Nhạc sĩ Việt Khang và Hoàng Nhật Thông sắp bị đưa ra tòa


SÀI GÒN (NV) –
Hai nhạc sĩ Việt Khang và Hoàng Nhật Thông sẽ bị đưa ra tòa án ở Sài Gòn ngày 30 tháng 10, 2012 tới đây chỉ vì sáng tác những bài hát bày tỏ lòng yêu nước.










Nhạc sĩ Hoàng Nhật Thông (Trần Vũ Anh Bình) và Nhạc sĩ Việt Khang (phải). (Hình: Tuổi Trẻ Yêu Nước)


Theo tin của nhóm Tuổi Trẻ Yêu Nước và của Truyền Thông Chúa Cứu Thế, nhạc sĩ Hoàng Nhật Thông (tên thật là Trần Vũ Anh Bình) đã bị bắt từ tháng 9, 2011 cùng một đợt trong chiến dịch bắt giữ các thanh niên Công Giáo tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Nhạc sĩ Việt Khang bị bắt lần thứ hai từ ngày 23 tháng 12, 2011.


Việt Khang nổi tiếng hồi năm ngoái, khi diễn ra các cuộc biểu tình chống Trung Quốc bá quyền ở Hà Nội và Sài Gòn, anh tung ra hai bài hát “Việt Nam Tôi Ðâu?” và “Anh Là Ai.”


Hoàng Nhật Thông nổi tiếng trong giới trẻ trong nước với một số ca khúc như “Rạng Ngời Nước Nam,” “Người Miền Trung,” “Vắng Em Vắng Mãi Câu Hò,” “Người Việt Nam” v.v…


Một số những bài hát bày tỏ lòng yêu nước và tình tự dân tộc này được một số ca sĩ nổi tiếng trình bày và phổ biến rộng rãi trên mạng Youtube. Riêng bài hát “Việt Nam Tôi Ðâu?” do chính tác giả Việt Khang trình bày đã có tới hơn 669,000 người nghe hoặc vào tải bài hát xuống máy của mình. Ca Sĩ Ðan Trường hát bài này có tới hơn 500,000 người vào Youtube nghe hoặc tải xuống.


Hai nhạc sĩ Việt Khang và Hoàng Nhật Thông bị truy tố theo khoản 2 điều 88 Luật Hình Sự CSVN, như vậy, bản án sẽ rất nặng và từ 10 đến 20 năm tù.


Bài hát “Rạng Ngời Nước Nam” của tác giả Hoàng Nhật Thông bày tỏ “Con yêu thiết tha giống nòi Việt Nam và con yêu thiết tha đất mẹ Việt Nam” và nhắc đến bài thơ bất hủ của anh hùng dân tộc Lý Thường Kiệt phá Tống bình Chiêm, một danh tướng thời nhà Lý, “Nam quốc sơn hà Nam đế cư. Tiệt nhiên định phận tại thiên thư. Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm. Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.” (Sông núi nước Nam, vua Nam ở. Rành rành định phận tại sách trời. Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm? Chúng bay sẽ bị đánh tan tành.”


Bài hát “Việt Nam Tôi Ðâu?” của Việt Khang mạnh mẽ hơn, trình bày một nước Việt Nam “lầm than đói khổ nghèo nàn” trong khi “kẻ quyền uy giầu sang dối gian.” Trong khi đó thì “Giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta.” Tác giả kêu gọi “người người cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi. Từng đoàn người đi, chẳng nệ chi, già trẻ gái trai giơ cao tay chống kẻ xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam.”


Hồi tháng 2, một cuộc vận động đòi trả tự do cho nhạc sĩ Việt Khang và những người đấu tranh cho dân chủ nhân quyền tại Việt Nam do nhạc sĩ Trúc Hồ và đài truyền hình SBTN khởi xướng đã được hơn 150,000 ký tên hưởng ứng. Một phái đoàn đã đến Tòa Bạch Ốc và Quốc Hội Hoa Kỳ vận động đòi trả tự do cho họ.


Mới đây, ngày 4 tháng 9, 2012, đại diện Tòa Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ ở Sài Gòn đã đến gặp thân nhân của Việt Khang bày tỏ sự quan tâm.


Nhạc sĩ Việt Khang tên thật là Võ Minh Trí, năm nay 34 tuổi. Anh có vợ và một con trai 4 tuổi.


Theo một vài nguồn tin, anh là cộng tác viên của “Ðoàn Nghệ Thuật Tổng Hợp Tiền Giang.”


Việt Khang bị bắt lần đầu vào ngày 19 tháng 6, 2011 nhưng chỉ giam giữ thẩm vấn một tuần lễ rồi thả. Ðến cuối năm bị bắt lại và nay thì cho biết sẽ lôi ra tòa kết án.


Hoàng Nhật Thông tên thật là Trần Vũ Anh Bình, 37 tuổi. Theo chuacuuthe.com, anh là ca viên của ca đoàn xóm 7 và 8 thuộc giáo xứ Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp, Sài Gòn. Anh có vợ và một con trai.


Ngày 24 tháng 8, 2012 vừa qua, tòa án thành phố Sài Gòn đã kết án tù nặng nề đối với các nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải (blogger Ðiếu Cày), Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải (blogger Anhbasaigon). Cả ba cũng đã bị kết tội theo khoản 2 điều 88 của Luật Hình Sự CSVN. Blogger Ðiếu Cày bị kết án 12 năm tù trong khi blogger Tạ Phong Tần bị kết án 10 năm tù, Phan Thanh Hải bị 4 năm tù.


Khi đưa hai nhạc sĩ Việt Khang và Hoàng Nhật Thông ra tòa để truy tố theo khoản 2 điều 88, nhà cầm quyền Việt Nam đang ngày càng nặng tay hơn trước đối với những người sử dụng quyền tự do phát biểu để bày tỏ lòng yêu nước và vận động dân chủ hóa đất nước. (TN)

Ðộng đất ở Maine, rung chuyển ở Boston


BOSTON (Reuters) –
Một trận động đất mức trung bình xảy ra tại tiểu bang Maine, phía Ðông Bắc nước Mỹ, vào lúc khoảng 7 giờ tối hôm Thứ Ba, theo Cơ Quan Ðo Ðạc Ðịa Chất Mỹ (USGS).


Lúc đầu địa chấn được cho là ở mức 4.5 Richter, nhưng sau đó USGS cho hay chỉ vào khoảng 4.0.


Trung tâm địa chấn được cho biết là gần Hollis Center và ở độ sâu khoảng 3 miles (chừng 4.8 km).


Hollis Center nằm cách thành phố Portland ở Maine vào khoảng 20 miles về phía Tây. Portland là thành phố đông dân nhất tiểu bang Maine và cách Boston khoảng 100 miles (160 km) về phía Bắc.


Các nhân chứng ở Boston cho hay họ cảm thấy mặt đất rung chuyển từ 20 giây đến 30 giây đồng hồ.


Dân chúng ở Vermont, New Hampshire, Rhode Island và Connecticut cũng đều cho hay là cảm thấy chấn động. (V.Giang)

Nhân viên Ân Xá Quốc Tế đình công


LONDON (AP) –
Hàng chục nhân viên cơ quan Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International AI) bãi công ở London cũng như ở các văn phòng khác vì tranh chấp liên quan đến quyết định giảm nhân sự.


Cuộc đình công một ngày hôm Thứ Tư gồm đa số là nhân viên thuộc văn phòng ở London.


Các nhân viên đình công nói rằng AI thay đổi luật lệ trước khi có quyết định giảm nhân viên.


AI cho hay họ tôn trọng quyền đình công của nhân viên và cũng nói rằng chỉ có khoảng 1/3 nhân viên tham dự đình công.


Tổ chức này cho hay họ phải thay đổi cách làm việc cho hữu hiệu hơn và điều này gồm cả việc phân bố văn phòng chính ở London với 500 nhân viên đến 10 văn phòng khu vực, gần nơi xảy ra các vụ vi phạm nhân quyền. (V.Giang)

Afghanistan: Bom tự sát, 10 bị thương


KABUL, Afghanistan (AP)
Một vụ nổ xe bom tự sát gần cổng trại hỗn hợp quân đội Mỹ và Afghanistan sáng Thứ Tư, khiến 10 binh sĩ Afghanistan bị thương.


Vụ nổ xảy ra tại quận Zurmat thuộc tỉnh Paktiya làm bể cửa kính trong các căn nhà cách trại lính khoảng 3 km, nhưng không ai thiệt mạng trong cuộc tấn công, theo phát ngôn viên tỉnh Rohullah Samon.


Ông Samon nói rằng có vẻ là kẻ lái xe bom đã kích hỏa trước khi xe đến trước cổng trại. Ða số các quân nhân bị thương là do ở trong các căn phòng bị sụp trong căn cứ khi xe bom phát nổ, theo Samon.


Phát ngôn viên NATO, Thiếu Tá Adam Wojack nói rằng sau khi xe bom phát nổ, căn cứ cũng bị pháo kích bằng súng cối.


