Ai chui vào cái thòng lọng đầu tiên?

 


Ngô Nhân Dụng


 


Tại hội nghị Thành Ðô giữa hai đảng Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc, Nguyễn Văn Linh, Lê Ðức Anh và Ðỗ Mười đã “tuyên bố đầu hàng,” tình nguyện đem cả đảng và nhà nước “chui đầu vào thòng lọng” cho Trung Cộng thao túng, lũng đoạn.


Hà Sĩ Phu nhận định: “Từ đấy trở đi, chỉ cần 4 năm một lần Trung Quốc khống chế người cầm đầu Việt Nam, tức tổng bí thư đảng, là đủ cho kế hoạch xâm lược tiến hành trôi chảy.”


Thực ra, đảng Cộng sản Trung Hoa đã nắm lấy cái đầu của Cộng sản Việt Nam từ năm 1950. Sau đó, họ tiếp tục nắm cái đầu “bằng con đường đi qua bao tử” trong suốt thời chiến tranh xâm chiếm miền Nam. Trong thời gian đó, mỗi năm ông Lê Thanh Nghị sang Bắc Kinh đưa một danh sách những món cần “chi viện” kinh tế; từ cơm sấy, cá khô cho đến từng cây kim, sợi chỉ. Bởi vậy khi Lê Duẩn trở mặt quay sang thần phục Liên Xô hoàn toàn, chống “Trung Quốc xâm lược,” gọi Ðặng Tiểu Bình là “Ðặng Lưu Manh,” thì Bắc Kinh nổi giận, cho “bọn phản phúc” một bài học năm 1979. Bài học đó được trả bằng xương máu của dân và bộ đội bị quân Tàu giết. Lê Duẩn đã gieo tai họa cho đám đàn em, cả bọn bơ vơ sợ hãi khi nhìn cảnh Liên Xô sụp đổ cùng với các đảng cộng sản chư hầu Ðông Âu. Vì thế, sau cùng họ phải quay đầu 180 độ, quy phục Trung Cộng. Nước cờ ngoại giao liều lĩnh và tai hại của Lê Duẩn có thể được thúc đẩy vì chứng kiến “Bác” lúi cúi theo Trung Cộng quá đáng cũng cảm thấy nhục lây; lại vì ông ta muốn chứng tỏ mình giỏi hơn họ Hồ.


Sở dĩ Hồ Chí Minh trung thành với các đường lối của Mao Trạch Ðông từ năm 1950 cho tới khi chết là vì ông muốn chứng tỏ mình là một người cộng sản trung kiên. Từ thập niên 1930, Hồ Chí Minh về Moscow (MatxCơva) đã bị Stalin nghi ngờ, và suýt bị xử tử, thì mối lo lớn nhất của Hồ Chí Minh là sợ bị ông Trùm Ðỏ thanh trừng. Hồ đã có kinh nghiệm cá nhân: Chính mình lập ra đảng Cộng sản Việt Nam nhưng ngay lập tức bị Stalin bắt đổi tên, và đặt Trần Phú lên thay làm tổng bí thư. Những năm 1930, Hồ Chí Minh ở thủ đô Nga cũng chứng kiến cảnh Stalin đã lần lượt giết hết các đồng chí trong Trung ương đảng Cộng sản Liên Xô. Và sau đó, còn biết Stalin đã cho tay chân đuổi theo Trotsky khắp thế giới, sau cùng ám sát được nhà lãnh tụ Cộng sản Ðệ tứ Quốc tế. Năm 1946 sở dĩ Hồ Chí Minh phải sai giết những nhà cách mạng Cộng sản Ðệ tứ Việt Nam như Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, vân vân, cũng vì nếu để cho những người yêu nước này sống thì lại lo sẽ bị Stalin nghi ngờ ăn ở hai lòng.


Cho nên, năm 1950, khi Stalin nói giao đảng Cộng sản Việt Nam cho Mao Trạch Ðông chỉ đạo, thì từ đó Hồ Chí Minh hoàn toàn tuân theo chỉ thị này. Ðến lúc Stalin chết, năm 1953, thì Mao Trạch Ðông đã nắm được cái đầu của đảng Cộng sản Việt Nam trong thòng lọng từ lâu rồi.


Tháng Giêng năm đó, Hồ Chí Minh sang Bắc Kinh; thấy Mao Trạch Ðông đã đi Moscow rồi, nên xin Lưu Thiếu Kỳ giúp đỡ di chuyển sang Nga. Ở thủ đô Nga, Hồ Chí Minh bị Stalin tỏ vẻ khinh thường: Không đến dự tiệc do ông Hồ tổ chức khoản đãi; không có một hình thức tiếp đón chính thức để chụp hình. Stalin lại từ chối không viện trợ, và lắc đầu khi Hồ Chí Minh xin cho ký một thỏa hiệp hữu nghị, như Stalin đã ký với Mao Trạch Ðông. Hồ Chí Minh chỉ xin được Stalin ký tên trên một bức hình xé từ một tạp chí hình ảnh; làm kỷ niệm. Stalin ký tên cho, nhưng sau đó sai mật vụ KGB bí mật đến tận phòng, lục va li, lấy lại. Mỗi lần Hồ Chí Minh ngỏ ý xin chi viện, Stalin đều nói: các đồng chí Trung Quốc hiểu rõ người Châu Á hơn; mọi việc hãy hỏi họ, tôi sẽ ủng hộ. Stalin đã gán Hồ Chí Minh cho Mao Trạch Ðông từ đó.


Trên xe lửa trở về Bắc Kinh, Hồ đã nhắc với Mao về việc bị Stalin bỏ rơi, và nói: Chúng tôi chỉ còn dựa và Trung Quốc. Từ năm đó, các đoàn cố vấn Trung Cộng bắt đầu xâm nhập nước ta từ trên xuống dưới, trong chiến trận cũng như trong chính trị, đặc biệt là cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu hoàn toàn theo khuôn mẫu của các cố vấn.


