Dân Mỹ thờ ơ với chiến cuộc Afghanistan

 


KABUL, Afghanistan (AP) –Cuộc chiến Afghanistan từng được Tổng Thống Barack Obama gọi là “cuộc chiến cần thiết,” nhưng nay lại trở thành cuộc chiến bị lãng quên ở Mỹ.


Tình hình Afghanistan thường chỉ được nhắc nhở sơ sài trong cuộc vận động tranh cử tổng thống Mỹ. Ðây cũng chẳng phải là điều được thảo luận nhiều ở Quốc Hội – dù rằng hiện vẫn còn khoảng 80,000 người lính Mỹ đang chiến đấu ở nơi này với trung bình một người thiệt mạng mỗi ngày.


Người dân Mỹ nay chú tâm tới vấn đề kinh tế và thuế hơn là vụ nổ bom tự sát ở một vùng đất xa lạ.


Và đến khi cử tri đi bầu vào ngày 6 Tháng Mười Một tới đây để lựa chọn giữa ông Obama và người đại diện đảng Cộng Hòa – nhiều phần sẽ là ông Mitt Romney – cuộc chiến sẽ ở vào năm thứ 12.


Và đối với người dân Mỹ, cuộc chiến như vậy đã quá dài.


Dư luận quần chúng Mỹ nói chung không ủng hộ cuộc chiến này. Trong cuộc thăm dò dư luận của AP-GfK hồi Tháng Năm, có tới 66% người được hỏi tỏ ý chống, chỉ khoảng 27% bày tỏ sự ủng hộ.


Hơn 1,950 lính Mỹ đã chết ở Afghanistan và hàng ngàn người khác bị thương tích kể từ khi Tổng Thống George W. Bush mở cuộc tấn công hôm 7 Tháng Mười năm 2001 để lật đổ chế độ Taliban vì đã dung túng cho al-Qaeda có nơi ẩn náu và đặt kế hoạch tấn công Mỹ ngày 11 Tháng Chín năm 2001.


Và tuy đa số dân Mỹ cảm thông hoàn cảnh của người dân Afghanistan, họ ngày càng tỏ ra nghi ngờ về thiện chí diệt trừ tham nhũng và quyền lực bè phái cũng như khả năng thành công của nỗ lực xây dựng Afghanistan của đồng minh, theo lời Ann Marlowe, một nhà nghiên cứu chính sách tại Hudson Institute ở Washington. (V.Giang)

Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa mở hội chợ y tế

 


WESTMINSTER (NV) – Trong bãi đậu xe rộng trước Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa trên đường Garden Grove trong thành phố Garden Grove, hội chợ y tế do Trung Tâm Nhân Hòa tổ chức đã diễn ra suốt từ 8 giờ sáng cho đến 2 giờ chiều Thứ Bảy, 18 Tháng Tám.










Hội chợ y tế của Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Ngay từ lúc hội chợ mở cửa đã có hàng trăm đồng hương người Việt đến xin được hưởng những dịch vụ y tế miễn phí tại các gian hàng y tế của Trung Tâm Nhân Hòa và một số cơ quan y tế trong quận Cam.


Có khoảng trên 20 gian hàng y tế vừa của Trung Tâm Y tế Nhân Hòa vừa của các tổ chức y tế khác như Hội Ung Thư Việt Mỹ; Institute Medical School; Heath Care Agency; Hội Hiến Tủy; Chương trình truy tầm ung thư vú, cổ tử cung; Cơ quan HICAP và Acacia Adult Day Services cùng nhiều tổ chức y tế khác.


Bác Sĩ Vĩnh Thừa, chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị của TTYT Nhân Hòa, cho biết: “Hội chợ y tế hôm nay của TT Nhân Hòa với sự phối hợp của một số tổ chức y tế bạn trong quận Cam, chúng tôi đón nhận đồng hương bất kể có bảo hiểm y tế hay không. Mọi người đến với hội chợ sẽ được cung cấp một số dịch vụ cần thiết như thử máu, thử đường, đo áp huyết, khám răng, khám mắt… không phải trả bất cứ một lệ phí nào. Ngoài ra hội chợ còn có những buổi thuyết trình ngắn của một số bác sĩ chuyên môn cũng như cung cấp cho khách tham dự hội chợ rất nhiều tài liệu về các bệnh tật để có thể phòng ngừa hay để được cố vấn chữa trị.”


Hơn 20 gian hàng y tế được trải dài dưới những mái lều vải xanh mát mắt. Bên cạnh đó là một sân khấu với những dẫy ghế cho khách tham dự đến nghe thuyết trình hay thưởng thức một chương trình ca nhạc do một ban nhạc trẻ đến giúp vui.


Cô Annie Trần Lương của Trung Tâm Heath Care Agency phụ trách trong gian hàng khám ung thư vú và cổ tử cung cho biết: “Ung thư vú là loại ung thư thông thường nhất cho phụ nữ VN sống ở Hoa Kỳ cho dù là không có tiền sử ung thư trong gia đình. Còn ung thư cổ tử cung trong nữ giới VN cũng thấy nhiều hơn các dân tộc khác. Ðó là kết quả những cuộc sưu tầm của các cơ quan y tế của chính phủ. Do đó chính phủ liên bang cũng như tiểu bang đã dành nhiều chương trình để truy tìm các mầm bệnh nơi phụ nữ VN. Chương trình này dành cho những phụ nữ trên 50 tuổi không có bảo hiểm. Hiện tiểu bang California đang có một chương trình Cancer Direction Program hoàn toàn miễn phí giúp truy tìm ung thư vú và cổ tử cung. Chương trình gồm có giáo dục về những căn bệnh này, phòng ngừa, truy tìm và chữa trị được hỗ trợ bởi chương trình như chụp quang tuyến vú, thử nghiệm, xét nghiệm, giới thiệu đến các dịch vụ trợ giúp miễn phí…”


Tại gian hàng HICAP, một khuôn mặt quen thuộc với cộng đồng người Việt ở Nam California niềm nở đón khách. Ðó là cô Yến Tuyết, thường có những buổi dẫn giải về chương trình Medicare-Medical cho cộng đồng người Việt. Cô Yến Tuyết là một trong những cố vấn chính của HICAP, một cơ quan chính thức được phép giải thích và cố vấn cho người được thụ hưởng các phúc lợi y tế của chính phủ.


Nói với báo Người Việt, cô Yến Tuyết nhắn: “Quí đồng hương đang hưởng Medicare hay sẽ có trong tương lai nếu có gì thắc mắc mắc muốn tìm hiểu xin gọi cho chúng tôi ở số (714) 560-0035 (tiếng Việt) là trung tâm cố vấn mở cửa từ Thứ Hai đến Thứ Sáu, 8am đến 4 pm.”


Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa là một cơ sở y tế tư nhân bất vụ lợi được thành lập từ đầu năm 1992 khi cộng đồng người Việt gia tăng qua các chương trình bảo lãnh, H.O., con lai. Mới đầu là do một nhóm chuyên viên y tế người Việt không lệ thuộc bất cứ tổ chức chính trị hoặc tôn giáo nào đứng ra điều hành nhằm đáp ứng nhu cầu căn bản về sức khỏe cho cộng đồng. Nay thì Nhân Hòa đã phát triển với sự tham gia của nhiều bác sĩ, nha sĩ, chuyên viên y tế và các phụ tá bác sĩ. Một Hội Ðồng Quản Trị với hàng chục bác sĩ tên tuổi về chuyên môn được hình thành với Bác Sĩ Vĩnh Thừa làm chủ tịch và vị phó là Bác Sĩ Nguyễn Xuân Nam cùng 5 bác sĩ thành viên.


Giám đốc trung tâm lo về quản trị và hành chánh là cô Cao Dung gồm có các phần hành hành chánh, giáo dục y tế, nhân viên, các bác sĩ, các nha sĩ, các y sĩ và các phụ tá bác sĩ, nha sĩ.


Bác Sĩ Vĩnh Thừa cho biết: “Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa cung cấp các dịch vụ về y khoa tổng quát như khám và điều trị, chích ngừa, nhi khoa tổng quát, điều trị và theo dõi bệnh mãn tính, thử nghiệm và truy tầm ung thư vú, cổ tử cung, kế hoạch hóa gia đình, khám và nhổ răng, trám răng, làm răng giả. Về giáo dục y tế, Trung Tâm Nhân Hòa có các lớp về tiểu đường, cao huyết áp, cai thuốc lá, thai sản và cung cấp tài liệu y tế. Nhân Hòa cũng có một phòng thuốc bán thuốc theo toa hoặc không cần toa bác sĩ và giao thuốc hoặc dụng cụ y khoa đến tận nhà.”


Theo cô Cao Dung thì năm qua 2011, Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa đã phục vụ trong lãnh vực y khoa tổng quát được 19,134 bệnh nhân, trong lãnh vực y khoa phụ nữ là 6,212 bệnh nhân, trong lãnh vực nhi khoa là 430 bệnh nhân, trong lãnh vực nha khoa là 4,142 bệnh nhân, trong lãnh vực nhãn khoa là 2,488 bệnh nhân. Tổng cộng có 32,406 bệnh nhân đến với Trung Tâm Y Tế Nhân Hòa, không kể đến những dịch vụ như chích thuốc, khám bệnh thì có thể lên tới trên 50 ngàn người đã đến với Nhân Hòa.









Bác Sĩ Vĩnh Thừa (phải), chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị TTYT Nhân Hòa và cô Cao Dung, giám đốc Nhân Hòa. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Sở dĩ được cộng đồng tin yêu như vậy, theo cô Cao Dung thì: “Do vì Trung Tâm Nhân Hòa đã đi cùng với những kỹ thuật tiên tiến trong y khoa của thiên niên kỷ, trung tâm luôn luôn có những máy móc y khoa tối tân để phục vụ đáp ứng sự tin yêu của cộng đồng và đặc biệt là sự niềm nở thân ái của tất cả anh chị em bác sĩ, chuyên viên của TTYT Nhân Hòa.”


Tôn chỉ của Nhân Hòa, như Bác Sĩ Vĩnh Thừa nói với Người Việt: “Chủ trương cung cấp dịch vụ y tế đa khoa cho những ai cần được chăm sóc sức khỏe, hiện có hoàn cảnh khó khăn về tài chánh, trở ngại về ngôn ngữ, nếp sống văn hóa và tâm lý xã hội. Hãy đến với chúng tôi để có cuộc sống vui và một đời sống khỏe mạnh.”


Quí độc giả cần biết thêm về TTYT Nhân Hòa có thể tới 7761 Garden Grove Blvd., Garden Grove, CA 92841, điện thoại (714) 898-8888 hay vào www.nhanhoa.org. (N.H.)

Cựu học sinh Nguyễn Trường Tộ tìm về hơi ấm năm xưa

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


WESTMINSTER – “Năm mươi năm tản lạc, nay thì chắc ai nấy cũng đều trên dưới 70 cả rồi nên chúng tôi, những nam nữ cựu học sinh của trung học tư thục Nguyễn Trường Tộ, Vĩnh Long thấy tha thiết phải có một cuộc họp mặt nhau, biết đâu chả là lần cuối cho nhiều người.” Ðó là tâm trạng của ông Mai Thế Nghĩa, một cựu học sinh của trung học Nguyễn Trường Tộ thập niên 50s.










Cổng trường Nguyễn Trường Tộ xưa, nay đâu còn nữa.


Với bà hội trưởng Hội Cựu Học Sinh Nguyễn Trường Tộ, bà Nguyễn thị Nhiều, đang ở Arizona, thì “đáng lẽ chúng tôi đã tổ chức lần hội ngộ đầu tiên vào năm ngoái nhưng cứ lần lữa thành ra mãi năm nay mới thành hình được. Cũng bởi có hai nhân vật trong hội chúng tôi mới ra đi năm rồi nên chúng tôi không còn lý do nào để thư thư lại nữa. Hai vị vừa mới ra đi đó là thầy giám học Trần Văn Phong và một cựu học sinh trong số anh chị em vận động tổ chức cuộc họp mặt. Thật là đáng tiếc biết bao.”


Cuộc họp mặt của các cựu học sinh Nguyễn Trường Tộ được dự trù tổ chức trong hai ngày vào cuối tuần này. Ngày 25 tháng 8 sẽ họp mặt nhau tại tư gia của cựu học sinh Mai Thế Nghĩa vào lúc 3 giờ chiều. Qua hôm sau, Chủ Nhật 26 tháng 8, sẽ cùng nhau tham dự một tiệc hội ngộ tại nhà hàng Grand Garden trên đường Bolsa trong thành phố Westminster từ 10 giờ sáng cho đến 3 giờ chiều.