Phát ngôn viên Taliban, Zbiullah Mujahid, nói rằng phiến quân đã lọt được vào hàng rào phòng thủ đầu tiên của căn cứ. (V.Giang)

Dân Cambodia đón thi hài cựu Hoàng Sihanouk


PHNOM PENH, Cambodia (AP) –
Hàng trăm ngàn người dân Cambodia hôm Thứ Tư đón đứng chật hai bên lề đường thủ đô Phnom Penh để đón thi hài cựu Quốc Vương Norodom Sihanouk, 89 tuổi, được đưa về từ Bắc Kinh, nơi ông qua đời sau khi lên cơn đau tim.









Người dân Cambodia đứng đón linh cữu cựu Hoàng Sihanouk ngày 17 tháng 10, tại Phnom Penh. (Hình: Tang Chhin Sothy/AFP/Getty Images)


Quốc Vương Sihanouk là người còn lại sau cùng trong số các nhà lãnh đạo ở vùng Ðông Nam Á điều hành quốc gia sau khi thoát khỏi tình trạng thuộc địa. Ông từng là thủ tướng và hai lần thoái vị rồi quay trở lại ngôi vua trước khi hoàn toàn rời khỏi ngai vào năm 2004.


Một phi cơ Boeing 747 do chính quyền Trung Quốc cung cấp đã đưa thi hài của nhà vua và phái đoàn đi nhận xác, gồm cả Hoàng Hậu Monineath và Thủ Tướng Hun Sen.


Xác của vua Sihanouk sẽ được quàn tại cung điện hoàng gia ở Phnom Penh trong ba tháng.


Giới chức chính phủ ước lượng có khoảng hơn 200,000 người ra đón xác của nhà vua. Trong khi đó, một phát ngôn viên hoàng gia nói rằng có tới 1.2 triệu người ở thủ đô và các khu vực lân cận kéo về để bày tỏ lòng thương tiếc. (V.Giang)

Tuần duyên Nam Hàn bắn chết ngư dân Trung Quốc


SEOUL (AFP) –
Một ngư dân Trung Quốc thiệt mạng hôm Thứ Ba sau khi bị trúng đạn cao su của lính tuần duyên Nam Hàn lúc tấn công lên tàu để ngăn chặn việc đánh cá bất hợp pháp trong vùng biển Hoàng Hải, theo giới hữu trách.



Tàu đánh cá Trung Quốc bị tuần duyên Nam Hàn bắt giữ. (Hình: chụp qua Youtube)


Ngư dân 44 tuổi này chết ít giờ sau khi được chở bằng trực thăng từ biển về một bệnh viện ở cảng Mokpo, theo một giới chức tuần duyên Nam Hàn.


“Chúng tôi nghĩ rằng người này bị trúng viên đạn cao su vào ngực trong lúc toán tuần duyên tràn lên tàu,” viên chức này cho hay.


Khoảng 30 tàu đánh cá Trung Quốc đang hoạt động bất hợp pháp trong hải phận Nam Hàn khi tàu tuần duyên Nam Hàn tới để ngăn chặn.


“Lực lượng tuần duyên phải dùng đạn cao su để khống chế các ngư dân Trung Quốc dùng dao và các võ khí khác chống lại,” nguồn tin trên cho hay.


Phía Trung Quốc bày tỏ sự “bất bình mạnh mẽ” và yêu cầu Nam Hàn điều tra vụ này. Hồi Tháng Mười Hai năm ngoái, một sĩ quan tuần duyên Nam Hàn bị đâm chết trong cuộc xô xát với ngư dân Trung Quốc. (V.Giang)

Los Angeles: Cấp ID cho di dân bất hợp pháp


LOS ANGELES (NYT) –
Bắt đầu từ Tháng Ba năm nay, thành phố Los Angeles ngưng tịch thu xe của những người lái xe không có bằng. Sau đó, vào tháng này, cảnh sát trưởng thành phố loan báo sẽ không giao nạp di dân bất hợp pháp vi phạm các tội nhẹ cho chính quyền liên bang để bị trục xuất.









Sinh viên mặc áo T-shirt trong một cuộc biểu tình ủng hộ di dân bất hợp pháp tại Los Angeles. (Hình: Kevork Djansezian/Getty Images)


Và nay, Los Angeles có thể sẽ là thành phố lớn nhất ở Mỹ cấp thẻ căn cước cho thành phần di dân bất hợp pháp, để họ có thể mở trương mục ngân hàng và được hưởng các dịch vụ khác.


Một ủy ban Hội Ðồng Thành Phố Los Angeles hôm Thứ Ba đồng thanh chấp thuận một đề nghị theo đó chuẩn bị cuộc gọi thầu từ các công ty tư nhân để thực hiện việc cung cấp và điều hành thẻ căn cước của riêng thành phố cho người di dân bất hợp pháp. Toàn thể Hội Ðồng Thành Phố vẫn phải bỏ phiếu chấp thuận đề nghị này.


“Thẻ căn cước này cho những người hiện đang phải sống trong bóng tối được ra ngoài ánh sáng,” theo Ed Reyes, một nghị viên thành phố. Ông Reyes nói thêm đây không phải chỉ là vấn đề của chính phủ liên bang mà cũng là điều chính quyền địa phương phải giải quyết.


Tại California, hiện có hai thành phố lớn là Oakland và San Francisco có chương trình cấp thẻ căn cước cho giới di dân bất hợp pháp. (V.Giang)

Radio ĐÁP LỜI SÔNG NÚI

Mời đồng bào tại hải ngoại và trong nước đón nghe
Radio ĐÁP LỜI SÔNG NÚI
Tiếng nói của Sự Thật vì Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền
Phát thanh từ 9:30 đến 10 giờ mỗi tối trên tần số AM 1503
(làn sóng Đài BBC London cũ), nghe được trên các webs:
www.radiodlsn.com; www.cuuquoc.com
Liên lạc và yểm trợ đài, xin gởi về:
Vietnam Democracy Radio (VDR)
P.O. Box 612882, San Jose, CA 95161- USA
Tel.: (408) 663-9860; Email: [email protected]


 


Tìm các bạn cựu sinh viên Sĩ Quan Thủ Ðức khóa 21


Cần liên lạc với các bạn cùng khóa cùng đại đội (Ðại Ðội 11, Trung Ðội 43) càng tốt, để biết tin tức ngày cuối đời.


  Mong các bạn liên lạc Buc Van Nguyen: 8681 Katela Ave., #961, Stanton, CA 90680 hoặc điện thoại (714) 220-0401.

Từ ca khúc ‘Lòng Mẹ’ tới đời thường của nhạc sĩ Y Vân


Du Tử Lê


(Tiếp theo kỳ trước)


 


Về thời điểm ra đờiá của ca khúc “Lòng Mẹ” mà, cá nhân tôi muốn được gọi là “quốc ca của lòng từ mẫu,” đến nay, đã có tới ba ghi nhận khác nhau.










Nhạc sĩ Y Vân. (Tranh do con trai trưởng của nhạc sĩ Y Vân vẽ)


Trước hết, theo trang mạng Wikipedia/Bách khoa toàn thư mở, phần tiểu sử của cố nhạc sĩ Y Vân, có đoạn ghi nhận nguyên văn như sau:


“Năm 1952 (trước di cư 1954) ông (nhạc sĩ Y Vân) vào Nam, tại đây tiếp tục sáng tác, chơi nhạc và dạy nhạc, ngoài ra còn viết sách dạy nhạc và đàn guitar. Những ca khúc nổi tiếng thời điểm này là: Lòng Mẹ, Hồn Quê, Ðò Nghèo,… ngoài ra ông còn là người đi tiên phong cho dòng nhạc nhẹ với những bài hát có giai điệu Cha cha cha, Disco như: Sài Gòn, Ảo Ảnh, Sáu Mươi Năm Cuộc Ðời, Thôi…”


Ðoạn vănátrên mở ra một cánh cửa mơ hồ khá to lớn! Căn cứ vào mạch văn, không ít người suy diễn rằng, ca khúc “Lòng Mẹ” của cố nhạc sĩ Y Vân, đã được sáng tác vào năm 1952.


Nhưng trong bài viết nhan đề “Vài nét về cuộc đời của nhạc sĩ Y Vân,” tác giả Nguyễn Việt viết:


“…Sau một buổi trình diễn với Phủ Tổng Ủy Di Cư về, Y Vân bị mưa ướt như chuột lột, quần áo dơ hết. Mới di cư còn nghèo, chỉ có một bộ đồ coi được nhất để trình diễn, Y Vân rất lo lắng vì ngay sáng hôm sau lại phải đi đàn nữa. Khuya hôm đó, mẹ ông đã đem bộ quần áo ra máy nước công cộng đầu hẻm giặt sạch rồi về nhà đốt than lên hơ cho chóng khô.”