Khi tái lập đảng Cộng sản dưới tên mới là đảng Lao Ðộng, Hồ Chí Minh cố chứng tỏ mình là một con người cộng sản hoàn toàn. Tạp chí Học tập Liên khu 4, Tháng Tư năm 1951 đã viết (trang 1 đến trang 8) bài tường thuật “Ðại hội Ðảng Toàn quốc lần thứ hai tại Việt Bắc vào tháng 3 năm 1951, do một phóng viên của tờ Học tập ghi lại.


Hồ Chí Minh tán dương các chiến sĩ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Pháp lúc đó; nhưng ông không đề cao lòng yêu nước của họ mà lại giải thích họ hy sinh chỉ vì chủ nghĩa Cộng sản. Bài báo ghi nguyên văn lời ông Hồ giải thích các hành động anh dũng của các người lính Việt Nam:


“Ðó là vì đâu? Là vì trong chính trị, cũng như trong mọi mặt công tác khác, Ðảng ta có một chủ nghĩa cách mạng nhất, sáng suốt nhất, đó là chủ nghĩa của ba ông kia kìa (Hồ-Chủ-tịch vươn tay chỉ và hướng mặt về phía chân dung 3 vị lãnh tụ: Marx, Engels, Lénine)


Sau khi chỉ tay lên hình Staline (tên viết theo lối Pháp), Hồ lại ca ngợi công ơn đảng Cộng sản Trung Quốc “đã thấm nhuần chủ nghĩa Marx-Lénine…” Hồ Chí Minh biện minh: “Nếu không thấm nhuần như thế, thì sao lại có bộ đội nhịn đói hơn 4 ngày, vẫn cứ bám lấy giặc mà đánh và đánh thắng giặc! (Ðại hội vỗ tay dài). Thì sao có những cử chỉ oanh liệt như ở một trận đánh nọ có chiến sĩ bị thương ở tay nói với người bên cạnh “Cậu chặt tay cho mình cái” vì thấy cánh tay gãy vướng, chặt đi cho dễ đánh, thế rồi lại cứ xung phong? Nếu không thấm nhuần chủ nghĩa Marx-Lénine thì làm sao có được những cử chỉ oanh liệt như thế?” (Ðại hội vỗ tay).”


Hồ Chí Minh lại giải thích tiếp: “Chúng ta lại nhờ có ông anh này! (Hồ-Chủ-Tịch vươn tay chỉ và hướng mặt về phía chân dung đồng chí Mao-Trạch-Ðông) (Ðại hội vỗ tay vang dậy – và đứng dậy hô lớn đồng chí Mao-Trạch-Ðông muôn năm!)


Ðó là nguyên văn những lời ông Hồ đã nói. Không nói gì đến lòng yêu nước của người Việt Nam; không hề nói đến Tổ tiên đã noi gương tranh đấu chống xâm lăng. Chỉ biết ơn ông Xít, ông Mao. Hồ Chí Minh nộp dân Việt Nam lên bàn thở chủ nghĩa cộng sản.


Muốn chứng tỏ công ơn của MaoTrạch-Ðông đối với cuộc kháng chiến của người Việt Nam, Hồ Chí Minh kể lể: “Ông Mao ở cách đây mấy nghìn dặm… Ông theo dõi từng bước cuộc chiến đấu cách mạng của chúng ta. Như lúc quân đội và nhân dân ta giải phóng biên giới, như lúc chúng ta mở chiến dịch Trung-du có thể đêm ông không ngủ mà chờ tin tức…”


Như các cố vấn Trung Cộng ở Việt Nam lúc đó thuật lại, thì Mao-Trạch-Ðông đã chỉ thị đến từng chi tiết các trận đánh; vì Mao cũng là một lý thuyết gia quân sự, và ông rất thích điều khiển để thí nghiệm các khẩu hiệu trong binh pháp của ông.


Tinh thần lệ thuộc của Hồ Chí Minh đối với Cộng sản Trung Quốc đã rõ ràng, không ai chối cãi được. Sau đó, những gì xẩy ra thì chúng ta đã biết. Năm 1958, khi Phạm Văn Ðồng ký văn thư đồng ý với chính phủ Bắc Kinh về vấn đề lãnh hải, mặc nhiên công nhận Hoàng Sa, Trường Sa thuộc Trung Quốc, lúc đó Hồ Chí Minh vẫn còn nắm toàn quyền, sau khi Trường Chinh đã mất chức, mà Lê Duẩn thì mới lên.


Năm 1961, nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Ðảng Cộng sản Trung Quốc, Hồ Chí Minh viết một bài ca tụng “40 năm vẻ vang, 40 năm thắng lợi”… “viết những trang lịch sử vĩ đại của Ðảng Cộng sản Trung Quốc,” đăng trên nhật báo Nhân Dân ở Hà Nội ngày 1 Tháng Bảy năm 1961.


Trong bài báo đó (in lại trong Hồ Chí Minh Toàn Tập, tập X, NXB Chính Trị Quốc Gia, năm 2000, trang 365-368), Hồ Chí Minh đã kể rõ công ơn của Cộng sản Trung Quốc đối với đảng Cộng sản Việt Nam. Công ơn đầu tiên là “Ảnh hưởng Cách Mạng Tháng Mười Nga và lý luận Mác-Lênin phần lớn kinh qua Trung Quốc mà truyền đến Việt Nam.” Nói cách khác, ngay trên mặt lý thuyết căn bản, cộng sản nước ta chịu ơn của cộng sản Tầu dạy dỗ.


Trong Hồ Chí Minh Toàn Tập, cuốn số 11, từ trang 64 đến trang 76, có đăng bốn bài diễn văn của Hồ Chí Minh khi đón tiếp Lưu Thiếu Kỳ tới Hà Nội năm 1963. Trong lời chào đón phái đoàn Lưu Thiếu Kỳ và Trần Nghị ở sân bay Gia Lâm, Hồ Chí Minh đã đọc hai câu thơ: “Mối tình thắm thiết Việt-Hoa; Vừa là đồng chí vừa là anh em.” Trong bài diễn văn tại buổi tiệc chiêu đãi phái đoàn nước đàn anh, ông Hồ đã nhắc lại một câu ngạn ngữ của người Tầu để nói tới “…tình đoàn kết như môi mới răng giữa hai nước và hai đảng chúng ta…” Ðây là những bản văn chính thức được Hồ viết ra, đăng trên báo Nhân Dân, đặt tiền lệ cho các khẩu hiệu “đồng chí-anh em” và “như môi với răng.”


