Hai người chết vì ăn bắp cải Trung Quốc?

 


HÀ NỘI (NV) – Tin hai người chết vì ăn bắp cải được cho là do Trung Quốc sản xuất hồi đầu tháng 8 này khiến người Hà Nội e dè với món ăn được coi là “khoái khẩu” lâu nay.










Bắp cải nghi của Trung Quốc đầy dẫy các chợ ở Hà Nội. (Hình Việt Nam Net)


Theo báo mạng VTC News, hai người đàn ông xấu số này là NTH 39 tuổi và THV 60 tuổi, đều là cư dân Hà Nội.


Nguồn tin này nói rằng trước đó, ông NTH luộc bắp cải ăn với mì tôm. Ông này bị khó thở sau khi ăn, được đưa vào bệnh viện cứu cấp. Ông NTH được đưa về nhà nhưng vẫn tiếp tục sốt cao và chết vài ngày sau đó.


Cũng theo VTC News, hiện chưa có kết luận về nguyên nhân gây ra cái chết của ông NTH, nhưng gia đình nạn nhân quả quyết rằng ông chết vì ăn phải bắp cải có chứa dư lượng thuốc bảo vệ thực vật quá cao.


Cũng trong thời gian này, một người đàn ông thứ hai qua đời tại Hà Nội và được cho rằng vì ăn bắp cải nấu với mì tôm. Nạn nhân, ông Trần HV 60 tuổi, cư dân quận Ba Ðình, Hà Nội còn được đưa vào bệnh viện súc ruột, nhưng vẫn không cứu được.


Một số cư dân Hà Nội nói rằng tháng 8 không phải là mùa bắp cải ở miền Bắc. Vì vậy, người ta cho rằng bắp cải đã được đưa từ Trung Quốc sang và bày bán ở các chợ tại Hà Nội.


Một số chủ sạp rau quả tại chợ Cống Vị, Thái Thịnh ở Hà Nội chiêu dụ người mua bằng cách giới thiệu bắp cải đang bày bán là hàng Ðà Lạt. Tuy nhiên, nhiều người Hà Nội nghi đó là bắp cải Trung Quốc nên nhất định tẩy chay.


Một số nhân chứng cho rằng vẫn có người nhẹ dạ, tin đó là hàng Ðà Lạt nên mua về ăn.


Theo một cán bộ ngành trồng trọt thì nông dân có thể tưới phân tươi khiến bắp cải bị nhiễm E. Coli gây bệnh tiêu chảy và nhiễm trùng đường ruột.


Trong khi đó, một cán bộ thú y ở Hà Nội thì cho rằng có thể nông dân dùng thuốc diệt chuột xịt vào bắp cải vì chuột rất thích món ăn này.


Trong khi dư luận xôn xao về hai vụ chết người vì dùng bắp cải thì cơ quan thẩm quyền tại Hà Nội vẫn hoàn toàn im lặng. (PL)

Tập đoàn điện quốc doanh Việt Nam nợ ngập đầu

 


HÀ NỘI (NV) – Lập đi lập lại trong các kỳ đại hội đảng là lấy hệ thống kinh tài quốc doanh làm “chủ đạo” cho nền kinh tế, guồng máy kinh tế Việt Nam ỳ ạch với đủ mọi thứ bệnh hoạn do cái “chủ đạo” này gây ra.










Hai người thợ sửa đường dây điện trên cao. (Hình: Tuổi Trẻ)


Hệ thống kinh tài quốc doanh CSVN được cầm đầu bởi tay chân những kẻ nhiều quyền lực trong đảng, ban phát ân huệ và cơ hội tham nhũng, được ưu tiên cầm những số tiền mồ hôi nước mắt của dân tiêu xài vô tội vạ.


Chỉ nhìn riêng vào cái Tập Ðoàn Ðiện Lực quốc doanh (EVN) với 100,000 nhân viên các cấp, nó không chỉ hiện diện là những cột kéo dây điện từ tỉnh thành tới làng quê, những nhà máy thủy điện và nhiệt điện. Nó còn là một con bạch tuộc có chân ở rất nhiều lãnh vực khác nhau ngoài điện, từ ngân hàng, địa ốc, chứng khoán, viễn thông và nhiều thứ nữa.


Những gì được hé lộ phần nào trên báo chí cho thấy cái tập đoàn khổng lồ này đang nợ những khoản nợ rất lớn ở nhiều lãnh vực khác nhau mà nếu xử theo đúng luật kinh doanh, tín dụng, nó dẫn tới sụp đổ.


Một số người cho rằng số nợ mà EVN đang ỳ ra vô cùng lớn. Những khoản nợ của Vinashin và Vinalines tuy đã kinh hoàng nhưng cũng không thể so sánh.


Gần sập mà vẫn khoe kinh doanh có lời, Vinashin đã không trả nổi số nợ $600 triệu USD của chủ nợ ngoại quốc cuối năm 2010, người ta mới biết sự thật.


“Tôi có thể nói nợ của EVN tệ hại rất nhiều so với Vinashin, có thể hàng trăm ngàn tỉ đồng,” một viên chức trong ngành này giấu tên nói với thông tấn Reuters.


Việc bắt giữ ông tỉ phú Nguyễn Ðức Kiên, nguyên phó chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị Ngân Hàng Á Châu và có cổ phần tại nhiều ngân hàng, hôm Thứ Ba với cáo buộc kinh doanh tài chính “bất hợp pháp” làm cho người ta sợ hãi thêm về căn bệnh tài chính của Việt Nam.


Việc bắt giam ông này làm người ta liên tưởng tới những mối quan hệ tròng tréo, móc ngoặc ở trong giới tài phiệt với những kẻ cầm đầu chế độ, các đại gia nắm giữ những tập đoàn hay tổng công ty quốc doanh, và các ngân hàng.


Tai tiếng Vinashin năm 2010 và Vinalines năm nay, với tổng nợ khó đòi lên tới $6.5 tỉ USD buộc chế độ loan báo sẽ thúc đẩy nhanh tiến trình cải cách hệ thống quốc doanh “lãi giả, lỗ thật,” nhưng tới giờ vẫn chưa thấy gì.


Guồng máy kinh tài quốc doanh vẫn vận hành trong tinh thần rừng nào cọp nấy, nợ xấu vẫn ỳ ra. Thậm chí có những công ty “chết lâm sàng” mà vẫn không chôn, như báo chí trong nước cáo buộc.


Những đề nghị cải cách quốc doanh loan báo hồi tháng 7 đã không phá nổi cái kiểu kinh tài nuông chiều con đẻ “tư bản thân hữu” của chế độ hiện ôm tổng nợ khoảng $50 tỉ USD, tức một nửa tổng sản lượng quốc gia của năm 2010.


“Cái đó chỉ mới là phần nhỏ bé nhô lên trên mặt nước của núi băng sơn khổng lồ trên biển.” Ông David Koh, một chuyên viên về Việt Nam tại Viện Nghiên Cứu Ðông Nam Á ở Singapore phát biểu với Reuters.


Nếu tập đoàn điện lực sụp đổ sẽ kéo theo cả nền kinh tế vốn tùy thuộc vào nguồn điện giá rẻ để hoạt động. Một bản tin của tờ Sài Gòn Times hồi tháng 5 vừa qua cho biết nợ của EVN là khoảng $11.5 tỉ USD hồi cuối năm 2010, nhiều gần gấp ba nợ của Vinashin cùng thời điểm.


Báo Tuổi Trẻ cuối năm ngoái nói EVN sản xuất điện nhưng lỗ 8.4 ngàn tỉ đồng, nhiều gấp 12 lần con số do chính tập đoàn này khai báo.


Bản phúc trình của Tổng Thanh Tra Chính phủ hồi tháng 7 đã lờ những con số thật về sự lời lỗ của EVN khi công bố cho báo chí. Con số lỗ vốn hay có lời của EVN thật sự bao nhiêu không ai biết. EVN là tập đoàn quốc doanh lớn thứ năm tại Việt Nam với tổng lợi tức ước tính $5 tỉ USD vào năm 2011 và khai rằng lỗ mất 3.5 tỉ đồng.