“Sáng hôm sau, Y Vân đã nghiễm nhiên có được bộ quần áo sạchá mặc đi diễn. Ông cảm động lắm và cảm hứng viết nhạc phẩm đầu tay “Lòng Mẹ,” một bài hát đã đi vào lòng hằng triệu người dân nước Việt. Và đó là khởi đầu cho sự nghiệp âm nhạc của một trong những nhạc sĩ tài hoa nhất của Việt Nam…” (2)


Trên thực tế, Phủ Tổng Ủy Di Cư được chính quyền miền Nam thành lập vào năm 1954, với nhiệm vụ lo giúp đỡ thiết thực cho hơn một triệu đồng bào miền Bắc di cư vào Nam.


Tài liệu chính thức ghi nhận rằng:


“Sau khoảng một tháng, làn sóng di cư trở nên ồ ạt khiến chính phủ phải thành lập Phủ Tổng Ủy Di Cư Tị Nạn. Phủ Tổng Ủy lần lượt do các ông Nguyễn Văn Thoại (từ ngày10.8.1954), GS Ngô Ngọc Ðối (từ ngày 21.8.1954), BS Phạm Văn Huyến (từ ngày 4.12.1954), ông Bùi Văn Lương (từ ngày17.5.1955) làm tổng ủy trưởng. Tới ngày 21 tháng 8. Mỗi ban ngành đều có đại diện của Phủ Tổng Ủy. Phủ Tổng Ủy có 3 nhiệm vụ: Cứu trợ và di chuyển; Kiểm soát và tiếp cư; Giúp đỡ định cư… (3)


Nếu tư liệu của tác giả Nguyễn Việt về ca khúc “Lòng Mẹ” của Y Vân là chính xác thì, thời điểm sáng tác của ca khúc phải nằm trong khoảng thời gian từ 1954, tới 1955. Bởi vì, sau đó, Phủ Tổng Ủy Di Cư không còn nữa.


Chưa hết, nhạc sĩ Y Vũ, em ruột của cố nhạc sĩ Y Vân, lại kể với phái viên báo Thanh Niên rằng:


“Cuối thập niên 1950, anh Y Vân là nhạc công chơi cho các nhà hàng ở Sài Gòn. Hằng đêm, mẹ ở nhà giặt quần áo ở máy nước công cộng, có lần giặt đến 2 giờ sáng thì bị cảnh sát chế độ cũ bắt vì tội phá lệnh giới nghiêm. Ðến sáng, anh tôi về nhà, biết chuyện đã khóc và viết ra ‘Lòng Mẹ,’” em trai của nhạc sĩ kể lại.


“Câu hát tha thiết: ‘Lòng mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu. Tình mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ. Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ. Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ… Thương con thao thức bao đêm dài, con đà yên giấc, mẹ hiền vui sướng biết bao. Thương con khuya sớm bao tháng ngày, lặn lội gieo neo, mái tóc trót đành đẫm sương… ’ ’ Viết xong, anh hát cho mẹ nghe và bà đã khóc…” (4)


Giống như tác giả Nguyễn Việt, nhạc sĩ Y Vũ cũng không xác định rõ thời gian ra đời của ca khúc “Lòng Mẹ.” Nhưng khi ông nói đó là “cuối thập niên 1950…” thì, chắc chắn không phải là khoảng thời gian 1954-1955. Nó càng rất xa điểm mốc 1952 như tài liệu của Wikipedia, khiến nhiều người ngộ nhận (?).


Tuy nhiên, dù “Lòng Mẹ” ra đời ở thời điểm nào thì, căn cứ vào những tư liệu có được, (luôn cả lời kể của người em ruột, Y Vũ), tất cả đều cho thấy, nhạc sĩ Y Vân xuất thân từ một gia đình ngặt nghèo về vật chất. Ông sống với một bà mẹ đơn chiếc, tần tảo, ngược xuôi, một mình nuôi bầy con.


Ở điểm này, tác giả Nguyễn Việt, trong bài viết của mình cho hay, ông biết khá rõ về gia cảnh của cố nhạc sĩ Y Vân; cũng như nguồn gốc của bút hiệu “Y Vân.” Họ Nguyễn viết:


“Nhạc sĩ Y Vân tên thật là Trần Tấn Hậu, sinh năm 1933 tại Hà Nội nhưng quê gốc ở Thanh Hóa. Thuở thiếu niên ông từng theo học nhạc với giáo sư-nhạc sĩ Tạ Phước, và đã tập tành sáng tác từ rất sớm nhưng không mấy thành công.


“Mồ côi cha, nhà nghèo, mấy mẹ con dắt díu nhau nương náu trong một túp lều xiêu vẹo ở ngõ chợ Khâm Thiên. Chính vì thế, Trần Tấn Hậu rất thương mẹ và các em.


“Lúc đó chàng nhạc sĩ nghèo chưa lấy nghệ danh Y Vân, ông phải đi dạy đàn để nuôi gia đình. Có một người bạn thân giới thiệu anh đến dạy đàn cho một tiểu thư khuê các, nàng tên là Tường Vân. Rồi giữa họ hé nở một mối tình đằm thắm. Nhưng… tình đầu tan vỡ cũng là lẽ thường, huống chi chàng chỉ là anh ‘Trương Chi’ si tình khốn khổ, còn nàng lại là mộtá‘Mỵ Nương’ danh gia vọng tộc. Không thành duyên nhưng… thành danh, một loạt các ca khúc của Y Vân (có nghĩa là Yêu Vân) ra đời từ đó như: Ðò Nghèo, Ảo Ảnh, Nhạt Nắng… với phong cách tha thiết, trữ tình rất được công chúng yêu thích (…).


“Năm 1954, ông cùng 2 em và mẹ di cư vào Nam với hai bàn tay trắng, lúc vừa 21 tuổi. Mẹ hiền buôn bán nuôi 3 con. Còn Y Vân thì đã thích nhạc từ nhỏ, học đàn, sáng tác, hòa âm từ trước năm 54 nên vào Nam đã có thể đi trình diễn giúp vui cho đồng bào di cư…” (5)


Tôi không biết có phải vì gia cảnh ngặt nghèo và, mối tình đầu sớm tan vỡ, đã là hai động lực lớn, thúc đẩy tài năng tiềm ẩn của Y Vân/Trần Tấn Hậu, sớm phát tiết và thăng hoa?


Nếu quan điểm này có phần đúng thì, chúng ta cũng nên cám ơn hai bất hạnh kia của họ Trần. Và trước khi từ trần ngày 28 tháng 11 năm 1992 tại Saigon, tôi tin, dù bản chất khiêm tốn, thâm tâm cố nhạc sĩ Y Vân cũng hài lòng, hãnh diện về những năm, tháng cơ cực của gia đình và, cá nhân ông – Qua những gì ông đã cống hiến cho kho tàng tân nhạc Việt Nam. Một cống hiến nghệ thuật lớn lao mà, không phải nhạc sĩ nào cũng có thể đạt được. Dù cho họ may mắn có hoàn cảnh sống đầy đủ, tốt đẹp hơn ông!


(Kỳ sau: “Y Vân, tình khúc như nhân chứng kỷ niệm”)


 


Chú thích:


(2), (3), (4), (5): Nguồn đd.

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 76)

Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 76


 


Mặt trời nóng gay gắt, chúng tôi lui vào bóng mát. Gã thầy tu nồng mùi mồ hôi chua ra trầm hương. Gã sắp tan thành nước trong ánh mặt trời và Zorba phải lôi gã vào chỗ râm mát nhất để gã đừng bốc mùi hôi thối quá.


Zorba lúc này đã ăn uống no nê và muốn nói chuyện phiếm, hắn hỏi:


– Bạn trở thành tu sĩ như thế nào?


Gã thầy tu cười khẩy:


– Có lẽ bạn cho là vì thánh thiện? Chắc vậy! Vì nghèo đói, bạn ơi, vì nghèo đói! Tôi không có gì để ăn, vì thế tôi tự nhủ: “Ta chỉ còn nước đi vào tu viện để khỏi chết đói mà thôi!”


– Và bạn có mãn nguyện không?


– Lạy Chúa! Tôi khao khát than thở luôn luôn, nhưng xin bạn đừng để ý tới điều đó. Tôi không khao khát những chuyện trần gian, những cái đó, tôi i… vào, xin lỗi bạn, ngày nào tôi cũng i… vào. Nhưng tôi khao khát thiên đàng! Tôi kể chuyện khôi hài và tôi nhảy nhót làm bọn thầy tu cười. Tất cả đều bảo tôi bị quỉ ám và nhục mạ tôi. Nhưng tôi thầm nhủ: “Không thể được, chắc chắn Thượng Ðế phải ưa sự đùa giỡn.” “Vào trong này, chú hề nhỏ bé của ta, vào trong này!” Tôi biết một ngày kia ngài sẽ nói với tôi như vậy. “Ðến làm trò cười cho ta!” Tôi sẽ vào Thiên Ðàng như một tên hề vậy đó.


