Hết tiền, đi bòn của người già!

Về “Học theo cách chữa của ông Võ Hoàng Yên”



Ông có biết là Obamacare sẽ rút ra hơn 700 triệu từ Medicare của người già để dùng cho Obamacare không? Tiêu pha hoang phi tài sản quốc gia, bây giờ hết tiền đi bòn của người già!


Việt-Garden Grove


 


 

Tinh thần tự trọng.

Về “Không thấy bóng dáng ông ’41’ và ’43’”



Tinh thần tự trọng. Có lẽ người dân không nhớ cuộc chiến chống khủng bố, để bảo vệ an ninh cho toàn nước Mỹ và thế giới nhưng lại không bỏ qua cuộc chiến Iraq, hoặc chỉ vì Read My Lip, No New Tax, đơn giản ông Bush (bố) và ông W. Do đó hai ông đã rút vào sống âm thầm, còn can dự thế sự chắc cũng có trong bóng tối. Kỳ đại hội Cộng Hòa này mời hai ông nhưng từ chối, cái lẽ mời cũng trăm ngàn lý do, nhưng hình như những lỗi lầm trong quá khứ chẳng những gần 4 năm phanh phui quá đủ và không còn chỗ để phanh phui thêm, hơn thế nữa hiện tại còn cả trăm lần hơn lỗi lầm người quá khứ. Ông phó Dan Q. vì spell Potato (e) có thế thôi nhưng so sánh thì dù đã đi bỏ phiếu hơn hai thập niên mà chưa biết nước Mỹ có bao nhiêu tiểu bang 50 hay hơn, cũng vậy trước khi có quyền bỏ phiếu phải tới hội trường cùng nhiều di dân khác giơ tay nói I Do. Còn chuyện con tin Iran cũng cũ quá, mới thì cũng không nên quan tâm. Kinh tế chẳng biết ra sao nhưng thông thường thi con số lớn vẫn là con số mong đợi, thí dụ bài vở được 7 điểm đương nhiên hơn bài 5 điểm, người viết u mê nên con số thất nghiệp > 8% phải tốt hơn thất nghiệp năm 2008 > 7%. Nhân vô thập toàn, có khác nhau chút đỉnh đó là tinh thần tự trọng. Hẳn nhiên chuyện chính trị cũng như bầu cử là chuyện nói lấy được, thế thôi. Nếu là người già lớn tuổi trong những trường hợp này rất đắc ý vì thường lãng tai hoặc điếc nên coi TV để coi chớ không phải coi để bỏ lá phiếu rơi tõm xuống thùng phiếu. Cũng vui.


Nguyễn Già Nua


 


 

Bà ấy nói bằng ‘trái tim’

Về “Diễn văn của bà Romney giúp chồng ‘lên giá’”



Vâng! Bất cứ bài nói chuyện nào của bà Michell thì luôn có kết luận: Bà ấy nói bằng ‘trái tim,’ cho dù đã bao lần bà sử dụng công quỹ quốc gia một cách khá xa xỉ cho những việc ‘hội họp, an ủi’ bạn bè hay du lịch dưới hình thức ‘công du và nghỉ ngơi’. Còn vợ của đối thủ ông Obama nói chuyện thì: “Khó thuyết phục được giới bình dân, hay cả trung lưu của Hoa Kỳ là bà hiểu hoàn cảnh khó khăn của họ,” dù bà chưa hề chạm đến tiền công quỹ của quốc gia.


Ngươi Saigon


 


 

Bác Sĩ Lã Hoàng Trung

 

Diễn văn của Clint Eastwood, ‘tai nạn bất ngờ’ của đại hội Cộng Hòa

 


Hà Giang/Người Việt


 


Thường thì sau khi một đại hội đảng kết thúc, dư luận sẽ xôn xao bàn tán và phân tích bài nói chuyện của Mitt Romney, ứng cử viên tổng thống vừa được đảng chính thức đề cử, và diễn văn của các vị tai to mặt lớn đến để ủng hộ gà nhà.









Diễn viên kiêm đạo diễn Clint Eastwood nói chuyện trước cử tọa tại Tampa Bay Times Forum ở Tampa, Florida, trong ngày cuối của đại hội đảng Cộng Hòa. (Hình: Getty Images)


Thế nhưng lần này, hầu hết mọi bàn luận trong vòng 24 tiếng đồng hồ qua, thay vì tập trung vào nhân vật chính, đều hướng vào một trọng tâm khác, đó là phần “diễn xuất” bất ngờ của tài tử Clint Eastwood.


