu, nằm trong vùng biển Hoa Ðông, gần Trung Quốc và Ðài Loan.


Tờ China Daily cũng đăng quảng cáo tương tự trên hai nhật báo The New York Times và The Washington Post trong cùng ngày, theo một bản tin của hãng thông tấn Reuters.


Tranh chấp chủ quyền quần đảo này giữa Bắc Kinh và Tokyo là một vấn đề gai góc nhất trong quan hệ giữa hai cường quốc Châu Á hiện nay, vốn có nhiều xung đột lịch sử trong thế kỷ 20.


Quần đảo này do Nhật quản trị và vừa được Tokyo mua lại của một người dân với giá $26 triệu, được coi là có nhiều trữ lượng dầu và khí đốt.


Ngoài Trung Quốc, Ðài Loan cũng tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo này.


Trong thời gian gần đây, tranh chấp liên quan đến quần đảo này tạo ra một số cuộc biểu tình tại Trung Quốc chống Nhật, làm một số xưởng sản xuất của Nhật phải đóng cửa.


Trong khi đó, Trung Quốc phái một số tàu hải giám, có vũ trang nhẹ, đến gần quần đảo này để “thực thi chủ quyền”.


Cách đây vài ngày, một số tàu đánh cá và tuần duyên Ðài Loan cũng đến gần quần đảo và “đấu súng nước” với các tàu tuần duyên Nhật.


Các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ nhiều lần kêu gọi hai bên kềm chế, tìm giải pháp ngoại giao để giải quyết tranh chấp.


Hồi tuần trước, Nhật gởi một thứ trưởng ngoại giao sang Bắc Kinh họp, trong khi ngoại trưởng Nhật gặp ngoại trưởng Trung Quốc bên lề Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc ở New York để thảo luận vấn đề.


Bản tin của Reuters cho biết một phát ngôn viên Tòa Lãnh Sự Nhật tại New York hôm Thứ Sáu khẳng định chủ quyền của Tokyo đối với quần đảo, nhưng không có ý kiến về vụ quảng cáo của tờ China Daily. (Ð.D.)

Ca sĩ Khánh Ly: về, không về…

 


Song Chi/Người Việt


 


Tin nữ danh ca Khánh Ly sẽ trở về hát tại Việt Nam lần đầu tiên sau 37 năm rời xa quê hương đã thực sự gây chú ý đối với người Việt trong (và có lẽ) cả bên ngoài nước.










Ca sĩ Khánh Ly. (Hình: Trần Duy Ðức)


Nhất là khi những tin tức trái chiều Khánh Ly sẽ về, không về, rồi lại chắc chắn về, đăng trên báo này báo kia, càng làm cho mọi người quan tâm.


Sẽ là thừa để nói về giọng hát ma lực của Khánh Ly, nhất là qua những ca khúc của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Về mối quan hệ đặc biệt trong âm nhạc của hai người. Về ảnh hưởng, tầm vóc và những đóng góp của cả hai cho âm nhạc Việt Nam một thời bão lửa.


Từ Diễm Xưa, Hạ Trắng, Gọi Tên Bốn Mùa, Ru Mãi Ngàn Năm, Như Cánh Vạc Bay… Cho tới Ðại Bác Ru Ðêm, Hành Hương Trên Ðồi Cao, Hát Trên Những Xác Người, Ngày Dài Trên Quê Hương, Ngủ Ði Con, Hãy Sống Giùm Tôi, Xin Mặt Trời Ngủ Yên… Không ai hát nhạc Trịnh hay cho bằng Khánh Ly, trừ chính Trịnh.


Ðối với những người thuộc thế hệ lớn hơn ở miền Nam, đã từng trải qua những năm tháng chiến tranh, tiếng hát Khánh Ly và những ca khúc của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một phần đời của họ, gắn với một giai đoạn đau thương của dân tộc.


Tâm lý con người, những cái gì đau thương mất mát thì thường hay nhớ lâu.


Nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh, vì vậy, còn là để nhớ và sống lại những kỷ niệm của một thời tuổi trẻ đã qua.


Ngay cả đối với những người thuộc thế hệ sinh sau đẻ muộn như người viết bài này, thì giọng hát của ca sĩ Khánh Ly qua những tình khúc và những ca khúc phản chiến của Trịnh Công Sơn cũng đã kịp có một vị trí riêng không thể thay thế.