– Bạn ơi! Tôi tin rằng cái đầu bạn vít đúng chỗ đấy! Zorba vừa nói vừa đứng dậy. Thôi đi kẻo tối!


Gã thầy tu lại đi mở đường. Trong khi leo núi tôi có cảm tưởng đang leo lên những cấp bậc tinh thần trong tôi, đi từ những lo âu đê hạ tầm thường tới những mối bận tâm cao cả hơn, từ những chân lý tiện nghi của đồng bằng với những lý thuyết hiểm trở.


Ðột nhiên gã thầy tu dừng lại.


– Ðức Bà Trừng Phạt! Gã la lên, tay chỉ một giáo đường nhỏ mái tròn duyên dáng.


Gã quì xuống và làm dấu thánh giá.


Tôi xuống la và bước vào nhà nguyện. Trong một góc tường có một tượng Thánh Mẫu cổ kính, ám khói và đầy đồ mã: những tấm bạc mỏng trên đó những bàn chân, bàn tay, những đôi mắt, những trái tim… được khắc một cách thô sơ. Một ngọn đèn chầu bằng bạc trước thánh tượng duy trì một ánh sáng không bao giờ tắt.


Tôi lặng lẽ lại gần: một tượng Thánh Mẫu dữ dội, hiếu chiến, khuôn cổ mạnh mẽ và tia mắt nghiêm khắc, xao xuyến của một trinh nữ, giữ trong tay, không phải Chúa hài đồng mà là một cây giáo dài thẳng băng.


– Khốn cho kẻ nào xúc phạm tới tu viện! Gã thầy tu kinh sợ nói. Bà sẽ lao vào hắn và cây giáo của Bà sẽ xuyên qua người hắn. Ngày trước quân Algérie đến đây đốt tu viện. Nhưng hãy coi chúng bị trừng phạt thế nào, những quân vô lại ấy; lúc chúng đi qua giáo đường này, đức Mẹ Ðồng Trinh từ tượng Thánh Mẫu nhẩy xuống và lao ra ngoài và bắt đầu đập bằng cây giáo, đập tứ tung; Ðức Bà giết chết hết cả bọn. Ông nội tôi nhớ trông thấy hài cốt chúng ngổn ngang khắp cánh rừng. Bắt đầu từ đó, người ta gọi Ðức Bà là Ðức Bà Trừng Phạt. Trước kia người ta gọi bà là Ðức Mẹ Nhân Từ.


– Tại sao Ðức Bà không làm phép lạ trước khi chúng đốt tu viện, thưa cha Zaharia? Zorba hỏi.


– Bề-Trên muốn như vậy! Gã thầy tu vừa trả lời vừa làm dấu ba lần.


– Ðồ-Bề-Trên! Zorba lẩm bẩm, hắn trèo lên yên. Lên đường.


Chẳng bao lâu, trên một cao nguyên, người ta thấy tu viện Ðức Mẹ Ðồng Trinh hiện ra giữa núi đá và thông. Thanh thản, tươi sáng, cách biệt thế gian, nằm lọt thỏm trong hẻm của đèo cao xanh tốt này, hòa hợp một cách sâu thẳm sự cao nhã của đỉnh cao và sự dịu dàng của đồng bằng, đối với tôi tu viện này là một nơi ẩn dật tuyệt vời nhất cho sự trầm tư nhân loại.


“Nơi đây, tôi nghĩ, một tâm hồn giản phác và dịu dàng có thể đào luyện một hứng khởi tôn giáo xứng hợp với tầm vóc con người. Không phải là một đỉnh cao cheo leo, siêu nhân, cũng chẳng là một đồng bằng lười biếng, tham dục, nhưng chỉ là cái gì cần thiết cho tâm hồn vươn lên mà không đánh mất vẻ ôn nhu nhân loại của mình. Một cảnh giới như thế này, tôi tự nhủ, sẽ không tạo ra anh hùng cũng chẳng sinh sản ra heo chó. Nó sẽ đào luyện ra con người.”


Nơi đây hoàn toàn xứng hợp với một đền thờ cổ Hy Lạp duyên dáng hay một thánh đường Hồi giáo vui tươi. Thượng Ðế phải giáng xuống đây trong hình thể nhân loại đơn giản của ngài. Ngài phải đi chân trần trên cỏ xuân và chuyện trò lặng lẽ với con người.


– Kỳ diệu thay! Cô đơn thay! Hoan lạc thay!


Chúng tôi xuống la, đi vào cửa giữa vòng tò vò, trèo lên phòng khách, nơi người ta mang đến cho chúng tôi khay rượu raki, mứt và cà-phê cổ truyền. Cha phụ trách tiếp khách đến, các tu sĩ vây quanh chúng tôi và người ta bắt đầu nói. Những cặp mắt tinh quái, những cặp môi tham lam, những chòm râu ria, và những cái nách hôi mùi dê đực.


– Các ông không mang báo tới sao? Một tu sĩ băn khoăn hỏi.


– Báo ư? Tôi ngạc nhiên hỏi lại. Các Cha làm gì bằng báo ở đây?


– Thưa huynh, một tờ báo để biết tình hình thế giới dưới kia! Hai ba tu sĩ tức giận la lên.


òng khách, nơi người ta mang đến cho chúng tôi khay rượu raki, mứt và cà-phê cổ truyền. Cha phụ trách tiếp khách đến, các tu sĩ vây quanh chúng tôi và người ta bắt đầu nói. Những cặp mắt tinh quái, những cặp môi tham lam, những chòm râu ria, và những cái nách hôi mùi dê đực.


– Các ông không mang báo tới sao? Một tu sĩ băn khoăn hỏi.


– Báo ư? Tôi ngạc nhiên hỏi lại. Các Cha làm gì bằng báo ở đây?


– Thưa huynh, một tờ báo để biết tình hình thế giới dưới kia! Hai ba tu sĩ tức giận la lên.

Obama – Romney: Cuộc tranh luận với nhiều lời lẽ gay gắt


NewYork –
Lần thứ nhì hai ứng cử viên tổng thống tranh luận, bắt đầu từ lúc 9 giờ tối Thứ Ba giờ miền Ðông, hay 6 giờ chiều giờ California, tại Hofstra University ở Hempstead, New York.









Trong một buổi tranh luận được cho là nẩy lửa tại Hofstra University, ở Hempstead, New York, Tổng Thống Barack Obama và ứng cử viên tổng thống đảng Cộng Hòa Mitt Romney, cùng dùng hết tài hùng biện để thuyết phục dân Hoa Kỳ chính mình mới xứng đáng là người lãnh đạo đất nước trong nhiệm kỳ tới. (Hình: Shannon Stapleton/AP)


Cuộc tranh luận diễn ra dưới hình thức một cuộc thảo luận hội trường, tổ chức Gallup Organization phụ trách chọn một số cử tri có thể đi bầu làm cử tọa, 82 người theo tường trình của truyền thông Mỹ, và được phép đặt câu hỏi.


Ðiều hợp viên, bà Candy Alt Crowley, 63 tuổi là thuyết trình viên trưởng ban tin tức của CNN chuyên về chính trị, đã tường trình về các cuộc bầu cử Hoa Kỳ từ trên hai thập niên và lần đầu tiên điều hòa một cuộc tranh luận cho ứng cử viên tổng thống.


Cả hai ban tranh cử đều không đồng ý với việc bà Candy Crowley nói rằng có thể tiếp tục khai triển câu hỏi do cử tọa đặt ra, cho là việc ấy vượt quá vai trò điều hợp viên. Tuy nhiên ủy ban phụ trách tranh luận chỉ trả lời đã chuyển ý kiến này đến Crowley, nhưng không bị ràng buộc với các ban tranh cử về điều kiện gì.


Thông thường câu hỏi của cử tọa trong hoàn cảnh này đều rất tổng quát, tranh luận viên dễ dàng lập luận cũng như khai thác chuyển hướng nội dung qua phía đối phương. Sự can dự của điều hòa viên, một nhà báo giầu kinh nghiệm, sẽ có thể tạo thêm khó khăn buộc phải giải đáp cụ thể vấn đề hơn.


Cuộc tranh luận bắt đầu sau câu hỏi đầu tiên của một sinh viên 20 tuổi tên Jeremy về tương lai của mình sau khi tốt nghiệp. Romney trả lời trước nói rằng mọi người đều biết “chúng tôi sẽ hồi phục nền kinh tế.” Obama nói với Jeremy rằng “tương lai của anh sẽ sáng sủa” và lái sang kế hoạch 5 điểm của ông đã tạo ra 5 triệu công việc mới. Sau đó, Romney hứa hẹn tạo ra 12 triệu việc làm trong nhiệm kỳ của ông.


Nhưng Obama thẳng thừng phản bác khi Romney chỉ trích chương trình cứu nguy cho kỹ nghệ xe hơi ở Detroit rằng “điều mà ông Romney nói hoàn toàn không đúng sự thật” và phê phán kế hoạch 5 điểm của Romney là chỉ có 1 điểm, đó là giúp người giầu.