Hai khẩu hiệu đó được hai đảng cộng sản dùng mãi sau này, chỉ ngưng dùng mươi năm sau cuộc chiến biên giới 1979 khi răng cắn môi chẩy máu. Nhưng sau cuộc đầu hàng ở Thành Ðô năm 1992, các khẩu hiệu đó lại được các đồng chí Trung Quốc nhắc nhở. Vì chính ông Hồ đã nói những khẩu hiệu đó trước, cho nên đảng Cộng sản Việt Nam không thể từ chối được! Trung Cộng bèn “triển khai” ra 16 cái chữ vàng để cái thòng lọng thắt chặt hơn.


Hiện nay ở trong nước, các tay đầu sỏ trong đảng cũng không mấy khi nhắc đến Hồ Chí Minh nữa, trừ mấy dịp lễ lạt. Các “cháu” chắc cũng biết cái bùa đó hết thiêng rồi. Hà Sĩ Phu tiết lộ:


“Một blogger tối thân cận với trùm chuyên chính vô sản đã gọi Hồ Chí Minh là ‘Ku Nghệ’ mà không bị khiển trách; thì đủ biết trong hậu trường họ đối với cụ Hồ cũng chẳng thành kính gì.”


Vì họ biết Ku Nghệ là người đầu tiên dẫn cả đảng, cả nước chui đầu vào cái thòng lọng Tân Ðại Hán.

Dân bỏ nhà vì nhà máy chế biến cao su hôi thối

 


GIA LAI (NV) – Thực tế chưa từng có trong lịch sử Việt Nam: để duy trì sự hiện diện của nhà máy chế biến mủ cao su ở xã K’ Dang, chính quyền tỉnh Gia Lai đang khiến trên 1,000 cư dân lần hồi bỏ nhà di tản.









Nhà máy nằm giữa khu dân cư đang làm 1,000 dân khốn đốn, bỏ chạy. (Hình: Báo Lao Ðộng)


Báo Lao Ðộng cho biết, nhà máy chế biến mủ cao su K’Dang và xí nghiệp sản xuất phân hữu cơ được xây dựng và đi vào hoạt động từ 9 năm nay. Từ đó trở đi, cả hai nhà máy thải không khí hôi thối và nước bẩn hết ngày này sang tháng nọ. Cây cối trồng trên đất rẫy chết dần, người dân sanh bệnh mỗi lúc một đông.


Báo Lao Ðộng cho rằng xã K’Dang thuộc huyện Ðak Ðoa, tỉnh Gia Lai hiện có trên 1,000 cư dân sinh sống, trú ngụ từ nhiều đời. Bỗng nhiên đối diện với thảm họa môi sinh thê thảm, người dân đội đơn khiếu nại liên tiếp hàng chục năm nay. Tuy vậy, vì chính quyền các cấp cố tình làm lơ, nhiều người tuyệt vọng tìm cách “tự xử.” Có người treo bảng bán nhà; có người di tản đến nhà người thân; nhiều người khác bỏ trốn vào nương rẫy, rừng sâu để tránh mùi hôi thối và nước thải độc hại.


Theo ông Ðặng Ngọc Dũng, trưởng thôn Cầu Vàng, một trong hai thôn có tổng cộng trên 1,000 cư dân đang chịu ảnh hưởng trầm trọng bởi nạn ô nhiễm môi sinh kể trên xác nhận rằng những người mới đến hít phải mùi hôi thối bị buồn nôn, nhức đầu ngay lập tức.


Một số cư dân cho biết, đám tiệc được tổ chức tại nhà của họ không có thực khách mặc dù đã mời mọc tận tình, vì ai cũng ngán mùi hôi thối của mủ cao su. Ông Dũng cũng cho biết, số bệnh nhân viêm xoang ở thôn của ông đang tăng vọt.


Còn theo ông Ðinh Chuyên, trưởng thôn A Lúc lân cận thôn Cầu Vàng thì cho rằng tình trạng ô nhiễm nguồn nước thải của hai xí nghiệp cao su và phân hữu cơ là thủ phạm gây ra cái chết trắng của 18 ha lúa của nông dân.


Trong khi đó, theo ông Lê Trung Văn, chi cục trưởng Chi Cục Bảo Vệ Môi Trường tỉnh Gia Lai, chính quyền địa phương chỉ có thể “xử phạt hành chính” hai xí nghiệp trên về lỗi “gây ô nhiễm môi sinh.” Ông này thú nhận rằng, chỉ phạt rồi để đó, chứ chính quyền địa phương không có quyền đóng cửa hai nhà máy trên.


Báo Lao Ðộng cho rằng vì thái độ thờ ơ của chính quyền địa phương mà cả ngàn người dân lần hồi phải bỏ nhà ra đi. (PL)

Tàn sát chim trời bằng máy nhử chim của Trung Quốc

 


Liêu Thái/Người Việt


 


QUẢNG NAM (NV) – Chưa bao giờ phong trào chơi chim, hốt ổ chim, bẫy chim, ăn thịt chim… lại phát triển đến độ đi đâu ở Việt Nam cũng thấy như vậy!









Chỉ cần một cây chói tre có bôi keo dính chuột, rồi mở máy có tiếng kêu, có thể cả hàng ngàn con chim sa bẫy! (Hình: Liêu Thái/Người Việt)


Ðặc biệt, trò bẫy chim bằng máy nhử chim do Trung Quốc sản xuất đang rất thịnh hành, kiếm tiền mau chóng và vô tâm nhất mà con người có thể làm được.


