‘I Am Back!’

 


Tạp Ghi Quỳnh Giao


 


 


Gần 30 năm trước, điện ảnh Hoa Kỳ có hai câu để đời, từ cửa miệng của hai diễn viên nổi tiếng.


“Go ahead, make my day!” là lời khiêu khích của tay thám tử “Dirty” Harry do Clint Eastwood thủ diễn trong phim “Sudden Impact” trình chiếu năm 1983. Làm sao phiên dịch khẩu ngữ này đây? Nói theo giọng giang hồ có chất ngang tàng của miền Nam thì có lẽ tay thám tử này muốn kẻ gian chơi bạo cho mình có lý do nổ súng: “Dzô đi em! Cho goa khỏe!” Quý độc giả nào có cách dịch hay hơn thì xin dạy cho!


Một năm sau, câu thứ hai kia xuất hiện trong phim “The Terminator” và ngày nay còn trở thành lời tiên tri!


“I’ll be back” là lời hăm của một người máy tự động do Arnold Schwarzenegger thủ diễn. Câu nói lừng danh trở thành dấu ấn của diễn viên Arnold vì được nói lại trong gần chục cuốn phim khác của chàng, mới nhất là phim “The Expandables, Tập Hai.” Dịch cho thông thì có thể nói là “Còn tái ngộ!” nhưng thiếu hẳn vẻ lạnh lùng ghê rợn trong phim. Người viết lại xin quý độc giả gà cho một cách dịch hấp dẫn hơn!


Cả hai diễn viên Clint Eastwood và Arnold Schwarzenegger đều là ngôi sao sáng của Hollywood rồi giữa đường lại đi làm chính trị. Sau đó họ lại giã từ chính trường để trở lại phim trường.


Nếu Clint Eastwood tạo ra sự nghiệp điện ảnh vĩ đại sau khi làm thị trưởng thành phố Carmel trong vài năm thì Arnold Schwarzenegger có sự nghiệp chính trị còn lớn lao hơn vì làm thống đốc tiểu bang California, nơi mà Carmel chỉ là hạt cát mịn. Sau khi giã từ chính trường năm ngoái, tài tử to con này đang trở về với địch thủ và khán giả chúng ta như lời hứa trong phim.


Nhưng chàng quay trở lại ở tuổi sáu lăm khi thế giới Hollywood cũng thay đổi sau tám năm vắng bóng The Terminator, được báo chí gọi đùa là “The Governator.”


Lúc ban đầu, diễn viên ăn khách này đã trở thành khuôn mặt quen thuộc cho khán giả toàn cầu. Ðến năm 2003 là khi tiểu bang California khủng hoảng vì ông thống đốc thuộc đảng Dân Chủ bị truất bãi, người ta nghĩ đến việc tìm ra một ứng cử viên ăn khách bên Cộng Hòa để tranh cử với một nhân vật bên Dân Chủ. Arnold Schwarzewnegger bùi tai nhập cuộc. Ông thắng cử vẻ vang và danh nổi như cồn đến độ có người còn nghĩ đến việc sửa lại Hiến Pháp để một thống đốc Mỹ là di dân gốc Áo và ra đời ngoài lãnh thổ Hoa Kỳ có thể ra tranh cử tổng thống sau này.


Nhưng rồi chính sách lẫn phong cách ngang tàng của người hùng trên màn bạc lại đụng vào thực tế mù mịt của chính trị California với ngân quỹ bị thâm thủng quá lớn.


Sau khi tái đắc cử, Thống Ðốc Schwarzenegger phải dung hòa và chạy theo đa số bên Quốc Hội Dân Chủ mà vẫn chẳng được họ tin cậy trong khi lại gây thất vọng bên phía Cộng Hòa. Ông không đạt thành tích đáng nhớ của Thống Ðốc Ronald Reagan, cũng là một diễn viên điện ảnh và sau này là một tổng thống xuất sắc của nước Mỹ.


Hết nhiệm kỳ vào đầu năm ngoái, Thống Ðốc Schwarzenegger chuẩn bị dời sân khấu chính trị để tái ngộ với khán giả như đã hẹn. Nhưng đấy là lúc ông lãnh hai quả bom còn nổ hơn màn ảnh. Bà vợ là người thế giá trong gia đình Kennedy đòi ly dị sau 25 năm hạnh phúc. Lý do ly dị rất chính đáng là vì người hùng của gia đình và xã tắc California lại tằng tịu đến có con với một bà người làm!


Với tài sản mấy trăm triệu thì việc chia tay chia của không là một vấn đề cho chàng. Nhưng quần chúng thuộc phái nữ thì nghĩ sao về một diễn viên như vậy? Ðấy là vấn đề cho các nhà sản xuất phim ảnh vì họ tính đến số thu của những cuốn phim sẽ thực hiện với người hùng Arnold này!


Suy đi tính lại thì họ thấy rằng xã hội Mỹ đã quá quen với các vụ xì-căng-đan của Hollywood. Ngoài ra, hơn phân nửa tiền thu của các bộ phim hành động do Arnold Schwarzenegger thủ diễn là đến từ xứ khác. Và trên thế giới, “The Terminator” vẫn là nhân vật ăn khách trong giới trẻ.


Nhưng chính Hollywood cũng đã thay đổi.


Nhờ kỹ thuật điện tử tối tân, người ta có thể phát huy nhiều xảo thuật điện ảnh chứ không còn lệ thuộc vào một diễn viên ăn khách nữa. Huống hồ là diễn viên này đã bước vào tuổi vàng. Dù có cắt mí mắt hoặc căng da mặt thì chưa chắc đã có cái dáng uy dũng của vài chục năm về trước.


Nhưng nếu có ngại như vậy thì vẫn chưa biết tài của Arnold Schwarzenegger.


Sinh tại nước Áo, trở thành vô địch thế giới về thể dục thẩm mỹ nhờ thân hình cân đối và vĩ đại như thiên thần Hy Lạp, chàng qua Mỹ kiếm sống, đóng phim với các nhân vật thần thoại thuộc loại vai u thịt bắp. Nhưng từ đó diễn viên gốc di dân này còn học cách phát âm Anh ngữ cho đúng tiêu chuẩn và ngày càng tiến xa với các tác phẩm có số thu kỷ lục và đem lại mức lương kỷ lục.


Khi ấy người ta mới thấy ra một nét lạ, đó là sự thông minh và cách ăn nói duyên dáng của một người cứ làm bộ như chỉ có bắp thịt và chỉ biết bắn súng!


Làm chủ một tài sản lớn, chàng kinh doanh khá thành công và cũng tung tiền giúp các hội thiện như khuyến khích thiếu nhi tập luyện thể dục để giữ gìn sức khỏe và có thân hình cường tráng. Từ đó nhân vật phim ảnh mới thành nhân vật chính trị. Sau mấy năm gián đoạn, diễn viên này trở lại với ống kính điện ảnh, đã ký nhiều hợp đồng để thực hiện ba bốn cuốn phim mà vẫn bảo trợ nhiều dự án giáo dục tại tiểu bang California.


Tuần này sẽ trình chiếu cuốn đầu tiên là “The Expandables” bên các diễn viên cũng thuộc lại đấm đá có hạng. Nhưng chàng sẽ tái xuất hiện với dáng vẻ khác.


Chúng ta đều biết rằng trên sân khấu nghệ thuật và chính trị Hoa Kỳ, người ta phải có khả năng tái sinh thì mới tồn tại được. Ðây là lúc mình nên theo dõi khả năng tái sinh của một nhân vật lạ. Chuyện này không chỉ liên quan đến cá nhân của một tài tử điện ảnh mà đến cả xã hội Hoa Kỳ lẫn sự thẩm định của chúng ta.

Tên gọi ‘tân cổ giao duyên’ có từ lúc nào?

 


Ngành Mai


 


Tân cổ giao duyên là bài ca cổ nhạc có pha lẫn vài đoạn tân nhạc nghe rất thi vị, rất hay đã ra đời cách đây gần nửa thế kỷ.









Hình bao bìa dĩa hát tân cổ giao duyên “Truyện tình Lan và Ðiệp” có in hình nữ nghệ sĩ Thanh Nga và cảnh chùa, do hãng dĩa Hồng Hoa thu thanh phát hành giữa thập niên 1960. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)


Tuy rằng bài ca có làm “trái tai” với một số người vốn bảo thủ bài vọng cổ thuần túy, nhưng nó lại rất thích hợp với một số đông đảo hơn với những người thưởng thức cổ nhạc vào thời ấy, nên đã có rất nhiều bài ca tân cổ giao duyên được thu thanh dĩa hát phát hành phổ biến khắp nơi. Do đó mà vào thời này nhiều hãng dĩa hát mọc lên như nấm, mà mục tiêu là khai thác thị hiếu số thính giả ưa thích, và biến cải các bản nhạc hay thành bài tân cổ giao duyên.