Hai đối thủ trao đổi bằng lời lẽ mạnh mẽ với lập luận và quan điểm đối chọi qua nhiều nội dung do cử tọa nêu ra, từ chính sách năng lượng đến thuế và tác động tới ngân sách. Chính sách di dân cũng là một điểm để hai ứng cử viên đối chọi đả kích lẫn nhau


Liên quan vấn đề phụ nữ, khi có cử tọa đề cập đến thời kỳ Tổng Thống Bush, Romney nói là “Bush có đường lối khác ở một thời kỳ khác.” Obama từ đó cho rằng có một vài điểm Romney khác Bush nhưng không hẳn là tích cực. Ông nói “đã phải đào đường ra” từ những chính sách sai lầm của Bush.


Romney phê phán 4 năm qua không được như Obama nói, còn Obama thì khẳng định với câu hỏi của một cử tọa trẻ rằng “những gì tôi cam kết thì tôi làm và giữ đúng.”


Hai người có lúc tố cáo lẫn nhau về tiền đầu tư ở Trung Quốc, Romney hỏi: “Ông có xem lại túi tiền ấy không?” nhưng Obama đáp ngay: “Lương của tôi không nhiều như vốn của ông nên tôi ít khi phải nghĩ tới.” Bà Crowley nhiều lần phải nhắc nhở hai người đi thẳng vào vấn đề thảo luận.


Cuộc tranh luận có lúc gần tới đấu khẩu lúc Romney nói về vụ Libya. Romney yêu cầu Obama đừng ngắt lời nhưng Obama dứt khoát: “Tôi là tổng thống.” Ông chỉ qua Romney và phê phán “người của ông lợi dụng chính trị hay đánh lạc sự kiện khi chúng ta mất 4 công dân, thưa thống đốc, đó là điều xúc phạm. Chúng tôi không làm như thế.”


Thái độ cứng rắn và lời lẽ tấn công, buộc đối thủ là không thẳng thắn và quá khích, là điều các quan sát viên đã có thể dự đoán vì Obama cần tỏ ra chủ động và chứng tỏ năng lực khác hẳn lần tranh luận trước để lấy lại niềm tin và sự phấn khởi nơi người ủng hộ.


Khó có thể nói là Obama hay Romney thắng trong cuộc tranh luận này. Nhưng có lẽ cả hai người đều đạt được mục tiêu nhất thời của mình: Obama tái lập được năng lực cho cuộc bầu cử, trong khi Romney có thể cho rằng không mất đi động lực đã tạo nên trước đây. Theo CNN trong ba cuộc tranh luận vừa qua, phía Dân Chủ đều chiếm được thời gian nói nhiều hơn phía Cộng Hòa: Obama hơn Romney gần 1 phút. (HC)

TIN LŨỚT

Việt Nam


 



  • Ông Trịnh Thanh Sơn ở xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa, đã 45 tuổi nhưng chỉ cao 60 cm và nặng 30 kg.

 



  • Anh Phạm Ngọc Hưng, một tài xế taxi ở Ðà Nẵng đã trả lại hơn 200 triệu đồng (khoảng $10,000) cho một vị khách bỏ quên.

 



  • Nhà cầm quyền Việt Nam có thể sẽ hoãn tăng lương cho công chức vào năm 2013 vì “tình hình thu chi ngân sách khó khăn.”

 



  • Giáo Sư Tương Lai, nguyên viện trưởng Viện Khoa Học Xã Hội Việt Nam, gọi Hội nghị Trung ương 6 “là một sự thất bại thảm hại” của đảng CSVN.

 



  • Ðộng đất lại xảy ra ở khu vực đập thủy điện Sông Tranh 2, tỉnh Quảng Nam vào chiều ngày 16 tháng 10, gây rung chuyển khu vực các xã chung quanh.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Stephen Austin, 25 tuổi, là người đầu tiên bị bắt tại một công viên ở Costa Mesa và có thể bị án tù đến 6 tháng vì luật thành phố cấm can phạm tấn công tình dục lai vãng.

 



  • Một đám cháy trên đường 17th, Santa Ana, bị nghi là do bóng đèn neon hư, xảy ra lúc 3:30 sáng Thứ Ba được 45 lính chữa lửa dập tắt sau 30 phút. Thiệt hại khoảng $90,000 nhưng không có ai bị thương.

 



  • Tyler Macleod, 18 tuổi, theo học Huntington Beach High School, chết hôm 24 Tháng Chín vì dùng heroin quá liều. Thành phố và cộng đồng đang vận động lập quỹ ngăn ngừa thiếu niên sử dụng ma túy.

 



  • Sân vận động Titan của Cal State Fullerton sẽ là nơi ra mắt tranh giải túc cầu toàn quốc “2012 Los Angeles Viking Cup” từ 23 Tháng Mười Một đến 1 Tháng Mười Hai.

 


Hoa Kỳ


 



  • Trong một nỗ lực cạnh tranh với Amazon.com, công ty Target lần đầu tiên tuyên bố bảo đảm sẽ bán mọi món hàng cùng giá với hàng bán online của Amazon.com trong mùa lễ.

 



  • University of Phoenix, trụ sở tại Phoenix, Arizona cho biết sẽ đóng cửa 115 trường đại học nhỏ khắp nơi vì số ghi danh thấp so với phí tổn quá cao.

 



  • Công ty Facebook sẽ mở một chi nhánh tại London, dự trù là nơi 20 chuyên gia nhu liệu điện toán sẽ làm việc để tích hợp phần mềm Skype với trang mạng xã hội Facebook’s.

 


Thế Giới


 



  • Cuba hôm Thứ Ba loan báo bãi bỏ điều luật từ 1961 đòi hỏi công dân muốn đi ra nước ngoài phải xin thông hành xuất cảnh.

 



  • Hôm 15 tháng 10, phi thuyền Cassini đã bay 15 năm qua 3.8 tỷ dặm và vẫn tiếp tục thám sát Mộc Tinh cùng các vệ tinh của hành tinh lớn nhất Thái Dương Hệ này từ 2004 đến nay.

 



  • Theo Cơ quan Năng lượng Quốc tế, biện pháp cấm vận của Hoa Kỳ và Âu Châu đã khiến xuất cảng dầu lửa của Iran giảm đi hơn 1 triệu thùng mỗi ngày.

 



  • Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế Chiến lược (CSIS) cho biết trong thập niên qua Trung Quốc dẫn đầu chi tiêu quốc phòng tăng gấp đôi của các cường quốc Á Châu.

 



  • Cảnh sát Anh hôm Thứ Ba tạm giữ để thẩm vấn hai người khả nghi vào bệnh viện ở Birmingham nói là để thăm hỏi cô gái Pakistan 14 tuổi bị Taliban bắn trọng thương vừa được đưa qua đây chữa trị.

60 phút trước vòng tranh luận thứ nhì: khó cả đôi đàng

 


Nguyễn Văn Khanh


 


Ba tuần lễ vừa qua và 3 tuần lễ sắp tới là khoảng thời gian đầy khó khăn cho cả ông Barack Obama của đảng Dân Chủ và ông Mitt Romney của đảng Cộng Hòa.


Khó khăn đó không chỉ đến bằng cuộc tranh luận tối nay ở Hofstra University tại New York, cũng không chỉ đến bằng cuộc tranh luận cuối cùng diễn ra tối Thứ Hai tuần sau tại Florida, mà đến từ những thắc mắc cử tri Hoa Kỳ đang đặt ra: nên tín nhiệm ai, nên trao chìa khóa mở cửa Tòa Bạch Ốc cho ai?


Thắc mắc đó được thể hiện rõ trên khuôn mặt của 82 cử tri được chọn dự cuộc tranh luận diễn ra dưới hình thức “town hall meeting” – dù chỉ có khoảng 10 hay 15 người có cơ hội được đặt câu hỏi trực tiếp với ứng viên Dân Chủ và Cộng Hòa. Những người được chọn có thể từng ủng hộ đảng Dân Chủ hay tán thành đường lối của đảng Cộng Hòa, nhưng tất cả đều giống nhau ở một điểm: chưa quyết định sẽ dồn phiếu cho ai vào ngày mùng 6 Tháng Mười Một tới đây.