Các tổng công ty hay tập đoàn khác cũng không ai biết thật sự chúng lời lỗ ra sao. Trước tình trạng kinh doanh “dàn trải” ra khắp mọi ngành, “tiền chùa” chui vào túi tham nhũng, dẫn đến lỗ vốn chỏng chơ, Hà Nội đòi hỏi đám quốc doanh phải thu gọn lại, tập trung vào ngành kinh doanh hay hoạt động chính, từ nay tới năm 2015.


Từ khoảng 6,000 công ty quốc doanh hồi đầu thập niên 2000, số công ty, tập đoàn rút xuống còn khoảng 1,300 vì áp lực của các định chế tài trợ quốc tế. Khoảng 3,800 công ty đã phải “cổ phần hóa” hay bán khoán. Sau đó thì kế hoạch cải cách guồng máy quốc doanh gần như khựng lại.


Ðào Văn Hưng mất chức chủ tịch tập đoàn EVN hồi tháng 2 vừa qua vì những khoản lỗ khổng lồ trong đầu tư viễn thông. Vừa đầu tư bừa bãi, vừa nhân sự điều hành kém khả năng chưa kể tham nhũng, trong khi đó thì nguồn cung cấp điện tại Việt Nam chập chờn gây ra trở ngại thường xuyên cho sản xuất kỹ nghệ và nhà dân.


Bất cứ đại gia quốc doanh nào khi bới ra, cũng đều có những vấn đề. (TN)

Một huy chương, nhiều niềm hãnh diện

 


Tiệc mừng chào đón Kyla Ross – Huy chương vàng Olympic


 


Hà Giang/Người Việt


 


COSTA MESA – Sáng Thứ Sáu, phòng tập rộng mênh mông của Học Viện Thể Dục Dụng Cụ Gym Max (Gym Max Academy of Gymnastics), tọa lạc tại thành phố Costa Mesa, đông ngợp người trong một không khí lễ hội.









Kyla Ross nhận bằng tưởng lệ từ thành phố Aliso Viejo nơi em cư ngụ cùng gia đình trong buổi tiệc mừng đón em về nhà sau khi đoạt huy chương Vàng Olympic 2012, môn thể dục dụng cụ đồng đội nữ, tại Gym Max, nơi em tập luyện. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Trên những tấm nệm dầy phủ kín nền nhà, giữa những hàng ghế trắng, cạnh các cụm bóng màu xanh, đỏ, trắng, những bó hoa hồng, các “cheer leaders” trong những chiếc váy ngắn, các vận động viên tí hon tuổi từ 5 đến 12, cùng các bậc phụ huynh, tất cả tíu tít chen nhau đi lại với nét mặt hân hoan, và những nụ cười giòn giã.


Ðó là khung cảnh của buổi lễ chào mừng Kyla Ross thuộc đội tuyển thể dục dụng cụ đồng đội nữ Mỹ, trở về nhà sau khi vẻ vang đoạt huy chương vàng Olympic 2012 cho đất nước Hoa Kỳ.


Kyla Ross, 15 tuổi, thành viên trẻ tuổi nhất, bé bỏng nhất và xinh xắn nhất trong đội tuyển thể dục dụng cụ năm người, đoạt huy chương vàng Thế Vận Hội ở Luân Ðôn, thở phào nhẹ nhõm khi quan khách vào ghế, và giờ khai mạc bắt đầu, vì từ sáng đến giờ đã mệt nhoài phải liên tục trả lời phỏng vấn của các cơ quan truyền thông khắp nơi.









Ông Jason Ross (trái), và bà Kiana Ross, cha mẹ em Kyla trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt trong buổi tiệc mừng đón em về nhà sau khi đoạt huy chương Vàng Olympic 2012, môn thể dục dụng cụ đồng đội nữ, tại Gym Max, nơi em tập luyện. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Ðứng trước podium, mắt long lanh, và nụ cười e ấp vẫn chưa quen với hào quang đang bao vây quanh mình, Kyla nhỏ nhẹ thốt lời cám ơn các bạn đồng đội, cảm tạ hai vợ chồng huấn luyện viên Howie và Jenny Liang, đồng viện trưởng của Gym Max, và cha mẹ, đã giúp em đoạt được huy chương vàng Thế Vận Hội.


“Em muốn ghi ơn mọi người, nhất là cha mẹ em. Nếu không có sự hỗ trợ của cha mẹ, em chắc chắn không bao giờ đoạt được vinh dự này.” Kyla nghẹn lời.


Chia sẻ vinh dự và niềm vui với Kyla, ngoài toàn thể gia đình, các huấn luyện viên, bạn học cùng lớp cùng trường, thầy hiệu trưởng của Laguna Niguel High School, nơi em đang theo học, đại diện của cả hai thành phố Costa Mesa và Aliso Viejo, nơi gia đình em cư ngụ, còn có cả đại diện của Tòa Lãnh Sự Trung Quốc tại Los Angeles. Lý do là vì hai huấn luyện viên của Kyla là người Mỹ gốc Trung Quốc. Tất cả đều lên bục nói lời chúc mừng.


Trước đó, tâm sự với phóng viên nhật báo Người Việt, Kyla cho biết em “vô cùng hãnh diện và vui sướng” đã cùng các bạn thực hiện được giấc mơ một đời, và “rất khó dùng lời để diễn tả cảm xúc trong lòng vào lúc này.”


Chia sẻ dự định tương lai, Kyla nói: “Em vẫn tiếp tục đi học, và vẫn sinh hoạt bình thường như trước đây. Em học một vài lớp tại trường, và số còn lại là học trực tuyến để có đủ thì giờ luyện tập. Gặp lại bạn học, em rất vui.”


Trả lời câu hỏi là liệu việc Kyla đoạt huy chương vàng Thế Vận Hội có ảnh hưởng đến việc học của em không, mẹ em, bà Kiana Ross, nói: “Tôi không nghĩ thế. Dĩ nhiên là Kyla và cả gia đình chúng tôi bận bịu lắm về những tiệc mừng như thế này, nhưng Kyla vẫn đang cố gắng trở lại sinh hoạt bình thường. Em đã trở lại Gym Max để tập luyện từ khi trở về từ New York cách đây hai hôm. Hôm qua em đã ghi danh để tiếp tục học trung học.”









Kyla Ross (giữa) chụp hình lưu niệm với huấn luyện viên Howie Liang (trái) và huấn luyện viên Jenny Liang (phải) tại tại Gym Max, nơi em tập luyện, sau buổi tiệc mừng em về nhà (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Bố của Kyla, ông Jason Ross, bản thân là lực sĩ baseball chuyên nghiệp cho những đội tuyển cỡ vừa, cho biết: “Chúng tôi rất vui và hãnh diện là Kyla đã đạt được mục tiêu của mình sau hơn 12 năm tập luyện. Kyla là đứa bé có nhiều quyết tâm và từ trước đến giờ Kyla vẫn muốn vừa học giỏi vừa là một vận động viên ưu tú, và ước mơ có thể sẽ trở thành vận động viên giỏi của một trường đại học nào đó. Nhưng nếu huy chương vàng có làm em thay đổi hướng đi, chúng tôi sẽ hết sức ủng hộ con, miễn là nó được hạnh phúc.”


Kayne Ross, em trai 10 tuổi của Kyla, đam mê baseball theo bố, chia sẻ: “Em rất hãnh diện về chị Kyla, và muốn sau này cũng đoạt giải Olympic như chị.”


Sau cha mẹ em, có lẽ hai huấn luyện viên của em, là ông bà Howie và Jenny Liang, hãnh diện nhất. Trước cử tọa, huấn luyện viên Jenny nói: “Có một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay cơ duyên nào đó, vì em Kyla sắp 16 tuổi (còn hai tháng nữa), chúng tôi thành lập Học Viện Thể Dục Dụng Cụ Gym Max này đã được 16 năm, và sau 16 năm, nhờ Kyla Ross chúng tôi đã đạt giấc mơ đào tạo được một gymnast đoạt huy chương vàng Thế Vận Hội. Ðây cũng là lần đầu tiên đội thể dục dụng cụ nữ Hoa Kỳ đoạt huy chương vàng kể từ 1996, cách đây đúng… 16 năm.”