Thật ra nếu như nói đây là bài vọng cổ có pha tân nhạc thì không đúng lắm, vì nguồn gốc của bài ca là bản tân nhạc được soạn giả cải lương dựa theo tình tiết câu chuyện để viết thêm phần cổ nhạc vào. Như vậy cổ nhạc chỉ là phụ thôi, mà căn bản của nó là bản tân nhạc đã có sẵn. Thế mà thiên hạ, người nghe vẫn luôn cho rằng đây là bài vọng cổ, cái trái ngược mâu thuẫn trong vấn đề là vậy, cũng như đại đa số người nghe cũng lại là thính giả của cổ nhạc cải lương.


Thế nhưng, cái mà từ lâu nay có rất nhiều người thắc mắc rằng bài ca tân cổ giao duyên ra đời từ lúc nào, và ai là người đầu tiên đã gọi bài vọng cổ có pha tân nhạc là bài ca “tân cổ giao duyên” mà nghe rất hay vậy? Ai là người đã “chế” ra cái từ ngữ dễ thương ấy?


Ðể trả lời câu hỏi này, tôi xin ngược thời gian trở về những năm 1965-1966, tức thời điểm mà từ ngữ tân cổ giao duyên bắt đầu được nghe trên làn sóng phát thanh. Lúc ấy bản tân nhạc “Truyện tình Lan và Ðiệp” của Mạc Phong Linh và Mai Thiết Lĩnh ra đời, được rất nhiều người ưa thích, không riêng gì kẻ thưởng thức tân nhạc, mà luôn cả nhiều người xưa nay họ chỉ nghe cổ nhạc cũng thích luôn. Rồi lúc ấy ở nhưng tụ điểm cổ nhạc có người nói nếu như mà bài ca này có thêm Thanh Nga, Út Bạch Lan vô vọng cổ thì hay biết mấy!


Thế là hãng dĩa hát Hồng Hoa đã “bắt mạch” được, họ thương lượng với tác giả bản nhạc mua bản quyền và “đặt hàng” cho soạn giả Viễn Châu viết thêm lời ca vào, đồng thời chọn các ca sĩ tân cổ nhạc đang nổi tiếng lúc bấy giờ là Thanh Tuyền, Hồng Phúc, Thanh Nga, Thành Ðược, Tấn Tài. Còn đệm tân nhạc thì hãng chọn ban nhạc Huỳnh Anh, về cổ nhạc thì nhạc Năm Cơ đờn kìm, Bảy Bá đờn tranh và lục huyền cầm, Tư Huyện đờn vĩ cầm. Với thanh phần ca nhạc sĩ khá hùng hậu này mà hãng chỉ thu thanh có một dĩa nhựa 45 tua, thì phải nói rằng hãng dĩa Hồng Hoa đã chịu bỏ tiền đầu tư một số vốn khá lớn vậy. Về sau các hãng dĩa khác họ chỉ cần một hoặc hai ca sĩ cùng hai nhạc sĩ cũng thu xong một dĩa tân cổ giao duyên tung ra thị trường.


Dĩa hát “Truyện tình Lan và Ðiệp” phát hành được sự ủng hộ mạnh mẽ của gần như hầu hết bà con yêu thích cổ nhạc, cũng như một số người bên tân nhạc họ cũng khen hay khi nghe trên các làn sóng của các đài phát thanh. Lúc ấy từ ngữ “tân cổ giao duyên” bắt đầu xuất hiện trên làn sóng phát thanh của Ðài Quân Ðội, trong chương trình Gia Binh dành cho gia đình binh sĩ mỗi sáng từ 7 giờ. Xướng ngôn viên Ngọc Dung phụ trách chương trình sau phần nói về những vấn đề có liên quan đến người vợ lính, thì cho phát một bài cổ nhạc pha tân nhạc mà cô gọi là “tân cổ giao duyên.” Rồi thì chẳng mấy hôm thì các đài Sài Gòn, đài Ba Xuyên cũng chạy theo gọi bài ca ấy là tân cổ giao duyên, và kể từ đó về sau cái từ ngữ “tân cổ giao duyên” được sử dụng rộng rãi luôn cho tới bây giờ.


Còn nói về ai là người đã “phát minh” ra cái từ ngữ “giao duyên” cho đứng đàng sau chữ tân cổ thì thật tình cho tới bây giờ tôi chẳng biết, dù rằng đã cố tình tìm hiểu, nhưng không tài liệu nào ghi chép lại.

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 15)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 15


 


Tôi thở ra nhẹ nhõm. Như thể hơi thở này đưa tôi trở về với giây phút hiện tại, tôi nhìn quanh và thấy trong túp lều nghèo nàn bằng ván có một mảnh gương con treo trên ván phản chiếu lại tia sáng đầu tiên của mặt trời. Trước mặt tôi, trên tấm nệm, Zorba ngồi quay lưmg lại và đang hút thuốc.


Trong một thoáng, hình ảnh ngày hôm qua sống lại nơi tôi với tất cả những dời đổi bi-hài. Hương vị hoa tím bị hở gió – mùi đổng thảo, mùi eau-de-Cologne, mùi xạ hương, mùi long-diên – một con két, một sinh vật nửa người biến thành con két, đập cánh trong lồng sắt trong khi gọi tên một tình nhân cũ; một chiếc thuyền buồm nhỏ duy nhất còn sống sót của đoàn tầu, trần thuật lại những trận thủy chiến xưa…


Zorba nghe tôi thở dài, lắc đầu quay lại.


– Chúng ta đã cư xử tệ quá, hắn lẩm bẩm, chúng ta đã cư xử tệ quá, ông chủ ạ. Ông đã cười cợt, tôi cũng vậy, và mụ đã nhìn thấy, cái mụ khốn khổ ấy! Và ông bỏ đi, không một lời dịu dàng, như thể mụ là một mụ già khú đế. Thật nhục nhã! Ðấy không phải là phép lịch sự, ông chủ. Một người đàn ông không thể cư xử như thế được, không, xin ông cho phép tôi nói với ông điều đó! Dù sao đó cũng là một người đàn bà, đúng không? Một sinh vật yếu đuối, sướt mướt. May mắn thay còn có tôi ở lại để an ủi mụ.


– Nhưng bác muốn nói cái gì mới được chứ, Zorba? Tôi vừa nói vừa cười. Có thực bác cho rằng tất cả mọi người đàn bà đều chỉ có cái đó trong đầu không?


– Vâng, họ chỉ có cái đó trong đầu. Tin tôi đi, ông chủ. Tôi đã thấy đủ thứ và làm đủ mọi chuyện lăn lóc. Tôi, như ai đó đã nói đó, tôi đã có chút kinh nghiệm. Người đàn bà không có điều gì khác trong đầu họ. Họ là một sinh vật bệnh hoạn, tôi xin nói với ông như vậy, một sinh vật sướt mướt. Nếu ông không nói với họ rằng ông yêu họ và thèm muốn họ thì họ sẽ khóc. Rất có thể họ sẽ từ chối ông, có thể họ không thích ông chút nào, có thể ông làm họ tởm, thì đó lại là chuyện khác. Nhưng ai đã thấy họ thì phải thèm muốn họ. Ðó là điều họ muốn, cái giống khốn khổ đó, và như thế ông rất có thể làm vừa lòng họ!


“Tôi có một bà nội, bà phải làm đến tám mươi tuổi rồi chứ không ít. Chuyện bà lão đúng là một cuốn tiểu thuyết. Nhưng thôi, đó lại là một mục khác… Bà lão ấy phải đến tám mươi tuổi rồi và ngay trước nhà chúng tôi có một cô gái tươi như hoa. Tên nàng là Krystallo. Mỗi chiều Thứ Bẩy, chúng tôi, bọn trai làng còn non choẹt, chúng tôi đi nhậu một mách và rượu nho đã khiến chúng tôi hăng tiết vịt. Mỗi đứa trong bọn đều cài một cành hoắc-hương ở sau tai, một thằng anh em bà con với tôi xách lục huyền cầm theo và chúng tôi đến tổ chức sérenade trước cửa nhà nàng. Tình tứ làm sao! Say đắm làm sao! Chúng tôi rống lên như đàn bò. Tất cả chúng tôi đều muốn nàng và chiều Thứ Bẩy nào chúng tôi cũng tụ họp thành đàn để nàng tha hồ lựa chọn.


“Ðó, ông có tin lời tôi không ông chủ? Ðây là một điều bí ẩn ghê gớm: nơi đàn bà có những vết thương không bao giờ lành cả. Tất cả những vết thương đều ngậm miệng, nhưng vết thương kia – ông đừng nghe mấy lời quyển sách nhảm nhí của ông – nó không bao giờ ngậm miệng cả. Sao, bởi vì người đàn bà đã tám mươi tuổi ư? Vết thương vẫn còn mở miệng!