Cũng như khoảng 60 triệu người dân Hoa Kỳ ngồi trước máy truyền hình theo dõi cuộc tranh luận, các câu hỏi của toán cử tri có mặt trong phòng hội của trường Ðại Học Hofstra đặt ra với ông Obama và ông Romney phản ánh các thắc mắc mà người dân Hoa Kỳ đang có. Về đối nội, có thể họ muốn biết 2 ông sẽ làm những gì để cân bằng ngân sách, chính sách giảm thuế của 2 ông ra sao, có cắt giảm khoản khấu trừ mà người mua nhà đang được hưởng hay không, các ông sẽ làm gì để giải quyết giá xăng dầu đang tăng ở mức chóng mặt? Về đối ngoại, cử tri cũng mong hiểu rõ hơn về kế hoạch 2 ông sẽ thực hiện nhằm ngăn chận sự bành trướng của Trung Quốc, các ông sẽ giải quyết vấn đề Iran và Bắc Hàn ra sao, chính sách đó có ngăn cản được ý định chế tạo võ khí nguyên tử mà Bình Nhưỡng cũng như Tehran đang theo đuổi hay không? Họ cũng sẽ thắc mắc về vai trò của Hoa Kỳ đối với viễn ảnh hòa bình Trung Ðông, với cuộc nổi dậy của dân chúng Syria và với mầm mống khủng bố vẫn còn đe dọa an ninh nước Mỹ và thế giới.


Không chỉ phải trả lời thật rõ ràng nhưng điều cử tri muốn biết, hai ông Obama và Romney đều hiểu phải thắng cuộc tranh luận tối nay. Hai tuần lễ trước đây ông Obama đã thua vòng đầu, “không thể để ông Romney tiếp tục ghi bàn thêm được nữa,” theo nhận xét của nhà báo Dan Balz đang viết cho tờ The Washington Post. Về phần ông Romney, “trách nhiệm của ông là không làm mất khí thế tạo được ở Denver cách đây 2 tuần lễ,” như chiến lược gia Cộng Hòa Alan Steiner nói với báo chí chỉ ít phút đồng hồ trước khi cuộc tranh luận bắt đầu.


Cuộc tranh luận tại New York cũng diễn ra trong bối cảnh có khá nhiều tin không mấy thuận lợi cho ông Obama, vị tổng thống đương nhiệm.


Chỉ vài tuần trước đây tất cả các cuộc thăm dò đều cho thấy ông đang dẫn trước từ 4% cho đến 7-8% tổng số phiếu cử tri, nhưng bây giờ số phiếu của ông và số phiếu cử tri nói sẽ bỏ cho ông Romney đang ngang nhau. Cuộc thăm dò của USA Today/Gallup Poll nói mỗi ông có 47% cử tri ủng hộ, một cuộc thăm dò khác do Bloomberg News phổ biến cho hay nếu tính ở cấp toàn quốc ông Obama vẫn đang dẫn nhưng thật khít khao (48%-47%), nhưng ở 12 tiểu bang nằm trong danh sách quyết định thắng bại của cuộc bầu cử năm nay, số phiếu ủng hộ ông Romney đang tăng và tại một số tiểu bang, tăng nhanh tới mức độ không ngờ, đặc biệt là số phiếu của tập thể nữ cử tri ở Virginia và Ohio.


Tại Virginia, ông Romney dẫn đầu với 50% trong khi ông Obama được có 45%, ở Ohio ông Romney có 50% nữ cử tri ủng hộ, ông Obama chỉ có 44%. Ðặc biệt những phụ nữ đã lập gia đình đang cư ngụ tại Ohio nói rằng họ không quên ông Obama là người bỏ tiền cứu nguy kỹ nghệ xe hơi giúp hơn 200,000 công nhân có việc làm, nhưng 51% cho biết dựa vào những điều ông Romney trình bày, họ tin ông sẽ giải quyết tình trạng kinh tế hay hơn những chính sách ông Obama đã thực hiện.


Những điều đó chứng tỏ cuộc tranh luận sắp sửa bắt đầu giữ vị trí quan trọng cho cuộc bầu chọn tổng thống năm nay.


Phía ông Obama cho biết “đã sẵn sàng,” bà phụ tá Trưởng Ban Vận Ðộng Tranh Cử Stefanie Cutter hứa hẹn “mọi người sẽ nhìn thấy một ông Obama hoàn toàn khác (với ông Obama đã thấy ở cuộc tranh luận tại Denver).”


Bên ông Romney, ông Cố Vấn Neil Newhouse cũng đưa ra lời phát biểu tương tự, bảo thêm ông Romney nóng lòng chờ đến giờ tranh luận với đối thủ Obama “để cử tri Hoa Kỳ biết sự khác biệt giữa con đường quốc gia phải đi và sẽ đến mà ông Romney đã vạch ra.”

Tỉ lệ giới trẻ ghi danh đi bầu giảm


Thiên An/Người Việt


 


WASHINGTON (NV) –Giới trẻ tỏ ra kém mặn mà với cuộc tranh cử năm nay. Số cử tri từ 18 đến 30 tuổi giảm mạnh so với bốn năm trước.









Một cử tri trẻ tại San Francisco, California, tham gia vận động cho cuộc tranh cử tổng thống sắp tới. (Hình: John Raoux/AP)


“ Với mình, đợt bầu cử năm nay không thú vị bằng bốn năm trước”- Hoàng Ðặng nói. Hiện sống ở khu Little Saigon tại Houston của tiểu bang Texas, Hoàng Ðặng, 26 tuổi, cho biết có thể sẽ bầu cho Obama, nhưng em chưa có quyết định cuối cùng và cũng chưa đi ghi danh.


Tài liệu từ Trung Tâm Pew Research cho thấy số người trẻ ghi danh bầu cử chỉ bằng một nửa số liệu của thời điểm này vào năm 2008. Số còn lại cho biết rằng có thể họ sẽ ghi danh vào những ngày sắp tới, nhưng phần lớn cho biết không thực sự theo dõi cuộc tranh cử năm nay.


“Năm nay em phân vân không biết bầu cho ai”- Chad Germany, sinh viên Ðại Học Berkeley nói. Lần đầu tiên Chad đủ tuổi đi bầu là bốn năm trước đây, khi em 20 tuổi. Chad từng bỏ phiếu cho Tổng Thống Obama vì em từng ủng hộ các hứa hẹn dành cho giới trẻ của ông Obama. Chad nói thêm, “Em chưa gửi tờ ghi danh bầu cử đi, nhưng em cũng sắp gửi rồi. Em sẽ sớm đưa ra quyết định thôi.”


Thông thường, các cử tri trẻ có thói quen ghi danh bầu cử vào những ngày cuối cùng trước hạn chót. Tuy vậy, số giới trẻ đã ghi danh tính tới thời điểm này trong đợt tranh cử năm nay, 18%, thua xa con số 35% của cùng thời điểm vào năm 2008.


Như Chad, nhiều thanh niên tuy không ghi danh sớm nhưng nói chắc chắn sẽ đi bầu. Số cử tri trẻ này, thành phần sẽ đi bầu nhưng chưa kịp ghi danh, cũng giảm đi đáng kể trong cuộc vận động tranh cử năm nay. Tỉ lệ này là 63% so với con số 72% của thời điểm này vào bốn năm trước. Các cử tri trẻ cũng cho biết họ không theo dõi tình hình tranh cử của năm nay sát sao như họ đã từng trước cuộc vận động tranh cử lần trước.


Khi hỏi các thanh niên chưa ghi danh về lý do họ không thiết tha với cuộc bầu cử năm nay, một số, ví dụ như Ryan Gussif 25 tuổi, nói như chắc chắn rằng, “Obama sẽ thắng cử nhiệm kỳ này, như đa số tổng thống khác của Hoa Kỳ được tái đắc cử.” Rất nhiều lý do được các em đưa ra để giải thích cho việc chậm trễ ghi danh đi bầu. Nhiều em cho biết không còn đặt mong đợi vào Tổng Thống Obama và cũng chưa tin tưởng ông Romney. Chad Germany nói, “Em sẽ không bầu cho Romney. Em thích lý tưởng của ông Obama nhưng trong bốn năm qua ông không chứng tỏ được khả năng thực hiện được những gì ông hứa.”


“Tôi không hiểu được tại sao nhiều cử tri trẻ Hoa Kỳ bầu cho Ðảng Dân Chủ” – ông Mitt Romney từng phát biểu. Thống kê của năm 2008 cho thấy hơn hai phần ba số thanh niên trong độ tuổi 18 đến 30 bỏ phiếu bầu cho Tổng Thống Obama, một phần vì các hứa hẹn của ông cho họ, một phần vì các cử tri trẻ thường ủng hộ đảng Dân Chủ. Hiện ông Romney hứa với thanh niên rằng các chương trình đổi mới kinh tế của ông sẽ mang lại thêm nhiều việc làm, điều mà giới trẻ mong chờ mà chưa thực sự có được trong bốn năm ông Obama làm tổng thống.


“Dù sao thì các cử tri trẻ vẫn sẽ bầu cho Tổng Thống Obama” – một người tên John Jones đăng ý kiến trên Yahoo. Với truyền thống ủng hộ đảng Dân Chủ, hơn một nửa số thanh niên trong cuộc khảo sát của Pew Research nói sẽ không bầu cho ông Romney. Bình luận về con số này, ông John Jones đùa, “Tụi trẻ bị ông Obama và mấy giáo sư đảng Dân Chủ tẩy não,” em Chad Germany đáp: “Em không bầu vì một ai cả, em bầu vì các đường lối của họ. Năm nay em cũng đang phân vân không biết bầu cho ai đây!”