Với một cây chói rào có nhiều nhánh tua tủa, một ít keo dính chuột bôi lên cây chói rào và một cái máy phát âm có cài âm cố định tiếng của từng loài chim trong đó, người ta có thể mặc sức hái ra tiền từ sinh mệnh nhỏ bé của những con chim tội nghiệp.


Ðạt, người gốc Bình Ðịnh, hiện sống tại Quảng Nam, thuộc hàng nhà nghề trong việc kiếm tiền bằng bẫy chim công nghệ Trung Quốc, cho biết: “Ngày xưa, muốn bẫy chim thì ông bà mình phải nấp trong lùm cây, phải bủa chim mồi, phải ngồi cả buổi mà chờ để khi bẫy được cũng chỉ là một con chim, nhưng bây giờ, tiến bộ rồi, tranh thủ đi chừng nửa buổi, có vài trăm con chim là chuyện bình thường!”










Một chiếc máy được ngụy trang dưới màu lá xanh. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)


Vừa nói chuyện, vừa bôi keo dính chuột lên cây chói tre, Ðạt kể: “Bây giờ ngoài thị trường bán máy phát âm tiếng chim kêu này nhiều lắm, chừng ba trăm ngàn đồng (tương đương $15) đến năm trăm ngàn đồng ( $25) là có thể khởi nghiệp.”


“Mấy ông cán bộ, đại gia bây giờ thích uống rượu máu chim, ăn thịt chim sẻ và các loại chim lạ lắm, có con vài chục ngàn đồng, có con lên vài triệu đồng, nói chung là đủ hạng, tui bẫy chim sẻ, bán giá sỉ mỗi con năm ngàn đồng (tương đương $0.24), mỗi ngày bán chừng một trăm con, có khi trúng vài trăm con, kiếm cũng khá.”


“Thời buổi bây giờ, nếu cứ sợ sát sanh thì lấy gì nuôi vợ nuôi con, Trung Quốc nó vừa sản xuất máy tụng kinh, vừa sản xuất máy bẫy chim bán cho mình đó thôi. Vả lại, hiền quá, sống trong xã hội này, tụi nó cũng nhai xương mình như xương chim vậy thôi, nên chi miễn bàn chuyện nhân đạo, cứ có tiền trước đã…”


Chúng tôi ngồi quan sát thêm một chút nữa, với chưa đầy 20 phút mà lượng chim sẻ sa bẫy lên đến gần 30 con. Hễ cứ nghe tiếng kêu, đậu lên cây chói là dính vào đấy. Ðạt chỉ tốn công đến vặt lông lấy ra nhúng nước và bỏ vào lồng.


Hùng, người Ðại Lộc, Quảng Nam, vừa làm nghề bẫy chim công nghệ Trung Quốc vừa bẫy chim cảnh theo kiểu người Việt lâu nay, cho biết: “Nhu cầu sử dụng thịt thú rừng, thịt chim rừng, nói chung là sử dụng hàng độc của mấy ông nhà giàu, mấy ông cán bộ đang ngày càng cao, nên mình cũng tranh thủ kiếm chút tiền.”










Những con chim phơi mình chờ chết. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)


“Tụi tui làm nghề này cũng khổ tâm lắm, mình dạy con mình sống đạo đức, yêu thương muôn loài mà mình lại đi giết hại sinh cầm như thế thì quá nghịch lý, nhưng vào nghề rồi thì kẹt đủ thứ, vì đi bẫy ít cũng không được, lỡ gặp tay công an nào nó chặn bắt, lấy hết, xem như xong!”


“Mình phải bẫy cho nhiều, chấp nhận đi lâu, đi xa, để có chi còn chung chi cho mấy ổng, nói là lãi nhiều, chứ số tiền còn lại trong túi chẳng bao nhiêu cả. Mà mình bẫy cho nhiều thì chim mau hết, mai mốt không có để bẫy, như vậy, tự mình làm khổ mình thôi! Suy cho cùng, kẻ có tiền, có quyền bao giờ cũng sướng!”


“Bẫy chim, như tụi tui, lâu lâu kiếm mối cho bán cho họ phóng sanh, thì có mua phóng sanh phải có bán, muốn có bán thì bẫy, bây giờ mấy ông bà giàu có mới phóng sanh chứ dân nghèo tiền ăn còn không có lấy đâu mà phóng với sanh! Mấy ông bà cán bộ hay hay hối lộ, tham nhũng là ưa phóng sanh nhất.”


Chao ôi là chim!


Ông Tuấn, một cán bộ ngành quản lý và bảo vệ tài nguyên môi trường ở Quảng Nam cho biết: “Làm sao mà quản lý được hả ông, chim trời cá nước mà, thôi kệ, rừng nằm một chỗ đó mà càng siết chặt quản lý thì càng mau hết, huống chi chim!”


“Ông thử coi có bao nhiêu ông cán bộ, công chức không đi nhậu mỗi chiều? Chắc chắn là không có ông nào không đi nhậu, đã làm cán bộ thì phải biết nhậu mới giữ được ghế, mà đi nhậu thì ít ra cũng vài lần uống máu chim, ăn cháo chim, chim ram, chim nướng, chim chiên mắm, chim chiên xù, chim rô ti, chim nướng lá chanh, lá nghệ… Chao ui là chim!”


Nói đến đây, ông Tuấn chép miệng, lắc đầu.


Huy, dân chuyên bẫy quốc (chim đỗ quyên) bằng công nghệ Tàu, cho biết: “Nói về máy phát ra âm thanh chim đang thách bạn đến đá nhau thì không có ai qua mặt Trung Quốc, tụi này giỏi chuyện này đáo để, bình thường, chim quốc mồi kêu cả buổi nó không tới, nhưng chỉ cần mở máy lên là nó tuông ào ra, sa vào bẫy của mình.”


“Thì ông thấy đó, tụi Trung Quốc nó qua bên mình thuê đất nuôi yến sào, mà thực ra có nuôi cái thá gì đâu, nó xây một căn phòng, có những cái lỗ thông gió cho chim bay vào, sau đó mở máy phát âm tiếng chim yến kêu suốt ngày đêm, riết rồi chim cũng tới đậu, làm tổ trong nhà nó cả bầy này bầy khác!”