“Vậy là, mỗi Thứ Bảy, mụ già kéo tấm nệm của mụ tới trước cửa sổ, mụ lén lấy cái gương con và mụ chải lại mấy sợi tóc lơ thơ còn lại và cẩn thận rẽ đường ngôi… Mụ lén nhìn quanh mình, sợ có người thấy được; nếu có ai đến gần, mụ co mình lại như một kẻ giả nhân giả nghĩa và vờ ngủ. Nhưng làm thế nào mà ngủ được? Mụ ta chờ đợi cuộc hòa nhạc. Tám mươi tuổi! Ông thấy chưa, ông chủ, đàn bà thật khó hiểu! Ngay bây giờ điều ấy làm cho tôi muốn khóc lên được. Nhưng thuở ấy, tôi chỉ là một kẻ dại dột, tôi không hiểu và điều đó làm tôi tức cười. Một hôm tôi phát cáu với mụ ta. Mụ làm nhục tôi vì tôi chạy theo các cô gái, thế là tôi nói trắng việc làm của mụ ra: “Tại sao mỗi Thứ Bẩy bà đều lấy lá hồ đào bôi lên môi, và bà rẽ đường ngôi làm chi vậy? Bà tưởng tụi tôi hòa nhạc vì bà à? Chúng tôi chạy theo Krystallo kìa. Còn bà, bà gần kề miệng lỗ rồi đó!”


“Ông có tin được không ông chủ? Ngày hôm đó, lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là một người đàn bà khi thấy hai giọt nước mắt to tướng từ mắt mụ nội tôi tuôn ra. Mụ thu hình trong một xó như một con chó cái và cằm mụ run rẩy. ‘Krystallo!’ Tôi thét lên và đi lại gần mụ để mụ nghe rõ hơn. Tuổi trẻ thật là một con thú dữ, vô nhân đạo và không hiểu gì cả. Mụ nội đưa đôi cánh tay xương xẩu lên trời và thét to lên: “Tao nguyền rủa mày tự đáy lòng tao!”

Quốc gia nhân hậu và từ thiện

Về “Thằng Mỹ ngu”



Người Mỹ họ không có ngu đâu, quốc gia do Hoa Kỳ lãnh đạo số một trên thế giới thì làm sao mà ngu được, có điều quốc gia Hoa Kỳ là 1 quốc gia nhân hậu và từ thiện trên thế giới.


tran ngoc


 

Cảm động và kính phục một vị nữ lưu Việt Nam

 


 Về “Một người hết lòng với Thương Binh VNCH”



Rất cảm động và kính phục một vị nữ lưu Việt Nam. Nguyện luôn gìn giữ tâm lòng để xứng đáng là Phụ Nữ Việt Nam, tiếp nối những việc làm cao quý của bà để hy vọng xây đựng lại đức tính nhân nghĩa của người Việt hy vọng ngày phục quang đất nước.


Mây Tha Hương


***


Kính gởi bác Hạnh Nhơn. Bài viết của anh Bắc Ðẩu Võ Ý, hay quá, con chẳng còn lời nào hay hơn nữa để nói về bác; con chúc bác luôn bền chí trong công việc bác-ái, không phải ai cũng làm được, phải có duyên và nghiệp trời cho mới có tâm huyết để làm bác ạ. Như con đây, ao ước được làm công việc giống bác có được đâu, vì sức khỏe có hạn, về tuổi tác cũng hạn hẹp, mặt ngoại giao cũng chẳng có nói ai nghe…


Ðúng như anh Bắc Ðẩu Võ Ý đã nói, “Trót mang lấy nghiệp vào thân, chớ trách trời gần trời xa.” Ðúng như anh Bắc Ðẩu đã nói. Cái quí nhất trời ban cho bác là cái sức khỏe, chắc có lẽ trời cho bác cái sức khỏe tốt để bác san sẻ, hàn gắn những vết đau thương của kẻ khốn cùng. Bác Hạnh Nhơn ơi, bác hãy vui lên hãy nhận lấy những gì trời ban nếu bác còn sức để làm, nhưng con tin bác vẫn còn sức, chẳng qua chỉ vì tiếng ong tiếng ve làm tổn thương bác thôi, nhưng con hy vọng qua bài viết của anh Bắc Ðẩu Võ Ý sẽ sáng tỏ về bác nhiều hơn. Trước kia lần đầu tiên được tiếp chuyện với bác trên phone với cái nhân-quan con người với con người con đã tin tưởng bác, bây giờ có những người đã lên tiếng nói về bác, con càng tin và khâm phục bác nhiều hơn nữa. Kính chúc bác Hạnh Nhơn vui khỏe vững bước trên con đường mà hàng vạn bàn tay thương phế binh và cô nhi tử sĩ đang giơ cao tay chờ đón bác.


Betty L Nguyen

“Tình nguyện” chui đầu vào rọ

 


 Về “Giải Cộng nhi thoát Thành Ðô”



Chỉ vì ham mê quyền lực cho chính bản thân cùng phe nhóm của mình mà nhóm người cầm quyền lúc ây đã “tình nguyện” chui đầu vào rọ của Trung Cộng. Ðiều nầy cho thấy:


-Việt Cộng chỉ biết quyền lợi của họ là trên hết,


-Thiếu kiến thức cần thiết cho một viên chức cầm giữ quyền bính của cả một nước,


-Bản chất nô lệ “bẩm sinh” của đại đa số cán binh Việt Cộng đối với hai đàn anh Liên Xô và Trung Cộng mà bằng chứng rõ nhất là họ lúc nào cũng cung kính trong cách xưng hô với các “ông chuyên gia” hay “ông Liên Xô, ông Trung Quốc”…


Chỉ tội cho dân Việt mình gặp rặt một bầy sâu dân mọt nước mà lại bất tài, vô tướng mới khổ!


Tầm-Nạ


 


 

Về “Hàng hoa hay hàng tôm, hàng cá”


Thư độc giả


 


 Về “Hàng hoa hay hàng tôm, hàng cá”



Theo tôi nghĩ câu nói: “Kiểu hàng tôm, hàng cá” là câu ví von của dân gian từ trăm năm về trước của những người giàu có miệt thị những người nghèo chuyên đi bán rong hay bán tôm bán cá ngoài chợ. Mà những người này thời đó thường thất học và nghèo đói nên phải làm nghề này sống qua ngày. Còn bây giờ đã khác với ngày xưa nhiều lắm rồi, có những người bán tôm bán cá, hay đạp xích lô để sống qua ngày, nhưng những người đó vẫn là những người học thức, lịch sự và nhã nhặn hơn nhiều người tự nhận là chủ nhân hay giám đốc những công ty này công ty nọ. Tôi nghĩ bây giờ ta không nên dùng chữ hàng tôm hàng cá để ám chỉ những chủ tiệm buôn bán vô học thiếu giáo dục hay thiếu sự dạy dỗ đến nơi đến chốn của gia đình họ ngay từ khi còn bé. Những người này tư cách làm sao bằng những bà Mẹ Việt bán cá nuôi đàn con ăn học thành tài khi người chồng còn sống trong trại tù rừng thiêng nước độc… Lần sau nếu quý vị nào nêu nên những sai sót của các hàng quán xin mạnh dạn nói rõ tên để mọi người biết mà đề phòng.


Nguyễn Quang Vỹ Texas


 


 

Medicare nhậy cảm trong lãnh vực chính trị

 


Về “Liên danh Cộng Hòa chống trả tấn công từ phía Dân Chủ”



Medicare – Vấn đề Medicare coi như nhậy cảm trong lãnh vực chính trị bất cứ thời gian nào. Vì thế ít chính trị gia dám đụng tới dù đang nhiệm kỳ hay đang vận động. Công bằng nhận xét không riêng một đảng nào CH/DC đúng sai trong vụ việc Medicare. Nếu nói bên này sai bên kia đúng chỉ là chuyện tầm phào hay kiếm phiếu người cao niên mà thôi. Mấy năm vừa qua vì nợ nần vì thế từ năm 2011 CH thắng Hạ Viện cần giảm chi, đương nhiên mọi cơ sở bị ảnh hưởng, còn chuyện cắt lãnh vực nào là do người thi hành. Từ đó đưa tới “sư nói sư phải, vãi nói vãi hay,” lợi dụng tranh cử đổ lỗi qua lại. Ngân sách cắt như thế nào ít người biết rõ ràng, người viết thuộc Medicare nhưng không Medicaid, biết rằng hành pháp cắt Medicare 500 billions, còn Medicaid như thế nào không rõ. Trong khi vận động lại lòi ra cắt Medicare tới 716 billions. Hẳn nhiên nếu nói lập pháp không chịu trách nhiệm thì không đúng vì cắt ngân sách (nợ > 15 trillion rồi) nhưng chuyện cắt Medicare tới 716 billions quá nhiều hay ít là do hành pháp điều hành (có thể là chiến lược để chiếm phiếu người già nếu dựa vào phê bình cát giảm). Chính trị muôn mặt, nhưng nếu chỉ có duy nhất một chiến lược làm điểm tựa 99% (tôi vay, tôi tiêu) và 1% (quý vị trả, bao lâu tôi không cần biết) thì quả là thiếu may mắn cho lá phiếu bầu. EU đang ngắc ngoải, Greece ngất ngư, phải chăng lá phiếu cần định hướng theo đúng phong cách đi bầu của xứ tự do bậc nhất trong thế giới ta bà này. Hy vọng.