Giới quan sát cho rằng, trong khi đảng Cộng Hòa cố hết sức để cung ứng cho cử tri những bài diễn văn có giá trị và một cái nhìn rõ hơn về Mitt Romney, bằng những khúc phim đẹp và hay, cùng những lời làm chứng tốt cho ông của nhiều thuyết trình viên khác nhau, thì bất ngờ, lại lọt vào bài diễn văn không đầu không đuôi của Clint Eastwood, một “tai nạn” đáng tiếc.


Diễn viên, đạo diễn, ngôi sao điện ảnh lừng danh Clint Eastwood, năm nay 82 tuổi, đến đại hội để ủng hộ Mitt Romney, thế nhưng, thay vì đọc một bài diễn văn được soạn trước, Clint Eastwood đã nổi hứng, trước hàng ngàn đại biểu của đảng và hàng triệu khán giả truyền hình khắp thế giới, diễn màn đối thoại tưởng tượng với một chiếc ghế trống, tượng trưng cho Obama, bằng những lời, mà theo ký giả Charles Dharopak của AP là “những chỉ trích không đầu không đuôi, và kém lịch sự”.


Vẫn theo ký giả Charles Dharopak, ngay sau bài nói chuyện, Clint Eastwood nhận biết bao nhiêu lời than phiền về “màn diễn xuất” kỳ khôi của mình, và bị trách là “làm lu mờ đi những giờ phút vinh quang của Mitt Romney”.


Ngay trong đêm Thứ Năm, nhà phê bình phim Roger Elbert viết trên Twitter rằng: “Clint, thần tượng của tôi, tối nay thật buồn và thật đáng thương, ông vừa nói vừa cương ẩu trước hàng triệu khán giả trên sân khấu tại Hội nghị Quốc gia của đảng Cộng Hòa ở Tampa, Florida. Lẽ ra ông không nên thiếu công bình với chính mình như thế. Hành động này không xứng đáng với ông ấy.”


Howard Kurtz, người dẫn chương trình “Nguồn Ðáng Tin Cậy,” (Reliable Sources) của CNN nhận định rằng màn “độc thoại với ghế trống của Clint” là điều kỳ quặc nhất trong các đại hội đảng mà ông tham dự từ trước đến nay, nói: “Bài diễn văn lẽ ra chỉ được đúng 5 phút đã kéo thành bài phát biểu linh tinh gần 15 phút, là một tai nạn!”


Trong khi đó, Joe Scarborough, người dẫn chương trình “Morning Joe” của MSNBC, tuyên bố rằng “Một đêm tuyệt vời của Mitt Romney đã bị Clint Eastwood làm trật đường rầy.”


Trả lời phỏng vấn khi xuất hiện trên đài “CBS This Morning” vào sáng Thứ Sáu, khuôn mặt căng thẳng của Ann Romney, cho thấy lời diễn văn của Eastwood đã được gia đình họ Romney đón nhận như thế nào. Bà Romney đã tỏ ra hết sức lịch sự, nhưng rõ ràng là rất ngỡ ngàng về những gì xảy ra trên sân khấu.


Ann Romney bày tỏ: “Chúng tôi rất cảm ơn sự hỗ trợ của tài tử Eastwood” và “thực sự không biết phải kỳ vọng gì khi ông Clint Eastwood bước ra sân khấu để làm khởi sắc cho chương trình buổi tối”.


Và, lịch sự hơn nữa, bà nói với người host của CBS Morning: “Ông là một anh chàng độc đáo và quả thật đêm qua, ông đã làm một điều độc đáo!”


Danh hài Patton Oswalt nói: “Tôi nghĩ để lấy lại sự cân bằng cho vũ trụ, chắc Obama phải mời Tommy Chong trên sân khấu tại đại hội đảng Dân Chủ để nói chuyện với miếng bò bít tết quá! Tôi vẫn luôn ái mộ ông, Clint Eastwood ạ! Nhưng không hiểu tối qua ông muốn diễn cái màn gì nữa.”


Diễn viên Frank Conniff khôi hài: “Tôi vẫn thích Clint Eastwood. Một đảng viên Cộng Hòa hơi điên điên nói chuyện với một cái ghế trống, thật ra còn ít gây tai hại hơn bao đảng viên Cộng Hòa khác.”


Thật ra cũng có nhiều nhận định tốt về đại hội đảng Cộng Hòa vừa kết thúc, như bài diễn văn giới thiệu Romney hôm Thứ Năm của Thượng Nghị Sĩ Marco Rubio (tiểu bang Florida), và bài nói chuyện được cho là rất hay của Thống Ðốc New Jersey Chris Christie hôm Thứ Ba.