“Thật ra thì tụi nó ăn cắp tài nguyên của mình thôi, ông thử xem, đất nước này có 63 tỉnh thành, nó chỉ thuê có mấy chỗ như Quảng Nam, Quảng Ngãi, Khánh Hòa, để nuôi. Vì sao? Vì những nơi này đều có các đảo có hang chim yến, ví dụ như Quảng Nam, tụi nó thuê gần Hội An, thì có chim từ Cù Lao Chàm bay vào.”


“Với cái đà nhà nước tiếp tay cho tụi Tàu nó qua ăn cắp, khai thác tài nguyên của mình rồi đi đêm với nó… Vậy thì mình chẳng dại gì mà không xào một miếng để có chết cũng thỏa cái chí ông à!”









Mỗi con quốc (đỗ quyên) bị mất tự do và mất mạng, sẽ đổi được 30 ngàn đồng (tương đương $1.5) cho người đàn ông này. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)


Chuyện bẫy chim và phong trào chơi chim, ăn chim ở Việt Nam hiện nay có thể nói là phì đại và thiên hình vạn trạng, nhưng, nổi cộm nhất vẫn là những thủ đoạn, công nghệ do bàn tay Trung Quốc nhúng vào. Dường như, không có một con chim nào có thể thoát được thứ công nghệ này.


Có thể nói, với đà bắt chim nuôi, bẫy chim ăn thịt, nhử/lừa chim lấy tổ (yến sào) như hiện nay, sẽ không bao lâu nữa, trong câu chuyện cổ của con cháu mai hậu, sẽ có câu mào đầu: “Ngày xửa ngày xưa, nước ta có một loài rất hiền, nó hát rất hay, nó biết bay, ông bà ta gọi nó là chim!”


Và, trong câu chuyện cổ đó cũng có câu: “Có một thời, một giai đoạn lịch sử mà nhà nước chìa tay đón mừng người đến từ nước lạ. Những người từ nước lạ mang đến những phép lạ khiến cho những con chim không lạ có thể bay từ trời cao bay thẳng vào nồi một cách rất lạ!”

Chúc Mừng K.T Cafe

Maria Crystal Nguyễn Như Thảo

Cô Maria Nguyễn Thị Hạt

Ông Đoàn Vi Hân

Ông Tôn Thất Khoái

Bác Phùng Tự Cường

Bà Lâm Thị Hồng Đào

Quan chức Quốc Hội hành xử như côn đồ

 


Về “Quan chức Quốc Hội đánh người phục vụ chơi golf ngất xỉu”



Việc hành xử theo lối côn đồ nầy của một quan chức Quốc Hội, một cơ quan đại diện nhân dân cao nhứt nước, một lần nữa minh chứng rõ ràng Việt Nam đang bị một đảng cướp quốc tế cai trị chứ không phải một đảng cách mạng cách miết gì cả. Ðúng là chế độ cộng sản “tự do” gấp vạn lần chế độ tư bản: Tự do cướp của dân, tự do đánh giết người lương thiện, và tự do đàn áp bỏ tù người yêu nước. Những thứ tự do nầy dù có mở banh tét con mắt ra cũng khó mà tìm thấy ở các nước văn minh dân chủ.


Hoài Việt


 


Dòng dõi lũ bần cố nông


Của đảng Việt Cộng chơi ngông sợ gì


Ðánh người chẳng ngại cái chi


Giết người chúng cũng ầm ì cho qua


Bây giờ dân Việt Nam ta


Nó đánh, chém lại ắt là phải xong


Triệu người tất cả đồng lòng


Giết sạch Hồ Cẩu mới mong thái hòa


Lo gì cái vụ Hoàng Sa


Trường Sa rồi cũng thuộc nhà Việt Nam


Hãy còn Cộng Sản Việt Gian


Thì còn bao chuyện gian nan chất chồng


Ðả Cẩu Bổng


 


 

Hà Tĩnh truy tố dân đánh chủ tịch, đập trụ sở xã

 


HÀ TĨNH (NV) – Nhà cầm quyền tỉnh Hà Tĩnh truy tố hình sự vụ đánh chủ tịch, phó chủ tịch xã Yên Lộc và cả trưởng công an huyện Can Lộc xảy ra cách đây hai ngày.









Trụ sở xã Yên Lộc, huyện Can Lộc, Hà Tĩnh bị người dân đập phá đêm 14 tháng 8, 2012. (Hình: Báo Hà Tĩnh)


Tin báo Lao Ðộng cũng như tờ Dân Trí hôm Thứ Sáu nói rằng, “Công an Hà Tĩnh đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự gây rối trật tự công cộng và bắt giữ người trái pháp luật xảy ra tại xã Yên Lộc, huyện Can Lộc vào đêm 14, rạng ngày 15 tháng 8, 2012.”


Vụ việc có thể dự đoán từ trước nhưng nhà cầm quyền chưa xác định được những ai sẽ bị truy tố khi đập phá trụ sở xã Yên Lộc và uy hiếp, đánh bị thương chủ tịch, phó chủ tịch xã, trưởng công an huyện Can Lộc. Rất có thể hàng chục người khó tránh khỏi tù tội.


Chiều ngày 14 tháng 8, 2012, hàng trăm người dân thuộc xóm Tràng Sơn, xã Yên Lộc kéo đến trụ sở xã đòi thả hai người bị bắt là Ðặng Văn Ðịnh, 33 tuổi và Ðặng Văn Công, 27 tuổi.


Hai người này bị bắt và bị cáo buộc “ủi chiếm phần đất thuộc quản lý của UBND xã.” Việc này xảy ra từ cuối tháng 6 vừa qua khi nhà cầm quyền địa phương buộc chiếc xe xúc do nhóm thanh niên này thuê san sửa lại sân bóng chuyền mà thanh niên của thôn thường sử dụng, không thành công.