Theo trưởng ban tổ chức Nguyễn Thị Nhiều cho biết thì “đây là cuộc hội ngộ đầu tiên của thầy trò Nguyễn Trường Tộ sau 50 năm mới gặp lại. Hiện chúng tôi đã liên lạc và mời được 6 thầy cô đến tham dự trong đó có thầy Lê Châu Lộc, cựu nghị sĩ của Quốc Hội đệ II Cộng Hòa VN. Một thầy ở Pháp cho biết nếu tình trạng sức khỏe khả quan hơn thì sẽ bay sang. Một cô ở Canada cũng hứa sẽ xuống tham dự nhưng hôm qua lại cho biết không sắp xếp xong được chuyện nhà nên đành phải gửi lời thăm hỏi anh chị em và chúc cho cuộc hội ngộ thành công mỹ mãn. Về phía anh chị em học sinh thì riêng tôi đã liên lạc được với hơn 100 anh chị em cựu học sinh Nguyễn Trường Tộ. Sáu mươi người đã nhận lời tới tham dự buổi họp mặt lần đầu tiên này. Riêng Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ ở New Zealand, một học sinh những niên khóa đầu tiên của trường, tháng 10 cha mới có công chuyện qua Hoa Kỳ nên lần này cũng chỉ gửi lới thăm đến anh chị em và thầy cô cũ thôi.”


Kể về nguyên nhân để cựu học sinh Nguyễn Trường Tộ tổ chức cuộc hội ngộ này, ông Mai Thế Nghĩa cho biết: “Không kể một số anh em chúng tôi thuộc nhiều niên khóa, các thầy Lê Châu Lộc và Nguyễn Ðức Hạnh cũng khuyến khích và thúc đẩy chúng tôi mau chóng tổ chức cuộc họp mặt đầu tiên này. Sự tha thiết của hai vị thầy cũ và lòng mong mỏi của anh chị em cựu học sinh Nguyễn Trường Tộ khắp nơi đã khiến chúng tôi vượt qua mọi trở ngại mà quyết tâm tổ chức. Cái khó khăn nhất là làm sao tiếp đón được anh chị em và thầy cô ở nhiều nơi xa về nhưng với tấm lòng tìm về hơi ấm của nhau chúng tôi hy vọng sẽ được tha thứ nếu có sơ khuyết nào trong việc tổ chức. Bên cạnh buổi gặp mặt hội ngộ này, chúng tôi cũng ra được một Ðặc San Nguyễn trường Tộ với chủ đề là Một Thời Ðể Nhớ do phu quân của bà hội trưởng thực hiện tập trung được những tâm tình của thầy trò Nguyễn trường Tộ cũng như những hình ảnh của Một Thời Ðể Nhớ. Ðặc san sẽ phát hành trong buổi hội ngộ này.”


Ông Trần Khải Trung, một cựu học sinh Nguyễn Trường Tộ vào những niên khóa đầu của trường kể rằng: “Tổ chức được cuộc gặp gỡ này là điều rất tốt, ai cũng mong mỏi cả. Năm mươi năm qua, hơn nửa đời người, có biết bao sự đổi dời, thay ngôi đổi vị, cay đắng ngọt bùi gần như được nếm cả. Bỗng chốc nhìn lại thấy chỉ còn có thời gian niên thiếu dưới mái trường xưa, hồn nhiên vui sống, lòng đầy hân hoan nhìn về tương lai là thời gian hạnh phúc hơn cả. Những ai có chung tâm trạng với mình đây. Chắc là chỉ có bạn cũ thầy xưa là thấu hiểu được nỗi lòng này thì cuộc vui hội ngộ này là điều hạnh phúc lắm chứ.”


Ðược hỏi về thế hệ của ông, nay ở hải ngoại những ai thành công những ai thất bại thì ông Trung mỉm cười cho biết: “Thành công là thành công thế nào. Nếu căn cứ trên đời sống vật chất thì hầu hết đều thành công cả. Những ai qua được 75 thì có thể có đời sống sung túc hơn. Còn những ai qua sau khi đã ở tù cộng sản hàng chục năm vì tội làm ‘sĩ quan Ngụy’ làm ‘viên chức Ngụy,’ kể cả ‘làm dân Ngụy’ thì đời sống có thể không được dư dả nhưng về con cái thì hầu như gia đình nào cũng để cho con cái theo học được đến nơi đến chốn.”


Nguyễn Trường Tộ là một trung học tư thục khá lớn ở Vĩnh Long được thành lập khoảng năm 1951 do các linh mục và các “Frères” trong nhà Dòng đứng ra tổ chức trên một khu đất bên cạnh nhà thờ Vĩnh Long. Ban đầu thì mới tổ chức được các lớp thuộc đệ I cấp của trung học và dạy theo chương trình Pháp. Học sinh nào tốt nghiệp đệ Tứ muốn học nữa thì sang Tống Phước Hiệp hay lên Saigon nếu có điều kiện. Tuy chỉ là đệ I cấp và là một tư thục nhưng phẩm chất giáo dục của Nguyễn Trường Tộ không thua kém bất cứ một trung học công lập nào nhất khi được chuyển sang chương trình Việt. Các giáo sư phụ trách ngoài các linh mục và các “Frères” đã tốt nghiệp bậc cử nhân còn có nhiều giáo sư du học từ ngoại quốc về được nhà Dòng mời dạy. Do đó các cựu học sinh Nguyễn Trường Tộ khi ra trường nhiều người đã là những công chức xuất sắc trong chính quyền VNCH như cựu Thượng Nghị Sĩ Lê Châu Lộc, Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ hay những sĩ quan ưu tú của QLVNCH. Bác Sĩ Phạm Ngọc Giao, nổi tiếng về giải phẫu, hiện nay đang ở Texas là một trong số những người này.



Bìa Đặc san Trường Nguyễn Trường Tộ


Theo ông Mai Thế Nghĩa cho biết thì trường Nguyễn Trường Tộ nay không còn nữa. Dưới chế độ mới, trường đã bị ủi sập và biến thành một vườn hoa.


Tên trường là tên một danh sĩ dưới triều Tự Ðức rất chuộng lối học thực dụng được sự giúp đỡ của Giám Mục Gauthier (tên VN là Ngô Gia Hậu) ông sang du học tại Hương Cảng rồi Ý và Pháp. Khi về nước ông mang những hiểu biết của mình thu thập được tại các quốc gia tiên tiến đã làm nhiều biểu trần lên vua Tự Ðức để cải cách việc cai trị mong giúp được cho việc phú quốc cường dân hầu đối phó với thời cuộc. Nhưng tiếc thay vua Tự Ðức với quần thần không có được cái nhìn xa trông rộng nên đã bãi bỏ hết những bản điều trần của Nguyễn Trường Tộ.

Trùng dương nổi sóng – Vì sao tranh chấp ngoài Ðông Hải?

 


Giới Thiệu: Thời sự dồn dập hàng ngày trên cả Ðịa cầu có thể giúp chúng ta biết được rằng chuyện gì đang xảy ra trên thế giới. Tuy nhiên, nhiều khi chúng ta không hiểu được vì sao lại xảy ra một biến cố như vậy, và hậu quả sau này sẽ ra sao… Cũng vì lý do ấy, nhật báo Người Việt mở thêm một tiết mục và lưu trữ trên trang mạng Người Việt Online để quý độc giả tham khảo. Ðó là mục “Hồ Sơ Người-Việt,” xuất hiện ngày Thứ Năm mỗi tuần, với nội dung trình bày khung cảnh khách quan của một vấn đề và, nếu có thể, một số dự báo về tương lai hầu độc giả khỏi ngỡ ngàng khi sự biến xảy ra. Xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả…


 


Hùng Tâm/Người Việt


 


Thông thường thì tháng 8 có thể là tháng yên bình trong năm vì tại Bắc Bán Cầu, phần sinh hoạt năng động nhất của Ðịa cầu, đấy là cao điểm của việc dân chúng nghỉ hè.


 Từ lãnh đạo đến quốc dân các nước đều tạm gác một bên những ưu tư thường nhật để có một chút không khí đổi gió.


Năm nay không là một năm thông thường. Sau này, tháng 8, 2012 sẽ được ghi dấu là thời điểm của những biến động bất thường ở vùng biển Á Châu Thái Bình Dương, nơi có nền kinh tế năng động nhất và cũng là một trung tâm giao dịch hàng hóa và dịch vụ lớn nhất thế giới.


Những biến động bất thường là tranh chấp về chủ quyền trên các hòn đảo nhỏ hay bãi cạn không có giá trị chiến lược ở vùng Ðông Bắc Á, giữa năm nước là Liên Bang Nga, Nam Hàn, Ðài Loan, Nhật Bản và Trung Quốc. Người ta gọi vùng biển này là “Ðông Hải bên cạnh Trung Quốc.”


Bất thường hơn vậy là tranh chấp về chủ quyền trên hai vùng quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, theo cách gọi của Việt Nam, giữa Trung Quốc và Ðài Loan với các nước Ðông Nam Á như Việt Nam và Philippines. Chúng ta có thể gọi vùng biển này là “Ðông Hải bên cạnh Việt Nam,” một khu vực còn chiến lược hơn cả vùng biển Ðông Bắc Á.


Vì sao lại như vậy, “Hồ Sơ Người-Việt” xin đóng góp một số dữ kiện khả dĩ giải thích khu vực ta gọi chung là Ðông Hải, biển Ðông của Châu Á.


 


Ðiểm nóng ngoài khơi


 


Người Việt Nam tất nhiên là chú ý đến tình hình Ðông Hải của Việt Nam hay là vùng biển Ðông Nam Á. Nhưng tháng 8 vừa qua lại bùng nổ những tranh chấp ở khu vực Ðông Bắc Á, từ biển Okhotsk đến biển Nhật Bản xuống tới eo biển Ðài Loan và chuỗi quần đảo Lưu Cầu (Ryukyu theo tiếng Nhật).


Ngày 14 tháng 8 năm 1945 là khi Nhật Bản đầu hàng sau 35 năm hùng cứ Ðông Á và gây ra đại chiến trên mặt biển Thái Bình Dương và chỉ chịu thua khi bị Hoa Kỳ khuất phục. Ngay sau khi nước Nhật bại trận vào tay Mỹ, Liên Bang Xô Viết thừa thắng chiếm đóng bốn đảo nhỏ của Nhật trên dãy quần đảo ở mạn cực Bắc của lãnh thổ Nhật. Ðó là các đảo Kuril Island hay Chishima Retto (Thiên Ðảo Liệt Ðảo) nói theo tiếng Nhật.


Hôm 15 vừa qua, Liên Bang Nga tuyên bố sẽ đưa bốn chiến hạm của mình vào khu vực đó, từ 25 tháng 8 đến 17 tháng 9. Tất nhiên là Tokyo lên tiếng phản đối. Thời sự hàng ngày không chú ý đến việc đó vì hai biến cố khác.


Biến cố thứ nhất là chuyện Hàn-Nhật. Ðể ghi dấu ngày Nhật Bản đầu hàng, hôm mùng 10, Tổng Thống Nam Hàn Lee Myung Bak (Lý Minh Bác) bất ngờ thăm viếng các đảo Dokdo nhỏ xíu (Ðông Ðảo) mà Nhật Bản gọi là Takeshima (Trúc Ðảo). Là tổng thống đầu tiên đặt chân lên mấy hòn đảo cạn hiện do Nam Hàn quản lý, ông tuyên bố Dokdo thuộc chủ quyền của Ðại Hàn Dân Quốc.


Biến cố thứ hai là tranh chấp về chủ quyền giữa Nhật Bản và Trung Quốc trên vài đảo nhỏ hiện do Nhật Bản quản lý, là Ðiếu Ngư Ðài Daioyu theo tiếng Hoa hay Senkaku theo tiếng Nhật (Tiêm Các Chư Ðảo). Tranh chấp bùng nổ vì Nhật bán một đảo cạn ở nơi này cho tư nhân. Người Hoa bèn xâm nhập và cắm cờ Trung Quốc và Ðài Loan (Trung Hoa Dân Quốc) trên đó nên bị Nhật Bản bắt giữ và trục xuất. Dân chúng Trung Quốc đã biểu tình phản đối, đập phá nhiều cửa hàng Nhật tại Hoa Lục và còn lật một xe hơi Nhật của… cảnh sát! Họ đả kích chính quyền là không bảo vệ quyền lợi của Trung Quốc và Tokyo chính thức yêu cầu Bắc Kinh phải kiểm soát làn sóng chống Nhật.


Khi ba biến cố Nga-Nhật, Hàn-Nhật và Hoa-Nhật bùng nổ, lãnh đạo Bắc Kinh bèn kêu gọi: ba nước Nga, Hàn, Trung cùng kết hợp nỗ lực để mở ra một chiến tuyến chung chống lại Nhật! Chuyện bất thường ấy đã xảy ra trong tháng 8 mà quốc tế lại ít quan tâm nên báo chí Việt Nam ít loan tải.


Lý do cũng dễ hiểu vì điểm nóng nhất lại ở vùng biển Ðông Nam Á, ngoài khơi Việt Nam.


Ðó là từ quyết định của Bắc Kinh ngày 21 tháng 6 nhằm nâng cấp đơn vị hành chánh có thẩm quyền quân sự tại thành phố họ gọi là Tam Sa trong quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc chiếm của Việt Nam từ năm 1974 sau một trận hải chiến với Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa. Việc Bắc Kinh có thái độ ngang ngược và bất chấp công pháp quốc tế hay Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển (UNCLOS) đã được nhiều nơi phân tách, “Hồ Sơ Người-Việt” xin khỏi nhắc lại ở đây.


Nhưng vì sao cùng lúc lại bùng nổ những biến cố này?


 


Nguyên nhân gần xa


 


Một nguyên nhân đầu tiên có thể được gọi là “vì dầu khí.”