Nguyen Bo Phieu


 


Về “Hàng hoa hay hàng tôm, hàng cá” đăng trên Người Việt ngày 10 tháng 8


Theo tôi nghĩ câu nói: “Kiểu hàng tôm, hàng cá” là câu ví von của dân gian từ trăm năm về trước của những người giàu có miệt thị những người nghèo chuyên đi bán rong hay bán tôm bán cá ngoài chợ. Mà những người này thời đó thường thất học và nghèo đói nên phải làm nghề này sống qua ngày. Còn bây giờ đã khác với ngày xưa nhiều lắm rồi, có những người bán tôm bán cá, hay đạp xích lô để sống qua ngày, nhưng những người đó vẫn là những người học thức, lịch sự và nhã nhặn hơn nhiều người tự nhận là chủ nhân hay giám đốc những công ty này công ty nọ. Tôi nghĩ bây giờ ta không nên dùng chữ hàng tôm hàng cá để ám chỉ những chủ tiệm buôn bán vô học thiếu giáo dục hay thiếu sự dạy dỗ đến nơi đến chốn của gia đình họ ngay từ khi còn bé. Những người này tư cách làm sao bằng những bà Mẹ Việt bán cá nuôi đàn con ăn học thành tài khi người chồng còn sống trong trại tù rừng thiêng nước độc… Lần sau nếu quý vị nào nêu nên những sai sót của các hàng quán xin mạnh dạn nói rõ tên để mọi người biết mà đề phòng.


Nguyễn Quang Vỹ Texas


 


Về “Giải Cộng nhi thoát Thành Ðô” đăng trên Người Việt ngày 15 tháng 8


Chỉ vì ham mê quyền lực cho chính bản thân cùng phe nhóm của mình mà nhóm người cầm quyền lúc ây đã “tình nguyện” chui đầu vào rọ của Trung Cộng. Ðiều nầy cho thấy:


-Việt Cộng chỉ biết quyền lợi của họ là trên hết,


-Thiếu kiến thức cần thiết cho một viên chức cầm giữ quyền bính của cả một nước,


-Bản chất nô lệ “bẩm sinh” của đại đa số cán binh Việt Cộng đối với hai đàn anh Liên Xô và Trung Cộng mà bằng chứng rõ nhất là họ lúc nào cũng cung kính trong cách xưng hô với các “ông chuyên gia” hay “ông Liên Xô, ông Trung Quốc”…


Chỉ tội cho dân Việt mình gặp rặt một bầy sâu dân mọt nước mà lại bất tài, vô tướng mới khổ!


Tầm-Nạ


 


Về “Thằng Mỹ ngu” đăng trên Người Việt ngày 8 tháng 8


Người Mỹ họ không có ngu đâu, quốc gia do Hoa Kỳ lãnh đạo số một trên thế giới thì làm sao mà ngu được, có điều quốc gia Hoa Kỳ là 1 quốc gia nhân hậu và từ thiện trên thế giới.


tran ngoc


 


Về “Một người hết lòng với Thương Binh VNCH” đăng trên Người Việt ngày 15 tháng 8


Rất cảm động và kính phục một vị nữ lưu Việt Nam. Nguyện luôn gìn giữ tâm lòng để xứng đáng là Phụ Nữ Việt Nam, tiếp nối những việc làm cao quý của bà để hy vọng xây đựng lại đức tính nhân nghĩa của người Việt hy vọng ngày phục quang đất nước.


Mây Tha Hương


 


Về “Hàng trăm người biểu tình, đánh chủ tịch, đập phá trụ sở xã” đăng trên Người Việt ngày 16 tháng 8


Khi đọc tin này làm cho tôi thấy phấn khởi là bởi vì nước đã tràn ly. Người dân Việt Nam sống dưới một chế độ mà những người lãnh đạo toàn là tham nhũng, ăn cướp đất của dân. Sự kiện hàng trăm người biểu tình, đánh chủ tịch và đập phá trụ sở đã xảy ra thường xuyên trong những lúc gần đây cho thấy người dân VN hiện nay không còn sợ chính quyền và công an nữa. Khi các xã, huyện, tỉnh và khắp nước cùng nổi lên như vậy thì chế độ CSVN sẽ sụp đổ sớm và người dân Việt Nam sẽ được hưởng tự do và no ấm.


TNT

Một gia đình bị 20 côn đồ xông vào nhà hành hung

 


HÀ NỘI (NV) – Một nhóm côn đồ hơn 20 người mang theo hung khí, tuýp sắt hung hãn lao vào đập phá, hành hung gia đình một người dân ở Hà Nội khiến nhiều người bị thương tích nặng phải nhập viện ngay sau đó.










Ngôi nhà của ông Phú bị hơn 20 tên côn đồ đập phá. (Hình: VNN)


Vụ hành hung xảy ra vào trưa ngày 15 tháng 8 tại thôn Ân Phú, xã Xuân Phú, huyện Phúc Thọ, Hà Nội. Nạn nhân là gia đình Nguyễn Hữu Phú


Ông Phú kể với báo Vietnamnet rằng, “Ðang ở nhà, bất ngờ thấy nhóm thanh niên hơn 20 người mang theo tuýp sắt hung hãn lao vào đập phá nhà. Thấy vậy, gia đình đã vội vàng đóng cửa nhưng đám côn đồ hung hãn phá cửa, ném gạch đá rồi lao vào, vụt tới tấp vào những người đang có mặt trong nhà lúc đó.”


Những kẻ hành hung làm ông Nguyễn Hữu Phú (sinh năm 1961) bị thương tích nhiều vết trên cơ thể, bà Nguyễn Thị Thu (sinh năm 1965) bị đánh rạn xương tay và khâu 6 mũi ở đầu. Còn ông Nguyễn Hữu Quyền (sinh năm 1966), em trai ông Phú bị đánh rạn xương vai và dập một bên phổi.


Theo Vietnamnet, “Do thương tích nặng nên hiện tại bà Thu và ông Quyền đang được điều trị tại bệnh viện Ða Khoa huyện Sơn Tây, Hà Nội.” (KN)

Về “Thiếu lãnh đạo”

 


Thư độc giả


 


Về “Thiếu lãnh đạo”



Ðúng vậy, chính CSVN họ muốn như thế, họ không ra mặt rõ ràng cụ thể là ai lãnh đạo, vì lãnh đạo là lãnh trách nhiệm. Một người ăn cướp thì bị treo cổ, tập thể ăn cướp thì huề cả làng…


Nói Thật


 


 

Việt Nam sắp tiếp nhận 2 tàu tuần tra cao tốc từ Nga

HÀ NỘI (NV) – Một tàu vận tải của Na Uy được thuê chở hai tàu tuần tra cao tốc Nga sản xuất cho Việt Nam bắt đầu hành trình giao hàng.









Buổi lễ bàn giao tàu lớp Svetlyak cho lữ đoàn 127 của Vùng 5 Hải Quân CSVN mang số hiệu HQ-264 và HQ-265 ngày 1 tháng 3, 2012. (Hình: Bee.net)


Ðây là loại tàu tuần nhỏ, lớp Svetlyak, có trọng tải 364 tấn, dài 49.5m, bề ngang 9.2m, mớn nước 2.4m. Tốc độ tối đa của tàu lên tới 31 hải lý/h hay khoảng 50 km/h. Nhiên liệu dự trữ của tàu có thể hoạt động tới 2,200 hải lý, và có khả năng hoạt động độc lập liên tục trong 10 ngày đêm.


Vũ khí trên tàu bao gồm 1 đại bác tự động 6 nòng 30 mm AK-306, 1 đại bác 76.2 mm AK-176M, hệ thống tên lửa phòng không Igla-1M và hai đại liên 14.5mm. Tàu không có khả năng chống tàu ngầm.


Báo Ðất Việt hôm Thứ Năm dựa trên nguồn tin của báo Nga Military Paritet cho biết hai tàu này dự trù hoàn tất từ năm 2011 nhưng “do việc cung cấp pháo 76 mm AK-176 cho tàu bị trì hoãn và kết quả là tới ngày 14 tháng 8 vừa qua mới bắt đầu được chuyển về Việt Nam.”


Hồi đầu tháng 3, Việt Nam tiếp nhận hai chiếc cùng loại và giao cho Lữ Ðoàn 127, Vùng 5 Hải Quân (phía Nam Biển Ðông và vịnh Thái Lan), mang số hiệu HQ-264 và HQ-265.


Việt Nam mua hai chiếc Svetlyak đầu tiên năm 2002 và tiếp tục đặt mua thêm 4 chiếc nữa từ năm 2008 để tăng cường khả năng tuần tra biển.


Những tàu này có thể làm nhiều nhiệm vụ khác nhau trên biển như tuần tra ngăn chặn các hành động vi phạm lãnh hải, giám sát các vùng đặc quyền kinh tế biển, bảo vệ tài nguyên thiên nhiên trong lãnh hải, bảo vệ ven biển, đối phó với các cuộc tấn công trên biển và trên không của đối phương. Chúng cũng có thể góp phần cứu hộ, cứu nạn trên biển.


Tháng 8 năm ngoái, Việt Nam tiếp nhận hộ tống hạm lớp Gepart 3.9 đặt tên Lý Thái Tổ HQ-012. Trước đó, tháng 3, đã tiếp nhận một chiếc khác, đặt tên Ðinh Tiên Hoàng HQ-011. Ðây là hai tàu hải quân lớn nhất, tối tân nhất của lực lượng Hải Quân CSVN.