Anh em Công, Ðịnh bị bắt, theo nguồn tin Thanh Niên Công Giáo, thân nhân sợ họ có thể chết vì tra tấn trong tay công an nên đến đòi thả. Cùng đi với bà mẹ của Ðịnh và Công là hàng trăm người.


Báo Hà Tĩnh kể rằng, “Hàng trăm đối tượng quá khích kéo đến bao vây trụ sở UBND xã Yên Lộc, gây rối. Các đối tượng la ó, dùng gạch đá, ném vỡ toang hệ thống cửa kính trụ sở ủy ban xã.”


Ðến đêm, vẫn không thấy người được thả thì khoảng 20 thanh niên đã uy hiếp, giam giữ chủ tịch và phó chủ tịch xã. Hai người này bị tấn công, có một số thương tích trên đầu và mặt phải vào bệnh viện chữa trị.


Báo nhà nước thuật lời viên chức địa phương đổ cho người dân là “xúc đào trái phép phần đất ở sân bóng cũ thuộc quản lý của xã Yên Lộc.” Ðặng Văn Công bị cáo buộc trên báo tỉnh Hà Tĩnh là đã “liên tục chửi bới” cũng như “dùng đất đá, gậy gộc tấn công đoàn kiểm tra” khi bị đòi hỏi dừng xe xúc đất sửa sân bóng ngày 29 tháng 6, 2012.


Nhưng trong cuộc phỏng vấn của đài BBC, có nhân chứng nói Công “chưa hề động thủ với quan chức nào,” trái với những điều báo nhà nước viết.


Theo blog Thanh Niên Công Giáo, nguyên ủy vụ việc là sự tranh chấp đất giữa nhà cầm quyền xã và dân chúng. Trong cuộc phỏng vấn của đài RFA, Linh Mục Trần Văn Lợi, chánh xứ Tràng Ðình cho rằng vì nhà cầm quyền xã âm thầm lấy đất sân bóng chuyền của dân nên bị phản ứng.


Nhà cầm quyền xã Yên Lộc vay 5 tỉ đồng của một doanh nghiệp không có tiền trả nên lấy đất sân bóng chuyền của dân vẫn chơi giải trí để gán nợ. UBND xã giấu nhẹm chuyện này nhưng vụ việc lộ ra khi dân chúng tu sửa sân bóng để chơi thì bị doanh nghiệp được nhà cầm quyền bảo kê tới gây sự, cản trở.


Tổ chức Thanh Niên Công Giáo nói dân phản ứng vì cho rằng nhà cầm quyền xã đã “lạm dụng quyền hành của mình để chèn ép, xem thường người dân.”


Tình trạng tham nhũng, lạm quyền của cán bộ đảng viên các cấp công quyền tại Việt Nam vô cùng phổ biến. Ngày 15 tháng 8, 2012, tòa án phúc thẩm ở Sài Gòn xử y án sơ thẩm 7 năm tù cho một ông chủ tịch xã ở huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu vì đã lợi dụng chức vụ quyền hạn để nuốt rất nhiều đất, lấy đất của dân để cấp phát cho thân nhân và các quan chức khác cùng với tội “lập quỹ trái phép.”


Trong cuộc họp của Viện Nghiên Cứu Lập Pháp thuộc Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội CSVN ngày 10 tháng 8, 2012 vừa qua, ông Lê Văn Lân, phó chánh văn phòng “Ban Chỉ Ðạo T.Ư về phòng chống tham nhũng” đã “đánh giá, tình hình tham nhũng tại Việt Nam là nghiêm trọng với những biểu hiện tinh vi, phức tạp. Trước đây, tham nhũng chủ yếu chỉ xảy ra trong lĩnh vực kinh tế, nhưng nay đã lan sang các lĩnh vực vốn được coi trọng về đạo lý, như giáo dục, y tế, thực hiện chính sách xã hội, nhân đạo, từ thiện, phòng chống dịch bệnh,…” tường thuật của báo Thanh Niên.


Tổ chức Minh Bạch Thế Giới xếp hạng Việt Nam thứ 112 về tham nhũng trên tổng số 182 nước được nghiên cứu. Thật ra, nếu người ta biết các hình thức ăn hối lộ, “lại quả,” tổ chức “sân sau” hớt mối thầu ở Việt Nam tinh vi đến đâu, bảng xếp hạng của Minh Bạch Thế Giới có thể phải đưa tên nước Việt Nam xuống cuối bảng. (TN)

Cụ ông Mỹ nhận tội đánh chết cụ ông Việt Nam

 


SANTA ANA (NV) –Một cụ ông người Mỹ, 83 tuổi, vừa bị kết án hôm Thứ Sáu tội đánh chết một bạn cùng phòng 94 tuổi bằng một cây gỗ trong khi hai người cư ngụ chung trong một trung tâm phục hồi sức khỏe, thông cáo báo chí của Biện Lý Cuộc Orange County cho biết.









Cụ ông William Leo McDougall vừa nhận tội giết cụ ông gốc Việt. (Hình: Orange County Sheriff Department)


Tại phiên tòa của Tòa Thượng Thẩm California, Santa Ana, cụ ông William Leo McDougall, cư dân Laguna Woods, đã nhận tội giết người. Ông sẽ bị tuyên án vào ngày 26 Tháng Mười.


Vào ngày 1 Tháng Mười, 2010, trong lúc dưỡng bệnh tại Palm Terrace Healthcare Center, Laguna Woods, sau khi giải phẫu hông, ông McDougall nổi giận với một bệnh nhân cùng phòng, ông Manh Van Nguyen, 94 tuổi, vì ông này hát một bản nhạc bằng tiếng Việt.


Thế là ông McDougall lấy một cây gỗ trong tủ ra, đập vào đầu ông Manh Van Nguyen nhiều lần. Một y tá bước vào phòng, chứng kiến sự việc, báo cáo với bệnh viện. Ngay lập tức, nhân viên chạy vào đè ông William Leo McDougall xuống.


Nạn nhân được chở đi bệnh viên, và sau đó tắt thở, vì bị máu chảy trong đầu. (Ð.D.)