Sau đó, tiếp xúc với báo Người Việt, huấn luyện viên Jenny hết lời khen cô học trò ưu tú: “Kyla rất siêng năng, luyện tập từ 35 đến 40 giờ một tuần đã đành, nhưng em rất ngoan, và đặc biệt có khả năng tập trung tư tưởng cao và rất thông minh. Biết những chỗ nào quan trọng, chỗ nào cần luyện tập kỹ.”


Rồi bà nói thêm: “Không phải vì Kyla là học trò của mình mà tôi khen đâu, nhưng nếu ai theo dõi cuộc đua tại London thì thấy, em tuy nhỏ tuổi nhất nhưng đã tạo được ảnh hưởng tốt lên tất cả các bạn đồng đội. Khi Kyla nhảy biểu diễn đúng thì các bạn cũng lên tinh thần theo. Khi cuộc đua chưa dứt thì tôi đã có linh tính là đội tuyển Hoa Kỳ sẽ đoạt huy chương vàng lần này rồi.”


Bà Quyên Hứa, có con gái luyện tập ở Gym Max đã ba năm nay cho biết bà vẫn gặp Kyla luôn và sẵn có cảm tình với cô bé này, vì em “rất dễ thương.” Bà nói: “Kyla rất điềm tĩnh. Ðội tuyển nữ Hoa Kỳ năm nay quá mạnh, việc họ đoạt giải huy chương vàng không làm tôi ngạc nhiên chút nào.”









Kyla Ross (giữa) chụp hình lưu niệm với đội trống trường trung học Laguna Niguel High School tại Gym Max, nơi em tập luyện, sau buổi tiệc mừng em về nhà. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Theo lời gia đình, Kyla là đứa trẻ rất năng động, và lúc nào cũng leo trèo, nên cha mẹ cho em học gymanastic từ năm lên ba tuổi ở Greenville Gymnastics Training Center, thuộc tiểu bang South Carolina. Kyla bắt đầu được cặp đôi huấn luyện viên Howie và Jenny Liang với tổng cộng hơn 67 năm kinh nghiệm, huấn luyện tại Gym Max từ năm 2005.


Kyla Ross sinh năm 1996 ở Honolulu, Hawaii. Bé nhỏ, khiêm nhường, từ tốn, nhưng dường như có ý chí bằng thép, Kyla muốn nhắn với các em nhỏ muốn tham dự Thế Vận Hội là “nếu đó là giấc mơ của mình thì cứ vận dụng hết nỗ lực, sẽ không khó, nhưng phải biết là mình sẽ phải hy sinh nhiều thứ, chẳng hạn như không có nhiều thì giờ đùa chơi hay đi parties với bạn bè.”

Hung thủ thảm sát ở Na Uy bị án tù 21 năm

 


OSLO (Reuters) –Hung thủ vụ thảm sát kinh hoàng ở Na Uy, Anders Behring Breivik, bị tòa tuyên hình phạt tù tối đa sau khi xác định rằng hung thủ tỉnh táo trong lúc gây án, khiến 77 người thiệt mạng.









Anders Behring Breivik đưa tay chào sau khi tòa Na Uy tuyên 21 năm tù trong vụ thảm sát khiến 77 người thiệt mạng. (Hình: Odd Andersen/AFP/GettyImages)


Breivik, 33 tuổi, cho đến nay không tỏ vẻ gì hối hận về hành động giết người của mình, trước khi nhận bản án tù tối đa là 21 năm đã chào các thẩm phán xử án tại phiên tòa ở Oslo với bàn tay nắm đấm, đưa thẳng ra phía trước. Tuy nhiên, việc trả tự do cho Breivik sau khi mãn hạn tù có thể được đình hoãn vô hạn định nếu xét thấy vẫn còn là mối đe dọa cho xã hội.


Breivik biện minh cho hành động tàn sát của mình là sự cảnh tỉnh quốc gia bị đe dọa bởi tình trạng di dân từ các quốc gia Hồi Giáo và cũng nói rằng không muốn bị tòa tuyên án giết người trong tình trạng điên loạn.


Thẩm Phán Wenche Elizabeth Arntzen bác bỏ yêu cầu của phía công tố viện là đưa ra phán quyết Breivik không tỉnh trí, một điều sẽ khiến hung thủ bị đưa vào bệnh viện tâm thần thay vì nhà tù. (V.Giang)

Người Việt phẫn nộ biểu tình trước lãnh sự quán Trung Cộng

 


‘Trung Cộng! Hãy cút khỏi Việt Nam!’


 


Linh Nguyễn/Người Việt


 


LOS ANGELES (NV) – Hàng trăm người Việt hưởng ứng lời kêu gọi cuộc biểu tình quy mô diễn ra lúc 11 giờ trưa Thứ Sáu trước trụ sở của lãnh sự quán Trung Cộng ở Los Angeles, do Ủy Ban Ðấu Tranh Chống Cộng Sản và Tay Sai phối hợp với Ban Ðại Diện Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ, Trung Tâm Tây Nam Tập Thể Chiến Sĩ VNCH tổ chức, để chống Trung Cộng cướp nước và Việt Cộng bán nước.









Hàng trăm người Việt biểu tình trước tòa lãnh sự Trung Cộng, Los Angeles, hôm Thứ Sáu. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


“Mục đích chúng ta biểu tình là để nói lên tinh thần bất khuất của người Việt tị nạn hải ngoại, chống Việt Cộng bán nước và Tàu Cộng xâm lược. Chúng ta không thể ngồi yên!” Ông Phan Kỳ Nhơn, chủ tịch Ủy Ban Ðấu Tranh Chống Cộng Sản và Tay Sai, tuyên bố trước bậc thềm của lãnh sự quán Trung Cộng.


Ông Phan Tấn Ngưu, chủ tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ, khẳng định: “Chúng tôi lắng nghe tâm tình của bà con và bạn hữu, ai cũng muốn phải biểu tình nên chọn hôm nay Thứ Sáu thay vì cuối tuần, hy vọng lãnh sự quán có người làm việc để cho họ thấy sự phẫn nộ của người Việt.”


Cựu Luật Sư Trần Sơn Hà, thành viên Ban Ðại Diện Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California, nhấn mạnh: “Tôi tham dự như một người con dân Việt Nam đau lòng và muốn hành động xâm lăng phải chấm dứt ngay. Hoa Kỳ phải bảo đảm sự an toàn của khu vực Ðông Nam Á.”


 



 


Ðồng hương, một số đứng cùng bên lề đường của tòa nhà treo cờ Trung Cộng, còn hầu hết đứng trên lề đường phía đối diện, luôn miệng hô to các khẩu hiệu đả đảo hành động ngang ngược của chính quyền Bắc Kinh.


Ban tổ chức cho giăng các biểu ngữ kín bờ tường, như “Giang sơn phương Nam là của dân tộc Việt,” “Ðể đẩy lui Tàu Cộng và bọn tay sai Việt Cộng, nên lấy văn hiến làm cờ, lấy kiên cường làm vũ khí, lấy chính nghĩa làm chiến lược, lấy đồng lòng làm làm thế tấn công.”


Cô Nguyễn Thùy Dung, 38 tuổi, cư dân Anaheim, đứng bên cạnh ông Phát Bùi, ứng cử viên chức nghị viên Garden Grove, nói với phóng viên nhật báo Người Việt: “Tôi không muốn Trung Cộng cướp nước Việt Nam. Họ phải ‘get out.’” Cô cho biết thêm là chồng cô đã hy sinh trên chiến trường Iraq năm 2004. Cô cho biết cha cô trước đây là một cựu trung tá Không Quân VNCH.


Trong khi đó, đoàn người phẫn nộ, đồng lòng đứng hô to các khẩu hiệu “Boycott China products now,” “Tẩy chay hàng Trung Cộng” và “Red China Go Home!” Một số thành viên của ban tù ca Xuân Ðiềm và đồng hương đã tụm lại dưới một bóng mát để hát, khiến không khí sôi sục nỗi bất bình của những người biểu tình.