Những tin tức mới đây cho hay chiếc tàu ngầm đầu tiên trong số 6 chiếc lớp kilo đặt mua của Nga có thể được giao cho Việt Nam cuối năm nay hoặc đầu năm tới.


Việt Nam rất cần một lực lượng hải quân mạnh mẽ để đố phó với chủ trương bành trướng bá quyền của Trung Quốc ngày càng lộ rõ dã tâm muốn chiếm gần hết Biển Ðông ỷ vào sức mạnh quân sự ăn trùm cả khu vực. (TN)

Lăng mộ vua Trần Nghệ Tông từng bị đào trộm

 


QUẢNG NINH (NV) – Cuộc khai quật khảo cổ mới đây của các nhà khảo cổ học Việt Nam cho thấy di tích Nguyên lăng, tức lăng tẩm của vua Trần Nghệ Tông (1321-1394), có dấu vết của các cuộc đào phá để ăn trộm của cải vào những năm 1970-1980 của thế kỷ trước.










Lăng mộ vua Trần Nghệ Tông ở Quảng Ninh. (Hình: Báo Dân Việt)


Vua Trần Nghệ Tông là con thứ 3 của vua Trần Minh Tông; ông lên ngôi khi đã 50 tuổi và năm 53 tuổi thì nhường ngôi. Lăng nằm trọn trên một sườn đồi chạy dài theo hướng Ðông Bắc-Tây Nam, thuộc khu vườn cây nhà các hộ dân ở Khe Nghệ, xã An Sinh, Ðông Triều, tỉnh Quảng Ninh.


Tin của báo “An Ninh Thủ Ðô” cho biết, “tại di tích Nguyên lăng, trộm đã phá hủy gần như toàn bộ phần nền của khu trung tâm mộ.”


Còn báo Quảng Ninh dẫn lời các nhà nghiên cứu cho hay, bọn trộm đã đào sâu xuống huyệt mộ, làm bật lên rất nhiều than tro và gỗ, trong đó có các súc gỗ lớn dài 3-5 mét. Ở trung tâm lăng, hiện vật còn lại chỉ là gạch ngói, than tro, vôi bột, mẩu gỗ vụn và hợp chất vốn được sử dụng phổ biến ở các ngôi mộ thời Trần.


Theo lời kể của người dân, “Mộ vua có thể có 1-2 lớp quách, lớp ngoài có dạng hình cũi, trong cùng là quan. Do kết cấu mộ đời Trần sử dụng vôi bột, than tro và hợp chất đặc trưng rắc ở nền và xung quanh thành huyệt nên theo thời gian đã khiến lớp đất xung quanh huyệt trở nên cứng như đá.”


Vì vậy, “Những kẻ trộm mộ chỉ đào đến đúng đường biên huyệt mộ cũng như đào xuống sâu tới 5-6 m phải dừng lại vì tưởng gặp hòn đá lớn. Ngoài ra, việc khai quật cũng đã làm xuất lộ đường huyệt đạo dài 4.5 m, rộng 3.1 m chia làm nhiều bậc dẫn từ phía Nam vào trong huyệt mộ.” (KN)

Paul Ryan: Cái khó cho ông phó Biden

 


 Nguyễn Văn Khanh


 


Bốn năm trước đây, khi nhận lời đứng chung liên danh với ứng cử viên Barack Obama, Thượng Nghị Sĩ Joseph Biden của đảng Dân Chủ lãnh nhiều trách nhiệm khác nhau.


Ông là một trong những chính trị gia uy thế của đảng, là người có nhiều kinh nghiệm chính trường, có những hiểu biết về ngoại giao lẫn quốc phòng, trám vào những chỗ trống mà người đứng đầu liên danh chưa có hay chưa có đủ. Sự hiện diện của ông trong liên danh còn cho cử tri thấy rõ một điều: cánh Dân Chủ có sẵn người đảm trách vai trò lãnh đạo quốc gia khi cần thiết, trong khi liên danh Cộng Hòa chỉ có mỗi ông John McCain, người đứng phó là bà Thống Ðốc Sarah Palin được xem là thiếu đủ mọi kinh nghiệm một ứng viên cần có để được cử tri tin tưởng, đưa vào Tòa Bạch Ốc.


Ở cuộc bầu cử lần này, câu chuyện hoàn toàn khác, sau khi ứng viên Cộng Hòa Mitt Romney loan báo chọn Dân Biểu Paul Ryan đứng cùng liên danh. Ông Ryan được cả nước biết là một người nhanh nhẹn, có tài ăn nói, là một chuyên gia về chính sách, có dư kinh nghiệm về chính sách kinh tế và ngân sách – 2 điểm được xem là trọng tâm của cuộc tranh cử lần này. Hơn thế nữa, nếu có ý định ra tranh cử tổng thống vào nhiệm kỳ 2016, ông Biden biết rõ một trong những đối thủ “sáng giá” chính là Paul Ryan, người ông sẽ phải chạm trán qua cuộc tranh luận vào Tháng Mười tới đây.


Sự xuất hiện của ông Paul Ryan tức khắc tao nên tin đồn – rất nhỏ – cho rằng Tổng Thống Barack Obama có thể sẽ chọn một người khác đứng chung liên danh, thay thế cho ông Biden nổi tiếng là người nói những câu thẳng thắn “nhưng gây bất lợi,” sẵn sàng nói đùa “nhưng sau đó phải chữa cháy,” tức toàn những chuyện gây thêm khó khăn cho ông Obama trong lúc cuộc vận động tranh cử ngày càng gay go hơn. Những lời đồn đãi này đương nhiên không đúng, nhưng vẫn khiến Tòa Bạch Ốc và Ủy Ban Vận Ðộng Obama-Biden tốn thì giờ lên tiếng giải thích.


Như thường lệ, các viên chức Tòa Bạch Ốc nói rằng những điều ông Biden trình bày và thường bị đảng Cộng Hòa chỉ trích đều là chuyện “có ít họ xít ra nhiều,” nhắc lại cho mọi người biết những đóng góp quan trọng mà ông Biden đã thể hiện trong 4 năm vừa qua, từ chuyện điều hành chương trình rút quân khỏi Iraq, thúc đẩy tổng thống giảm bớt sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ ở Afghanistan, đồng thời cũng là người lãnh trách nhiệm lãnh trách nhiệm điều khiển chương trình kích cầu kinh tế với khoản tiền 787 tỷ dollars được Quốc Hội trao. Hình ảnh được Tòa Bạch Ốc cho thấy là hình ảnh của ông Biden đã 69 tuổi “rất thân thiện, dễ có cảm tình với người đối diện,” so sánh với ông Paul Ryan mới 42 tuổi, “nhưng chỉ thích tranh luận, không phải là người của quần chúng,” theo lời ông Trưởng Ban Vận Ðộng Jim Messina.


“Họ muốn nói gì thì nói, điều quan trọng nhất vẫn là quyết định của cử tri,” văn phòng Ủy Ban Tranh Cử Romney-Ryan trả lời. “Chúng tôi hiểu tại sao bên kia lại phải đem ông Biden ra làm câu chuyện để nói chuyện, chỉ vì họ biết ông Obama chỉ hứa mà không làm được gì cả, đành phải đem ông phó ra để trả lời những thắc mắc của dân chúng.” Một viên chức thân cận với ông Romney còn nói “khi phải đem ông phó ra để giải thích với cử tri, điều đó có nghĩa là họ biết đang gặp rắc rối.” Rắc rối này “đến từ cả ông Obama lẫn ông Biden.”


Trả lời câu hỏi phái Tòa Bạch Ốc vẫn xem ông Biden là một yếu tố quan trọng giúp ông Obama trong cuộc tranh cử nhiệm kỳ thứ nhì, bà Susan May, thành viên trong ban cố vấn của ông Romney trả lời “điều đó hoàn toàn không đúng,” đưa ra bằng chứng là cuộc thăm dò công luận hồi gần đây cho thấy 47% cử tri nói hài lòng với ông Biden, 37% cho biết không bằng lòng với người đang giữ vai trò phó tổng thống. Trong khi đó, sự xuất hiện của ông Ryan trong liên danh Cộng Hòa “được tới gần 65% đón nhận, xem là hiện tượng đáng chú ý của cuộc tranh cử lần này.”


Theo nhà phân tích độc lập Mark McGuire, “ông Ryan đang thổi một luồng gió mới vào cuộc tranh cử.” Hình ảnh cử tri Hoa Kỳ thấy được là ông dân biểu của tiểu bang Wisconsin “trẻ trung, năng động, tạo khí thế mới cho liên danh Cộng Hòa, không còn không khí buồn ngủ như thời chỉ có một mình ông Mitt Romney.” Một nhà phân tích khác là bà Linda Johnston của tiểu bang Florida còn nói thêm chính sự xuất hiện của ông Ryan “giúp định hình rõ hơn cuộc tranh cử tổng thống lần này, và mục tiêu đảng Cộng Hòa đặt ra để lấy lại chiếc chìa khóa của Tòa Bạch Ốc.” Bà Johnston giải thích thêm khi có ông Ryan, “ông Romney có thể nói mạnh hơn với cử tri rằng nước Mỹ đang gặp khó khăn về kinh tế và ngân sách, về kinh tế thì Romney sẽ giải quyết, về ngân sách thì có Ryan sẽ giúp giảm bớt chi tiêu, tránh bớt nợ nần.”