Ba nữ ca sĩ Pussy Riot nhạo báng Putin bị hai năm tù

 


MOSCOW (AP) – Một quan tòa ở Moscow hôm Thứ Sáu tuyên án hai năm tù, dành cho ba thành viên ban nhạc nữ Pussy Riot, về tội phá rối trật tự công cộng. Vụ án được cả thế giới theo dõi như là biểu tượng của một nước Nga không khoan dung đối với sự chống đối.









Ba cô trong ban nhạc Pussy Riot ngồi trong lồng kiếng trong phiên tòa hôm 17 Tháng Tám, chờ nghe tuyên án. (Hình: AP/Natalia Kolesnikova)


Vụ xử ba cô gái mà Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế gọi là tù nhân lương tâm, thu hút một làn sóng phản đối trên khắp Âu Châu và Bắc Mỹ. Hàng trăm người tập trung bên ngoài tòa án ở Moscow hô vang khẩu hiệu “đả đảo chế độ công an trị,” khi bản án được tuyên đọc. Hằng chục người bị bắt, trong đó có nhiều lãnh đạo phong trào đối lập.


Nadezhda Tolokonnikova, 22 tuổi; Maria Alekhina, 24; và Yekaterina Samutsevich, 30, tay bị còng, ngồi trong lồng kính suốt ba tiếng, buồn bã mỉm cười khi tòa tuyên án. Trong khi có người bên dưới la to, “Nhục nhã!”


Trước đó cô Tolokonnikova cười lớn khi quan tòa đọc kết quả điều tra của một bác sĩ tâm lý, rằng “thái độ về vấn đề xã hội của họ” là không bình thường.


Phía luật sư biện hộ cho biết họ sẽ chống án, mặc dù biết rằng ít có hy vọng rằng bản án sẽ được đảo ngược. (TP)

Tìm thấy bộ phận cơ thể người trong công viên ở Toronto

 


TORONTO (AP) –Cảnh sát Canada cho biết tìm thấy hai bàn tay người trong một con sông chảy qua công viên ở Toronto, nơi một đầu và bàn chân được tìm thấy hồi đầu tuần.









Cảnh sát Toronto loan báo tìm thấy bàn chân và đầu người trong sông Credit River ở Mississauga nhưng không rõ có phải của cùng một người hay không. (Hình: CBS News’ video)


Trung sĩ cảnh sát Pete Brandwood hôm Thứ Sáu nói rằng, một bàn tay được tìm thấy trong sông Credit River ở Mississauga, gần nơi một bàn chân được tìm thấy trước đó.


Theo Reuters, trước đó hôm Thứ Năm, nhân viên công lực cũng phát giác một chiếc đầu của phụ nữ trong dòng sông.


Cảnh sát cho biết chưa xác nhận được có phải các bộ phận cơ thể của cùng một người hay không.


Hồi Tháng Bảy, chiếc đầu của Jun Lin, một sinh viên Trung Quốc, được tìm thấy tại một công viên ở Montreal. Người này bị giết và chặt thành từng khúc hồi Tháng Năm. Nam tài tử Canada chuyên đóng phim khiêu dâm Luka Magnotta không nhận có tội liên quan đến án mạng này.


Từ năm 2007, cảnh sát từng tìm thấy khoảng một chục bàn chân có mang giày trôi giạt lên các bờ biển ở Vancouver. Hầu hết đều không nhận diện được. (TP)

Hezbollah dọa ‘trả đũa ghê gớm’ nếu Iran bị tấn công

 


BEIRUT (AFP) –Hassan Nasrallah, lãnh đạo của Hezbollah ở Lebanon hôm Thứ Sáu cảnh cáo, nhóm dân quân được Iran hỗ trợ của ông sẽ biến đời sống của người Do Thái thành hỏa ngục nếu họ mở cuộc tấn công.









Người ủng hộ Hezbollah mang hình các lãnh tụ Iran đi tuần hành trong ngày Jerusalem Day ở ngoại ô phía Nam của Beirut, Lebanon, hôm 17 Tháng Tám. (Hình: AP/Bilal Hussein)


Nasrallah dọa, hỏa tiễn của họ sát hại được “hằng chục ngàn dân Do Thái, chứ không chỉ 300 hay 500.” Ông thêm rằng, Hezbollah còn được Syria yểm trợ nên đã nhắm sẵn các mục tiêu. Ông cảnh cáo nếu Israel mở bất kỳ cuộc tấn công nào vào Iran, “sự trả đũa sẽ vô cùng ghê gớm.”


Tháng trước, một tướng Do Thái khuyến cáo rằng, Hezbollah sẽ bị trừng phạt đích đáng nếu họ bắn hỏa tiễn vào lãnh thổ Israel. Chuẩn Tướng Herzi Halevi phát biểu trong cuộc họp báo: “Nếu chúng tôi phải vướng vào một cuộc chiến tranh khác, Israel sẽ đánh trả Hezbollah thật quyết liệt, chớp nhoáng, đủ nhanh để chận đứng ngay mọi hỏa lực bắn vào Israel.” Ông thêm rằng, những thành phố nằm ở miền Nam Lebanon được dùng làm nơi tấn công bằng hỏa tiễn, sẽ bị “hủy diệt.”


Israel và Lebanon đang chính thức trong tình trạng chiến tranh, và Israel từng giao chiến ác liệt với Hezbollah vào mùa Hè năm 2006.


Tháng trước, Israel tố cáo Iran và Hezbollah đang có kế hoạch tấn công vào “hơn 20 quốc gia,” khi đưa ra nhận định chỉ vài ngày sau khi xảy ra vụ tấn công đẫm máu ở Bulgaria, khiến năm du khách người Do Thái bị sát hại. Iran phủ nhận không chịu trách nhiệm, trong khi Hezbollah từ chối không đưa ra lời bình luận nào. (TP)

Phi cơ Air France hết xăng, kêu gọi hành khách góp tiền

PARIS (AP) –Phải đáp bất ngờ ở thủ đô Damascus của Syria đã là một sự phiền toái rồi, nhưng sau đó hành khách trên chuyến bay Air France 562 lại được yêu cầu mở bóp ví để xem có góp đủ tiền mua thêm xăng hay không.