Vậy nhưng khi nghe tin Khánh Ly sẽ về hát trên quê hương, nhiều người mừng cho mình và vui cho nữ ca sĩ, nhưng cũng có nhiều người không biết có nên mừng hay không.


Bởi, ở một quốc gia nào khác, chuyện một ca sĩ, dù đã từng có những câu nói hay hát những bài hát không hợp lòng, thậm chí là chống đối, theo quan điểm của nhà nước hiện thời, thì cũng là chuyện nhỏ sau 37 năm. Một thời gian đủ dài cho bao nhiêu điều xảy ra.


Người Ðức hay những dân tộc thuộc các nước xã hội chủ nghĩa Ðông Âu cũ còn làm được khối điều lớn hơn thế nhiều, mà đâu cần phải hô hào hòa hợp hòa giải. Ngay cả Miến Ðiện, một quốc gia từng nổi tiếng có một chế độ quân phiệt hà khắc, nhưng cứ nhìn cái cách mà chính phủ của Tổng thống Thein Sein và nhà lãnh tụ đối lập Aung San Suu Kyi đối xử với nhau cũng đủ làm cho người ta thán phục.


Mới đây, ngày 27 Tháng Chín trong bài diễn văn đọc tại Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc, Tổng Thống Miến Ðiện Thein Sein đã ca ngợi những nỗ lực to lớn của bà Aung San Suu Kyi, trong tiến trình cải cách chính trị, dân chủ hóa đất nước.


Tổng Thống Thein Sein nói, với tư cách là công dân Miến Ðiện, ông bày tỏ lòng biết ơn về “những nỗ lực của bà đóng góp cho nền dân chủ” của đất nước. Ông còn nhấn mạnh, đặc trưng của đời sống chính trị Miến Ðiện là sự khoan dung và cao thượng.


Nhưng đó là nước người ta. Còn Việt Nam mình… thì khác.


Nếu không khác, thì trong 3 quốc gia bị chia cắt sau chiến tranh Thế Giới Lần Thứ Hai là Ðức, Triều Tiên, Việt Nam, chỉ có Việt Nam nhất quyết hy sinh xương máu nhân dân trong suốt 20 năm để thống nhất đất nước.


Nếu không khác, thì sau khi thống nhất, đã không có quá nhiều hận thù, chia rẽ, ly tán, thậm chí máu đổ… Mãi cho đến tận 37 năm sau, vết thương lòng vẫn còn chưa khép kín trong lòng nhiều người. Dù cụm từ “hòa hợp hòa giải” đã được hô hào bao lần, nhưng ngay những hành động cụ thể nhỏ nhất thì vẫn chưa làm nổi.


 


Chính vì vậy, mà một chuyến trở về hát trên quê hương của một người nghệ sĩ với ít nhiều vướng mắc về tư tưởng, theo quan điểm của ai đó, có thể là một chuyện rất bình thường ở bất cứ quốc gia nào khác. Nhưng cũng có thể không bình thường nổi ở đất nước này.


Khi những bài viết có mục đích thóa mạ người nghệ sĩ ấy đã và vẫn xuất hiện ở báo này báo khác.


Khi chỉ cần bất cứ ai chạnh lòng, vì sao người nghệ sĩ này lại được công chúng ưu ái đến vậy, trong khi người khác, cả một đời cống hiến cho cách mạng, cho chế độ lại không được như thế.


Khi chỉ cần một ai đó có quyền trong việc cấp giấy phép biểu diễn, kiểm duyệt, muốn làm khó. Hoặc ngay cả khi trung ương đã duyệt cho phép mà địa phương lại không cho, như đã từng xảy ra với một nghệ sĩ khác trước đó, thì mọi chuyện cũng đủ trở thành bẽ bàng.


Ðó là chưa kể cộng đồng người Việt xa xứ, những người vốn càng khó quên hơn những gì đã xảy ra cho họ, cũng sẽ giận dữ hơn khi người nghệ sĩ họ yêu mến đã trở về cái nơi mà họ buộc phải bỏ ra đi nhiều năm trước, vì nhiều lý do.