Nhạc sĩ Xuân Ðiềm nói: “Chúng tôi xuống đường để lên án bọn cầm quyền Việt cộng đã để kẻ thù phương Bắc le cái ‘lưỡi bò’ liếm những phần đất của Việt Nam. Chỉ có cộng sản chúng nó mới làm như vậy thôi. Phải cắt cái lưỡi bò ấy đi!”


Tiếng hát vang dội khiến cảnh sát Los Angeles phải nhắc nhở không được để dĩa hát.


Bà Hồng Lan, 73 tuổi, cư dân Westminster, xúc động chia sẻ: “Tôi rất mong có cuộc biểu tình hôm nay. Thấy các hành động cướp nước, cướp biển khiến tôi nghẹn ngào nước mắt. Ðất thiêng, nước thiêng phải là của Việt Nam. Cám ơn cho tôi thổ lộ tâm huyết bao lâu chưa được nói lên.”


Em Donna Trần, 12 tuổi, ở Westminster, theo ông nội đi biểu tình: “China nó lấy island (đảo) của Việt Nam. That’s bad! I am angry.”









Cô Nguyễn Thùy Dung, cư dân Anaheim, hô khẩu hiệu chống Trung Cộng, trong cuộc biểu tình. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)


Trước đó, lúc 9 giờ 30 sáng, một buổi lễ xuất phát được tổ chức bãi đậu xe của trụ sở của Hội Ðền Hùng, Westminster. Sau phần nghi lễ, hàng trăm đồng hương đã chia nhau lên ba chiếc xe bus màu vàng do mạnh thường quân ẩn danh yểm trợ.


Ông Nguyễn Phục Hưng, trách nhiệm điều động đoàn xe đi biểu tình, nói: “Ba xe bus đã đầy và chúng tôi đã phải tăng cường thêm xe van và chia một số người lên các xe van khác để có thể chở thêm. Một số người tham dự đến thẳng từ Los Angeles.


 


–-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Tàu tiếp liệu, chế biến thủy sản Trung Quốc tới Trường Sa

 


HÀ NỘI (NV) – Tàu tiếp liệu và chế biến thủy sản được nhà cầm quyền Trung Quốc đưa tới khu vực quần đảo Trường Sa để hậu thuẫn cho đoàn tàu đánh cá của họ hoạt động ở khu vực này.









Tàu đánh cá Trung Quốc tràn xuống Trường Sa ở khu vực đảo Chử Bích (Subi island) thách đố chủ quyền của Việt Nam. (Hình: Hinews.cn)


Bản tin TTXVN ngày Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012 tường thuật theo tin của Tân Hoa Xã báo động như vậy về những hành động ngang nhiên của Trung Quốc bất chấp những lời phản đối suông của Hà Nội.


Theo TTXVN, Trung Quốc đã phái tàu tiếp liệu và chế biến thủy sản tên là “Quỳnh Tam Á F-8138” trọng tải 4,000 tấn của công ty Giang Hải đi từ đảo Hải Nam tới Trường Sa mới đây.


Con tàu này “có đủ chức năng đánh bắt trên biển, gia công thô và tinh, cắt lát sấy khô, ướp lạnh,… đồng thời đảm bảo đầy đủ dịch vụ hậu cần cho các tàu cá ở Trường Sa.”


Với khả năng tiếp viện thực phẩm, nước uống, nhiên liệu gần hơn và nhanh hơn, đám tàu đánh cá Trung Quốc tràn xuống khu vực Trường Sa từ đầu tháng 8 vừa qua có thể kéo dài thời gian trên biển thay vì phải quay về Hải Nam sớm hơn, tốn nhiên liệu, tiền bạc.


Hồi tháng 7 vừa qua, khi các sự căng thẳng tranh chấp chủ quyền biển đảo giữa Việt Nam và Trung Quốc lên cao, ngay giữa thời gian cấm đánh cá, Bắc Kinh đã lùa 29 tàu đánh cá và một tàu tiếp liệu 3,000 tấn tới khu vực Trường Sa chạy lòng vòng biểu diễn thách thức phản ứng của Việt Nam. Hà Nội lên tiếng phản đối và lập lại lời tuyên bố chủ quyền toàn diện với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nhưng không có hành động gì khác để ngăn cản.


Khi lệnh cấm đánh cá trên Biển Ðông hai tháng rưỡi mà Bắc Kinh đưa ra chấm dứt ngày 1 tháng 8, 2012, hàng chục ngàn tàu đánh cá Trung Quốc từ Quảng Ðông đến Hải Nam đã ồ ạt tiến xuống phía Nam, xâm phạm cả các khu vực chủ quyền biển đảo và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.


Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao CSVN mỗi khi đưa ra lời “kiên quyết phản đối” đều kêu gọi Bắc Kinh tôn trọng “nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao của hai nước” và cáo buộc Bắc Kinh “vi phạm thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc ký tháng 10, 2011, đi ngược lại tinh thần Tuyên bố về Cách ứng xử của các bên ở Biển Ðông ký năm 2002 giữa Trung Quốc và ASEAN, làm cho tình hình Biển Ðông thêm phức tạp.”


Nhưng Bắc Kinh mỗi ngày một lấn thêm một bậc.


Sau khi Việt Nam ra Luật Biển xác định các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam, Bắc Kinh loan báo thành lập thành phố cấp huyện “Tam Sa” bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam và một quần đảo của Philippines. Sau đó, Bắc Kinh loan báo thành lập Bộ Chỉ Huy Quân Sự cho cái thành phố này bên cạnh các cuộc bầu bán ban bệ thành phố một cách hình thức để tuyên truyền.


Không những bị Việt Nam và Philippines phản đối, cả chính phủ và Quốc Hội Hoa Kỳ cũng đã lên tiếng cảnh cáo sự leo thang gây căng thẳng của Bắc Kinh. Nghị Sĩ Jim Webb, thành viên của Ủy Ban Quân Vụ và Ủy Ban Ðối Ngoại Hoa Kỳ viết trên báo Wall Street Journal ngày 20 tháng 8, 2012 rằng tất cả các quốc gia vùng Ðông Á đang chờ xem Hoa Kỳ đối phó với sự xâm lăng của Trung Quốc như thế nào. Ông đòi hỏi Hoa Thịnh Ðốn phải cứng rắn hơn trước các hành động bá quyền của Trung Quốc ngày một ngang ngược hơn. (TN)

Cuộc tắm rửa rất đáng ngờ

 


Bùi Tín (Blog VOA)


 


Theo thông báo của Văn Phòng Trung Ương Ðảng CS Việt Nam, trong tháng 7 và đầu tháng 8, 2012, Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư Trung Ương sau khi thực hiện một cuộc phê bình và tự phê bình “thẳng thắn, nghiêm túc và chặt chẽ,” vừa triệu tập một cuộc hội nghị cán bộ toàn quốc với sự có mặt của 200 ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương Ðảng, để phổ biến kinh nghiệm nóng hổi, nhằm thực hiện một cuộc phê bình rộng lớn hơn ở cấp tỉnh thành, noi theo gương và những kinh nghiệm của Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư Trung Ương. Các ủy viên trung ương sẽ tham gia kiểm điểm với các đảng bộ tỉnh, thành và cơ quan trực thuộc.


Thông báo nói rõ vừa qua Bộ Chính Trị đã để ra 12 ngày để phê bình và tự phê bình, từ tập thể đến từng cá nhân, và riêng việc tự phê bình và phê bình từng cá nhân đã làm trong 4 ngày, nghĩa là “ rất kỹ lưỡng, rất cụ thể, không xuê xoa nể nang,” “mỗi người nghiêm túc tự kiểm điểm và cầu thị tiếp thu,” sau khi ghi nhận các ý kiến, góp ý, nhận xét và chất vấn của mọi người.


Theo thông báo, cuộc kiểm điểm của Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư vẫn chưa hoàn tất. Hiện nay đã có đến 25 vấn đề được nêu lên cần đi sâu làm rõ, giải đáp, giải quyết cho xong xuôi, để đi đến bản kết luận cuối cùng, xem xét trách nhiệm của tập thể và cá nhân, nếu cần thì có thể có những quyết định về hình thức kỷ luật và những thuyên chuyển , thay đổi cần thiết về nhân sự. Tất cả nội dung cuộc phê bình và tự phê bình kỳ này khi hoàn thành sẽ được tổng hợp, trình bày trước cuộc họp Ban Chấp Hành Trung Ương Ðảng lần thứ 6 (kỳ XI) sắp đến.