Dù vẫn còn vài ngày mới tới hạn chót của việc ghi danh đi bầu, việc tỉ lệ giới trẻ ghi danh đi bầu giảm mạnh cũng là một điều đáng ngại cho ông Barrack Obama và đảng Dân Chủ.


“Tôi yêu cầu các bạn hãy vững tin. Họ (đảng Cộng Hòa) sẽ nói nhiều điều ‘thú vị’ về tôi.” – ông Obama thường nhắc trong các cuộc gặp gỡ sinh viên các trường đại học và cao đẳng. Cử tri trong độ tuổi 18 đến 30 chiếm khoảng một phần tư (24%) tổng số cử tri tại Hoa Kỳ và phần lớn trong số họ ủng hộ đảng Dân Chủ.


Tuy không có số liệu chắc chắn nào cho thấy số thanh niên thất vọng về ông Obama sẽ quay sang bỏ phiếu cho ông Romney, phe Dân Chủ đang ra sức kêu gọi thanh niên ghi danh đi bầu cho vị đương kim tổng thống.


––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Dân Sài Gòn tự trồng rau vì giá rau đắt đỏ


VIỆT NAM (NV) –
Giá rau tăng vọt gần một nửa và nguy cơ nhiễm thuốc trừ sâu đã buộc dân nghèo tại Việt Nam tự trồng lấy để ăn.










Luống rau trước nhà thời “bão giá.” (Hình: VNExpress)


Theo báo mạng VNExpress, những ngày mưa như trút nước kéo dài không dứt đã đẩy giá rau quả tăng thêm 50% ở Sài Gòn. Ở nhiều siêu thị, kệ bán rau hầu như trống rỗng vì thiếu hẳn nguồn cung cấp. Một số bà nội trợ ở chợ Bà Chiểu, Sài Gòn tỏ ra ngao ngán khi cho rằng giá mỗi bó rau muống đã từ năm, bảy ngàn vọt lên 12,000-15,000 đồng, hơn gấp đôi. “Ðắt hơn cả thịt cá,” một bà âu sầu than thở.


Bà Nga, cư dân quận Bình Thạnh cũng nói: “Người dân Việt Nam quen dùng món rau trong bữa ăn hàng ngày. Mắc gì mắc cũng phải mua lấy mà ăn.”


Ðể đối phó với tình trạng khan hiếm rau trong những ngày mưa bão, giới sinh viên nghĩ ra cách tận dụng từng “tấc đất tấc vàng” trên mái nhà trọ, sân thượng để trồng rau. Phương cách này, theo anh Nguyễn Văn Sinh, sinh viên năm thứ hai trường Ðại Học Khoa Học Xã Hội Hà Nội, cũng là để tẩy chay rau “kém an toàn,” vì chứa quá nhiều thuốc trừ sâu.


Anh Sinh cho biết đã chi ra khoảng 200,000 đồng, tương đương 10 đô la để mua gỗ dựng giàn trên sân thượng và 50,000 đồng, tương đương 2.5 đô mua hạt giống các loại rau dễ trồng như mướp, hành lá, mồng tơi, dền… Chỉ mất sáu tháng kể từ lúc gieo hạt, anh Sinh có thể “tự túc” món rau. Tính ra mỗi ngày anh chỉ còn tốn khoảng 1 đô mua thịt hoặc cá để dùng với món rau “tự túc.” Anh Sinh tỏ vẻ mừng rỡ khi thấy giàn mướp ra cành lá xanh tươi trên nóc sân thượng, làm giảm đi hơi nóng hừng hực những buổi trưa Hè.


Còn anh Nguyễn Văn Lâm, sinh viên năm thứ nhất trường Ðại Học Ngoại Ngữ Hà Nội thì đổ đất trồng rau ngay trước cửa phòng trọ ở quận Hoàng Mai. Trong khi đó, cô Nguyễn Thị Hồng, cư dân quận Hoàng Mai, sinh viên trường Ðại Học Kinh Doanh Hà Nội còn mang rau trồng trước nhà đến chợ Mai Ðộng ngồi bán kiếm lời. Cô Hồng trở thành “tiểu thương bán bầu” lúc nào không hay.


Cũng may, khách hàng của cô lại là các bạn sinh viên cùng trường. Cô được nhiều nhóm sinh viên khác mua rau vì giá rẻ và bảo đảm “không có thuốc trừ sâu.”


Theo VTC News, tại khu Ðịnh Công Hạ, Hà Nội, người ta còn thấy một số cư dân khai phá bờ mương để trồng rau muống, mồng tơi, cải xà lách, hành… Có người kiếm được mỗi tháng khoảng 1 triệu đồng, tương đương 50 đô nhờ trồng và thu hoạch rau.


Còn tại Sài Gòn trước đây cũng từng có những người thợ sửa xe lề đường ở góc Phan Ðình Phùng và Pasteur, quận Ba tận dụng khoảnh đất nhỏ ở gốc cây để trồng rau giấp cá.


Cơn “bão giá” hiện nay chắc chắn sẽ dần biến các khoảnh đất trống mọi nơi thành vườn rau thay cho những vườn hồng đỏ mọng. Và các nam nữ sinh viên lần lượt kiêm thêm nghề nông dân, một cuộc “đầu hàng giai cấp” đầy tự giác, không cần hô hào, bắt buộc. (PL)

Học sinh cắt tay phản đối vì cô giáo không cho nói


Thầy giáo quăng bút làm học sinh bị mù


 


QUẢNG NGÃI (NV) –Lần đầu tiên, sức phản kháng của học sinh trước sự độc đoán của thầy cô giáo quyết liệt chưa từng có.










Cô bé 5 tuổi đáng thương bị thầy ném bút trúng mắt. (Hình: Báo Lao Ðộng)


Sáng ngày 16 tháng 10, chỉ vì giơ tay xin nói mà cô giáo không cho, một nam sinh dùng lưỡi lam cắt cổ tay để phản đối. Sự việc này xảy ra tại một trường trung học ở huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, nơi đang diễn ra cuộc đối đầu quyết liệt giữa người dân và chính quyền địa phương để giành quyền khai thác cổ vật trên chiếc tàu bị đắm dưới lòng Châu Thuận Biển.


Báo Thanh Niên cho biết, sáng ngày nói trên, em TTTY, học sinh lớp 11 trường trung học TKP giơ tay xin được phát biểu ý kiến. Không hiểu sao, cô giáo không đồng ý, nói rằng “ý kiến cá nhân chỉ được trao đổi riêng tư.”


Bực tức vì cô giáo bất chấp lời thỉnh cầu của mình, học sinh TTTY dùng lưỡi lam cắt đứt gân cổ tay, máu chảy đầm đìa. Em học sinh này được đưa vào bệnh viện nối lại gân tay bị đứt. Trạng thái tinh thần của em này, theo báo Thanh Niên, còn đang căng thẳng, hoảng loạn.


Báo Thanh Niên cũng cho biết, ông hiệu trưởng trường trung học TKP không đồng tình với thái độ của cô giáo nói trên. Ông này đã ra lệnh cho cô giáo viết bản tường trình về sự việc xảy ra.


Còn tại trường mẫu giáo Ba Nang thuộc huyện Dak Rông, tỉnh Quảng Trị, thầy giáo liệng bút bic vào mặt làm một học sinh bị thương nặng ở mắt phải.


Bé gái tên Hồ Thị Uynh 5 tuổi, cư dân xã Ba Nang bị rách giác mạc và lòi mắt phải ra ngoài.


Bé Uynh đã được đưa vào bệnh viện Quảng Trị cứu chữa sau đó. Tuy nhiên, các bác sĩ ở đây cho biết bé Uynh bị mù vì vết thương quá nặng.


Cha ruột của bé, ông Hồ Văn Ruôi cho biết bé Uynh bị thầy giáo ném cây bút trúng ngay mắt. Khi bé khóc kêu đau, thầy giáo Phan Văn Thụn cho cháu 2,000 đồng bảo đi mua kẹo “ăn cho khỏi đau.”


Theo tường trình của thầy giáo Phan Văn Thụn, bé Uynh nói chuyện ồn ào, không chịu ngủ trưa. Thầy Thụn nói khi đang chấm bài, vừa nhắc học sinh giữ im lặng mà vô tình làm rơi bút trúng mắt bé Uynh. (PL)

Xã hội đen kiểu Trung Quốc lan tới Việt Nam


VIỆT NAM (NV) –
Trong vòng hai tháng trở lại, nhiều vụ thanh toán đẫm máu kiểu xã hội đen Trung Quốc đã xảy ra tại nhiều địa phương ở Việt Nam.










Băng đảng thanh toán đẫm máu. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Ðặc biệt trong vụ mới nhất xảy ra tại thành phố Biên Hòa, nhóm xã hội đen quấn khăn tang trắng trên đầu rồi mới đi đánh nhau. Dư luận cho rằng đây là kiểu “quyết chí trả thù bất chấp cái chết” của nhóm “khăn tang trắng” này.