Giới phân tích cho rằng những gì đã xảy ra với Eastwood tại đại hội đảng Cộng Hòa là một lời nhắc nhở về thực tại của chiến dịch vận động tranh cử thời nay. Không có chương trình nào, dù được chuẩn bị kỹ đến đâu, được thực hiện hay thế nào, cũng không tránh khỏi tai nạn bất ngờ. Và đôi khi những tai nạn nhỏ này làm lu mờ những thành quả tốt trong một chiến dịch.


Thật là một bài học cho đảng Dân Chủ trong đại hội sắp diễn ra tại North Carolina tuần tới, nhất là khi toán truyền thông trẻ của họ đã không bỏ lỡ cơ hội và liên tục gửi đi những tweets và retweets phê bình phần trình bày của Clint Eastwood.


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Bác Sĩ Lã Hoàng Trung

 

Cô Maria Nguyễn Thị Hạt

 

Bác Sĩ Lã Hoàng Trung

 

Công an lại tra tấn đến chết một người ở Hà Nội

Nạn nhân thứ 8 chết trong tay công an năm 2012


 


HÀ NỘI (NV) – Chỉ bị “tạm giữ để lấy lời khai” khoảng 3 giờ đồng hồ ở trụ sở xã, một người đàn ông đã “chết bất thường” với những dấu vết tổn thương nghiêm trọng trên thân thể.










Nhiều vết bầm tím trên khắp cơ thể ông Nguyễn Mậu Thuận. (Hình do gia đình nạn nhân cung cấp cho báo Người Lao Ðộng)


Ðây là người dân thứ 8 chết trong tay công an CSVN trong năm 2012 khi bị giam giữ điều tra.


Theo bản tin báo Người Lao Ðộng tường thuật, “Sáng 30 tháng 8 năm 2012, UBND xã Kim Nỗ tổ chức lực lượng tiến hành cưỡng chế việc xây dựng tường rào bằng gạch lấn vào đường đi chung trái phép của cụ Nguyễn Mậu Diệp, bố ông Thuận.”


Nguồn tin kể lại là “Buổi cưỡng chế diễn ra khá suôn sẻ. Ðến trưa 30 tháng 8, ông Thuận sang gia đình người hàng xóm đứng đơn kiện gia đình mình là bà Ðoàn Thị Bút để nói chuyện cho ra lẽ. Ông Thuận cho rằng việc bố mình xây tường rào hoàn toàn trên diện tích đất đã được huyện Ðông Anh cấp sổ đỏ.”


Báo Người Lao Ðộng nói “Sau khi đòi gặp ông Phú – chồng bà Bút – không được, ông Thuận định ra về thì xảy ra xích mích, lời qua tiếng lại với bà này. Ông Thuận đã dùng tay đẩy ngã bà Bút rồi về nhà ngủ. Vụ việc được gia đình bà Bút báo cáo lên xã. Ðến 13 giờ cùng ngày, 3 công an viên xã Kim Nỗ đã áp giải ông Thuận lên trụ sở để lấy lời khai”.


Tờ Người Lao Ðộng kể tiếp là “Anh Nguyễn Mậu Công, con trai ông Thuận, bức xúc: ‘Tôi chở bố tôi lên trụ sở UBND xã và định ở đấy xem họ xử lý vụ việc thế nào. Tuy nhiên, mấy ông công an xã bảo tôi cứ về nhà, họ chỉ lấy lời khai xong sẽ cho bố tôi về. Khi vợ chồng tôi đang ở nhà thì nhận được điện thoại của ông Nguyễn Ðức Vọng cho biết ông ấy đang phải xoa dầu gió cho bố tôi. Ðến 16 giờ, tôi nhận được tin báo bố tôi bất tỉnh nhân sự. Bác sĩ trạm y tế xã Kim Nỗ cho biết tim bố tôi đã ngừng đập nhưng tôi vẫn yêu cầu đưa ngay ông lên bệnh viện huyện cấp cứu’. Tại bệnh viện đa khoa huyện Ðông Anh, các bác sĩ khẳng định ông Thuận đã chết trước đó.”


Trong bản tin hôm Thứ Sáu 31 tháng 8 năm 2012, báo Người Lao Ðộng thuật theo lời ông Hoàng Ngọc Vui, phó trưởng công an xã Kim Nỗ cho biết cơ quan điều tra công an huyện Ðông Anh đã “bắt tạm giam đối với ông Hoàng Ngọc Tuyên, phó trưởng công an xã và ông Nguyễn Trọng Kiên, công an viên, để điều tra về việc cố ý gây thương tích dẫn đến cái chết của ông Thuận.” Ðồng thời, 2 công an viên khác là ông Ðoàn Văn Tuyến và Hoàng Ngọc Thức (cùng tham gia buổi lấy lời khai của ông Thuận) thì “vẫn đang bị tạm giữ để lấy lời khai”.