Nếu như thông báo trên đây là chân thật, thì thật là một tin vui cho đảng CS Việt Nam, một tín hiệu đáng mừng cho đất nước, cho toàn dân, vì cơ quan lãnh đạo cao nhất đã trải qua một cuộc tắm rửa vệ sinh tập thể và cá nhân đến nơi đến chốn, mỗi người tự mình kỳ cọ toàn cơ thể, còn để bè bạn kỳ cọ kỹ càng hơn, tẩy rửa cáu ghét nhơ bẩn lưu cữu lâu ngày, bôi thuốc tốt vào những ung nhọt nếu có.


Có gì đáng mừng hơn là Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư sẽ trình diện tại hội nghị 6 một tập thể hơn 20 vị sạch sẽ, trong sạch, lương thiện và tài năng, ngang tầm với yêu cầu của lịch sử, có khả năng đương đầu với quân xâm lược bành trướng và có khả năng xây dựng xã hội phát triển, bình đẳng, dân chủ và hạnh phúc.


Thế nhưng mọi người lại có nhiều cơ sở thực tế để hoài nghi và để thất vọng. Những mỹ từ như “kiểm điểm nghiêm túc, công phu, chặt chẽ,” chưa có gì là bằng chứng; cũng như những mỹ từ “kiểm điểm có thực chất,” “phê bình và tự phê bình với một khối lượng nội dung lớn,” “không bênh che nể nang”… chưa có dẫn chứng gì là có sức thuyết phục.


Ngay trong nội bộ đảng, sau 2 cuộc hội nghị trung ương 4 và trung ương 5, đã có biết bao nhiêu câu hỏi cần giải đáp minh bạch, như:


-Thái độ của Bộ Chính Trị trước những hành động lấn lướt, ngang ngược, bành trướng của Trung Quốc đã đúng mức chưa? Có hèn với giặc, ác với dân không? Có thật sự bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, bảo vệ ngư dân ta hay không? Việc đàn áp người yêu nước chống xâm lược có đúng không? Thái độ của Bộ Chính Trị có rõ ràng minh bạch không, đi với nhân dân hay nhu nhược nhân nhượng với quân thù xâm lược.


-Việc sử dụng một viên tướng bị tố cáo là hư hỏng, lộng hành trên cương vị đứng đầu Tổng Cục II , bị tố cáo là gần với Cục Tình Báo Hoa Nam-Trung Quốc, nay lại là thứ trưởng Quốc Phòng nhiều quyền lực đối ngoại, có phải là khôn ngoan sáng suốt không? Việc kỷ luật nặng nề tước quân tịch Ðại tá Cựu chiến binh Vũ Minh Ngọc có phải là hành động trả thù sai trái, khi ông Ngọc được hàng 20 viên tướng QÐND ủng hộ khi ông dám lên tiếng tố cáo những hành động đen tối của Tổng Cục II dưới uy quyền của Nguyễn Chí Vịnh, được hai ông Ðỗ Mười và Lê Ðức Anh cũng như ông Nông Ðức Mạnh sau này hết lòng bảo vệ.


-Bản báo cáo tuyệt mật của Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương liên ngành về Tổng Cục II từ hồi Ðại hội X có đưa ra trình bày tại hội nghị trung ương 6 sắp tới, như rất nhiều đảng viên kỳ cựu yêu cầu, hay không? Nếu không thì còn gì là lời hứa giải quyết cả các vấn đề còn lưu lại của các khóa trước?


-Vụ in tiền polymer ở Úc đang có những yếu tố mới, chỉ rõ viên đại tá công an thân tín của ông Nguyễn Tấn Dũng là Lương Ngọc Anh đã nhận 20 triệu đôla hối lộ, còn có quan hệ tình ái với bà Elizabeth Masamune, đại diện thương mại ở Sứ Quán Úc ở Hà Nội, liên quan đến Cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Lê Ðức Thúy, người hiện được ông Dũng giao cho trách nhiệm tổng thanh tra tài chính quốc gia. Vậy ông Nguyễn Tấn Dũng đã có trách nhiệm ra sao trong vụ án to lớn này? Cuộc họp Trung ương 6 sắp tới có được biết hay chăng? Nếu không thì còn gì là tự phê bình chân thật, minh bạch, không che giấu?


Trên đây là vài vết ghẻ lở tiêu biểu, chứ không còn là cáu ghét trên cơ thể Bộ Chính Trị hiện nay. Còn rất nhiều vết ghẻ lở khác, về tham nhũng, tài sản bất minh, về gia đình trị, về phe nhóm ăn cánh, hay như trường hợp phó thủ tướng người Tàu chính cống Hoàng Trung Hải, lại sửa khai sinh làm người Việt… Bộ Chính Trị có dám trả lời cho dân hay không? Hay vẫn là vấn đề thâm cung bí sử, kiêng kỵ, cơ mật riêng của đảng?


Nếu chỉ rủ nhau nhúng nước qua loa như những anh chàng chuyên ở bẩn, sợ nước, rồi lu loa là đã kỳ cọ kỹ càng, ai nấy đã trong sạch thơm tho, thì chỉ là một màn kịch nhạt nhẽo, làm cho toàn xã hội vừa cười mỉm vừa lắc đầu bịt mũi mà thôi.

‘Hoa Kỳ cần cứng rắn với Trung Quốc tại Biển Ðông’

 


Nguyên tác: TNS James Webb


Phỏng dịch: Trần Bình Nam


 


Lời Giới Thiệu: Trong bài báo nhan đề “The South China Sea’s Gathering Storm” đăng trên tờ Wall Street Journal số ngày 20 tháng 8, 2012, Thượng Nghị Sĩ James Webb (Dân Chủ, Virginia) kêu gọi Hoa Kỳ cần có thái độ cứng rắn với Trung Quốc tại Biển Ðông trước khi quá muộn. (1)


Thượng Nghị Sĩ James Henry “Jim” Webb sinh năm 1946, xuất thân sĩ quan Thủy Quân Lục Chiến, tốt nghiệp trường Sĩ Quan Hải Quân Hoa Kỳ tại Anapolis năm 1968, từng chiến đấu và đoạt nhiều huy chương tại Việt Nam.


  










Thượng Nghị Sĩ James Webb. (Hình: Quốc Hội Hoa Kỳ)


Ông từng làm bộ trưởng Hải Quân dưới thời Tổng Thống Reagan và đắc cử thượng nghị sĩ Hoa Kỳ năm 2006. Xin giới thiệu dưới đây bài phỏng dịch của ông Trần Bình Nam.


 


Kể từ Thế Chiến Thứ 2, qua hai cuộc chiến tại Hàn Quốc và Việt Nam, Hoa Kỳ đã giúp cân bằng thế lực và mang lại ổn định trong vùng Á Châu-Thái Bình Dương, mặc dù các thế lực quốc tế khác đã thay nhau giữ vai trò chủ chốt tại đó, sau Nhật Bản là Liên Bang Nga, và bây giờ là Trung Quốc. Sự can thiệp của Hoa Kỳ là một thắng lợi lịch sử trong mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Á Châu, giúp cho các nước nhỏ khác trong vùng có thì giờ và cơ hội xây dựng kinh tế và trưởng thành về chính trị.


Sau khi các nước trong vùng phồn thịnh, vấn đề chủ quyền quốc gia trở thành một vấn đề nóng bỏng. Trong hai năm qua Nhật Bản và Trung Quốc tranh nhau chủ quyền quần đảo Senkaku nằm ở phía Ðông Ðài Loan mặc dù Nhật đang có một cơ quan hành chánh tại đó được quốc tế công nhận là một chính quyền hợp pháp. Xa hơn về phía Bắc, Liên Bang Nga và Nam Hàn tranh chủ quyền một số vùng biển với Nhật Bản (TBN: Nhật chiếm trong Thế Chiến 2). Trong khi đó Trung Quốc và Việt Nam tranh nhau chủ quyền quần đảo Hoàng Sa. Ngoài ra Trung Quốc, Việt Nam, Phi Luật Tân, Brunei, Mã Lai Á tranh nhau chủ quyền các hải đảo trong quần đảo Trường Sa. Tại đây Trung Quốc và Phi Luật Tân thường đụng chạm nhau.