Mọi người đều nói hoặc nghĩ là có thể tìm ra dầu thô và khí đốt dưới thềm lục địa của Ðông Hải. Vì vậy, chủ quyền trên biển đảo có thể bảo đảm quyền khai thác năng lượng ở bên dưới. Năng lượng vốn là tài nguyên chiến lược cho các nước đang kỹ nghệ hóa, và đa số trong này, kể cả Trung Quốc, vẫn còn nghèo. Thật ra, xin độc giả ghi nhớ một điều mà các chuyên gia về năng lượng đã cảnh báo dù ít ai nghe.


Tiềm năng dầu khí bên dưới Ðông Hải có thể không dồi dào như người ta, nhất là Trung Quốc, vẫn mơ ước. Và khai thác năng lượng dưới thềm lục địa là một việc đầu tư tốn kém. Thả vào chục triệu đô la vào một cái lỗ dưới mấy ngàn cây số thì mới có hy vọng tìm ra dầu khí và đem lên chế biến thành nhiên liệu là điều không dễ không rẻ. Nhưng phản ứng chung của các nước nghèo trong khu vực, xưa kia bị các cường quốc Âu Châu rồi Nhật Bản chinh phục, là vẫn cố tìm dầu. Vì vậy, bằng mọi giá thì phải làm chủ khu vực này. Trung Quốc trả giá mạnh nhất vì có nhu cầu cao nhất.


Nguyên nhân thứ hai là sau cả một thế kỷ bị khuất phục và nửa thế kỷ xoay trở và đấu tranh để giành độc lập và xây dựng nền móng quốc gia ở bên trong, đến cuối thế kỷ 20 các nước mới nhìn ra ngoài. Hãy nhớ đến mấy thập niên chiến tranh du kích trong rừng nhiệt đới Ðông Nam Á! Bây giờ, khi tương đối kiểm soát được nội địa, các nước bắt đầu để ý đến kích thước và chủ quyền quốc gia ở ngoài biển. Một số may mắn thì tìm lại bản chất hay truyền thống hải hành, di chuyển trên biển, của các sắc dân Ða đảo (Polynesians) hay Ða đảo (Melanesians). Vì vậy, bước qua thế kỷ 21, những tranh chấp giữa các nước trong quá khứ có thể sẽ diễn ra ngoài biển.


Nguyên nhân thứ ba là kinh tế thị trường hay chủ nghĩa tư bản.


Người ta có thể làm giàu bằng giao dịch mua bán và càng mua bán nhiều thì càng mau phát triển, chứ nếu cứ ngăn sông cấm chợ trong chế độ tự cung tự cấp thì sẽ còn lạc hậu. Mà buôn bán xuyên lục địa thì phải giải quyết bằng phương tiện hàng hải, bằng tầu hàng. Muốn bảo vệ việc giao dịch có lợi đó thì phải có hải quân. Xây dựng lực lượng hải quân trở thành một nhu cầu chiến lược về an ninh cho mục tiêu kinh tế. Với nhiều quốc gia, nhu cầu này chưa hề có trong nhiều thế kỷ. Ngày nay, họ ráo riết thâu ngắn khoảng cách.


Khi ráp nối ba chuyện trên (dầu khí, biển khơi và hải quân), ta thấy ngay một sự thể khách quan là “thể nào cũng có chuyện.” Quốc gia nào chậm hiểu ra điều ấy thì sẽ gặp bất lợi lớn.


Sự kiện đó khiến mình phải phân biệt Ðông Bắc Á và Ðông Nam Á, nguyên nhân thứ tư.


Tại khu vực Ðông Bắc Á, năm nước liên hệ là Nga, Tầu, Hàn, Nhật và cả Ðài Loan đều có sức mạnh quân sự đáng nể và cũng cần làm ăn buôn bán với nhau nên sẽ cố tránh xung đột. Bốn nước sau cùng lại có chung một quyền lợi là bảo đảm khả năng giao dịch hàng hải tại Ðông Nam Á, nơi sinh hoạt của 600 triệu dân và là vùng biển nối liền Thái Bình Dương với Ấn Ðộ Dương và xa hơn. Xa như Úc Ðại Lợi hay Biển Á Rập, Trung Ðông và Âu Châu, xa nhất là Hoa Kỳ.


Ngoài các loại hàng hóa khác, bốn xứ Ðông Bắc Á đều phải nhập dầu qua biển Ðông Nam Á, theo tỷ lệ sinh tử sau đây về lượng chuyển vận: Nhật Bản và Ðài Loan 60%, Nam Hàn 65% và Trung Quốc 80%. Vì vậy, dù có tranh chấp với nhau, họ đều ưu tiên chú ý đến Ðông Hải của Việt Nam và nút nhặn là Eo biển Malacca.


 Nguyên nhân thứ năm là nhu cầu chính trị nội bộ.


Các quốc gia vừa giễu võ giương oai đều đang có vấn đề ở nhà và lãnh đạo cần đánh lạc hướng quan tâm của người dân. Chính quyền Vladimir Putin bị chống đối nặng hơn người ta có thể nghĩ. Ðảng Tân Quốc Gia của Tổng Thống Lý Minh Bác đang gặp khó khăn trước kỳ bầu cử sắp tới và ứng cử viên sắp tới của đảng còn có lập trường đối ngoại cứng rắn hơn, đó là Phác Cận Huệ, con gái của ông Phác Chính Hy ngày xưa.


Hoàn cảnh của Thủ Tướng Nhật Yoshihiko Noda còn bi thảm hơn vì nội tình bết bát. Ðã thế, Nhật Bản từng là thủ phạm lâm chiến với ngần ấy quốc gia Nga Tầu và Ðại Hàn trong thế kỷ 20! Ðào bới chuyện cũ để ru ngủ người dân là mưu thuật dễ hiểu. Nhưng, gay go nhất chính là tình hình Trung Quốc với quá nhiều rối loạn trước khi tổ chức Ðại hội 18.


Vì vậy, xứ nào cũng tìm cơ hội biểu dương sức mạnh ra ngoài để che giấu khó khăn bên trong. Nhưng không ai dám làm liều và mọi người đều chú ý đến Ðông Nam Á và Trung Quốc.


 


Bài toán Trung Quốc


 


Khi điểm lại năm lý do gần xa khiến Ðông Hải nổi sóng, ta thấy Trung Quốc kết tụ cả năm nguyên nhân (dầu khí, biển khơi, hải quân, chuyển vận qua Eo biển Malacca và hò hét để lấy lòng dân chúng). Sau 150 năm lụn bại, xứ này đang cần công nghiệp hóa, phải giao thương buôn bán với bên ngoài nên muốn bảo vệ nguồn cung cấp và thị trường xuất cảng.


Nhưng thay vì tiến vào thế kỷ 21 theo những nguyên tắc được thế giới công nhận và đề cao, là hợp tác và đàm phán, Trung Quốc áp dụng giải pháp của Phát xít Nhật. Cũng đầu tư và mua chuộc, nhưng kết hợp với sự uy hiếp bằng sức mạnh quân sự. Trung Quốc muốn chiếm đoạt lãnh hải và tài nguyên và kiểm soát vùng biển vây quanh như ao nhà “Intra Mare” và sẽ đòi các nước nộp tiền mãi lộ. Trung Quốc thành vấn đề cho thế giới, nhưng cũng có những bài toán của mình.


Hoa Kỳ hứa hẹn sẽ trở lại Ðông Á mà chưa thể làm gì trước kỳ bầu cử. Và thật ra cũng thấy rằng chưa cần làm gì. Các quốc gia Ðông Nam Á càng trông cậy vào sự bảo vệ của Hải Quân Hoa Kỳ thì càng dễ chấp nhận những điều kiện hợp tác của nước Mỹ.


Nhưng Hải Quân Trung Quốc có thể uy hiếp các nước nhỏ yếu tại Ðông Nam Á chứ chưa thể vượt qua vòng đai của hải quân trong Lực lượng Tự Vệ của Nhật Bản.


Là cường quốc hải dương từ thế kỷ 19, và dù phải tự giải giới, Nhật Bản hiện có ưu thế kín đáo mà hiệu nghiệm về hải quân. Nhật có lực lượng tiềm thủy đĩnh rất mạnh đóng chốt dưới đáy biển của hành lang từ Okinawa qua quần đảo Lưu Cầu tới Eo biển Ðài Loan. Tầu ngầm Trung Quốc không dễ thoát khỏi sự kiểm soát của Nhật.


Từ thời Tổng Thống Geroge W. Bush, Hải Quân Nhật còn được Mỹ trang bị hệ thống phòng thủ chiến lược chống hỏa tiễn đạn đạo (tấm khiên AEGIS), và tham gia kế hoạch “Lá Chắn Thái Bình Dương” (Pacific Shield). Ðã vậy, hai năm một lần, Nhật tham dự cuộc thao dượt quân sự trong Vành Cung Thái Bình Dương RIMPAC của 22 quốc gia, trong đó không có Trung Quốc.


Ngoài Nhật Bản với Hoa Kỳ đứng sau lại còn có Ấn Ðộ và Úc ngày nay cũng đang e ngại về sự bành trướng của Trung Quốc….


Nhưng hồ sơ này đã quá dài.


 


Kết luận


 


Một: Nếu Trung Quốc gặp ngần ấy nguyên nhân như đã trình bày thì Việt Nam cũng vậy. Nhưng lãnh đạo Hà Nội lại tính khác: ưu tiên bảo vệ chủ nghĩa cộng sản và đặc quyền của họ nên vẫn thực tế dựng thế liên minh với Bắc Kinh và trấn áp người dân.


Hai: Ngần ấy cường quốc đều muốn tránh chiến tranh. Nhưng xung đột nhỏ vẫn có thể xảy ra với các nước nhỏ và trong lịch sử nhân loại chính là loại biến động võ trang đó có thể dẫn tới đại chiến, ngoài sự tính toán của các nước trong cuộc.


Ba: Tình trạng bất trắc này sẽ còn kéo dài trong nhiều năm tới, trừ một giả thuyết là Trung Quốc bị nội loạn và tan rã. Giả thuyết này không là mơ hồ mà có xác suất ngày một cao hơn. Gặp kịch bản đó, Việt Nam sẽ làm gì?

Con tầu, nhà ga trong thơ Việt

 


Viên Linh


 


Những ngày nghỉ học tôi hay tới


Ðón chuyến tầu đi đến những ga


Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt


Lòng sầu đau xót nỗi chia xa.


 


Tôi thấy tôi thương những chiếc tầu


Ngàn đời không đủ sức đi mau


Có chi vương vấn trong hơi máy


Trong những toa đầy nặng khổ đau


(Tế Hanh, Những ngày nghỉ học)


 










Một toa tàu thời chiến tranh Việt Nam với đại bác và súng liên thanh bố trí sau các tấm thép. (Hình: Wikipedia)


Con tầu, nhà ga, đó là hình ảnh quen thuộc trong thơ Việt Nam. Trong hai đoạn thơ trên, Tế Hanh nói về con tầu khi thi sĩ còn là một cậu học trò, song đã nói được mấy nét điển hình của nó: nặng nề trong hơi máy nổ xình xịch, chuyển dịch ì ạch tạo cho người ta cái cảm tưởng con tầu, bất cứ con tầu nào, “ngàn đời không đủ sức đi mau,” mà nó không đi mau được chính vì “những khổ đau” nó chở đã quá nặng nề. Tế Hanh hay ra nhà ga, ông thích “xem tiễn biệt” và mấy câu thơ tả con tầu của ông thực sự là tả một biểu tượng của phân ly, ở đây là một biểu tượng phân ly trong thi ca Việt Nam. Vài chục năm sau cái biểu tượng phân ly ấy vẫn còn, song khốc liệt hơn nhiều trong thơ của một thi sĩ khác:


 


Tàu đi. Lúc đó, đêm vừa mỏi.


Lúc đó, sao trời đã ngủ mê.


Tàu rú. Sao ơi, hãy thức dạy,


Long lanh muôn mắt tiễn tàu đi.


 


Tàu đi như một cơn điên đảo,


Sắt thép kinh hoàng va đập nhau


Ta tưởng chừng nghe thời đại động


Xô đi ầm ĩ một cơn đau.


(Tô Thùy Yên, Tàu đêm)


 


Con tầu của Tô Thùy Yên là tầu chở tù. Nó không ì ạch rì rì mà nó rú “Tàu rú,” nó lao đi ầm ĩ “sắt thép va động nhau” “như một cơn điên đảo.” Cuộc ly biệt của tình cảm dù sao cũng êm đềm, còn sự “chuyển tù” thì khác hơn nhiều: Người ta không biết những sân ga phía trước sẽ đưa họ đi đâu, có thể chỉ là cõi chết: “Toa nêm lúc nhúÔc hồn oan khóc / Ðèn bão mờ soi chẳng rõ ai.”


Lớn lên bên một nhà ga, chạy nhảy trên những sàn goòng, nghe tiếng xình xịch mệt mỏi của đầu tầu chạy bằng than, bằng củi đốt và đêm đêm nhìn những đốm lửa bắn ra từ lò đốt của đầu tầu, bay theo tầu, chân trời xa trong trí óc tôi thuở nhỏ là những vùng mơ mộng ảo huyền, điển hình là vùng ánh sáng chiếu lên từ Hà Nội, cách quê làng tôi, thị trấn Ðồng Văn, có 48 cây số về phía Bắc.