Ngoài ra, vẫn theo nguồn tin “Công an huyện Ðông Anh cũng đã triệu tập ông Nguyễn Ðức Vọng, trưởng công an xã Kim Nỗ, lên báo cáo về vụ việc. Theo ông Vui, xác định ban đầu của cơ quan điều tra cho thấy ông Thuận chết vì có tác động của ngoại lực”.


Tấm hình do gia đình nạn nhân cung cấp cho nhà báo cho thấy hai đùi ông Nguyễn Mậu Thuận sưng to, bầm tím, lại còn được khâu chỉ hai vệt dài gần hết cả hai đùi trên.


Nói với nhà báo ông Nguyễn Mậu Tình, em của nạn nhân, khi cung cấp các tấm hình chụp tay, chân ông Thuận với những bầm tím đã cả quyết là anh mình “đã bị trói, khóa rồi đánh để lấy lời khai nên mới như thế”.


Tờ báo trên nói gia đình đã đem xác ông Nguyễn Mậu Thuận từ bệnh viện huyện Ðông Anh về nhà mai táng.


Ngày 10 tháng 8 năm 2012, báo Người Lao Ðộng đưa tin một phụ nữ 54 tuổi “tử vong do treo cổ” ở trại tạm giam tỉnh Cà Mau vào sáng ngày 6 tháng 8, 2012. Bà Dương Mỹ Linh bị bắt ngày 4 tháng 8, 2012 với cáo buộc “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và “cố ý làm trái”, hai ngày sau thì “tự tử”.


Như vậy, trong tháng 8 năm 2012 này, đã có hai người chết trong tay công an. (T.N.)

Bác Sĩ Lã Hoàng Trung

 

Ba dân biểu Mỹ kêu gọi Việt Nam thả tự do tù nhân lương tâm

 


WASHINGTON, DC – Dân Biểu Liên Bang Loretta Sanchez, đồng chủ tịch nhóm Congressional Caucus on Vietnam, cùng Dân Biểu Zoe Lofgren và Dân Biểu Gerald Connolly vừa ký tên trong một bức thư gởi chủ tịch nhà nước Việt Nam, ông Trương Tấn Sang, hôm 30 Tháng Tám, kêu gọi trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm nhân ngày Quốc Khánh 2 Tháng Chín của Việt Nam năm nay, thông cáo báo chí của văn phòng bà Sanchez cho biết.









Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ, một trong những người được ba dân biểu Mỹ kêu gọi Chủ Tịch Trương Tấn Sang thả nhân dịp Quốc Khánh Việt Nam 2012. (Hình: AFP/Getty Images)


Lá thư cũng được gởi đến Ngoại Trưởng Hillary Clinton và ông Ron Kirk, đại diện Thương Mại Hoa Kỳ, trước chuyến đi Việt Nam của ông vào tuần tới.


“Nhà cầm quyền Việt Nam vẫn tiếp tục cho cộng đồng quốc tế thấy rằng họ không hề tôn trọng lời hứa cải thiện tình trạng đàn áp nhân quyền hiện đang tiếp tục xảy ra tại Việt Nam,” Dân Biểu Sanchez được thông cáo trích lời nói. “Chúng tôi kêu gọi Chủ Tịch Trương Tấn Sang giúp thay đổi và tăng uy tín của chính quyền ông bằng cách trả tự do cho các tù nhân chính trị và tôn giáo ôn hòa.”


“Ðiều làm chúng tôi quan tâm là khi thấy một công dân Hoa Kỳ, một cử tri của tiểu bang California, Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân vẫn tiếp tục bị giam giữ hơn bốn tháng mà không có một căn cứ buộc tội nào. Tiến Sĩ Quân đã bị nhà cầm quyền Hà Nội cáo buộc tội danh khủng bố và bây giờ lại bị buộc tội lật đổ chính quyền chỉ vì quảng bá cho đường lối đấu tranh bất bạo động,” bức thư cho biết tiếp.


Ba vị dân biểu viết thêm: “Các nhà bất đồng chính kiến như Ðại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Mục Sư Dương Kim Khải, ông Paulus Lê Sơn, bà Tạ Phong Tần, ông Nguyễn Văn Hải, bà Phạm Thanh Nghiên, bà Ðỗ Thị Minh Hạnh, bà Lê Thị Kim Thu, Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ, ông Phan Thanh Hải, bà Trần Thị Thúy, Luật Sư Lê Công Ðịnh, ông Võ Minh Trí và rất nhiều những tiếng nói lương tâm khác đã không làm gì trái luật ngoại trừ hành xử quyền căn bản của họ.”