Các vụ tranh chấp này do tự ái quốc gia và chủ quyền lịch sử, nhưng được khơi dậy do những vấn đề quan trọng khác như quyền di chuyển trên biển, quyền đánh cá và quyền khai thác tài nguyên nằm dưới đáy biển chung quanh các quần đảo. Tranh chấp căng thẳng nhất là tại Biển Ðông, một vùng hứa hẹn nhiều tài nguyên thiên nhiên.


Ngày 21 tháng 6 vừa qua Hội Ðồng Bộ Trưởng Trung Quốc cho thành lập một tỉnh mới đặt tên là Sansha, có cơ quan hành chánh đặt tại đảo Woody (Trung Quốc gọi là đảo Yongxing, Việt Nam gọi là đảo Phú Lâm) thuộc quần đảo Hoàng Sa. Ðảo Phú Lâm không có dân, không có nguồn nước thiên nhiên, nhưng Trung Quốc cho thiết lập tại đó một sân bay quân sự, một nhà bưu điện, một ngân hàng, một tiệm tạp hóa và một bệnh viện.


Quần đảo Hoàng Sa cách 200 hải lý về hướng Ðông Nam đảo Hải Nam, ở phía Ðông bờ biển miền Trung Việt Nam và Trung Quốc đã chiếm từ tay Việt Nam Cộng Hòa đầu năm 1974. Và cuộc tranh chấp không chỉ giới hạn tại quần đảo này.


Trong 6 tuần qua Trung Quốc tuyên bố rằng chủ quyền hành chánh của tỉnh Sansha bao gồm toàn Biển Ðông trong đó có tất cả các hải đảo thuộc Hoàng Sa và Trường Sa. Tân Hoa Xã nói tỉnh Sansha bao gồm 200 hải đảo, rộng 2 triệu cây số vuông biển. Trung Quốc bổ nhiệm một Hội Ðồng Nhân Dân gồm 45 thành viên chịu trách nhiệm trực tiếp với chính quyền trung ương, trong đó có một ủy ban thường trực, một tỉnh trưởng và một phó tỉnh trưởng để cai quản 1,000 cư dân. Ngày 22 tháng 7, Quân Ủy Trung Ương của quân đội Trung Quốc cho thành lập một đội quân bảo vệ Sansha. Ngày 31 tháng 8, Trung Quốc tuyên bố các toán tuần tra an ninh của tỉnh Sansha đều được trang bị vũ khí và sẵn sàng tác chiến. Ði xa hơn Trung Quốc kêu gọi đấu thầu khai thác dầu khí trong một vùng biển được quốc tế công nhận thuộc vùng Ðặc quyền Kinh tế (theo Luật Biển) của Việt Nam.


Thực tế, một cách đơn phương Trung Quốc đã sát nhập vùng biển Ðông Nam ngoài khơi Việt Nam và Phi Luật Tân sát xuống eo biển Malacca làm đất của mình. Tỉnh mới rộng bằng đất bốn nước Việt Nam, Phi Luật Tân, Nhật và Nam Hàn gộp lại.


Trước động thái này, Hoa Kỳ im lặng. Mãi đến ngày 3 tháng 8 Hoa Kỳ mới lên tiếng với lời lẽ dè dặt kêu gọi Trung Quốc giải quyết vấn đề chủ quyền theo luật quốc tế và tránh dùng vũ lực.


Dù vậy Trung Quốc cũng đã giận dữ bác bỏ cho rằng Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ “không phân biệt được phải trái đã lên tiếng gây hiểu lầm.” Tờ Nhân Dân Nhật báo cơ quan ngôn luận chính thức của đảng Cộng Sản Trung Quốc tố cáo Hoa Kỳ “đã đổ dầu vào lửa, gây chia rẽ với ý đồ chống Trung Quốc.” Bản tin phổ biến quốc ngoại còn đi xa hơn viết một cách thô lỗ rằng: “Ðã đến lúc Hoa Kỳ nên câm miệng lại.”


Sự thật, thái độ lưng chừng của Hoa Kỳ trong nhiều năm qua đã khuyến khích Trung Quốc lấn lướt. Ðối với sự tranh chấp Biển Ðông, Hoa Kỳ luôn luôn nói không đứng về phe nào và kêu gọi các bên liên hệ giải quyết tranh chấp với nhau bằng phương pháp hòa bình. Trong khi đó các nước nhỏ trong vùng kêu gọi quốc tế cần mạnh dạn tham gia giải quyết cuộc tranh chấp.


Lập trường của Trung Quốc là giải quyết song phương với từng nước một. Có nghĩa là: hoặc không giải quyết gì cả, hoặc giải quyết theo chương trình và đòi hỏi của Trung Quốc. Cho nên lập trường “không theo phe nào” của Hoa Kỳ mặc nhiên khuyến khích Trung Quốc tiếp tục dùng sự đe dọa để lấn tới.


Lúc này Hoa Kỳ, Trung Quốc và các nước Ðông Á đang đối diện với một sự thật không thể trốn chạy được là: Giải quyết tranh chấp chủ quyền bằng phương pháp hòa bình hay bằng vũ lực. Sự lựa chọn sẽ quyết định không những tương lai của vùng Biển Ðông, sự ổn định của Ðông Á mà còn xác định quan hệ lâu dài giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ.


Lịch sự chứng tỏ rằng trước hành động gây hấn mà ngồi yên thì tình thế chỉ càng ngày càng xấu hơn. Bài học rõ ràng nhất không ở đâu xa mà chính ở Ðông Á. Trong cuốn tiểu sử của tướng Joseph Stilwell (2) sử gia Barbara Tuchman viết rằng, năm 1931 khi Nhật Bản chiếm Mãn Châu, chính phủ quốc gia Trung Quốc kêu gọi Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc (lúc đó còn gọi là League of Nations) can thiệp. Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc làm ngơ, kết quả là cuộc chiến tranh Hoa Nhật kéo dài một thập niên sau đó.


Lúc này Hoa Kỳ đang bận rộn với cuộc tranh cử tổng thống, các nước Ðông Á đang chờ xem Hoa Kỳ sẽ làm gì trước hành động gây hấn của Trung Quốc. Họ chờ xem Hoa Kỳ sẽ can đảm nhận lãnh vai trò bảo đảm ổn định trong vùng Ðông Á hay để cho toàn vùng rơi vào hỗn loạn.


Năm 1931, Trung Quốc (quốc gia) học được bài học “không can thiệp” tai hại như thế nào rồi. Không biết năm 2012 này Trung Quốc sẽ áp dụng bài học đó như thế nào và Hoa Kỳ có đủ cương quyết và khả năng buộc Trung Quốc phải giải quyết theo công thức hòa giải quốc tế để duy trì hòa bình và ổn định trong vùng không?


 


Chú thích:


(1) (The South China Sea’s Gathering Storm)


(2) Tướng 4 sao Joseph Stilwell, chịu trách nhiệm vùng Trung Quốc-Miến Ðiện-Ấn Ðộ giúp Tưởng Giới Thạch chống Nhật trong thập niên 1930, 1940. Ông là người hết sức cảnh giác thái độ xâm lấn của Nhật Bản nhưng ít ai nghe.

Giáo Sư Tô Đồng

Ông Peter Lê Minh Phước

Giáo Sư Tô Đồng

Giáo Sư Tô Đồng

Lướt tin

Việt Nam


 



  • Công an bắt gần 130 tấn nội tạng heo thối được gom từ các tỉnh về Bắc Ninh sau đó tuồn ra thị trường tiêu thụ.

 



  • Ông Nguyễn Văn Tuyên, giám đốc công ty Hoàng Anh-Vinashin (một công ty con của tập đoàn Vinashin) bị truy tố vì tội tham ô tài sản.