Nhà tôi ở cách nhà ga vài trăm mét, và ở ngay trên Quốc lộ số 1, hay con đường Xuyên Việt. Con đường này phía Bắc qua Ðồng Ðăng, xuôi Nam phải chạy qua Hà Nội, qua Thường Tín, ngừng lại ở Ga Ðồng Văn quê tôi, qua Phủ Lý, qua Huế, qua Hội An qua Qui Nhơn, qua Tuy Hòa… vào tới Sài Gòn. Thuở nhỏ tôi đã biết chỉ cần nhảy lên con tầu kia, và 2 ngày sau tôi sẽ đặt chân xuống Hòn Ngọc Viễn Ðông, vậy mà chưa khi nào cuộc du hành đó được thực hiện. Năm 1957 tôi đã lên tầu ở nhà ga Sài Gòn, đi Nha Trang, tới Tuy Hòa thì phải xuống tầu, vì cây cầu sắt đã bị mìn làm gẫy ngang sông.


Ý niệm xây con đường Xuyên Việt có từ năm 1897, nhưng không phải của người Việt, mà của viên toàn quyền Ðông Dương người Pháp là Paul Doumer. Ông nói rằng dân chúng Việt Nam quá nghèo đói, nếu không có một thiết lộ xuyên Việt thì không thể chuyên chở thực phẩm tới mọi nơi nhanh chóng được. Thế là dự án xây đường sắt Xuyên Việt thành hình, với nhân công toàn người Việt. Ðến năm 1914 công tác đặt đường phải tạm ngưng vì Thế Chiến Thứ Nhất. Khi công việc hoàn tất, phí tổn vào khoảng 3 tỉ Mỹ kim, bốn lần cao hơn con đường sắt đắt giá nhất tại chính quốc Pháp! Khi Nhật chiếm Việt Nam trong Thế Chiến Thứ Hai, họ độc quyền sử dụng tầu hỏa, dân chúng người Việt không được bước chân lên tầu. Trong 4 năm từ 1961 tới 1964, 27 nhân viên hỏa xa miền Nam bị Việt cộng giết chết… Con đường sắt ấy không được sử dụng hết trong thời chiến, các thanh đường ray bị bóc mất, và các nhà ga bị bỏ không. Tuy thế, con tầu nặng nề, nhà ga thân ái vẫn không ngừng xuất hiện trong thơ tôi.










Tàu chạy ngang qua Quảng Trị, vùng phi quân sự trước 75. (Hình: NYT magazine 11.1997)

 


Tôi khóc chiều nay trong nắng vàng


Nhớ về quê cũ Phố Ðồng Văn


Tuổi thơ lãng đãng sân ga rộng


Vòng bánh không về nhịp pháp luân.


(Viên Linh, Quê cũ)


 


Chim bay từ Bắc sang Nam


Mặt trời đang lại nỗi hàn đang xa


Em ơi từ lúc phôi pha


Mặt trăng càng tỏ sân ga càng gần


Con tầu lặng lẽ vào sân


Anh là hành lý gởi lầm đến đây.


(Viên Linh, Hành lý)


Tháng 8, 2012


 


*Tài liệu trong bài To Hanoi by Train của David Margolick, N.Y. Times magazine, 11.1997.

Biệt ly, một ma lực trong sáng tác của cố nhạc sĩ Anh Việt

 


Du Tử Lê


(Tiếp theo kỳ trước)
 


 Trong bài viết như một thứ kỷ niệm được kể lại một cách chân thành, ý nghĩa của mình, nhạc sĩ Thanh Trang viết:


“Nhạc sĩ Anh Việt vừa mới qua đời ở Bắc Cali. Biết được cái tin buồn ấy thì tôi đã không tránh được nỗi ngậm ngùi không nhỏ! Có những con người trong cõi nhân gian này họ như thể đánh dấu cho một thời. Họ ra đi vĩnh viễn thì như thể một mảng đời của mình có liên quan gần xa gì đấy đến những con người ấy cũng vĩnh viễn mất đi theo. Tôi không hề có cái may mắn trực tiếp quen biết gì với nhạc sĩ Anh Việt, thế nhưng tôi lại rất quen thuộc với những bài hát của ông.



Nhạc sĩ Anh Việt


“Ðối với những người nghệ sĩ có thực tài, được người đời biết đến, thì hình như điều ấy – được người đời biết đến tác phẩm của mình – có lẽ mới là điều thực quan trọng. Và nếu như từ thuở còn nhỏ cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn yêu thích một số những bài hát của Anh Việt mà tôi quen biết từ xưa thì đối với riêng tôi như thế cũng đã là đủ!


(…)


“Thuở mới tám chín tuổi đầu thì ở Sài Gòn hàng ngày tôi vẫn nghe những bài hát của Anh Việt như ‘Lỡ Chuyến Ðò’, ‘Một Chuyến Ði’, ‘Thơ Ngây’ trên Ðài Phát Thanh Pháp Á. Xưa giờ tôi vẫn nghĩ rằng không có những bài hát của lớp nhạc sĩ tiền bối khi xưa như Văn Cao, Phạm Duy, Hoàng Giác, Ðoàn Chuẩn, Ngọc Bích, Nguyễn Văn Khánh, Anh Việt, Lâm Tuyền, Việt Lang,… thì tôi đã chẳng bao giờ có được lòng yêu thích âm nhạc như tôi vẫn hằng yêu thích.


“Một bài hát có thời gian tính, khung cảnh cùng môi trường sống trong tâm thức của người nghe. Sài Gòn thời tôi còn nhỏ tương đối ‘đất rộng người thưa’ gấp bội so với mãi về sau này. Hay ít ra nó cũng còn tương đối ‘vắng vẻ’ so với cái thời bắt đầu từ năm 54, với cuộc di cư từ Bắc vào Nam. Con đường đại lộ ‘Charner’, sau trở thành ‘Nguyễn Huệ’, cứ chiều đến, khoảng bốn năm giờ đã đủ hoang vắng để đám con nít tụi tôi kéo nhau ra giữa lộ mà thả diều. Con đường đó dẫn thẳng ra bến sông Sài Gòn. Những buổi chiều lang thang ra đấy, nhìn những con đò chở khách qua sông, phía bên kia bờ ‘Thủ Thiêm’, rồi nhìn ánh nắng chiều đọng trên triền núi xa xa về hướng ‘Vũng Tàu’ – ‘Cap Saint Jacques’ – thì không thể nào không liên tưởng đến bài hát ‘Lỡ Chuyến Ðò’ của Anh Việt mà hàng đêm tôi vẫn nghe trên Ðài Pháp Á. Ai thuở nhỏ không có sự ‘gắn bó thiết thân’ gì với những bài hát thì tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng đối với tôi thì nó là như thế…” (4)


Như nhạc sĩ Thanh Trang, tôi được nghe “Một Chuyến Ði” của cố nhạc sĩ Anh Việt khi còn rất nhỏ, từ thời Hà Nội tới di cư vào Nam. Tôi nhớ, đó là những ngày tháng đầu tiên khi gia đình chúng tôi đến Ðà Nẵng. Rồi Hội An. Xong lại ngược về Ðà Nẵng…


Những buổi chiều tựa cửa từ ngôi nhà ở tạm, trên đường Bạch Ðằng, còn gọi là đường Bờ Sông, nhìn qua bên kia đường là con sông Ðà – Như một tấm gương lớn mênh mông, trong nắng hoàng hôn; với một phần chiếc tầu hay chiến thuyền bị đánh đắm, ngửa đuôi tầu trên mặt nước… Hay những ngày nước sông Thu Bồn dâng cao, từ mặt sau của ngôi nhà ở đường Phan Bội Châu, Hội An, thì:


“Ngoài ngàn dặm, đoàn người ra đi / Trong sương lạnh lòng trai bền chí / Ra biên cương xa xăm ngàn phương / Và còn vọng tiếng hát trong sương / Người theo ngàn gió / Biệt ly buồn nhớ / Chờ đợi bao năm / Sống với âm thầm / Chốn ấy xa xăm người đi / Chiếc bóng bên song chờ chi…” (Anh Việt, “Một Chuyến Ði”) (5)


Dù không hiểu hết ý nghĩa của từng ca từ, nhưng những câu như “Biệt ly buồn nhớ” và “chiếc bóng bên song chờ chi” thì, dù không hề được quen biết tác giả, tôi vẫn lạnh người với cảm tưởng ông hiểu thấu tâm tư, hoàn cảnh của… tôi. Hơn thế, như thể ông còn muốn hỏi riêng… tôi: “Chiếc bóng bên song chờ chi.” (?)


Và dĩ nhiên, cách gì thì khi ấy, nếu được hỏi, tôi cũng sẽ không biết trả lời sao…!


Cũng vậy, khi ấy, dù tôi không hiểu hết ý nghĩa những ca từ trong ca khúc “Lỡ Chuyến Ðò” của Anh Việt; nhưng ca khúc của ông đã có một tác động mạnh mẽ trong tâm hồn non nớt của tôi.


Chẳng những thế, giai điệu và, rất nhiều ca từ đã mặc nhiên ở lại trong tôi. Như sự ở lại tự nhiên của những bài hát, mẹ tôi đã ru tôi ngay cả những lúc tôi không ngủ, mà thức… ngồi trong lòng bà:


“Chiều vàng lại đem nhớ tiếc thương / Ðây người sang với con đò xưa /


Và chiều chiều thôn nữ vấn vương / Duyên tình xưa êm thấm còn đâu / Người nghệ sĩ lăn lóc gió sương / Tơ đàn say đắm quên sầu thương /


Dành tình này cho kẻ khổ đau / Quên tình xưa thôn nữ chờ mong // Người của bốn phương / Người đã ra đi có nhớ bao giờ / Dù duyên thề ước đắm với giấc mơ / Ðường tơ vấn vương / Ðem gieo thắm tươi vào đời đau thương / Và cố quên đi tình người bơ vơ…” (6)


Tôi không biết hấp lực hay ma lực của sáng tác đã khiến không cần một chút cố gắng, tôi vẫn có thể… ậm ừ… hát lại “Lỡ Chuyến Ðò.” Cứ như thể ngay từ ngày đó, tôi đã thật sự bị… lỡ chuyến đò vậy.


Sau này, tôi được biết “Lỡ Chuyến Ðò” của Anh Việt đã sớm có cho nó một dị bản. Lời hai.


Thường thì chúng ta không biết ai là tác giả lời hai! Nhưng riêng với ca khúc “Lỡ Chuyến Ðò,” nhiều người biết tác giả là nghệ sĩ Trần Văn Trạch. Vì sau khi cho nó lời thứ hai, người nghệ sĩ “quái kiệt” này, đã đem nó vào chương trình diễn của ông:


“Ðò một chiều đưa lỡ khách đi / Nhưng lòng vương chút hương biệt-ly


Và chiều chiều thôn nữ nhớ mong / Trên đò xưa nghe gió ngàn thông / Người nghệ-sĩ vui nắn phím tơ / Gieo nguồn vui khắp trên trần-gian


Vì ngoài đời ôi lắm khổ đau / Duyên tình xưa ai nhớ chờ mong / Tìm người bốn phương / Nàng nhớ năm xưa khách ấy sang đò / Tình duyên đằm thắm nay khóc với thương / Ðường tơ dở dang / Mơ theo bóng ai đường đời lang thang / Vì nước quên đi lời thề năm xưa…” (7)


Ðiều đáng nói, lời hai của nghệ sĩ Trần Văn Trạch không hề mang tính khôi hài. Ngược lại, lời hai của họ Trần rất ý nghĩa. Chân thành với xu hướng nghiêng nặng tình đất nước!


Tôi nghĩ đó là một trong những ca khúc có lời hai sớm nhất của nền tân nhạc Việt.


Nói cách khác, dù là thi ca hay âm nhạc, một khi tác giả cho thấy khả năng nhập một giữa giai điệu và ca từ, như một thứ “thân, tâm đồng nhất thể,” thì đấy là hiện tượng đám đông đã thực chứng tài hoa của nhạc sĩ ấy.


Du Tử Lê


(Còn tiếp một kỳ)


 


Chú thích:


(4) Nguồn đd.


(5) Theo trang mạng Dac Trung.


(6) Nguồn đd.


(7) Nguồn đd.

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 20)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 20


 


Cuối nhà, cái cầu thang hay ba bốn bậc gỗ dẫn lên cái bục nơi có để một cái sập và phía trên cao là những thánh tượng với cây đèn ngày đêm chong. Ngôi nhà có vẻ trống trải nhưng đủ đồ cần thiết, thực ra những nhu cầu thiết thực của con người chẳng có bao nhiêu.


Ngày diễm lệ với mặt trời thu rất đỗi dịu dàng. Chúng tôi ngồi trong mảnh vườn nông phu trước nhà, dưới một cây ô-liu trĩu trái. Qua những chiếc lá tráng bạc, biển lấp lánh xa xa, bình lặng, êm ả hoàn toàn. Những đám mây mù bay ngang đầu chúng tôi, nối tiếp bay qua mặt trời và khiến trái đất hiện ra lúc vui lúc buồn, như thể nó đang hô hấp vậy.