Làm người Việt Nam có nhiều nỗi khổ vậy. Nên đừng đem những lý lẽ, lập luận hay cái nhìn của người sống ở các quốc gia tự do dân chủ áp dụng vào Việt Nam. Mà có khi lầm chết người, ngay cả với một người nổi tiếng như Thiền sư Thích Nhất Hạnh.


Lẽ đương nhiên, người nghệ sĩ bao giờ cũng nặng lòng với quê hương, đất nước. Nói bỏ nước mà đi nhưng nào có bỏ được. Quê hương vẫn nằm ở đó đau đáu trong tim.


Nhất là khi quê hương sau bao nhiêu năm vẫn ngổn ngang quá nhiều điều ngang trái, bất công, vẫn tụt hậu ngày càng xa so với thế giới, và khi người dân mình vẫn khổ quá, thiệt thòi quá.


Nên người nghệ sĩ có muốn trở về, dù một lần, hát trên quê hương cũng là điều dễ hiểu.


Còn nhà nước Việt Nam thì được thêm một cơ hội chứng tỏ “chính sách cởi mở, rộng lượng,” sự khoan dung… Những mỹ từ đẹp đẽ.


Trong khi mới trước đó vài ngày họ vừa tống 3 blogger yêu nước vào tù với bản án cộng thời gian quản chế lên đến 15-17 năm chỉ vì tội viết những bài về thực trạng xã hội, nạn tham nhũng hay cảnh báo về họa mất nước. Và tống thêm 3-4 năm tù cho 3 thanh niên Công Giáo yêu nước khác cũng chỉ vì họ đã thực hiện quyền tự do tư tưởng và phát biểu một cách ôn hòa.


Khi chính họ đang hàng ngày hàng giờ đàn áp, bịt miệng, cướp đoạt mọi quyền tự do dân chủ của người dân, chà đạp lên nhân quyền một cách tàn bạo nhất.


Khi chính họ, qua miệng một tay trung tá, đã ngang nhiên khẳng định đối với nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam “Tự do là con c.”


Vậy thì sự khoan dung, cởi mở ở đây cũng chỉ để đánh bóng chế độ mà thôi.


Còn người nghệ sĩ, một khi đã chấp nhận phải xin phép để được trở về, chấp nhận chỉ hát những gì được cho phép, đã là “mất.”


Cái lợi cái hại, cái được cái mất của bao nhiêu năm gìn giữ, nặng nhẹ đến đâu, còn tùy vào thời tiết nắng mưa của lòng người – những kẻ có quyền ký vào những quyết định cho phép cái này cái kia. Nhiều khi không ngờ được.


Có lẽ cũng bởi vì thời gian không cho phép người nghệ sĩ chờ đợi nổi nữa, mà hiện thực một ngày được hát trên một quê hương hoàn toàn tự do, với nhân dân được trả lại đầy đủ quyền làm người thì còn lâu quá!

Văn minh, văn hóa tới đâu?

 


Về “Xạo Hết Chỗ Nói,”



“Ông: Tổng Cục Thống Kê nói dối hay các bà nội trợ nói sai. Mấy ông bộ trưởng, tiến sĩ, Quốc Hội, ngân hàng tất cả đều là mua chuộc hoặc mua bằng cấp trong nội bộ (cho mấy ông bà cán bộ thử một bài toán hình học/đại số hoặc một bài văn) xem coi bằng tiến sĩ có giải đáp được các câu hỏi đó không? Văn minh, văn hóa tới đâu?


hung

‘Khi nào Việt Nam mới được như anh Miến Ðiện’

 


Về “Coi chừng lầm to”



Trông người mà nghĩ đến ta, khi nào Việt Nam mới được như anh Miến Ðiện hoặc như anh Ðông Timor (giành được độc lập từ Indonesia vào năm 2002).


Bạn đọc Người Việt khi nào đảng CSVN tan rã và để cho người dân nghèo VN được dễ thở, tự do dân chủ, tự do ăn nói, tự do báo chí thì nước VN mới trưởng thành, giàu có, tự do, độc lập, văn minh (dân giàu nước mạnh). Sau năm 1975 (đã 37 năm) tưởng đất nước thành bình ai dè càng ngày càng yếu kém và nghèo đói, cầu mong đất nước bình an dưới ơn trên của Trời Phật.


hung


 


 

Tin mới cập nhật