 



  • Công an bắt giữ 4 nghi can cầm đầu một đường dây đánh bạc kết nối trực tiếp qua Internet với các sòng bài ở Cambodia.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Denis Lyons, 78 tuổi, cựu linh mục ở Seal Beach, lãnh án một năm tù và năm năm quản chế, vì tội sờ mó hai bé trai trong thời gian từ 1992 đến 1995.

 



  • Nghị Viên Jim Righeimer của Costa Mesa cho rằng nghiệp đoàn “đứng sau lưng” vụ cảnh sát yêu cầu kiểm tra nồng độ rượu trong máu (DUI) ông tối 22 Tháng Tám.

 



  • Thị Trưởng Fred Smith của Buena Park tố cáo rằng cảnh sát bắt ông dừng xe để kiểm tra DUI tối Thứ Hai là để trả thù ông bỏ phiếu chọn cảnh sát trưởng mà nghiệp đoàn không thích.

 


Hoa Kỳ


 



  • Vì trục trặc của bộ phận theo dõi đường bay, NASA phải đình đình hoãn ít nhất 24 giờ việc phóng hỏa tiễn Atlas-5 mang theo hai phi thuyền thám sát vành đai phóng xạ Van Allen.

 



  • Chủ Tịch Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang Ben Bernanke nói, Fed cần bỏ thêm tiền để kích thích cho nền kinh tế của Hoa Kỳ.

 



  • Bồi thẩm đoàn một tòa án liên bang ở California hôm Thứ Sáu đề nghị công ty chế tạo hàng điện tử Nam Hàn Samsung bồi thường trên $1 tỉ cho Apple vì vi phạm bản quyền nhiều sản phẩm của hãng này.

 


Thế Giới


 



  • Ba người chết và năm người bị thương khi một đoạn cầu xa lộ 100 m ở thành phố Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc, sập hôm 24 Tháng Tám.

 



  • Lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong-un sẽ sang Trung Quốc, nhưng chưa biết đi bằng phương tiện gì, để gặp các nhà lãnh đạo đương thời cũng như tương lai sau Ðại Hội Ðảng Cộng Sản Trung Quốc cuối năm nay.

 



  • Cựu đại sứ Pakistan ở Washington nói Mỹ và Pakistan nên “ly dị” quan hệ đồng minh, và Pakistan nên thẳng thắn điều tra vì sao Osama bin Laden có thể an toàn ở quốc gia Nam Á này.

 



  • Ông Xu Dunxin, cựu đại sứ Trung Quốc ở Nhật, nói nên duy trì tình trạng hiện nay trong việc tranh chấp chủ quyền đảo Senkaku/Ðiếu Ngư Ðài.

Giáo Sư Tô Đồng

Ông Nguyễn Văn Minh

Bà Nguyễn Thị Nhàn

Mối đe dọa trên kinh tế Trung Quốc

 


Ngô Nhân Dụng


 


Hiện giờ chắc ai cũng đang chú ý tới bản tin chính quyền Trung Quốc đưa chiếc hàng không mẫu hạm duy nhất của họ vào diễu võ dương oai trong vùng Biển Ðông.


 Nhưng thực sự nó đáng sợ hay không? Nó có mạnh bằng đạo quân 100,000 binh sĩ với 10,000 ngựa giống Thiểm Tây, và 200,000 dân phu phục dịch mà Tống Thần Tông sai Quách Quỳ và Triệu Tiết đưa sang tấn công nước ta năm 1077 hay không? Ai cũng nhớ, sau khi gặp quân đội Việt Nam của Lý Thường Kiệt, hai tướng báo cáo về triều rằng: Binh sĩ và dân phu đã chết một nửa. Các ông tướng giải thích: Chúng chết vì bệnh tật.


Một chiếc tàu sân bay đi giữa biển thì không lo lính tráng mắc bệnh dịch. Nhưng nó sẽ phải lo đối phó với phi cơ chiến đấu của những nước trong vùng (Phi Luật Tân và Việt Nam chẳng hạn). Nếu chẳng may có chiến tranh, những máy bay của các nước bị Trung Quốc đe dọa có thể cất cánh từ những phi trường trên đất liền, được tiếp tế nhiên liệu và bom đạn ngay gần nơi chiến trường, chắc không yếu sức hơn những máy bay trên chiếc tầu sân bay (chữ tầu sân bay nghe giản dị hơn chữ hàng không mẫu hạm, mà lại là chữ Việt, rất nên dùng). Một chiếc tầu sân bay mà không có đủ một hạm đội hộ tống thì giống như con vịt lênh đênh trên mặt hồ làm đích cho máy bay bên địch tập bắn hoặc thả bom!


Chuyện tầu sân bay không đáng quan tâm. Cho nên muốn nói chuyện Trung Quốc bây giờ thì chuyện kinh tế đáng chú ý nhất; nó lớn hơn chuyện bà Cốc Khai Lai bị án tử hình treo! Kinh tế Trung Quốc đang chạy với tốc độ chậm chạp nhất kể từ 2009 đến nay. Với tình trạng kinh tế Mỹ vẫn chưa phục hồi sức khỏe, khu vực đồng euro đang khủng hoảng, hàng Trung Quốc bán ra chậm hơn, trong khi giới tiêu thụ trong nước vẫn chưa dư tiền tiêu xài. Kinh tế Trung Quốc đang trì trệ đáng lo ngại. Tuy hiện giờ tỷ lệ tăng trưởng vẫn là 7.6% một năm (trong ba tháng quý thứ nhì 2012), nhưng tốc độ giảm đột ngột nếu so sánh với tỷ lệ trên 10% trước đây khiến nhiều xí nghiệp xính vính.


Các xí nghiệp không tuyển thêm nhân viên và công nhân nữa. Số xuất cảng gần như đứng khựng lại không lên được. Nhập cảng cũng xuống, đáng kể nhất là các nguyên liệu như sắt dùng để chế thép. Bởi vì các công ty chỉ mua nguyên liệu và bộ phận về khi tin rằng sẽ bán được hàng; nay viễn ảnh bán hàng đang đen tối. Giá nhà cửa đã xuống đều đều từ khi ông Ôn Gia Bảo đạp chân thắng, hạn chế không cho mua căn nhà thứ hai; vì ông muốn chặn đứng đầu cơ trong thị trường địa ốc. Mối lo lắng về kinh tế khiến nhiều người chuyển tiền ra nước ngoài.


Một nguồn tăng trưởng quan trọng nhất của kinh tế Trung Quốc là nhờ xuất cảng. Trong Tháng Sáu, số xuất cảng đã tăng 11% so với tháng trước; sang Tháng Bẩy chỉ tăng 1% so với Tháng Sáu. Các công ty xuất cảng sử dụng hàng trăm triệu công nhân. Công nhân đang đòi lương cao hơn, trong khi hàng bán không tăng, nhiều xí nghiệp đã phá sản. Báo China Times (Trung Quốc Thời Báo) cho biết đang có 46 xưởng đóng tầu lo phá sản, vì số bán giảm mất một nửa. Sau tin báo động này, chắc chính phủ Bắc Kinh sẽ đem tiền ra cứu, nhưng cứu cho các xí nghiệp tiếp tục chạy mà hàng vẫn không bán được thì đúng là “Gánh vàng đi đổ sông Ngô!”


Trung Quốc được gọi là “nhà sản xuất của thế giới” (trong khi dân Mỹ được gọi là nhà tiêu thụ của thế giới). Nhưng vì số giấy đặt hàng giảm, số hàng chế hóa ở Trung Quốc trong bẩy tháng qua tăng với tốc độ chậm nhất, và sang Tháng Tám thì không tăng nữa mà bắt đầu giảm bớt. Người ta đo lường sức khỏe của ngành chế hóa (manufacturing) bằng một chỉ số. Trong Tháng Năm, chỉ số PMI là 50.4, sang Tháng Sáu xuống 50.2; qua Tháng Bẩy xuống nữa, thành 49.3; nhưng chỉ số PMI Tháng Tám tụt xuống nữa, chỉ còn 47.8. Chỉ số PMI (Purchasing Managers Index), do Ngân Hàng Hồng Kông Thượng Hải (HSBC) tính toán, khi PMI xuống dưới 50 là dấu hiệu số sản xuất sắp xuống.