Cuối mảnh vườn, trong một cái chuồng nhỏ, con heo bị thiến la réo vì đau đớn làm chúng tôi điếc cả tai. Từ lò sưởi mùi “của quí” nướng trên than hồng của mụ Kyria Maroulia bay đến mũi chúng tôi.


Chúng tôi nói về những sự việc ngàn đời: ngũ cốc, nho, mưa. Chúng tôi bắt buộc phải la to vì vị kỳ mục không còn nghe rõ. Lão bảo rằng tai lão rất là “kiêu kỳ.” Cuộc đời của vị bô lảo đảo Crete này suôn sẻ và bình thản như cuộc đời của một cái cây mọc bên khe nước khuất gió ngàn. Lão sinh ra, trưởng thành và lập gia đình. Lão có con cháu đầy đàn. Vài người đã qua đời, nhưng nhiều kẻ còn sống: việc nối dõi tông đường được bảo đảm chắc chắn.


Vị bô-lão đảo Crete nhắc nhở đến thời xa xưa, thời kỳ Thổ đô hộ, nhớ lại những lời giáo huấn của thân phụ lão, những phép lạ xẩy ra vào thời kỳ đó vì thuở ấy dân chúng biết sợ Thượng Ðế và có đức tin.


– Này, tôi, kẻ đang hầu chuyện với các ngài đây, tôi, bác Anagnosti, tôi được sinh ra do một phép lạ. Vâng, do một phép lạ. Và khi tôi thuật lại với các ngài sự việc như thế nào, các ngài sẽ vô cùng ngạc nhiên mà bảo rằng “Thượng Ðế thương xót chúng ta” và các ngài sẽ đi đến tu viện thờ Ðức Mẹ Ðồng Trinh để thắp nến lễ.


Lão làm dấu thánh giá và bình thản nói với giọng dịu dàng:


– Vào thời kỳ đó, ở làng tôi có một người đàn bà Thổ Nhĩ Kỳ giầu có – mụ khốn kiếp! Một ngày nọ mụ ta mang bầu, mụ quái ác ấy, và đã đến lúc mụ sinh nở. Người ta để mụ ngồi trên một cái ghế và mụ ngồi đấy mà rống lên như một con bò cái trong ba ngày ba đêm. Nhưng đứa con không chịu ra. Bởi thế một người bạn gái của mụ ta – cũng lại là một ả trời đánh nữa – cô này khuyên mụ như thế này: “Tzafer Hanum, chị phải cầu xin mẹ Mariré cứu giúp mới được!” Mẹ Mariré là tên người Thổ gọi Ðức Mẹ Ðồng Trinh. Oai quyền Ðức Mẹ lớn lắm! “Gọi bà ấy à?” Cái con chó cái Tzafer rống lên, gọi bà đó à? Thà chết còn hơn!” Nhưng mỗi lúc cơn đau càng dữ dội. Y thị phải chịu đựng một ngày một đêm nữa. Y thị vẫn rống lên và y thị vẫn không đẻ được. Làm sao bây giờ? Y thị không thể chịu đau lâu hơn nữa. Thế là y thị lại gọi: “Mẹ Mariré! Mẹ Mariré!” Y thị tha hồ mà kêu la nhưng cơn đau không buông tha y thị và đứa nhỏ cũng chưa chịu chui ra. “Bà không nghe chị đâu, người bạn gái của y thị nói. Có lẽ bà không hiểu tiếng Thổ. Vậy chị hãy gọi bà bằng tên Cơ Ðốc Giáo!” Lúc đó con đĩ chó mới kêu lên:


“Hỡi Thánh Nữ Ðồng Trinh của dân Thiên Chúa Giáo!” Dân Thiên Chúa Giáo khốn kiếp! Cơn đau mỗi lúc mỗi gia tăng. Người bạn gái của y thị lại bảo: “Chị không gọi bà ấy đúng cách, Tzafer Hanum, chị không gọi bà ấy đúng cách nên bà ấy không đến.” Thế là con chó cái tà giáo ấy nhận thấy nguy cơ đã đến bèn rống lên một tiếng thật lớn: “Nữ Thánh Ðồng Trinh!” Tức thì đứa bé tuồn từ bụng y thị ra như một con lươn ra khỏi bùn.


“Việc đó xẩy ra vào Chủ Nhật tuần này thì Chủ Nhật tuần sau đến lượt mẹ tôi đau đớn như vậy. Bà cũng thế, tội nghiệp quá, bà cũng đau, bà cũng rống lên, bà mẹ khốn khổ của tôi. Bà thét: “Hỡi Thánh Nữ Ðồng Trinh! Hỡi Thánh Nữ Ðồng Trinh!” Nhưng bà không được giải thoát. Cha tôi ngồi bệt dưới đất ở giữa sân. Ông đau lòng quá đến nỗi không ăn uống gì được cả. Ông không hài lòng với Ðức Mẹ Ðồng Trinh lắm. “Tuần trước, em thấy không, cái con đĩ chó Tzafer nó kêu gọi bà ta, và bà ta cắm đầu cắm cổ chạy đến để giải thoát nó. Bây giờ…” Ngày thứ tư, cha tôi không chịu đựng nổi nữa. Không chút lưỡng lự, ông xách cây gậy chạc đôi đi một mạch đến tu viện Nữ Thánh Ðồng Trinh Thống Khổ. Cầu cho chúng tôi! Ông bước vào nhà thờ mà không làm dấu Thánh giá, cơn thịnh nộ của ông lớn biết chừng nào, ông khóa cửa và dừng lại trước tượng Thánh Mẫu: “Xin bà cho tôi biết, hỡi Thánh Nữ Ðồng Trinh, vợ tôi, mụ Krinio, bà biết chứ? Bà phải biết, mụ thường mang dầu đến đây vào mỗi buổi chiều Thứ Bẩy và mụ thắp sáng hết các ngọn đèn chong ở đây, vợ tôi, mụ Krinio, đã đau đớn từ ba đêm ba ngày rồi và mụ kêu gọi bà. Bà không nghe thấy hay sao? Nhất định bà phải điếc nếu bà không nghe thấy. Chắc hẳn nếu mụ là một con đĩ chó nào đó như Tzafer, quân bẩn thỉu Thổ Nhĩ Kỳ thì bà đã cắm cổ chạy đến để giúp nó rồi đấy. Nhưng vợ tôi, chỉ là một tín đồ Cơ Ðốc Giáo bởi thế nên bà trở nên điếc đặc, không nghe thấy vợ tôi kêu van! Bà biết không, nếu bà không phải là Nữ Thánh Ðồng Trinh, tôi đã cho bà một bài học, với cây gậy mà bà đã thấy đây!”

Bắt ‘bầu Kiên,’ chứng khoán hỗn loạn, mất $1.7 tỷ trong một ngày

VIỆT NAM (NV) –Thị trường chứng khoán tại Việt Nam đã tuột dốc thê thảm và mất hơn $1.7 tỷ trong ngày 21 tháng 8, sau khi ông Nguyễn Ðức Kiên (tức bầu Kiên), một ông trùm trong ngành ngân hàng ở Việt Nam bị bắt.










Nguyễn Ðức Kiên, hình chụp trước khi bị bắt 1 ngày. (Hình: AFP/Getty Images)


Ông Nguyễn Ðức Kiên, 48 tuổi, là sáng lập viên và cổ đông lớn của Ngân Hàng Thương Mại Á Châu, gọi tắt là ACB, và nhiều ngân hàng khác như Kienlong Bank, Eximbank, Techcombank, Sacombank, Vietbank… bị công an bắt giam vào tối 20 tháng 8 năm 2012.


Ông Kiên đồng thời là người có cổ phần và làm chủ trong nhiều công ty kinh doanh thể thao tại Việt Nam, cụ thể là phó chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị công ty cổ phần bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam gọi tắt là VPF hay chủ tịch Câu Lạc Bộ Bóng Ðá Hà Nội.


Chưa hết, ông này cũng là thành viên Hội Ðồng Quản Trị của các công ty liên doanh như Caltex, KFC, Du lịch Chợ Lớn, Thiên Minh – sở hữu hệ thống khách sạn Victoria…


 


* Thị trường chứng khoán hỗn loạn


 


Tin về việc bắt giữ ông Nguyễn Ðức Kiên gây rúng động dư luận tại Việt Nam, đặc biệt trong lĩnh vực tài chính và ngân hàng đang có dấu hiệu hỗn loạn.


Giá chứng khoán ở Hà Nội lẫn Sài Gòn đều tuột dốc thảm hại. Tổng cộng, thị trường chứng khoán Việt Nam trong ngày 20 tháng 8 mất khoảng 35,600 tỷ đồng, tương đương khoảng hơn $1.7 tỷ.


Báo Infornet còn cho rằng ông bầu Kiên được xếp hạng thứ 14 trong 100 người giàu nhất thị trường chứng khoán Việt Nam, đang nắm trong tay số cổ phiếu trị giá 760 tỉ đồng, tương đương $32 triệu.


Infornet cũng cho hay, sáng ngày 20 tháng 8, tin ông bầu Kiên bị bắt đã gây nên làn sóng bán đổ bán tháo chứng khoán tại Hà Nội lẫn Sài Gòn. Ít nhất bảy loại chứng khoán của hệ thống ngân hàng thương mại, trong đó có Vietcombank đều không có người mua. Giá chứng khoán ACB sụt 5% nhưng cũng không có người mua.


Trong khi đó theo báo Dân Trí, riêng gia đình ông Nguyễn Ðức Kiên nắm giữ gần 50 triệu cổ phiếu ACB. Chỉ nội trong một ngày 21 tháng 8, trị giá này bị bốc hơi ít nhất 164 tỉ đồng, tương đương $8,200,000.


Theo báo Dân Việt, “Ngoài ACB, ông Kiên còn đầu tư vào nhiều tổ chức tín dụng khác. Do vậy, trong bối cảnh thị trường lao dốc trong ngày hôm nay, lượng tài sản hao hụt của bầu Kiên không chỉ dừng lại ở con số trên.”


Trong khi đó, để trấn an dân chúng, thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước CSVN đã tuyên bố rằng “có đủ thanh khoản để thanh toán cho khách hàng muốn rút tiền” tại ngân hàng ACB.


Tin của VNExpress cho biết, sáng ngày 22 tháng 8, ACB đã ra lệnh tạm ngưng giải ngân các khoản cho khách hàng vay vì sợ tình trạng rút tiền ồ ạt trong cơn hoảng loạn. Chiều ngày này, ACB mới bắt đầu giải ngân nhỏ giọt cho một số ít khách hàng.


Cũng theo VNExpress, Tổng Giám Ðốc ACB Lý Xuân Hải cũng đã bị công an Hà Nội mời đến lấy lời khai có liên quan đến ông Nguyễn Ðức Kiên. Ông Phó Tổng Giám Ðốc Nguyễn Thanh Toại hiện diện tại đồn công an thay ông Lý Xuân Hải lập tức cam kết rằng việc ông Kiên bị bắt không ảnh hưởng đến hoạt động của ACB.


Báo Lao Ðộng dẫn lời tuyên bố của ông Nguyễn Thanh Toại cho rằng ông Kiên chỉ giữ một số cổ phiếu không đáng kể, chưa tới 5% của ACB. Ông này cũng cho rằng hoạt động ACB vẫn bình thường sau khi ông Kiên bị bắt vì ông nọ không tham gia hoạt động quản trị, điều hành ACB lâu nay.


 


* Vì sao bầu Kiên bị bắt?


 


Một câu hỏi được đặt ra là ông Nguyễn Ðức Kiên bị bắt vì tội gì? Một cách chính thức, truyền thông tại Việt Nam dẫn lời cơ quan điều tra của Bộ Công An nói rằng “ông Nguyễn Ðức Kiên bị bắt giữ để điều tra về một số sai phạm liên quan đến hoạt động kinh tế của ông này.”


Bộ Công An cộng sản Việt Nam cho biết đã ra lệnh bắt ông Kiên vì có đơn tố cáo “kinh doanh trái phép” tại ba công ty do ông làm chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị là Công ty Cổ phần Ðầu tư Thương mại B&B, Công ty Cổ phần Ðầu tư ACB Hà Nội và Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Ðầu tư Tài chính Á Châu Hà Nội.


Tuy nhiên, thông tin từ các trang mạng không chính thức tại Việt Nam cho rằng, Nguyễn Ðức Kiên đã và đang thao túng không chỉ thị trường tín dụng của một số ngân hàng thương mại và thao túng cả hệ thống chính trị.


Người ta con nhớ, ông Kiên cũng từng là một trong 4 đại gia giàu nhất Việt Nam đã có buổi ăn tối “lobby” với Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng tại một khách sạn ở Hà Nội, mà báo ‘Thể Thao 24h’ loan tin vào ngày 13 tháng 1, 2012, rồi sau đó phải làm một bản “Cải Chính” để xin “chịu mọi hình thức kỷ luật.”


Nhiều bằng chứng cho thấy ông Nguyễn Ðức Kiên có quan hệ mật thiết với các nhân vật cao cấp trong ngành công an Việt Nam.