Ðuôi của máy bay hãng hàng không Pháp, Air France, tại phi trường Roissy Charles de Gaulle. Hình minh họa. (Hình: Alexander Klein/AFP/GettyImages)


Chiếc phi cơ này đang trên đường từ Paris đến thủ đô Beirut của Lebanon thì được lệnh đổi hướng vì tình hình bất an ninh gần phi trường Beirut. Do sắp cạn nhiên liệu, chiếc phi cơ đáp xuống Damascus, thủ đô quốc gia láng giềng Syria, nơi đang có nội chiến.


Một phát ngôn viên Air France hôm Thứ Sáu giải thích rằng khách hàng được yêu cầu chuẩn bị góp tiền chỉ là “biện pháp phòng hờ” vì các hoàn cảnh “vô cùng đặc biệt” và vì các biện pháp phong tỏa tài chánh Syria cũng khiến việc trả tiền mua xăng trở nên khó khăn.


Air France sau đó kiếm ra cách đổ thêm xăng mà không phải mượn tiền hành khách. Phát ngôn viên cho hay Air France xin lỗi hành khách vì những điều phiền hà gây ra bởi việc này. (V.Giang)

Hai người ở Mỹ bị chó pit bull cắn chết

 


CHICAGO (NV) – Cuộc phẫu nghiệm tử thi hôm Thứ Năm xác nhận, một người đàn ông ở Englewood, Illinois, bị một trong hai con chó pit bull nuôi trong nhà cắn chết.










Chó pit bull. (Hình: AP)


Ðài radio WBBM loan tin, vào lúc 8 giờ 15 tối Thứ Tư, vợ ông Charles Hagerman, 44 tuổi, từ ngoài đường đi về nhà, khám phá thấy ông nằm chết trên sàn nhà, với vết cắn trên thân thể, trong khi hai con pit bull gần bên đang tru liên hồi.


Theo Chicago Tribune, lúc mới vào nhà, bà vợ trông thấy một trong hai con chó đang cắn vào cổ ông. Bà liền chạy ra ngoài và dùng cellphone gọi cảnh sát.


Thoạt đầu nhân viên công lực tin rằng ông đã chết trước khi bị cắn nhưng sau cuộc giảo nghiệm tử thi hôm Thứ Năm, ông Hagerman mới được xác nhận đã bị chết vì nhiều vết cắn, nhất là vết thương ở cổ.


Văn phòng giảo nghiệm kết luận đây là cái chết do tai nạn, đồng thời hai con chó bị cơ quan kiểm soát thú vật mang đi.


Cũng tin liên quan đến chó pit bull, theo hãng thông tấn AP, một nữ sinh viên 23 tuổi ở Decatur, tiểu bang Georgia, vì yêu thú vật nên đem chó bị người ta bỏ rơi về nuôi. Một người bạn của cô Rebecca Carey khám phá cô nằm chết trong nhà sau khi không thấy cô đi làm việc ở bệnh viện thú y Loving Hands Animal Clinic.


Cảnh sát cho biết có tất cả năm con chó ở trong nhà lúc cô Carey bị chết, trong đó có một con pit bull. Tất cả đều được nhân viên cơ quan kiểm soát súc vật mang đi để chích thuốc cho chết. (TP)

Phiến quân Hamas chết vì bom nổ bất ngờ

 


GAZA CITY (AFP) – Một thành viên lực lượng võ trang của tổ chức khủng bố Hamas thiệt mạng sau khi quả bom anh ta canh giữ phát nổ bất ngờ, theo tin của Hamas cho hay hôm Thứ Sáu.


Nạn nhân, tên Majed Khalout, chết khi đang tuần tiễu địa điểm nơi quả bom phát nổ, theo lữ đoàn Ezzedine al-Qassam cho hay.


Các nhân chứng nói rằng vụ này xảy ra tại một quận ở về phía Bắc thành phố Gaza City.


Một phát ngôn viên quân đội Israel cho hay không hay biết về việc này.


Hồi đầu Tháng Tám, một thành viên khác của Hamas cũng chết khi quả bom phát nổ trong chiếc xe anh ta đang chở trong khu vực Tây thành phố Gaza City.


Phía quân đội Israel cho hay không liên hệ gì đến vụ này. (V.Giang)

Thái Lan thảo luận hòa bình với phiến quân Hồi Giáo

BANGKOK (AFP) – Chính phủ Thái Lan hôm Thứ Năm cho hay đang mở ra các cuộc nói chuyện hòa bình với một số thành phần phiến quân Hồi Giáo tại khu vực phía Nam, trong thay đổi về chính sách tiếp theo một loạt các cuộc tấn công của phiến quân mới đây.









Quân nhân Thái Lan kiểm tra hiện trường một vụ tấn công bằng xe bom tại một khách sạn thuộc tỉnh Pattani, miền Nam Thái Lan, nơi có cộng đồng Hồi Giáo sinh sống. (Hình: Tuwaedaniya Meringing/AFP/GettyImages)


Các cuộc thảo luận bán chính thức đang diễn ra giữa cơ quan chính phủ đặc trách về khu vực này – có tên Trung Tâm Ðiều Hành Các Tỉnh Biên Giới Phía Nam – và một số nhóm phiến quân, theo một phó thủ tướng Thái Lan.


“Ðừng gọi đây là thương thuyết… đây chỉ là các cuộc thảo luận để đạt được hòa bình, một điều rất quan trọng trong chính sách của chính phủ,” theo lời Yutthasak Sasiprapa, người có trách nhiệm về an ninh quốc gia.


Chỉ mới hồi Tháng Tư, ông Yutthasak bác bỏ đề nghị thương thuyết hòa bình với phiến quân tiếp theo các cuộc nổ bom làm thiệt mạng nhiều người ở các tỉnh tiếp giáp với Malaysia ở phía Nam. (V.Giang)

Tin mới cập nhật