“Chúng ta phải tiếp tục tranh đấu cho công lý và nhân quyền cho các tù nhân lương tâm can đảm như họ,” ba vị dân cử kết thúc trong bức thư.

Bác Sĩ Lã Hoàng Trung

 

Bác Sĩ Lã Hoàng Trung

 

Cụ Ông Võ Đình Hiệt

 

Cụ Quả Phụ Lê Minh Huy

 

Cụ Quả Phụ Lê Minh Huy

 

Cụ Bà Nguyễn Thị Lý

 

Giáo phận Vinh lên án việc bắt giam các thanh niên Công Giáo

 


‘Luật và thực tế bỏ tù dân ngược nhau’


 


VINH (NV) – Ban Công Lý và Hòa Bình thuộc giáo phận Vinh lên án việc bắt và giam giữ các thanh niên Công Giáo hồi năm ngoái hoàn toàn trái với luật lệ và Hiến Pháp hiện hành của nhà cầm quyền Việt Nam.









Thân nhân các thanh niên Công Giáo giáo phận Vinh biểu tình tuần hành ở Hà Nội trên đường đi tìm công lý cho họ. (Hình: VRNs)


Một bản tuyên bố của Ban Công Lý và Hòa Bình thuộc giáo phận Vinh đề ngày 28 tháng 8, 2012 trình bày việc bắt giam 17 thanh niên Công Giáo đa số là giáo dân giáo phận Vinh và xử án 4 trong số những người đó, đều trái với luật lệ tố tụng hình sự và bản Hiến Pháp của chế độ.


Họ đã bị bắt làm nhiều đợt kéo dài từ tháng 7 đến cuối năm 2011 và tất cả những người đó đều bị khép vào tội “tuyên truyền chống nhà nước…”


Hầu hết các người bị bắt đều không cho thân nhân gặp mặt và không ai biết tình trạng sức khỏe, sự an nguy của người ta ra sao. Họ đều tham gia vào các buổi cầu nguyện đòi hỏi công lý cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam ở Hà Nội, Vinh và Sài Gòn hoặc tham gia biểu tình chống Trung Quốc bá quyền.


Chỉ mới có 4 người bị đưa ra tòa ngày 24 tháng 5, 2012 gồm Ðậu Văn Dương bị kết án 42 tháng tù, Trần Hữu Ðức 39 tháng tù, Chu Mạnh Sơn 36 tháng tù và riêng Hoàng Phong 24 tháng tù treo.


Khi quy chụp và kết án những người này là “Tuyên truyền chống nhà nước” theo điều 88 của Bộ Luật Hình Sự là “đã đi ngược lại quy định của Hiến Pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam hiện hành về ‘quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật’ (Ðiều 69). Những quyền này đã không được ghi nhận trong Bộ luật Dân sự nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam năm 2005!” Bản nhận định của Ban Công Lý và Hòa Bình giáo phận Vinh viết.


Bản nhận định cũng cáo buộc chế độ Hà Nội làm ngược lại các cam kết quốc tế khi ký tên vào Công ước Quốc tế về Các quyền Dân sự và Chính trị.


“Qua việc bắt, điều tra, xét xử vụ án trong thời gian qua, công luận đã nhận thấy có nhiều sai phạm thủ tục tố tụng vốn đã được quy định chặt chẽ tại Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự hiện hành: Vi phạm việc bắt người (Ðiều 80), vi phạm do không tổ chức việc đối chất (Ðiều 138), vi phạm trong việc thu giữ tài sản, tang vật (Ðiều 145), vi phạm trong việc thu thập chứng cớ và chứng minh động cơ phạm tội (Ðiều 63-78) và cuối cùng là vi phạm do không trả hồ sơ điều tra bổ sung khi thiếu những chứng cứ quan trọng và vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng (Ðiều 168). Với những vi phạm nghiêm trọng như vậy, làm sao tránh được việc kết án oan sai và trái luật.” Bản nhận định của Ban Công Lý và Hòa Bình Giáo phận Vinh viết như vậy và đòi hỏi chế độ Hà Nội xét lại toàn diện vụ án để “có những quyết định thật sự khách quan và công bằng, đảm bảo việc thi hành đúng pháp luật Việt Nam, phù hợp với luật pháp quốc tế, và tôn trọng quyền lợi của công dân, đáp ứng mong mỏi của dư luận.”