Hồi tháng 12 năm ngoái, báo chí Việt Nam loan tin Thượng Tướng Nguyễn Văn Hưởng, nguyên thứ trưởng Bộ Công An, đã nhận lời làm cố vấn an ninh cho Công ty Cổ phần Bóng đá Việt Nam (VPF), mà công ty này do Nguyễn Ðức Kiên làm phó chủ tịch HÐQT.


Ông Nguyễn Văn Hưởng, 66 tuổi, được coi là “trùm an ninh,” hiện đang giữ vai trò chính thức là phái viên tư vấn Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng về an ninh và tôn giáo.









Ngôi biệt thự của ông Nguyễn Ðức Kiên tại Hà Nội, nơi ông bị bắt, xét nhà, tịch thu một số tài liệu. (Hình: Báo Lao Ðộng)


Trước tin Nguyễn Ðức Kiên bị bắt, nhà báo Huy Ðức bình luận trên trang Facebook cá nhân: “Cứ mỗi lần bầu Kiên dính tới pháp luật, anh ấy lại quen được một sếp to hơn. Lần này có lẽ tại anh ấy đã quen tới kịch đường rày rồi nên phải vô khám.”


Trong khi đó, nhà văn Thùy Linh, một blogger có tiếng viết: “Bầu Kiên bị bắt. Gần như những gì đọc được ở các comment là thái độ vui mừng, hân hoan. Cũng dễ hiểu khi người ta chờ đợi quá lâu cho sự trả giá những tai ương mà đám lợi ích nhóm, nhưng băng đảng, bố già mafia đang điều khiển mọi hoạt động của xã hội bởi sự bảo kê của quyền lực quá lâu. Nhiều người đồn đoán về sự thay đổi đang đến (?).Những ngột ngạt, khổ sở, bất minh, bất công… nhiều chục năm qua khiến ai cũng mong có sự thay đổi.”

Vào nhà thương chữa bệnh không hỏi trước chi phí, có ngày vỡ nợ!

 


Ðinh Quát/Người Việt


 


Thông thường, khi muốn mua cái xe, sửa ngôi nhà, người ta luôn luôn dọ hỏi giá cả. Vậy mà khi phải vào nhà thương chữa bệnh, mấy ai chịu khó tìm hiểu chi phí sẽ phải trả cho dịch vụ y tế này, để rồi khi nhận được hóa đơn bệnh viện gửi mới “mất vía” vì số tiền nhiều quá mức tưởng tượng!










Bác Sĩ Phạm Ðặng Long Cơ, giám đốc Trung Tâm Y Tế Bolsa. (Hình: Ðinh Quát/Người Việt)


Ðiển hình là câu chuyện của ông Jeffrey Rice được nêu trên tạp chí Reader’s Digest số phát hành giữa Tháng Tám, 2012.


Con trai ông Rice cần vào nhà thương để giải phẫu gót chân. Ông gọi cho một bác sĩ chỉnh hình nổi tiếng tại một bệnh viện ở St. Louis tiểu bang Missouri để xin hẹn và nêu một câu hỏi: chi phí bao nhiêu. Câu trả lời: 37 ngàn đô la. Choáng người vì số tiền quá nhiều, ông Rice – bác sĩ quang tuyến và cũng là giám đốc một công ty chuyên giúp khách hàng so sánh giá cả các dịch vụ y tế là Healthcare Blue Book – hỏi vặn lại: nếu là hội viên “network discount” thì có được giảm giá không? Yes, và chi phí giải phẫu tụt xuống còn khoảng từ 15 ngàn đến 25 ngàn đô la. Bác sĩ Rice hỏi vị bác sĩ chỉnh hình, rằng vị bác sĩ này có làm giải phẫu tại một “outpatient center” (trung tâm y tế ngoài bệnh viện) nào không? Câu trả lời là có và giá cả để giải phẫu chân cho cậu con trai của ông Rice chỉ còn $1,515 nếu làm tại “outpatient center” của vị bác sĩ chỉnh hình.


Bác Sĩ Jeffrey Rice nói với phóng viên tờ Reader’s Digest “chỉ cần hai ba cú phone, thế là đang từ $37 ngàn, chi phí tụt xuống gần 90% chỉ còn $1,515 mà thôi.”


Giải thích về con số cách biệt lớn lao này, Bác Sĩ Phạm Ðặng Long Cơ, giám đốc Trung Tâm Y Tế Bolsa ở Quận Cam-California nói với Người Việt: “Lúc nào giải phẫu tại outpatient center cũng rẻ hơn tại bệnh viện. Lý do dễ hiểu là vì thành lập một outpatient center ít chi phí và ít phức tạp hơn là một phòng mổ tại bệnh viện, nên giá tính một ca giải phẫu phải rẻ hơn bệnh viện rất nhiều.” Riêng tại outpatient center thuộc Trung Tâm Y Tế Bolsa thì chỉ giới hạn trong một số ca giải phẫu như phụ nữ hiếm muộn, bướu ngực nhỏ, trĩ ngoại, nên chi phí không nặng như các trường hợp giải phẫu lớn ở bệnh viện, Bác Sĩ Cơ cho biết.


Phóng viên báo Reader’s Digest tìm gặp ông Murray Askinazi, giám đốc Lawrence Hospital Center ở Bronxville-New York và được ông giải thích, “bệnh viện tính giá một ca giải phẫu dựa trên nhiều yếu tố, gồm tiền mua hoặc thuê máy móc, tiền trang phục cho bác sĩ và y tá phòng mổ, tiền trả cho nhân viên hành chánh, tiền điện, tiền máy lạnh, tiền lau chùi, v.v…”


Theo con số của tổ chức Archives of Internal Medicine công bố vào Tháng Tư vừa qua, một ca mổ cấp cứu đau ruột dư tại 289 trung tâm y tế và bệnh viện ở California là từ 1,529 đô la đến 183 ngàn đô la. Riêng tại Vùng Vịnh San Francisco, giá trung bình một ca mổ ruột dư là 172 ngàn đô la.


Một bác sĩ gốc Việt chuyên khoa giải phẫu hiện đang hành nghề tại Quận Cam – không muốn nêu tên trên báo – nói với Người Việt, đừng quên là bệnh viện buộc phải nhận những bệnh nhân cần cấp cứu mà không có bảo hiểm, hoặc những người không chịu thanh toán chi phí sau khi xuất viện nên các nhà thương phải tính toán sao để “cân bằng những thất thoát đó.” Bác Sĩ Murray Askinazi thì nói thẳng, một phần số tiền thất thu đó, bệnh viện sẽ bù lỗ bằng cách “đổ lên vai những người có bảo hiểm.”


Trả lời phỏng vấn của tờ Reader’s Digest, Bác Sĩ Epperly chuyên giải phẫu các bệnh đường ruột nói rằng đừng đổ lỗi cho bác sĩ về những chi phí bệnh viện; vì bác sĩ chỉ làm công việc chuyên môn. “Nhiệm vụ của tôi là luồn một ống soi vào quan sát ruột bệnh nhân và tôi không hề biết là bệnh nhân sẽ phải trả bao nhiêu tiền cho ca mổ,” Bác Sĩ Epperly nói.


Vấn đề là cách nào biết trước chi phí một ca mổ? Kinh nghiệm của Bác Sĩ Jeffrey Rice cho thấy, đừng ngần ngại gọi điện thoại hỏi thẳng bệnh viện về số tiền mà bệnh nhân phải thanh toán. “Nếu bệnh viện không trả lời thì đó là một dấu hiệu là chi phí của họ chắc cao; và sau một vài cú phone dọ giá vài bệnh viện khác nhau, chúng ta đã có thể có câu trả lời,” Bác Sĩ Rice nói.


Tổ chức Healthecare Blue Book cho biết rất nhiều người xem thường khi nhận một hóa đơn bệnh viện; và sau đây là vài lời khuyên của tổ chức này:


Chớ bao giờ quăng hóa đơn bệnh viện vào thùng rác vì thấy số tiền quá lớn; hoặc phớt lờ tránh né không muốn để mắt đến tờ hóa đơn. Coi chừng, Healthecare Bleu Book cảnh cáo, hành xử như vậy có thể bị bệnh viện nhờ “collection agency” đòi tiền và hậu quả là một “thảm họa” (disaster).


The U.S. Department of Health & Human Services có website chỉ dẫn về các tổ chức vô vụ lợi giúp tìm kiếm các cơ quan chính phủ phụ trách bảo hiểm sức khỏe của từng tiểu bang; giúp làm đơn phản bác với tòa án về các hóa đơn “over charge” của bệnh viện; và cung cấp những hiểu biết cần thiết để bảo vệ quyền của bệnh nhân.


Các tổ chức khác cũng sẵn sàng giúp đỡ bệnh nhân: Medical Billing Advocates of America, Patient Advocate Foundation, Advocate for Patients with Chronic Illness.


Và cuối cùng, Readder’s Digest cảnh báo “ai là những người bị vỡ nợ vì khánh kiện tài sản:


-62% những người vỡ nợ là vì phải bán tài sản để trả chi phí bệnh viện.


-Từ năm 2001 đến 2007, số người vỡ nợ vì phải trả chi phí bệnh viện tăng 50%.


-38% những gia đình bị vỡ nợ, vì trong nhà có người mất việc hoặc xin nghỉ làm nên không có bảo hiểm sức khỏe để trả cho các chi phí bệnh viện.


Vị bác sĩ gốc Việt ở Quận Cam không muốn nêu tên cũng nhắc nhở mọi người cần phải có bảo hiểm sức khỏe; vì có tài sản mà tại lý do nào đó không chịu bỏ tiền mua bảo hiểm sức khỏe thì đến lúc phải vào bệnh viện chữa trị, lúc đó mới thấy cái giá phải trả đắt vô cùng. Ông nhấn mạnh: “Tán gia bại sản, mất nhà, mất cửa như không.”

AAA: ‘Dù giá xăng cao, 33 triệu người Mỹ sẽ đi chơi dịp Labor Day’

 


HOA KỲ – Mặc dù kinh tế còn bấp bênh và giá xăng tăng cao, người Mỹ dự trù đi chơi xa nhiều vào dịp Labor Day năm nay, theo The LA Times.









Du khách vào thăm đài tưởng niệm Lincoln Memorial ở Washington Dc. AAA tiên đoán năm nay sẽ có 33 triệu người Mỹ đi chơi xa vào dịp lễ Labor Day. (Hình: Paul J. Richards/AFP/Getty Images)


Hãng bảo hiểm AAA tiên đoán 33 triệu người Mỹ sẽ du hành ít nhất 50 dặm trong những ngày từ 30 Tháng Tám đến 3 Tháng Chín, như vậy là tăng 2.9% so với năm trước. Trước đây trong năm, AAA từng tiên đoán mức du hành tăng 1.2% trong dịp Memorial Day và 4.9% nhân lễ Independence Day.


Tiên đoán cho rằng, sở dĩ có sự gia tăng vì người Mỹ muốn gác qua một bên những ưu tư về kinh tế, cộng với chỉ số tiêu thụ cao và bản chất thích đi chơi “không hề lay chuyển” của người Mỹ, khiến họ đi du lịch và tiêu xài trở lại.


Giá xăng trung bình toàn quốc hiện nay là $3.72 mỗi ga-lông, mắc hơn tuần trước 22 cent và 14 cent cao hơn cùng kỳ năm ngoái.


Khoảng 28 triệu người Mỹ, hay 85% người đi nghỉ vacation, sẽ du hành bằng xe hơi, đông hơn năm ngoái 3.1%. Ngoài ra có 2.55 triệu người đi chơi xa bằng máy bay, tăng 3.7% so với năm 2011.


Nghiên cứu được thực hiện nơi 1,350 gia đình trong thời gian từ 16 đến 20 Tháng Bảy. 66% cho biết tình trạng tài chánh hiện tại không có ảnh hưởng tiêu cực đến chương trình đi chơi vào dịp lễ của họ. Ðối với người có khó khăn tài chánh, 21% nói họ sẽ để dành tiền đi chơi ngắn hạn, ít mua sắm lại, ở lại nhà bà con thay vì thuê khách sạn, kể cả chọn phương tiện đi chơi rẻ nhất. (TP)

SUV lật gần Dallas, năm em nhỏ thiệt mạng

 


TYLER, Texas – Một xe SUV chở theo 10 em nhỏ và hai người lớn, bị lệch tay lái và lật nhào xuống hố, khi đang chạy trên xa lộ xuyên bang I-20. Tai nạn xảy ra vào khoảng 2 giờ 15 trưa Thứ Hai, cách Dallas 70 dặm về hướng Ðông.









Chiếc GMC Envoy kiểu SUV chở theo 10 em nhỏ và hai người lớn, sau khi bị lệch tay lái và lật nhào bên vệ đường của xa lộ I-20. (Hình: NBC News’ video)


NBC News trích thuật theo nguồn tin địa phương, cho biết năm em nhỏ bị thiệt mạng, gồm bốn em gái trong các tuổi hai, ba, sáu và 13; và một em trai năm tuổi. Hai người lớn và năm em còn lại được đưa vào bệnh viện, trong đó bốn em ở trong tình trạng nguy kịch.


Cơ Quan An Toàn Công Cộng Dallas nói, chiếc GMC Envoy bị nạn, không có ghế dành cho em nhỏ cũng như không có đủ dây an toàn cho tất cả. Khi xe lăn xuống hố, chín người bị bắn ra khỏi cửa sổ.