Báo Tuổi Trẻ cho biết, vụ xung đột ác liệt nói trên xảy ra tại phường Long Bình, Biên Hòa, Ðồng Nai vào đêm 14 tháng 10. Một nhóm thanh niên khoảng 15 người tụ tập tại Trại Bò ngồi ăn nhậu đột nhiên bị một nhóm đông khác quy tụ khoảng 40 người đàn ông lạ mặt xông vào tấn công bằng dao, mã tấu… Ðặc biệt, nhóm đông này quấn khăn tang trắng, mặt mày đùng đùng sát khí.


Thế yếu, nhóm “thiểu số” vội bỏ chạy tán loạn. Sau đó chừng nửa tiếng đồng hồ, nhóm “thiểu số” này quay trở lại với mã tấu, bom xăng… tìm chém nhóm “khăn tang trắng” để trả thù. Tình hình hỗn loạn diễn ra khiến người dân trong khu vực phải báo cho công an đến can thiệp. Trong số gần 60 người “tham chiến,” chỉ có năm người bị bắt để điều tra.


Khoảng một tháng trước đó, cũng theo báo Tuổi Trẻ, một cuộc “thư hùng” đẫm máu diễn ra tại đường Lê Lai, góc Phạm Ngũ Lão, quận 1, Sài Gòn làm hai người chết và một người bị trọng thương.


Nguồn tin công an cho biết hai người chết là đôi tình nhân tên Nguyễn Hoàng Phúc 22 tuổi và Hồ Thị Ngọc Huyền 21 tuổi, cư dân quận 1, Sài Gòn. Hung thủ tên Lâm Chí 25 tuổi, cũng ngụ tại quận 1.


Cuộc điều tra nói rằng vào trưa ngày 6 tháng 9, Chí đến tìm Phúc để thảo luận về việc cầm xe gắn máy diễn ra trước đó. Ðôi bên bất đồng sinh ra cãi nhau rồi đi đến ấu đả. Chí dùng dao đâm gục Phúc và Huyền khiến cả hai chết liền tại chỗ. Còn Chí bị Phúc đâm trọng thương, sau đó còn bị em của nạn nhân dùng cây đánh gục.


Chí được đưa vào bệnh viện cứu cấp và đã qua cơn hiểm nghèo.


Mặt khác, trước đó vài tháng, hai nhóm băng đảng hỗn chiến dữ dội trước một vũ trường ở thành phố Phan Thiết. Trên 100 cán bộ công an được điều động đến giải tán hai nhóm này, tịch thu một số mã tấu, áo giáp chống đạn, bình xịt hơi cay, roi điện…


Theo cuộc điều tra của công an Phan Thiết, hai nhóm băng đảng này xung đột vì giành nhau quyền bảo kê vũ trường nói trên. (PL)

Một ông say rượu, toan cưỡng dâm, bị cắt đứt đầu


QUẢNG NAM (NV) –
Một vụ án mạng rùng rợn vừa xảy ra tại huyện Ðại Lộc, tỉnh Quảng Nam khiến dư luận xôn xao không ngớt. Một người đàn ông chưa vợ nhậu say lên cơn thú tính tìm cách cưỡng dâm người hàng xóm đã bị bà này dùng rựa chém rơi đầu. Vụ án xảy ra khoảng 2 giờ chiều ngày 13 tháng 7.










Người hiếu kỳ tụ tập trước căn nhà của bà Nhiều, nơi xảy ra vụ án mạng rùng rợn. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)


Báo Tiền Phong cho biết, kẻ cưỡng dâm cuối cùng là người chết thảm tên Trần Văn Xí 37 tuổi, cư dân xã Ðại Hiệp, huyện Ðại Lộc, tỉnh Quảng Nam. Người đàn bà kia vốn hiền lành nay trở thành sát thủ giết người không gớm tay tên Huỳnh Thị Nhiều 41 tuổi, là người hàng xóm của nạn nhân.


Tường thuật của báo Tiền Phong nói rằng ông Xí vừa ăn nhậu buổi trưa, đang trên đường về nhà. Khi còn cách nhà vài trăm mét, ngang qua nhà của bà Nhiều, ông Xí bỗng nổi cơn thú tính, tấp vô tìm người đàn bà hàng xóm. Thấy nhà vắng vẻ, hai con nhỏ và người mẹ tâm thần của bà Nhiều đi vắng trong khi bà bị bệnh đang nằm trên giường, ông Xí nhào tới đòi… yêu.


Chống cự, xua đuổi không được, thấy ông Xí vẫn nhào tới mình, bà Nhiều liền chụp lấy con dao cứa vào cổ người đàn ông dâm dục. Ông nọ bị thương càng thêm hung dữ, bà Nhiều vớ chiếc rựa đặt ở giàn bếp tiện tay “làm một nhát” khiến ông Xí chết liền tại chỗ, chiếc đầu hầu như lìa khỏi cổ.


Chừng vài mươi phút sau, bà Nhiều đến đồn công an xã đầu thú, nhìn nhận vừa mới giết người đàn ông định cưỡng dâm mình.


Báo Tiền Phong cho biết, cả gia đình đôi bên đều rất nghèo. Bà Nhiều bị chồng bỏ, nay bị bắt để lại hai con còn nhỏ dại và người mẹ ngoài 70 đang mắc bệnh tâm thần. (PL)

Nhà siêu nhỏ sắp tràn ngập Việt Nam


VIỆT NAM (NV) –
Cách đây hai năm đã bác bỏ một đề nghị xây dựng loại nhà chung cư chỉ rộng 25 thước vuông mỗi căn, đột nhiên lần này Bộ Xây Dựng Việt Nam soạn thảo nghị định hạ mức diện tích tối thiểu nhà ở. Thay vì 30m2, dự thảo nghị định này cho phép xây dựng nhà ở có diện tích tối thiểu là 25m2.










Chung cư nhà siêu mỏng tại Hà Nội. (Hình: Internet)


Ðồng thời với định mức này, diện tích tối đa nhà ở lại được nâng lên, từ 60m2 được đẩy lên 70m2.


Theo nhận định của báo Lao Ðộng, Bộ Xây Dựng giải thích sự thay đổi này là để nhằm khuyến khích việc xây dựng hàng loạt nhà ở nhỏ hẹp theo dạng “chung cư mini.” Thực tế cho thấy gần đây, dân chúng Việt Nam đổ xô đi mua căn phòng có diện tích nhỏ hẹp tại các chung cư với giá 10 triệu đồng, tương đương 500 đô la một thước vuông.


Tại Hà Nội mới đây, một công ty xây dựng đã tung loại nhà chung cư có diện tích 30 thước vuông mỗi căn ra bán với giá chưa tới 1 tỉ đồng, tương đương 50,000 đôla tại khu đô thị mới ở quận Gia Lâm. Loại nhà được cho là dành cho người có lợi tức thấp đã được bán sạch trong một thời gian ngắn, trở thành một trong những chủ trương “chống ế hàng” của ngành kinh doanh địa ốc tại Việt Nam hiện nay. Trong khi đó, loại nhà ở có diện tích lớn, từ 55-70m2 được xây dựng xong, để hoài chẳng ai ngó ngàng.


Tuy nhiên, cũng theo báo Lao Ðộng, bắt đầu nhen nhóm dư luận chống đối dự thảo nghị định nói trên. Dư luận cho rằng nghị định này một khi được ban hành, sẽ mở màn cho việc hình thành các khu nhà “ổ chuột” mới tại Việt Nam.


Báo này cũng nhắc lại một kế hoạch xây dựng loại nhà diện tích 25m2, được gọi là nhà “siêu nhỏ” của một công ty địa ốc cách nay hai năm tại quận 12 đã bị chính quyền Sài Gòn bác bỏ. Thời đó, giá loại nhà “siêu nhỏ” này được công bố chỉ vào khoảng 300 triệu đồng/căn, tức chưa tới 15,000 đô. Theo kế hoạch này, loại nhà “siêu nhỏ” dành cho người độc thân và các cặp vợ chồng son mua trả góp dài hạn.










Bên trong căn nhà “siêu nhỏ”: bàn ăn biến thành bàn học sau bữa ăn. (Hình: báo Ðất Việt)


Tuy nhiên, kế hoạch này bị phá sản sớm vì vi phạm Luật Nhà Ở được ban hành trước đó 5 năm, ấn định diện tích nhà tối thiểu được xây dựng là 30m2.


Người ta e rằng một khi dự thảo nghị định nêu trên của Bộ Xây Dựng Việt Nam được thông qua, Hà Nội và Sài Gòn sẽ lập tức xuất hiện những khu nhà quá nhỏ đến mức khó coi. Chưa nói đến việc thiếu an toàn cho người sử dụng khi xảy ra thiên tai, hỏa hoạn bất ngờ… (PL)

Tin mới cập nhật