Từ ngày 24 đến 28 tháng 8, 2012, thân nhân của phần lớn những thanh niên Công Giáo đang bị bắt giam hoặc đã có án đã từ giáo phận Vinh tới Hà Nội “kêu oan cho con, em của mình. Trên đường đi đoàn đã tới Ðan Viện Châu Sơn ở Ninh Bình để tĩnh tâm, đoàn cũng đã tới thăm giáo xứ Thái Hà (Hà Nội), đã tới kêu oan và trình đơn ở Văn phòng Chính phủ nước CHXHCNVN nhưng bị nhân viên của văn phòng chính phủ “câu giờ” lừa dân và từ chối nhận đơn. Thất vọng, bức xúc và ra về nhưng thân nhân của 17 thanh niên CG & TL vẫn vững tin vào sự thật sẽ chiến thắng.” Bản tin chuacuuthe.com cho hay.


Trong khi thân nhân của họ đi kêu oan, ngày 27 tháng 8, 2012 vừa qua 12 tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế đã cùng ký tên chung trên một lá thư gửi nhà cầm quyền Hà Nội trả tự do ngay và vô điều kiện cho họ.


Những người được yêu cầu thả là: Ðặng Xuân Diệu, Hồ Ðức Hòa, Phaolô Lê Văn Sơn, Nguyễn Văn Duyệt, Nông Hùng Anh, Nguyễn Văn Oai, Antôn Chu Mạnh Sơn, Antôn Ðậu Văn Dương, Phêrô Trần Hữu Ðức, Nguyễn Xuân Anh, Hồ Văn Oanh, Thái Văn Dũng, Trần Minh Nhật, Maria Tạ Phong Tần, Trần Vũ Anh Bình, Phêrô Nguyễn Ðình Cường và Gioan Baotixia Hoàng Phong. (TN)

Cựu học sinh Nguyễn Thượng Hiền tổ chức picnic

 


WESTMINSTER (NV) – Hội Cựu Học Sinh trường trung học Nguyễn Thượng Hiền-Tân Bình sẽ tổ chức picnic hè lúc 10 giờ sáng Thứ Bảy, 8 Tháng Chín, tại công viên Mile Square Regional Park, Fountain Valley, lều số 9, góc Euclid và Edinger.


Anh Bùi Minh Tuấn, tân chủ tịch của hội, cho biết: “Buổi picnic hè gặp gỡ các cựu học sinh Nguyễn Thượng Hiền và thầy cô là một trong những sinh hoạt hằng năm của hội, bên cạnh đó hội chúng tôi vừa có được ban điều hành mới nên cũng muốn nhân dịp này ra mắt tất cả anh chị em thành viên.”


Ðược biết, chương trình sẽ có nhiều tiết mục sinh hoạt đặc sắc, hấp dẫn được soạn thảo trước như sinh hoạt tập thể, các trò chơi, tranh tài thể thao, hát karaoke…


Ngoài ra, phần ẩm thực sẽ do các anh chị em hội viên của hội đóng góp với rất nhiều món ăn tuyệt vời.


“Cho đến hôm nay đã có rất nhiều anh chị em hội viên cũng như quý thầy cô ghi danh đến dự buổi picnic, chúng tôi hi vọng sẽ có khoảng trên dưới 50 người họp mặt trong dịp này,” anh Ðỗ Việt Hùng, trưởng ban tổ chức buổi picnic, cho biết.


Anh Ðỗ Việt Hùng nhắc nhở tất cả các anh chị em tham dự buổi picnic nhớ mang theo chiếu trải ngồi dưới đất hoặc ghế, sun block và nếu các bạn biết những trò chơi ngoài trời xin chuẩn bị để phần sinh hoạt tập thể được sống động, hấp dẫn hơn.


Mọi chi tiết xin liên lạc (714) 814-2357 hoặc (858) 204-7895. (Ð.T.)

Sáu mươi bảy năm và bi kịch to lớn của cả dân tộc

 


Song Chi/Người Việt


 


Cứ vào ngày 2 Tháng Chín hàng năm, nhà cầm quyền Việt Nam lại long trọng tổ chức lễ kỷ niệm.

Báo chí nhà nước, nhất là những tờ đậm tính đảng như Nhân Dân, Quân Ðội Nhân Dân, Công An Nhân Dân, Sài Gòn Giải Phóng… sẽ lại có những bài tổng kết, nhai lại những luận điệu cũ. Chẳng hạn như Việt Nam qua chặng đường dài hơn 6 thập kỷ “dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng cộng sản đã liên tiếp đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác” ra sao.