Do bất đồng ngôn ngữ khiến trì hoãn cuộc điều tra, cơ quan công lực chưa rõ nguyên nhân dẫn đến tai nạn. Tuy nhiên cảnh sát đoán được các nạn nhân đang trên đường đi bơi vì mọi người đều đang mặc đồ tắm. (TP)

Tuồng nhơ bẩn trên sân khấu ô nhục

Ngô Nhân Dụng


 


Cuộc đấu giữa các phe phái trong đảng cộng sản Việt Nam đe dọa cả tình hình kinh tế, sau vụ bắt giam ông Nguyễn Ðức Kiên, phó chủ tịch hội đồng sáng lập ACB – lớn nhất trong nhóm các ngân hàng thương mại ngoài quốc doanh.


  Các mạng đã truyền tin ngay trong đêm Bầu Kiên bị bắt giữ, sáng hôm sau, 21 Tháng Tám, báo chí mới bắt đầu đưa tin, nhưng giới có tiền không chờ đọc tin của nhà nước.


Theo bản tin từ trang DVSC.com của công ty Ðại Việt, thị trường chứng khoán trong nước đã “lao dốc, chứng khoán rớt thê thảm, các nhà đầu tư bán tháo cổ phiếu ngân hàng.” Theo tính toán của các chuyên gia thì hai thị trường chứng khoán Hà Nội và Sài Gòn đã mất tổng cộng 35,600 tỷ đồng, tương đương gần 1.8 tỷ đô la Mỹ.


Các nhà tư bản đỏ mất tiền không đáng kể. Mối nguy là dân chúng không còn tin ở hệ thống ngân hàng. Giá vàng đã tăng vọt. Theo tin trên mạng, dân chúng kéo nhau đến rút tiền từ ngân hàng ACB, buổi chiều một số chi nhánh ngân hàng ACB đã hết sạch tiền. Các chi nhánh lớn hơn thì đông nghẹt người chờ rút tiền. Ngân hàng ACB đã yêu cầu các chi nhánh tạm ngưng việc trao tiền cho người đã được chấp thuận vay. Ban giám đốc ACB yêu cầu các trưởng, phó đơn vị không được rời khỏi nhiệm sở. Tổng giám đốc ngân hàng ACB là ông Lý Xuân Hải cũng đã bị công an bắt giữ.


Bộ Công An ở Hà Nội đã đưa ra thông cáo trấn an dư luận, nhưng không biết kết quả sẽ tới đâu trước tâm lý bất an của những người có tiền tiết kiệm đang lo bị mất vì các “ông lớn” trong đảng cộng sản đang “làm thịt” lẫn nhau. Mấy ngày nữa chúng ta mới biết tâm lý hoảng hốt của người dân có được trấn an hay không. Trước đây đã có phong trào chuyển tiền ra nước ngoài. Chắc chắn phong trào này đang được đẩy tới mạnh hơn.


Thống Ðốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Văn Bình trấn an với lời hứa Ngân Hàng Nhà Nước sẵn sàng hỗ trợ ngân hàng ACB trong trường hợp xảy ra tình trạng rút tiền hàng loạt. Nhưng dư luận cũng biết ông Bình chính là người được Bầu Kiên dùng tiền để mua cho địa vị thống đốc, đồng thời cũng là người lo làm tiền cho Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nếu dân tiếp tục rút tiền thì chỉ trong mấy ngày sẽ gây khủng hoảng. Người gửi tiền ở ngân hàng khác cũng lo đi rút tiền về. Làm sao cấm được? Trong khi đó không ai biết việc cứu hay không cứu ngân hàng ACB sẽ do ai quyết định? Người nắm ghế thủ tướng hay người nắm Bộ Chính Trị? Làm sao dân tin được là những người này sẽ đồng ý được với nhau trong một thời gian ngắn?


Vì cuộc đấu giữa hai phe đã đến mức độ thù hằn, không thể nào thỏa hiệp được. Mạng Quan Làm Báo là tiếng nói của phe chống Nguyễn Tấn Dũng tiết lộ Bầu Kiên có quan hệ làm ăn với Nguyễn Thanh Phượng, con gái Dũng. Mạng này được coi là thuộc phe Trương Tấn Sang, chủ tịch nước, đã liên tiếp tấn công Nguyễn Tấn Dũng với đủ thứ tội từ lâu nay. Phe Trương Tấn Sang có blog Quanlambao, phe Nguyễn Tấn Dũng làm blog Tư Sang như để trả đòn.


Trên mạng Tư Sang, phe Nguyễn Tấn Dũng đã đưa ra lá thư tố cáo: “…Trương Tấn Sang làm bí thư Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh (1997-1999) chỉ mới 2 năm nhưng sai phạm nhiều việc, bị tố cáo cụ thể nên Trung Ương phải rút ra Hà Nội để kiểm điểm, mà lớn nhất là liên quan đến vụ Năm Cam đầy tội ác và vụ bao che cho người Hoa (khi anh Sang làm chủ tịch thành phố) để nhận tiền vàng… Vợ chồng chị Hồng, giám đốc công ty xuất nhập khẩu Quận 3, tố cáo hành vi thiếu đạo đức của Trương Tấn Sang, một bí thư Thành Ủy ép một giám đốc nữ phải ngủ với mình, đi Singapore để cung phụng và làm gái bao qua đêm cho mình, người ta không chịu thì ra lệnh công an bắt bỏ tù…” Nhưng lời tố cáo nặng nề nhất là Trương Tấn Sang đã chịu làm tay sai cho Trung Cộng.


Sau khi Bầu Kiên đã bị bắt, trên blog Quanlambao mới tiết lộ những cuộc điện đàm của Bầu Kiên và đàn em, trong đó có Nguyễn Văn Bình, thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước, “Cái lão Trọng này đáng chết! Vậy mày gọi điện cấm các báo không được bình luận, chỉ đăng nó bị bắt vì kinh doanh trái phép ở mấy công ty, không được nói gì về ngân hàng cả…” Trọng là Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư, đang đứng chung phe với Tư Sang. Hai người đã bí mật lập chuyên án đặc biệt giao cho Bô Trưởng Trần Ðại Quang trực tiếp chỉ huy, chỉ báo cáo cho tổng bí thư và chủ tịch nước!


Mạng này còn “sáng tác” ra lời Nguyễn Văn Bình đề nghị với Bầu Kiên chạy chữa để ngăn chặn việc điều tra ngay, vì nếu phanh phui hết ra có thể làm hệ thống các ngân hàng thương mại lâm nguy: “Anh ơi bây giờ phải lấy cớ: Ổn định hệ thống ngân hàng, không làm dân hoảng loạn, lấy cớ ngân hàng nhạy cảm để không cho bọn cảnh sát điều tra và bọn TC2 mở rộng sang các ngân hàng Phương Nam, Eximbank, Techcombank, Bắc Á, Việt Bank, Kiên Long, SHB, Bản Việt… nếu không thì sờ đến đâu chết đến đó anh ơi…” Ðiều này chứng tỏ phe Trọng và Sang cũng biết ảnh hưởng nguy hiểm cho thị trường tài chánh và kinh tế, nhưng vẫn hạ thủ Dũng.


Trên blog Quanlambao mới viết: “Mấy lời với thầy trò Nguyễn Văn Bình và Nguyễn Văn Hưởng (Hưởng là tướng công an, phe Dũng): Hãy mau mau lập công chuộc tội thì còn được khoan hồng, bằng không anh y tá sẽ thí mạng các người là điều chắc chắn!”


Anh y tá đây là Nguyễn Tấn Dũng.


Cuộc đấu giữa hai phe trong đảng cộng sản được dân chúng Việt Nam coi như một tấn tuồng, vì dù phe nào thắng, phe nào bại thì cũng vẫn là vở tuồng cũ. Kịch bản chính sẽ không thay đổi, họ vẫn bảo vệ một chế độ độc quyền chuyên chế cho một nhóm trên cùng chia nhau lợi lộc. Nhưng đây là một dấu hiệu cho thấy các phe phái trong đảng cộng sản không còn thỏa thuận được với nhau cách chia chác quyền lợi âm thầm bên trong nội bộ nữa.


Trước đây, những vụ tranh chấp trong đảng cộng sản đều diễn ra trong hậu trường, Võ Nguyên Giáp giành với Lê Duẩn; Lê Ðức Thọ với Trường Chinh; Lê Ðức Anh, Ðỗ Mười với Võ Văn Kiệt, vân vân, có thể đưa tới những vụ thủ tiêu, ám sát, nhưng ngoài các đảng viên cao cấp ra, không ai được biết có tranh chấp nội bộ. Trận đấu giữa hai phe hiện nay không còn giữ kín được nữa. Vì quyền lợi quá lớn, phe nào đang được ăn nhiều thì sẽ quyết tâm giữ mâm cỗ đến cùng, không thể bỏ được. Trước đại hội đảng vừa qua, phe Tư Sang đã tấn công phe Ba Dũng bằng việc phanh phui ổ tham nhũng Vinashin. Hơn nữa, các mạng lưới thông tin mới khiến mỗi phe lại tìm cách vận động dư luận bên ngoài bằng cách phơi bày các tội lỗi của đối thủ. Nhờ vậy, người dân bình thường mới được biết chi tiết về các tội lỗi đó.


Nhưng cuối cùng, những tội lỗi đó do đâu mà ra? Không phải những cá nhân như Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Bầu Kiên đã soạn ra vở tuồng tranh giành lợi lộc này. Trong hệ thống xã hội đó, bất cứ lúc nào cũng có những người trong đảng cộng sản tìm cơ hội giành nhau các quyền lợi lớn lao không lo bị ai kiểm soát, nhờ địa vị độc tôn của đảng cộng sản. Chính hệ thống độc quyền chính trị đã sinh ra tình cảnh này. Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, hay Trương Tấn Sang cũng tuồng trong cùng một kịch bản.


Ðây là lúc những người dân bình thường phải quyết định: Dân Việt Nam sẽ tiếp tục chỉ đóng vài khán giả coi những vở tuồng nhơ bẩn như đang diễn ra trước mắt; hay phải đứng dậy, xóa bỏ cái sân khấu ô nhục này?

Người Việt California biểu tình tại San Francisco chống Trung Quốc

 


SAN FRANCISCO (NV) – Cùng với cộng đồng người Philippines, hơn một chục người Việt Nam tại Nam California đã có mặt trước ngân hàng Bank of East Asia, San Francisco, hôm Thứ Ba để biểu tình chống chính sách xâm lấn Biển Ðông của Trung Quốc.



Ðược biết, cũng trong ngày này, tổ chức “Voice of Vietnamese Americans” và cộng đồng Philippines tại Washington, DC, có tổ chức buổi “Cầu Nguyện Cho Hòa Bình trên Biển Ðông Nam Á,” trước đài kỷ niệm Mục Sư Martin Luther King. Trong hình, ông Phan Kỳ Nhơn (giữa), chủ tịch Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai, phát biểu qua loa phát thanh. Bên phải là ông Phát Bùi, chủ tịch Ủy Ban Quy Hoạch và là ứng cử viên Hội Ðồng Thành Phố Garden Grove, cầm bảng chống chính sách của Trung Quốc. (Hình: Phát Bùi cung cấp)

TinLuot

Việt Nam


 



  • Bộ Công An Việt Nam tạm dừng việc ban hành loại thẻ căn cước mới trong đó có ghi tên cha mẹ của người được cấp.

 



  • Giá vàng tại Việt Nam đã đột ngột tăng giá lên 43 triệu VNÐ/một lượng vào sáng 21 tháng 8, cao nhất từ trước đến nay.

 



  • Khoảng 30 hành khách may mắn thoát nạn khi một chiếc xe chở khách đâm vào một chiếc xe vận tải trên quốc lộ 1A ở Hà Tĩnh rồi lao xuống ruộng.

 



  • Ngành chăn nuôi thú y của Việt Nam vừa tìm thấy một nhóm virus H5N1 mới đang tấn công đàn gia cầm nhưng chưa có vaccin phù hợp để trị loại virus này.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Trong ba đêm từ 17 đến 19 Tháng Tám, cảnh sát bắt giữ 153 người say rượu lái xe ở quận Cam.

 



  • Nghi can Candace Hughes, 27 tuổi, cư dân Westminster bị bắt giữ hôm Thứ Hai và bỏ tù trong nhà giam Orange County vì bị nghi phạm tội cố sát dùng súng trong một vụ bạo hành gia đình

 



  • Nhóm Take Back Anaheim gồm 20 người đến ngồi biểu tình trước tòa thị chính Anaheim để chống kết quả của Hội Ðồng Thành Phố không thông qua quyết định trưng cầu dân ý về thuế khách sạn và bầu cử của quận hạt.

 


Hoa Kỳ


 



  • Tìm cách cứu con chó, cặp vợ chồng ở Massachusetts bị chết đuối.

 



  • Công ty bán lẻ đồ điện tử lớn nhất Hoa Kỳ, Best Buy đang gặp khó khăn vì sự phát triển các sản phẩm rẻ tiền như điện thoại smartphone, tablet, và sự cạnh tranh của các hãng bán hàng trên mạng Internet. Lợi tức của Best Buy trong quý 2 chỉ còn $12 triệu, giảm 91% so với cùng thời kỳ năm ngoái.