Hai ông Biden và Ryan sẽ tranh luận với nhau vào ngày 11 tháng 10, 2012 ở Daneville, Kentucky. Cựu Thống Ðốc Jennifer Granholm – người đóng vai bà Sarah Palin cho ông Biden thực tập trước cuộc tranh luận của ứng viên phó tổng thống hồi 2008 – tin tưởng “ông Biden sẽ không gặp khó khăn gì khi tranh luận với ông Ryan.” Bà kể lại 4 năm trước đây, “chúng tôi lo âu ông Biden sẽ giáng đòn quá nặng với bà Palin khiến cử tri Hoa Kỳ không bằng lòng, nhưng lần này thì đừng nghĩ ông Biden sẽ nhân nhượng ông Ryan.”


Bên Cộng Hòa tỏ vẻ không nao núng. Bà Andrea Saul, phát ngôn viên Ủy Ban Vận Ðộng Romney-Ryan nói rằng người dân Hoa Kỳ “mất việc, mất bảo hiểm y tế vì chính sách kinh tế của ông Obama và kế hoạch sử dụng khoản tiền kích cầu khổng lồ mà không đem lại thành quả dưới quyền điều khiển của ông Biden.” Trong cuộc tranh luận sẽ diễn ra trong vòng 60 ngày sắp tới, “dân chúng Hoa Kỳ sẽ có cơ hội đòi ông Biden phải nhận sai lầm đã làm, và hiểu rõ hai ông Romney và Ryan sẽ làm gì để cứu tình thế khó khăn do những nhà lãnh đạo như các ông Obama và Biden gây nên.”

Tìm con gái Võ Kim Cúc

 


Ông Võ Văn Ðào sinh năm 1937, nguyên quán Quảng Ngãi, cựu thượng sĩ Liên Ðoàn 5 BÐQ/QK3, vượt biên đến Mỹ năm 1991, định cư tại Oregon.
Nay ông lâm trọng bệnh đang ở trong hospice của providence từ 26 tháng 7, 2012, tình trạng nguy cập, đã mê sảng. Ông chỉ ao ước gặp người con gái duy nhất tên Võ Kim Cúc và người bạn thân tên Khái. Ai biết tin tức gì xin liên lạc gấp về [email protected] hay (503) 473-5091.

TinLuot (16 tháng 8)

Việt Nam


 



  • Bão số 5 sẽ đổ bộ vào Móng Cái tối 17 tháng 8 và đi qua vùng biên giới Lạng Sơn-Cao Bằng.

 



  • Một thanh niên Mỹ Tho bị thương nặng sau khi chiếc computer để bàn đột ngột nổ tung.

 



  • Bị ép chuyển chỗ dạy, cô giáo tiểu học ở Sài Gòn uống thuốc rầy tự tử ngay trước mặt “lãnh đạo.”

 



  • Gió lốc làm vỡ tung một khinh khí cầu trị giá $1.6 triệu ở Nha Trang.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 



  • Giá một gallon xăng “regular unleaded” tăng 15 cents so với tuần trước, và tăng 39 cents so với một tháng trước.

 



  • Từ Tháng Chín, can phạm bị giam tại bảy nhà tù thuộc San Diego County chỉ được nhận bưu thiếp (postcard) và email để tránh ma túy xâm nhập qua đường bưu điện.

 



  • Hãng đồng hồ Martian Watches, Irvine, gọi vốn $200 triệu để sản xuất đồng hồ nhận lệnh bằng tiếng nói (voice command), có thể chạy một hàng chữ nhỏ, có Bluetooth, microphone và loa.

 



  • Trong số 12 ứng cử viên tranh cử thị trưởng và nghị viên ở Garden Grove, ba ứng cử viên gốc Việt sẽ tranh hai chức nghị viên.

 



  • Một người đi bộ băng qua đường rầy gần ngã tư State College blvd. và Orangethorpe Ave., ở Fullerton, bị xe lửa đụng chết.

 


Hoa Kỳ


 



  • Facebook mất giá gần phân nửa từ khi tham gia thị trường chứng khoán; từ $38 xuống còn $19.69.

 



  • Charlie Trotter, đầu bếp từng đoạt giải thưởng quốc tế, sẽ đóng cửa một nhà hàng nổi tiếng từng hiện diện tại Chicago từ 25 năm nay.

 



  • Cuộc thử nghiệm chiếc máy bay X-51A WaveRider bay tốc độ 5,800 km/giờ bị thất bại do trục trặc bánh lái.

 



  • Cơ quan kiểm soát dịch bệnh CDC kêu gọi mọi người Mỹ thế hệ “Baby Boomer” nên đi thử viêm gan C.

 



  • Nhờ khí thiên nhiên rẻ, khí thải CO2 từ các xưởng máy của Mỹ thấp nhất trong 20 năm.

 



  • Một nhà hàng ở Los Angeles giảm giá 5% cho thực khách nếu chịu trao điện thoại cho nhà hàng trong lúc đến ăn tại đây.

 



  • Ứng cử viên Mitt Romney nói thuế suất mà ông ta phải chịu chưa bao giờ thấp hơn 13%.

 


Thế Giới


 



  • Thủ Tướng Manmohan Singh cho biết Ấn Ðộ có dự án phóng phi thuyền thăm dò trị giá $90 triệu lên Hỏa Tinh trong năm 2013.

 



  • Hỏa tiễn của quân chính phủ Syria rơi trúng lò mì ngoại ô Aleppo, 25 người đang chờ mua bị thiệt mạng.

 



  • Một thanh niên Iraq, từng được vinh danh vì lòng can đảm hỗ trợ quân đội Mỹ tại Iraq, được đưa sang sống tại Mỹ, nay bị cáo buộc tội bạo hành tình dục.

Mỹ bắt hơn 20,000 đôi giày hàng hiệu giả từ Trung Quốc, ‘trị giá’ $18 triệu

 


Hà Giang/Người Việt


 


LONG BEACH, California (NV) –Ðược làm chủ một đôi giầy cao gót đế đỏ lộng lẫy xa hoa nhất thế giới, do ông trùm thời trang người Pháp Christian Louboutin thiết kế, là mơ ước của nhiều phụ nữ, mà không phải ai cũng đạt được.









Ông Pete Galles, nhân viên CBP, xem xét đôi giầy đế đỏ Christian Louboutin giả mạo bị tịch thu cùng với hơn 20,000 đôi giầy khác, nhập cảng từ Trung Quốc. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Xem thêm hình ảnh tại đây


Lý do thật dễ hiểu. Giá một đôi giày mang nhãn hiệu Christian Louboutin thấp nhất cũng phải $800, và cao nhất có thể lên đến hơn $3,000.


Thế mà, vào sáng Thứ Năm, tất cả những phụ nữ đến thăm kho chứa hàng Price Transfer của Quan Thuế Hoa Kỳ (CBP) tại cảng Long Beach, dù bị choáng ngợp trước một rừng giày gồm 20,457 đôi lộng lẫy, ai cũng dửng dưng. Họ cắm cúi ghi ghi, chép chép, xúm quanh nhân viên CBP để hỏi chuyện về vụ năm thùng hàng (container) chứa giầy Christian Louboutin vừa bị tịch thu.


“Những đôi giầy đế sơn mài đỏ mang tên Christian Louboutin hiện được nhiều minh tinh màn bạc, người mẫu thời trang và giới quý tộc ưa chuộng, thế nhưng chúng tôi lại có cái nhìn khác, vì Christian Louboutin là một nhãn hiệu cầu chứng tại tòa được luật pháp Hoa Kỳ bảo vệ.” Ông Jamie Ruiz, phát ngôn viên của CBP, phát biểu.


Chỉ vào hàng loạt những đôi giầy toàn một mầu đế đỏ chói, bà Lee Harty, một nhân viên khác của CBP, giải thích rằng đây là lần đầu tiên CBP thấy loại giầy có dấu hiệu vương giả này đến cảng Long Beach.


Bà nói thêm: “Dạo này, vì các tài tử điện ảnh đua nhau đi giầy này trong những buổi dạ tiệc trải thảm đỏ, nên loại giầy này được nhập ào ạt vào đây. Giầy thật bán trung bình khoảng trên dưới $1,000/đôi, nhưng giầy giả thì chỉ khoảng $200 thôi.”


Trả lời câu hỏi của phóng viên nhật báo Người Việt là phải mất bao lâu CBP mới có điều tra và bắt được một thùng hàng giả, bà Harty nói: “Cũng vô chừng, vì trung bình cứ mỗi tám giây đồng hồ CBP lại nhận được một thùng. Tuy nhiên, trước khi nhận, CBP đã biết là các thùng hàng này xuất phát từ quốc gia nào, vào ngày nào, và sau khi rời cảng thì sẽ được chuyển đi đâu.”


Nhưng làm sao biết kiện hàng nào giả để tịch thu, chắc phải có nội gián hay người chỉ điểm, một phóng viên hỏi.