Mối quan tâm của hàng triệu người Việt Nam hiện nay là kiếm miếng ăn hàng ngày. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)


Truyền hình sẽ lại chiếu những hình ảnh về cái ngày 2 Tháng Chín năm 1945, những bộ phim tài liệu so sánh đất nước hồi đó và bây giờ đã phát triển vượt bực như thế nào. Các lãnh đạo lại xuất hiện, với những bài diễn thuyết hùng hồn về ý nghĩa của ngày độc lập, về hạnh phúc của dân tộc Việt Nam được có sự dìu dắt lãnh đạo của đảng…


Và cuối cùng chốt lại, “…Nhân dân Việt Nam cương quyết tiếp tục đi theo con đường đã chọn lựa là tiến lên chủ nghĩa xã hội, dưới ánh sáng tư tưởng của học thuyết Mác Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh dẫn đường. Kiên quyết đập tan mọi âm mưu chống phá, diễn biến hòa bình đòi đa nguyên đa đảng của các thế lực thù địch trong ngoài” vân và vân.


Chỉ có điều, càng ngày dường như người dân càng ít quan tâm đến ý nghĩa thật sự của những dịp “lễ, giỗ chính trị” và những bài thuyết giáo hùng hồn của các ông lãnh đạo.


Với đa số người dân bình thường, ngày 2 Tháng Chín chỉ còn là một ngày mà người ta vui mừng vì được nghỉ làm, ai có tiền thì đi chơi, không có tiền thì nằm nhà nghỉ cho khỏe.


Với đa số người dân bình thường ở Việt Nam bây giờ, cuộc sống là một cuộc chạy đua vất vả với cơm áo gạo tiền hàng ngày.


Một cuộc đua mà trong đó người dân luôn luôn bị hụt hơi vì vật giá cứ chạy đằng trước họ một quãng xa. Trong khi hành trang của họ thì bị oằn xuống bởi gánh nặng thuế má chất chồng, do phải trả những món nợ khổng lồ gây ra bởi sự tham nhũng, lãng phí và làm ăn kém cỏi của nhà nước.


Cái gánh ấy còn nặng thêm bởi muôn ngàn nỗi lo nỗi sợ do trót phải sống trong một cái xã hội mà sự bình an trong tâm hồn, sự an toàn cho bản thân hay những khái niệm về tự do dân chủ là điều xa xỉ còn sinh mạng con người thì rẻ như bèo.


Với một gánh nặng như vậy, con người chỉ còn có thể chúi mũi đuổi theo cái vòng cơm áo hàng ngày. Chẳng hơi đâu mà nghĩ đến giấc mơ xã hội chủ nghĩa hay kịp hoàn hồn để vui sướng với “những thành tựu rực rỡ nhờ ơn đảng và nhà nước”!


Trong khi đó, những ai quan tâm đến vận nước, theo thời gian, ngày 2 Tháng Chín trở thành nỗi xót xa day dứt.


Theo thời gian, những luận điệu tuyên truyền kiểu như “dù sao đảng cộng sản cũng có công lao lớn đối với đất nước, dân tộc là đã giành được độc lập, đánh thắng hai đế quốc to Pháp, Mỹ, thống nhất đất nước, giữ vững sự hòa bình ổn định chính trị và đưa Việt Nam phát triển như ngày hôm nay…” dần dần không còn thiêng nữa.


Những thông tin từng một thời bị bưng bít, những tư liệu lịch sử… đã được tiết lộ khá nhiều với những ai muốn tìm biết sự thật.


Ðã từng có những câu hỏi nếu đảng cộng sản không giành được chính quyền, nếu như không có cái ngày 2 Tháng Chín năm 1945, nếu Việt Nam không đi theo con đường do đảng cộng sản lãnh đạo… số phận đất nước và dân tộc Việt Nam sẽ như thế nào.


Tất nhiên, sẽ không có cuộc chiến tranh với Pháp, không có vụ Cải Cách Ruộng Ðất, vụ Nhân Văn Giai Phẩm, miền Bắc không phải đói nghèo đến thế do hậu quả của nền kinh tế bao cấp.


Ðất nước sẽ không bị chia cắt 2 miền. Không có cuộc chiến tranh Nam Bắc với Mỹ là đồng minh hỗ trợ cho miền Nam và Liên Xô, Trung Quốc cùng toàn bộ phe xã hội chủ nghĩa hỗ trợ, tiếp tế cho miền Bắc. Không có cái giá thống nhất phải trả bằng mấy triệu người ngã xuống và một đất nước hoang tàn.


Không có những chính sách sai lầm về kinh tế sau chiến tranh dẫn đến việc hàng triệu người bỏ nước ra đi, hàng triệu người khác nằm lại mãi mãi dưới lòng biển sâu. Kinh tế miền Nam bị đánh sập lùi lại hàng chục năm và cả nước suýt đứng bên bờ vực chết đói trước khi mở cửa về kinh tế.