 


Thế Giới


 



  • Trang mạng của tòa án xử vụ ban nhạc Pussy Riot ở Nga bị tin tặc tấn công.

 



  • Lục lọi gác lửng, một người ở Tennessee tìm thấy băng ghi âm phỏng vấn Mục Sư Martin Luther King Jr., chưa hề được nghe đến.

 



  • Syria cảnh cáo Mỹ đừng can thiệp bằng quân sự vì sẽ gây xáo trộn trong khu vực, trong khi chế độ Assad gia tăng sử dụng không lực.

 



  • Trung Quốc ký hợp đồng mua của Nga 55 máy bay trực thăng đa dụng Mi-171E, có sức chở 4 tấn hay 37 người, vận tốc 250km/giờ tầm xa 600 km, trị giá mỗi chiếc $10 đến $12 triệu.

 



  • Các luật sư biện hộ cho biết sẽ kháng cáo bản án tù 2 năm cho ba thành viên của nhóm Pussy Riot vì tội hát lời chống Tổng Thống Nga Vladimir Putin giữa buổi lễ trong Thánh đường Chúa Cứu Thế ở Moscow.

 



  • Tổng Thống Romania Traian Basescu thoát khỏi một cuộc trưng cầu dân ý bãi nhiệm, lần thứ nhì trong vòng 4 năm. Tối Cao Pháp Viện hôm Thứ Ba phán quyết cuộc bỏ phiếu ngày 29 tháng 7 vô giá trị vì không hội đủ túc số 50% cử tri ghi danh đi bầu.

 



  • Sau 20 năm, phụ nữ Bắc Hàn trở lại được phép đi xe đạp ở khu vực đông dân cư. Từ những năm 1990 cố lãnh tụ Kim Chính Nhật đã ban hành lệnh cấm vì lý do nguy hiểm giao thông và cho rằng phụ nữ mặc váy đi xe đạp là hành động trái phong tục tập quán.

Tin tặc Anonymous tấn công trang mạng chính phủ Anh

 


Phản đối thái độ của Anh đối với chủ nhân của WikiLeaks


 


 


LONDON – Chính phủ Anh loan báo hôm Thứ Ba, rằng tin tặc tấn công các trang mạng của họ trong 24 giờ qua, sau khi nhóm hoạt động Anonymous nói, họ vừa mở một loạt các cuộc tấn công để phản đối cách nước Anh hành xử đối với vụ Julian Assange, người sáng lập trang mạng WikiLeaks.









Julian Assange, người sáng lập WikiLeaks, xuất hiện trên ban-công tòa Ðại Sứ Ecuador, nơi ông xin tị nạn để khỏi bị dẫn độ sang Thụy Ðiển xử tội xâm phạm tình dục, mà ông cho là mình vô tội. (Hình: AP/Sang Tan)


Christian Science Monitor trích thuật nguồn tin từ Downing Street, văn phòng của Thủ Tướng David Cameron, và Home Office cho biết, mọi mưu toan làm xáo trộn các trang mạng đều bất thành, chỉ gây nên vài trục trặc nhỏ. Tuy nhiên, Bộ Tư Pháp cho biết vụ tấn công có ảnh hưởng đến trang nhà của họ.


Anonymous từng tiến hành một số các vụ tấn công vào cơ quan chính phủ Anh và quốc tế, qua chiến thuật “denial of service,” theo đó, trang mạng của máy chủ nhận được vô số yêu cầu cung cấp thông tin, khiến máy bị tê liệt. Anonymous cũng từng tấn công các công ty họ cho là có hợp tác chống lại quyền lợi của WikiLeaks, trong đó có Visa và Mastercard.


Các trang mạng có vẻ hoạt động bình thường vào hôm Thứ Ba. (TP)

Xe lửa trật đường rầy tại Bá Linh

 


BERLIN, Ðức – Cảnh sát, lính cứu hỏa và nhân viên cấp cứu đứng xung quanh đống đổ nát của một xe lửa S-Bahn trật đường rầy tại Berlin, Ðức vào ngày 21 Tháng Tám.



Xe lửa trật đường rầy ngay trước buổi trưa sau khi một trục chuyển đường bị trục trặc, khiến năm hành khách bị thương nhẹ. (Hình: Sean Gallup/Getty Images)

Quân chính phủ Syria hạ sát 23 quân nổi dậy ở gần thủ đô

 


DAMASCUS (AP) – Lực lượng chính phủ Syria hôm Thứ Ba đánh ập vào một thị trấn do phe nổi dậy kiểm soát, nằm bên ngoài Damascus, hạ sát ít nhất 23 tay súng.










Phóng viên Nhật Mika Yamamoto, 45 tuổi, bị thiệt mạng trong khi đang tường thuật tại chiến trường Aleppo hôm Thứ Hai. (Hình: AP/Azaz Media Counsel)


Theo tin của một nhóm hoạt động dân chủ có tên Local Coordination Committees và theo phát ngôn viên phe nổi dậy, quân chính phủ từ bốn phía, tiến vào Moadamiyeh vào lúc rạng đông. Họ lùng sục từng nhà tìm bắt quân nổi dậy. Moadamiyeh nằm ở phía Tây của thủ đô Damascus, từng bị bao vây suốt hai tuần qua và rơi vào tay quân chính phủ sau nhiều ngày giao tranh ác liệt và bắn phá dữ dội của quân chính phủ.


Tại Aleppo, thành phố lớn nhất của Syria, một phóng viên Nhật bị thiệt mạng hôm Thứ Hai, trong khi đang tường thuật tại chỗ những cuộc giao tranh. Bà này là phóng viên ngoại quốc đầu tiên bị chết tại thành phố này từ khi bắt đầu có cuộc đụng độ cách đây gần một tháng.


Bộ Ngoại Giao Nhật xác nhận phóng viên chiến trường Mika Yamamoto, 45 tuổi, bị chết vì trúng đạn, lúc theo quân nổi dậy để làm tường thuật cho đài truyền hình độc lập Japan Press.


Ở nước láng giềng Lebanon, nơi cuộc nội chiến ở Syria đã lan qua bên này biên giới. Giới chức an ninh cho biết có xung đột giữa phe ủng hộ với phe chống Tổng Thống Assad, khiến hai người chết và 45 bị thương, trong số này có 9 lính Lebanon. (TP)

Phi thuyền Voyager 2 của NASA tròn 35 tuổi

 


WASHINGTON (Space.com) – Voyager 2 được phóng lên không gian ngày 20 tháng Tám năm 1977 đến nay vẫn còn liên lạc được về Trái Ðất mặc dầu phi thuyền đã đi xa ra ngoài Thái Dương Hệ.










Voager_2 (Hình: NASA)


Sứ mạng ban đầu của Voyager 2 chỉ là nghiên cứu Thổ tinh (Saturn), Mộc tinh (Jupiter) và những hộ tinh của hai hành tinh này. Ngày 13 tháng 8, Voyager 2 đã phá kỷ lục 12,758 ngày của phi thuyền Pioneer 6 phóng đi ngày 16 tháng 12 năm 1965 và truyền tin về Trái Ðất lần cuối cùng ngày 8 tháng 12 năm 2000. Hiện nay Voyager ở cách xa trái đất khoảng 9 tỷ dặm (15 tỷ km) nghĩa là gấp 10 lần khoảng cách từ Trái Ðất đến Mặt Trời.


Trong 5 năm qua, Voyager đã chuyển về những dữ kiện thông tin thu thập được về Mặt Trời. Không ai biết chắc Voyager sẽ còn liên lạc được bao lâu nhưng theo ước tính của NASA phi thuyền có thể tiếp tục hoạt động đến năm 2020 hay 2025.


Phi thuyền Voyager 1 phóng lên 16 ngày sau Voyager 2 hiện nay ở cách Mặt Trời 11 tỷ dặm và hai phi thuyền đi ngược hướng nhau, cũng còn tiếp tục liên lạc về Trái Ðất gần như mỗi ngày.


Mỗi phi thuyền mang theo 117 hình ảnh, âm thanh sinh hoạt, và lời chào mừng bằng 54 ngôn ngữ trên Trái Ðất. Các khoa học gia mường tượng là nếu gặp một đời sống nào ngoài Thái Dương Hệ, hai phi thuyền có thể phát ra những tín hiệu tự giới thiệu ấy. (HC)

Ðài Loan sẽ bắn đạn thật ở Trường Sa

 


MANILA, Philippines (PS) –Tình hình Biển Ðông trong vùng quần đảo Trường Sa sẽ lại căng thẳng vào tháng tới khi quân đội Ðài Loan tập trận có bắn đạn thật ở đây.










Quân đội Ðài Loan trên đảo Itu Aba. (Hình: AP/NewsWire)


Nhật báo United Evening News ở Ðài Bắc loan tin hải quân duyên phòng Ðài Loan sẽ tập trận ở khu vực đảo Itu Aba (Ba Bình), hòn đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa, diện tích 1/2 km2, đã do quân đội Trung Hoa Dân Quốc chiếm đóng từ năm 1946.


Bộ tư lệnh quân đội Philippines nói rằng họ sẽ theo dõi chặt chẽ những hoạt động này.


Việt Nam cũng đã lên tiếng phản đối cuộc tập trận mà hậu quả là làm cho tình thế thêm phức tạp tại vùng biển đang tranh chấp.


Tiếp theo việc Trung Quốc đưa tàu đến vùng biển Trường Sa gây sự đối đầu với Philppines, Bộ Ngoại Giao Ðài Loan cho biết sẽ tăng cường lực lượng quân sự đồn trú trên đảo Ba Bình. Từ lâu, Ðài Loan đã củng cố hòn đảo này thành một căn cứ quân sự có cả phi đạo cho máy bay.


Theo báo United Evening New, hải quân duyên phòng Ðài Loan sẽ tập trận bằng đạn thật, bắn đại bác 40 ly và súng cối 120 ly. Loại súng cối 120 ly mới được triển khai có tầm bắn xa 6.1 km so với những súng cối trước đây chỉ có tầm bắn tới 4.1km. Ðài Loan nói rằng đây chỉ là cuộc diễn tập thường kỳ.


Ðảo Ba Bình nằm gần hai đảo nhỏ do quân đội CSVN đóng giữ và một bãi đá do Trung Quốc chiếm. Xa hơn ít hải lý về phía Bắc là hai đảo nhỏ khác do quân đội Philippines đóng giữ. (HC)

Bị cách chức vì ăn hối lộ cho 32 Việt kiều nhập hộ khẩu

 


BẾN TRE (NV) – Hai cán bộ công an một xã thuộc tỉnh Bến Tre vừa bị cách chức vì dính tới vụ nhận hối lộ để ghi tên 32 Việt kiều nhập “hộ khẩu thường trú” tại đây.










Xã Giao Long, vùng dừa vừa diễn ra hội chợ dừa của tỉnh Bến Tre. (Hình: Internet)


Hai cán bộ này là ông Nguyễn Quang Vinh, trưởng công an xã Giao Long thuộc huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre và ông Trần Minh Nhựt, thuộc cấp của ông Vinh.


Theo báo Lao Ðộng, quan thuế tỉnh Long An phát giác nhiều hàng hóa nhập cảng phi mậu dịch không nộp thuế từ Hoa Kỳ và một số quốc gia khác vào tỉnh này. Trong số hàng hóa này có cả xe hơi và nhiều loại máy móc đắt tiền.


Truy tìm chủ nhân của số hàng này, quan thuế tỉnh Long An tìm thấy một danh sách 32 Việt kiều, phần lớn là người Mỹ gốc Việt và một số quốc gia khác đã được ông trưởng công an Nguyễn Quang Vinh ký cho nhập “hộ khẩu thường trú” một số nhà cư dân rải rác trong xã. Ði tìm các Việt kiều được “may mắn” nhập hộ khẩu này, Quan thuế tỉnh Long An lại càng thất vọng vì không tìm thấy họ đâu cả.


Báo Lao Ðộng cho biết, cuối cùng thì ông trưởng công an xã và một thuộc cấp bị buộc tội ghi tên 32 Việt kiều nhập “khống” “hộ khẩu” để giúp những người này đưa hàng về Việt Nam trốn thuế.


Ngày 20 tháng 8, hai ông Vinh và Nhựt bị cấp trên “đình chỉ công tác” để điều tra.


Theo báo Bến Tre, ông Nhựt là người ký tên để các Việt kiều nhập “hộ khẩu” vì tư lợi. Còn ông Vinh là cấp trên, biết sự việc này nhưng “làm thinh.”


Mặt khác, theo báo Bến Tre, cùng ngày nói trên, người đứng đầu huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre cũng đã ra quyết định lột chức ông Huỳnh Tân Lợi 37 tuổi, phó chủ tịch xã Giao Long vì mượn nợ người khác mà không chịu trả. Quyết định thi hành kỷ luật ông Lợi được công bố sau khi ông này đột ngột biến mất khỏi địa phương.


Một số nhân chứng cho biết ông Lợi đã mượn của một số người khoảng 1 tỉ đồng, tương đương $50,000. Khi được lệnh đến Sài Gòn công tác, ông Lợi biến mất luôn. (PL)

Tin mới cập nhật