HSBC là một ngân hàng tư quốc tế cho nên công bố các số thống kê. Chính phủ Bắc Kinh thì chỉ muốn che giấu. Ủy Ban An Ninh Công Cộng đã ra lệnh các thành phố không được công bố thống kê về số xe đăng bộ (car registration). Vì sợ người ta biết xe hơi đang ế hàng. Lần cuối cùng có số thống kê về các căn hộ trong chung cư (apartment) bỏ trống là năm 2008. Từ đó tới nay không có con số nào cả! Những các nhà báo ngoại quốc quen nghề điều tra kinh tế vẫn tiết lộ được tình cảnh trì trệ trong cả hai ngành, xe hơi và nhà cửa. Ðó là hai ngành ảnh hưởng mạnh nhất đến sức khỏe cả nền kinh tế (coi nước Mỹ thì biết). Bởi vì khi người ta mua xe mới thì không phải chỉ có các hãng xe kiếm lời mà tất cả các xí nghiệp lớn nhỏ cung cấp phụ tùng, bộ phận làm chiếc xe đều có cơm ăn. Mua nhà cũng vậy, ai cũng phải lo mắc điện, ống nước, sắm sửa đồ đạc và trang hoàng, tu bổ căn nhà.


Các nhà báo đi thăm những sàn bán xe (car dealers), hỏi chuyện mấy câu cũng thấy được là số xe ế được nằm ụ lên cao. Làm tính cộng lại, người ta thấy từ Tháng Mười Hai năm ngoái đến Tháng Sáu năm nay, số xe nằm ụ tăng từ 1.3 triệu lên 2.2 triệu. Số “tồn kho” tăng thêm là 900,000 chiếc xe, đã tăng hơn 70%. Cho nên các công ty sản xuất xe hiện chỉ hoạt động 65% sức sản xuất bình thường. Một xưởng làm xe phải hoạt động 80% mới hy vọng có lời. Các đô thị lớn ở Trung Quốc đang lo nạn kẹt xe, đã đưa ra nhiều biện pháp hạn chế việc mua xe, góp phần vào cảnh trị trệ của thị trường bán xe. Giá nhà cửa xuống thì ai cũng biết từ lâu, và các công ty xây cất cũng giảm bớt hoạt động. Công nhân ngành xây dựng đang mất việc.


Các công ty tư vấn kinh doanh đi nghiên cứu để cung cấp tài liệu cho giới đầu tư quốc tế cho biết kho chứa tất cả các thứ hàng hóa ở các nhà bán sỉ và bán lẻ đang tăng lên, vì hàng bán quá chậm; trong khi nhà sản xuất vẫn tống hàng đến cho họ. Số hàng tồn kho trong Tháng Tám tăng lên với một tốc độ cao nhất kể từ khi số thống kê này được chính phủ tính toán vào năm 2004. Phỏng vấn các nhà sản xuất và nhà buôn sỉ người ta được biết từ năm ngoái sang năm nay, số bán đã giảm trong nhiều mặt hàng: máy hút không khí ẩm (dehumidifiers), ống dẫn trong hệ thống quạt thông không khí (ventilation systems), bàn thu điện mặt trời (solar panels), đà thép làm trần nhà, và cả khăn vải trải giường nữa. Tất cả những món hàng trên liên hệ đến việc mua nhà hay xây nhà mới!


Chính quyền Bắc Kinh cố che đậy những nhược điểm trên đây để dân không lo lắng, hoảng hốt. Ngay phương pháp làm thống kê cũng được sửa đi sửa lại để che giấu cảnh xuống dốc. Nhưng chỗ nhược nặng nề nhất là trong hệ thống ngân hàng. Các ngân hàng quốc doanh lớn nhất (nhà nước nắm đại đa số cổ phần) đều chồng chất nợ xấu, khó đòi được. Nhưng họ tìm cách làm cho các tỷ số nợ xấu giảm đi bằng trò phù thủy.


Thí dụ tại Ngân Hàng Công Thương (ICBC) năm 2004 có 21% số tiền cho vay được liệt kê là nợ xấu. Năm nay, tỷ lệ xuống chỉ còn 1%. Hai ngân hàng khác, Trung Quốc Ngân Hàng và Trung Quốc Kiến Thiết Ngân Hàng cũng có tỷ lệ 16% và 17% nợ xấu, nay chỉ còn 1% thôi? Làm cách nào các ngân hàng giảm bớt nợ xấu nhanh như vậy?


Nhìn vào sổ sách của ICBC thì người ta thấy ngân hàng này có một món tài sản lớn 313 tỷ đồng Nguyên, gọi là “Trái phiếu Hoa Dong.” Ðó là những trái phiếu do công ty tài chánh Hoa Dong Tư Sản Quản Lý Công Ty phát hành. Tức là ICBC mua trái phiếu của Hoa Dong, đưa 313 tỷ Nguyên cho họ.


Rồi sau đó, ngay lập tức công ty Hoa Dong bỏ tiền ra mua các món nợ xấu của ICBC. Thoáng một cái, số nợ xấu của ICBC biến gần hết. Hoa Dong mua của nợ về làm gì? Không ai cần biết, đòi nợ được thì đòi, không thì thôi. Vì đó là một công ty do Bộ Tài Chánh làm chủ quản! Tóm lại, đảng Cộng Sản Trung Quốc làm phép cho các món nợ xấu của các ngân hàng biến mất. Những nó chỉ chạy từ chỗ này sang chỗ khác mà thôi! Ðến khi các trái phiếu Hoa Dong đáo hạn, làm sao ICBC lấy lại được tiền đầu tư, sẽ tính sau!


Một thứ nợ xấu không bao giờ đòi được nữa là do các ngân hàng cho các chính phủ địa phương vay, trong chương trình “kích thích kinh tế” của Bắc Kinh, từ năm 2009. Tổng số tiền kích thích lên tới $1,500 tỷ. Phần lớn là các ngân hàng đưa cho các tỉnh, các huyện xây cất gì đó, không cần biết có cần hay không, và có ích lợi gì hay không. Xây dựng xưa nay vẫn là món chi tiêu dễ rút ruột nhất!


Cả nền kinh tế và hệ thống ngân hàng của Trung Quốc hiện nay như vậy đó. Ðó là một chiếc hàng không mẫu hạm đang bị lủng nhiều lỗ, không biết làm sao cứu. Tất nhiên, chính quyền cộng sản Trung Quốc vẫn còn tiền để bơm thêm cho kinh tế tiếp tục chạy, ít nhất từ đây cho đến cuối năm, khi Hồ Cẩm Ðào và Ôn Gia Bảo hết nhiệm kỳ. Nhưng sau đó, sẽ ra sao thì không biết được.


Ðây không phải là một tin vui đối với người Việt Nam cũng như người Mỹ. Nếu kinh tế Trung Quốc xuống thì cả thế giới cũng sẽ xuống, vì kinh tế Mỹ cũng như Châu Âu vẫn phải xuất cảng. Mà một nước nhập cảng nhiều hạng nhất hiện nay là Trung Quốc!


Ðiều người ta mong ước là kinh tế Trung Quốc sẽ xuống từ từ, đừng có sập nhanh quá. Chúng ta chúc dân Trung Hoa gặp nhiều may mắn. Và xin đừng giở trò đem tàu máy bay ra dọa láng giềng nữa. Dọa làm gì, vô ích. Năm 1078, sau khi một nửa số quân sĩ nhà Tống chết (vì bệnh thời khí!) và một nửa còn lại “khai bệnh,” Tống Thần Tông đã cho rút quân về ngay. Bởi vì lúc đó nhà Tống cũng đang lo quân nước Tây Hạ và nước Liêu tấn công. Ðảng Cộng Sản Trung Quốc nên để sức lo kinh tế hơn là đi hăm dọa các nước láng giềng!

Giáo Sư Tô Đồng

Ông Vũ Tiến Nam

Bà Trần Thị Trung

Tin mới cập nhật