Không có cuộc chiến Tây Nam với Campuchia và cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc với Trung Quốc; Hoàng Sa, Trường Sa, thác Bản Giốc, hàng trăm kilomet lãnh thổ dọc biên giới phía Bắc và hàng trăm dặm lãnh hải không bị mất.


Việt Nam không bị tụt hậu hàng chục, thậm chí hàng trăm năm so với các nước láng giềng. Quan trọng nhất, Việt Nam không bị trói chặt, lệ thuộc nặng nề vào Trung Quốc từ chính trị cho đến kinh tế, và đứng trước nguy cơ bị Trung Quốc xâm lược như hiện nay…


Nếu và nếu…


Không ai có thể quay ngược thời gian, quay ngược bánh xe lịch sử. Cũng chẳng có ích gì để nhắc mãi những chữ “nếu.”


Chỉ là để những người lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam, những kẻ bồi bút, cũng như những ai còn tin vào những gì nhà cầm quyền nói, hiểu rằng có phải nếu không có đảng thì dân tộc Việt Nam không có được ngày hôm nay hay ngược lại.


67 năm kể từ ngày đảng cộng sản tuyên bố nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ra đời, tức nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam bây giờ, chỉ mong sao người dân ngày càng hiểu ra nhiều vấn đề.


Mong những ai đã có dịp đi du lịch sang các nước có mô hình thể chế tự do dân chủ, có thể so sánh người Việt Nam đang sống như thế nào và Việt Nam hiện đang tụt hậu về mọi mặt ra sao so với nước khác.


Mong những ai chưa từng đi du lịch bất cứ đâu, nhưng chỉ cần tìm hiểu qua các kênh thông tin bên ngoài, cũng nhận ra bi kịch của đất nước và sự thiệt thòi của dân tộc Việt Nam. Và nguy cơ tụt hậu càng xa lẫn nguy cơ mất nước khi còn tiếp tục đi theo mô hình thể chế chính trị hiện tại do đảng cộng sản lãnh đạo.


Ngay cả những ai không có cả thì giờ, điều kiện tìm hiểu thông tin bên ngoài, thì thực tế cuộc sống hàng ngày đã là những câu trả lời sinh động nhất.


Dân tộc này đã đổ máu quá nhiều, đã hy sinh vài thế hệ cho tham vọng cướp và giữ chính quyền của đảng cộng sản, nhưng cho đến ngày hôm nay, những ai thực sự được lợi từ cái giá quá đắt này?


Là những ông quan to quan nhỏ, tầng lớp tư bản đỏ, những kẻ tiếp tục thay thế tầng lớp phong kiến địa chủ cường hào ác bá ngày xưa để ngồi lên đầu lên cổ nhân dân, với mức độ còn tệ hại hơn. Người nông dân, công nhân, dân nghèo thành thị, công nhân viên chức, trí thức văn nghệ sĩ… tiếp tục bị bóc lột, bị khinh rẻ, chà đạp.


Ðất nước chưa bao giờ bị tàn phá đến vậy bởi một hệ thống chính quyền đã tạo ra và dung dưỡng, bao che cho bọn tham nhũng, bọn cướp ngày ngang nhiên vơ vét, bán tháo tất cả từ tài nguyên thiên nhiên, tài sản, lãnh thổ lãnh hải của đất nước. Cho đến từng đồng tiền đóng thuế, tiền gửi tiết kiệm… mồ hôi xương máu của nhân dân.


Ðất nước tiếp tục bị tàn phá bởi những kẻ bất tài, ngu dốt và tham lam, phá nát từ thiên nhiên, môi trường, đạo đức xã hội, văn hóa cho đến cái đẹp, cái thiện, thế giới tâm linh, nhân tính trong từng con người.


Chỉ cần nhìn từ cuộc sống trong xã hội Việt Nam hàng ngày cũng có thể nhận ra cái bi kịch hiện tại vô cùng to lớn của cả dân tộc.


Ðể hiểu rằng chỉ có người Việt Nam tự cứu lấy mình, cứu lấy dân tộc và đất nước.


Trước khi quá trình tàn phá được thực hiện trọn vẹn, để lại cho tương lai một đất nước tan hoang, rỗng ruột và những gánh nợ khổng lồ.


Trước khi quá trình xâm lược dần dần không tốn một viên đạn của nhà cầm quyền Trung Quốc cộng với sự tự nguyện cam tâm làm tay sai của nhà cầm quyền Việt Nam hoàn tất. Và người Việt Nam một buổi sáng thức dậy bàng hoàng nhận ra một chu kỳ Bắc thuộc mới lại bắt đầu!

Tin mới cập nhật