Bà Duillermina Escobar, giám đốc nhà kho của CBP, cho biết thật ra đây chỉ là một chuyến hàng bình thường như bao nhiêu chuyến hàng khác, tuy nhiên, vì chủ của nhãn hiệu Christian Louboutin làm việc tích cực với CBP qua Văn Phòng Nhãn Hiệu và Bằng Sáng Chế của Mỹ (US Patent and Trademark Office-USPTO), nên hệ thống báo động của CBP đã được cảnh báo trước.









Ông Christian Louboutin tại cuộc triển lãm đầu tiên ở Design Museum, London, vào cuối Tháng Tư. (Hình: Jonathan Short/AP Photo/)


Bà Escobar kể lại tỉ mỉ diễn tiến sự kiện: “Hàng đến bến, chúng tôi đưa về nhà kho này để kiểm soát. Khi mở thùng ra, nhận ra đây là giầy đế đỏ, chúng tôi gọi ngay cho USPTO, chụp hình, gửi email cho họ, và chỉ vài phút sau đại diện của Christian Louboutin trả lời và cho biết ngay đây là hàng giả, và giải thích tại sao.”


Trả lời câu hỏi làm sao để phân biệt giầy Christian Louboutin giả và thật, bà Escobar cười: “Tôi cũng vừa mới được biết đây thôi, vì thú thật chưa bao giờ tôi được sở hữu đôi giầy này.”


Theo lời bà Escobar, giầy Christian Louboutin thật có nhiều đặc tính, chẳng hạn mầu sơn đỏ dưới đế phải là mầu đỏ tươi, chứ không ngả qua mầu cam, vì là sơn mài, đế phải bóng và đỏ đều, chứ không được có những khoảng đỏ sậm, không được có gân, và đặc biệt là hai bên cạnh của giầy, chỗ nối giữa đế và thân giầy, không được có một viền mầu đen, mà mầu đỏ phải sát vào mầu của chất liệu của thân giầy.



Giải thích tỉ mỉ của bà Escobar không được mọi người chú ý, xôn xao bằng thông báo của ông Todd Owen, giám đốc CBP tại cảng Long Beach, là cuối cùng những đôi giầy này sẽ bị mang đi thiêu hủy.


“Trời ơi, nhói tim quá!” Một nữ phóng viên thốt lên.


“Không thể mang đi làm từ thiện cho người nghèo được sao? Như cho vợ tôi chẳng hạn.” Một phóng viên khác đùa.


Ông Owen giải thích: “Lý do phải thiêu hủy là vì chủ của nhãn hiệu thường không muốn hàng giả mạo có mặt trên thị trường, vì hàng giả thường có phẩm chất xấu hơn, nên làm như thế sẽ mang tiếng cho hàng thật của họ.”


Rồi ông nói một cách nghiêm túc: “Công việc của CBP là làm việc tích cực với USPTO để bảo vệ nhãn hiệu của chủ nhãn hiệu, và ngăn chặn hàng giả tràn ngập thị trường. Ðể hữu hiệu hơn, chúng tôi có những chuyên viên ngành nhập cảng, được chính các chủ nhân của nhãn hiệu huấn luyện để tìm ra được hàng giả.”


Hàng giả không chỉ ảnh hưởng lên nền kinh tế Hoa Kỳ, mà là một kỹ nghệ trị giá nhiều tỷ đô la, một vấn nạn lớn của thế giới.


Chỉ riêng với số giầy Christian Louboutin giả này, thiệt hại cho công ty Christian Louboutin rất lớn. Nếu đây là hàng thật, giá trị bán lẻ của hơn 20,000 đôi giầy này sẽ lên đến $18 triệu, nhưng các thùng hàng này chỉ ghi vắn tắt là “footwear” và ghi trị giá $57,490.


Cũng theo lời ông Owen, trong năm 2011, CBP tịch thu 1,020 thùng chứa hàng giả mạo, vi phạm luật bảo vệ tài sản trí tuệ. Hơn một nửa số này, khoảng 62%, xuất phát từ Trung Quốc.









Một đôi giầy Christian Louboutin giả bị CBP Long Beach tịch thu. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Thêm vào đó, ông Owen cho biết, qua 22 năm làm việc, càng ngày ông càng thấy nhiều hàng giả có xuất xứ từ Trung Quốc, nhất là vào thời gian hàng nhập vào để bán cho dịp Giáng Sinh.


Trả lời phỏng vấn báo giới, ông Christian Louboutin nói: “Chúng tôi rất ngạc nhiên khi nghe tin có giầy Christian Louboutin từ Trung Quốc nhập vào Mỹ, vì chúng tôi không hề sản xuất giầy tại nước này.”


Hàng giả Trung Quốc xem ra là một vấn nạn, chưa có cách giải quyết.


Theo bài báo “This Is Why China Can’t And Won’t Try To Eliminate Fake Goods,” đăng trên trang mạng www.businessinsider.com ngày 9 Tháng Tám, khi chính quyền địa phương tại tỉnh Shenyang, Trung Quốc, ra lệnh là phải truy lùng và bắt phạt các cửa tiệm bán hàng giả mạo, 90% các chủ tiệm đồng loạt đóng cửa, biến tỉnh này thành một nơi vắng bóng người, kinh tế kiệt quệ, khiến luật này bị thu hồi.


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Cảnh sát Nam Phi bắn chết thợ mỏ đình công

 


JOHANNESBURG (AP) – Cảnh sát Nam Phi hôm Thứ Năm bắn đạn thật vào đám đông thợ mỏ đình công, khi những người này xông về phía họ, khiến một số thiệt mạng và bị thương. Ðây được xem là vụ nổ súng tệ hại nhất từ khi quốc gia này chấm dứt chế độ phân biệt chủng tộc.









Cảnh sát vây quanh xác những thợ mỏ vừa mới bị họ nổ súng. Sự kiện xảy ra gần mỏ Lonmin, nơi khai thác titanium và đang có cuộc đình công của công nhân. (Hình: AP)


Biến cố xảy ra tại mỏ Lonmin PLC, nằm gần Marikana, một thị trấn bụi bặm cách Johannesburg 70 cây số về hướng Tây Bắc.


Cảnh sát từ chối tiết lộ con số tử vong nhưng phát ngôn viên Bộ Cảnh Sát, Zweli Mnisi, xác nhận một số thợ mỏ bị tử thương. Trong khi đó cảnh sát và quân lính bao vây khu ổ chuột ở gần mỏ Lonmin, nơi khai thác titanium nhưng đang tạm đóng cửa.


Vụ nổ súng bắt đầu vào chiều Thứ Năm, sau khi cảnh sát không thuyết phục được thợ mỏ buông mã tấu và các vũ khí khác. Một số rút lui trong khi những thợ mỏ khác bắt đầu hát hò và tiến về phía thị trấn ở gần mỏ. Thoạt đầu cảnh sát bắn súng nước, rồi lựu đạn hơi cay để giải tán đám đông. Ðột nhiên một số thợ mỏ xông lên và cảnh sát bắt đầu bắn bằng súng tự động lẫn súng ngắn, nhiều thợ mỏ ngả xuống đường.


Ðây là biến cố khiến người ta ngạc nhiên đối với một đất nước từng là kiểu mẫu của sự ổn định, kể từ khi chấm dứt sự cai trị kỳ thị của người da trắng và có cuộc bầu cử dành cho đủ mọi chủng tộc vào năm 1994. (TP)

Làm mối in tiền cho Việt Nam, nữ đại diện thương mại Úc được thưởng

MELBOURNE, Aus.(NV) – Nữ đại diện thương mại Úc tại Hà Nội đã được thưởng thêm tiền nhờ vai trò của bà giúp công ty in tiền của chính phủ Úc trúng mối thầu in tiền cho Việt Nam.










Trụ sở Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang Úc, tức Ngân Hàng Trung Ương Úc. (Hình: AFP/Getty Images)


Phiên tòa thứ ba xét xử 8 viên chức của công ty dịch vụ in tiền Securency mà Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang Úc làm chủ một nửa, và công ty In Tiền của chính phủ Úc, có thêm những chi tiết mới được tiết lộ.


Bà Elizabeth Masamune, đại diện Thương Mại của chính phủ Úc tại Hà Nội từng bị tiết lộ có mối quan hệ tình ái với người môi giới phía Việt Nam là đại tá tình báo công an Lương Ngọc Anh, tổng giám đốc công ty Phát Triển Công Nghệ (CFTD).


Theo những gì được tiết lộ, nhờ góp phần móc nối với Lương Ngọc Anh dàn xếp mối thầu, bà Masamune đã được thưởng lên tới 7% trên số tiền lương một năm của bà.


Số tiền gọi là “hoa hồng” thực chất là tiền hối lộ mà Lương Ngọc Anh chỉ là người đứng bình phong nhận tiền cho sếp ở Ngân Hàng Nhà Nước CSVN, tổng số được Securency chi trả làm nhiều lần lên tới $20 triệu Úc kim.


Là đại diện của chính phủ, bà được quyền tiếp cận các tài liệu mật ở cấp cao nhất, hiện đang bị chính phủ Úc điều tra sau khi bà không tiết lộ mối quan hệ giữa bà với ông đại tá tình báo công an CSVN.


Theo quy định, những người ở cấp bậc cao như bà hoạt động ở hải ngoại, tất cả mọi tiếp xúc “bất thường” với viên chức đại diện chính phủ nước ngoài đều phải trình báo lại cho cơ quan An Ninh Tình Báo của chính phủ Úc (ASIO).


Trong phiên tòa hôm Thứ Ba, chánh án được nghe chi tiết về một điện thư do bà Masamune gửi cho các cấp chỉ huy tại Securency trong đó bà thúc hối họ trả tiền cho chuyến đi nước ngoài của một phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước CSVN nếu không thì có thể mất mối in tiền.


Cảnh sát Liên Bang Úc đã thẩm vấn bà Masamune và nhiều viên chức Tổng Cục Ngoại Thương Úc. Tuy nhiên, không có ai trong số họ bị truy tố với một tội danh gì.


Bộ Trưởng Thương Mại Craig Emerson đã yêu cầu Tổng Cục Ngoại Thương lục tìm hồ sơ cũ để tìm tất cả các vụ giao dịch liên quan đến viên chức của cơ quan, Lương Ngọc Anh và công ty nào của Úc hay tổ chức nào.


Tổng Cục Ngoại Thương Úc (Austrade) sử dụng Lương Ngọc Anh và công ty CFTD của ông ta làm cầu nối cho dịch vụ thầu in tiền từ 1999 đến 2009 mới chấm dứt, tức là tới khi bị báo chí khui ra vụ hối lộ. Tức là ông Anh đứng môi giới nhận hối lộ qua 3 đời thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước CSVN gồm Nguyễn Tấn Dũng, Lê Ðức Thúy và Nguyễn Văn Giàu.


Cũng theo những gì được nêu ra trong phiên tòa hôm Thứ Ba, Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang Úc (Reserve Bank of Australia) tức Ngân Hàng Trung Ương Úc nhận được phúc trình thường xuyên về những số tiền trả cho các người môi giới nước ngoài.


Ðiều được nêu ra là những số tiền tình nghi tiền hối lộ quan chức ngoại quốc đã được rút ra từ một trương mục của Ngân Hàng Dự Trữ Trung Ương Úc (RBA) cho thấy những người có trách nhiệm chỉ huy cao của Ngân Hàng Trung Ương của chính phủ Úc không thể phủ nhận là họ hoàn toàn không biết gì về vụ việc.


Theo lời khai của ông Raimond Kukk, cựu giám đốc tài chính của công ty In Tiền của chính phủ Úc (Note Printing Australia) trong phiên tòa ngày 16 tháng 8, 2012 rằng ông soạn thảo báo cáo tài chính định kỳ mỗi ba tháng về dự án cho một hội đồng do NPA chỉ định.


NPA là công ty in tiền của chính phủ trực thuộc Ngân Hàng Trung Ương Úc.


Ông Kukk xác nhận lại những lời ông từng khai với cảnh sát là tiền trả hoa hồng cho các người môi giới nước ngoài rút ra từ một trương mục tại Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang Úc nhân danh công ty In Tiền Úc và được quản trị bởi một bộ phận của Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang Úc. (TN)

Hà Nội ‘dằn mặt’ bloggers, phạt TS Nguyễn Xuân Diện 7.5 triệu đồng

HÀ NỘI (NV) – Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, một chuyên viên của Viện Nghiên Cứu Hán Nôm ở Hà Nội vừa bị phạt 7.5 triệu đồng vì bị vu cho tội “lợi dụng trang thông tin điện tử cá nhân để cung cấp thông tin gây phương hại đến trật tự an toàn xã hội.”









Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, một trong những người tham gia biểu tình chống Trung Quốc bá quyền ngày 24 tháng 7, 2011 ở Hà Nội. (Hình: TTXVA)


Theo hối suất chính thức ngày 16 tháng 8, 2012, số tiền phạt vừa nói tương đương với $359.36 USD.


Trên trang blog “Tễu,” ông Nguyễn Xuân Diện phổ biến bản chụp “Quyết định xử phạt hành chính trong việc quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet, thông tin điện tử trên Internet” của Thanh Tra Sở Thông Tin và Truyền Thông thành phố Hà Nội đề ngày 6 tháng 8, 2012.


Bản quyết định này lấy lý do như kể trên để đòi ông nộp số tiền phạt 7.5 triệu đồng căn cứ trên quy định của chế độ độc tài đảng trị khống chế mọi hình thức thông tin.


Ông Diện còn bị cảnh cáo “gây khó khăn cho hoạt động của đoàn thanh tra.”


Những rắc rối giữa ông Nguyễn Xuân Diện, 42 tuổi, với nhà cầm quyền bắt đầu leo thang hồi giữa tháng 5, 2012 khi ông phổ biến lời kêu gọi ký tên tập thể gửi thủ tướng Nhật Bản để chống xây dựng lò điện hạt nhân cho Việt Nam. Hàng triệu người Nhật đã ký đơn đòi chính phủ của họ ngừng tất cả các nhà máy điện hạt nhân sau thảm họa ở Fukushima hồi tháng 3 năm 2011.


Vài ngày sau khi blog Xuân Diện Hán Nôm của ông phổ biến lá thư, một nhóm xã hội đen núp bóng “thương binh” đã đến Viện Hán Nôm, nơi ông là chuyên viên, ép buộc ông phải gỡ bỏ lá thư cũng như dẹp blog này.


Trước những sự hăm dọa và áp lực được ngầm hiểu đến từ những kẻ điều động nhóm “thương binh,” ông đã phải dẹp blog “Xuân Diện Hán Nôm” và mở hai blogs khác.


Ông cũng là một trong những người tham gia tích cực phổ biến các lời kêu gọi biểu tình và tham gia vào các cuộc biểu tình chống Trung Quốc bá quyền. Những bản tin thời sự liên quan đến các cuộc biểu tình khiếu kiện của dân oan trước các vụ giải tỏa đền bù kiểu cướp ngày của nhà cầm quyền các nơi xuất hiện nhanh chóng trên blog của ông. Số lượng khách xem tin tức, hình ảnh và video clips trên blog Xuân Diện Hán Nôm rất đông đảo, trong và ngoài nước có lúc lên hàng trăm ngàn người. Blog của ông là một nguồn tin vừa nhanh chóng vừa đáng tin cậy thuộc “lề trái” mà những người muốn biết thời sự Việt Nam thường xuyên thăm viếng để biết.


Cách đối xử với ông Diện qua vụ phạt hành chính khác với những hành động tống giam, bỏ tù đối với rất nhiều người khác dù đều cùng sử dụng blog, báo mạng để thông tin hay trình bày ý kiến cá nhân về các vấn đề liên quan đến hiện tình đất nước.


Trong lời phản đối quyết định của Thanh Tra Sở Thông Tin Truyền Thông Hà Nội, ông Nguyễn Xuân Diện viết ngày 16 tháng 8, 2012 rằng, “Tôi cực lực phản đối QÐ xử phạt số 70/QÐ.XPVPHC của Chánh Thanh Tra Sở Thông Tin và Truyền Thông Hà Nội Nguyễn Văn Minh. Tôi phản đối quy chụp, vu khống của Ðoàn Thanh Tra Sở Thông Tin và Truyền Thông Hà Nội đối với tôi. Trong quá trình làm việc, Ðoàn Thanh Tra đã không hề xuất trình được bất cứ bằng cứ nào về việc ‘lợi dụng trang thông tin điện tử cá nhân để cung cấp thông tin’ đã ‘gây phương hại đến trật tự an toàn xã hội.’ Và trong quá trình làm việc, tôi luôn luôn bị một số thành viên Ðoàn Thanh Tra uy hiếp tinh thần, gây phiền phức và ứng xử thô bạo; điều này đã được tôi nêu rõ trong khiếu nại gửi GÐ Sở Thông Tin và Truyền Thông Hà Nội ngày 5 tháng 6, 2012. Tôi sẽ xem xét để khiếu nại hoặc khởi kiện đối với quyết định này.”


Tháng 3 năm 2012 vừa qua, nhà cầm quyền tỉnh Quảng Nam gửi giấy “phạt hành chính” đối với ông Huỳnh Ngọc Tuấn và hai người con (Huỳnh Thục Vy và Huỳnh Trọng Hiếu) số tiền tới 270 triệu đồng (khoảng $12,937 USD hối suất chính thức) vì bị vu cho tội “vi phạm hành chính trong lãnh vực công nghệ thông tin.”


Ba bố con ông Tuấn viết các bài nêu quan điểm cá nhân về hiện tình đất nước, cũng như cổ võ dân chủ hóa đất nước, phổ biến trên Internet. Họ nhất định không chịu nộp phạt vì cho rằng họ chỉ hành xử quyền tự do phát biểu của công dân như được quy định trong Hiến Pháp CSVN cũng như trong Công Ước Quốc Tế về các Quyền Dân Sự và Chính Trị mà chế độ Hà Nội ký cam kết tôn trọng. (TN)

Cụ Bà Catharina Nguyễn Thị Thuyên

 

Tin mới cập nhật